THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 1: Trở về năm 1997

Cập nhật lúc: 2026-06-02 06:46:38
Lượt xem: 9

"Này! Bồ Đào! Đào Đào! "

 "Xuống ăn cơm thôi!"

Đào Đào một cái cùi chỏ múp míp bên cạnh huých mạnh một cái, giật tỉnh giấc.

Trên hằn đầy vết hình vuông mạt chược của chiếu trúc, cô gồng dậy khỏi giường, ngơ ngác một lúc lâu. Căn phòng nhỏ hướng Tây ngập tràn sắc cam của ánh hoàng hôn.

"Bố gọi kìa..." Nhiêu Lệ Lệ ngủ sát tường lầm bầm, trở để lộ tấm lưng áo ướt đẫm mồ hôi, tiếp tục úp mặt xuống chiếc chiếu vốn nhiệt ủ nóng, ngáy khò khò.

Đào Đào bàng hoàng bóng lưng tròn lẳn đang ngủ trong chiếc quần đùi cạp chun hồi lâu, mới chậm chạp lê bước xuống giường. Bàn chân trần chạm nền gạch hoa đá mài lạnh toát khiến cô rùng . Cúi đầu xuống , cô ngập ngừng xỏ chân đôi dép nhựa Thủy thủ Mặt Trăng màu hồng đang lật ngửa bên cạnh giường.

dậy, giữa căn phòng ngập sắc vàng ươm của buổi chiều tà, lòng chút luống cuống.

Chiếc quạt bàn vỏ sắt màu xanh lá đặt chiếc ghế đẩu cạnh giường, ổ cắm vứt lăn lóc mặt đất. Quạt gió đang o o đều sang hai bên, đẩy luồng gió nóng nực của mùa hè qua . Cô chằm chằm chiếc quạt hồi lâu , càng thêm choáng váng bước tới bên ô cửa sổ lắp kính xanh.

Cô bỗng trở nên thật thấp bé, kiễng chân bật nhảy một cái, cùi chỏ mới chạm tới bệ cửa.

Đào Đào dùng cùi chỏ tì lên bệ cửa sổ, rướn những ngón tay nhỏ xíu đẩy tấm lưới chống muỗi màu xanh .

"Xạch!"

Hoàng hôn mùa hè của thập niên 90 cứ thế ùa mắt cô một cách choáng ngợp.

Bên ngoài cửa sổ là những đám mây rực lửa trải dài che kín cả bầu trời, bên là một con ngõ thuộc xa lạ. Đủ loại biển hiệu ngang dọc, tay chen chúc mọc lên từ hai bên tường: Cắt tóc Tiểu Phân, Tạp hóa Gia Cường, Sửa giày khóa... Những tấm biển vắt vẻo xen lẫn mớ dây điện chằng chịt, thậm chí còn phơi cả quần áo lên dây điện.

Đang đúng lúc cơm chiều, con ngõ ngập trong bóng râm xen lẫn ánh nắng ấm áp. Trời nóng quá, cửa xếp sắt nhà nhà đều mở toang, khói dầu mỡ từ các ô cửa tuôn , quyện tạo nên mùi thơm nức mũi của những món ăn gia đình.

Vài ông cụ, bà cụ xách ghế tre cạnh cửa cuốn nhà , tay bưng bát cơm in hình hoa mẫu đơn chim khách, ăn rôm rả chuyện trò. Thỉnh thoảng hàng xóm xách làn thức ăn ngang qua, họ đều gọi giật hỏi han vài câu.

"Thầy La , chợ về đấy ." 

"Vâng, thím Anh, thím ăn cơm ?"

Đào Đào bám tay bệ cửa, thò đầu ngoài, cả bất động như thể linh hồn xuất khỏi .

"Con gái! Về nhà ăn cơm thôi! Ít cũng lên tiếng chứ, bố gọi rát cả cổ !"

Từ nhà bên cạnh vang lên tiếng gọi lớn hết cỡ của một đàn ông trung niên, mấy ông bà cụ lầu đều vang như quen với chuyện : "Lại nữa , Quảng Chí tìm thấy con gái kìa!"

Tim Đào Đào run lên, vội vã nhảy từ cửa sổ xuống.

Phía , Nhiêu Lệ Lệ cũng dụi mắt dậy: "Bồ Đào, dép của tớ?"

Đào Đào như điện giật, rụt đầu lạch bạch chạy về, đực cạnh giường một lúc mới sực tỉnh, bò rạp xuống gầm giường, bới từ đống đồ lặt vặt để lôi một đôi dép nhựa khác đá tít bên trong – đôi dép đế xanh in hình ch.ó đốm.

Cô nhớ ! Hồi bé cô mê mẩn bộ phim hoạt hình mấy chú ch.ó đốm, tên gì thì quên mất, chỉ nhớ ngày nào cũng lẽo đẽo nằng nặc đòi bố cho nuôi chó, còn Nhiêu Lệ Lệ thì mê Thủy thủ Mặt Trăng, suốt ngày quấn ga giường, vung vẩy cây sào phơi quần áo, hướng về phía mặt trăng đòi "tiêu diệt ngươi".

Lớn lên, Đào Đào sớm còn thích ch.ó đốm nữa, nhưng Nhiêu Lệ Lệ thì chung tình vô cùng, gần ba mươi tuổi đầu mà nickname vẫn là Thủy thủ Mặt Trăng thích ăn cơm niêu.

Đào Đào dép xong định , đẩy cửa , một luồng gió mát ùa tới khiến đầu óc cô tỉnh táo . Nhiêu Lệ Lệ đuổi theo hỏi: "Ăn cơm xong ngoài chơi ?"

"Tính ..." Đào Đào lúng búng đáp.

Đã nhiều năm cô tiếng địa phương, giờ đầu óc đang rối bời, tim đập thình thịch, thực sự khó mở miệng. Cô đảo mắt liếc nhanh xung quanh, bên ngoài là hành lang tầng hai nhà Lệ Lệ, gần cửa cầu thang lên xuống.

định xuống thì Nhiêu Lệ Lệ kéo tay áo lên lầu.

"Ăn cơm xong chơi nhé." Bàn tay múp míp của Lệ Lệ kéo cô đẩy tung cửa sân thượng, giọng điệu như bà cụ non, "Tớ đợi ở chỗ ống nước lầu nhà tớ, lén lút đến thôi nhé, tớ cho Trương Gia Minh chơi cùng , nó phiền lắm. Lần mới chơi một lúc, mách tớ là tớ rủ nó trèo cây! Bảo tớ khuôn phép!"

Hai qua sân thượng phơi đầy quần áo. Vài chiếc chăn hè in hình mẫu đơn đỏ rực chim công vẫn vắt sào tre, no nê hút thứ nóng cuối cùng của nắng chiều, tỏa mùi thơm xôm xốp của nắng quyện với sợi bông.

Nhiêu Lệ Lệ dẫn Đào Đào đến bức tường xi măng nối liền hai nhà, vẻ mặt đầy nghiêm túc nhấn mạnh: "Cậu nhất định đấy nhé. Tối qua bố tớ cho tớ một cái sào hái xoài, đầu buộc một cái vòng thép, dài thế cơ!" Mắt cô bé sáng rực lên vì phấn khích, "Tối nay bọn nhảy dây nữa, phố hái xoài ! Chẳng vẫn luôn hái ?"

Đầu óc Đào Đào đang mụ mị, đành gật đầu cho qua: "Được ."

Lúc Lệ Lệ mới hài lòng buông cô , nhe hai chiếc răng cửa sún.

Đào Đào dẫm lên chậu hoa sứt sẹo chỉ còn trơ mỗi cái cành trụi lủi của Lệ Lệ, trèo qua bức tường xi măng chung của hai nhà là tới sân thượng nhà .

Sân thượng nhà cô cũng chẳng gì nhiều, ngoài vài món đồ lặt vặt phủ bạt, quần áo đang phơi, thì thêm hành và cần tây bố cô trồng trong mấy thùng xốp. Thứ quan trọng nhất là chiếc chảo vệ tinh khổng lồ. Chiếc chảo đúng là báu vật, thể dò đủ loại chương trình, cô nhớ cả chương trình thi hóa trang biến hình của Nhật, và cả kênh Star TV mà cô yêu thích nhất!

Tiếc là sẽ chẳng còn nữa.

Đây chính là thời đại xem bất kỳ chương trình nào cũng chẳng cần mua thẻ thành viên... Đào Đào hoài niệm vuốt ve chiếc chảo, mới vòng qua, lục trong túi quần lấy chiếc chìa khóa đồng xỏ dây len, vặn mở cánh cửa gỗ sân thượng xuống cầu thang.

Trong hành lang thoang thoảng một mùi hương vô cùng quen thuộc, cô hít sâu một thứ mùi thơm ngòn ngọt đặc trưng của bột mì, đường trắng và dầu chín nướng thành bánh từ nhà .

Ngửi thấy mùi hương đồng hành cùng cô suốt cả tuổi thơ , cô mới dần cảm thấy chân thực đôi chút.

Hồi nhỏ cô sống ở thị trấn Chương Khê, nhà ở góc ngõ Nam thuộc ngã tư phố Thắng Lợi trong khu phố cổ. Lúc bấy giờ vẫn khái niệm khu chung cư, các cửa hàng phố cổ đều xây san sát , chỉ cao hai ba tầng, tầng một mở tiệm, tầng để ở, mỗi nhà một căn, mái nhà cũng đều là sân thượng bằng phẳng.

Sân thượng các nhà nối liền , lũ trẻ con chơi nhà chẳng cần xuống lầu, cứ trèo từ mái nhà sang mái nhà khác. Những đứa thiết thậm chí còn giữ cả chìa khóa cửa sân thượng của .

Phải , giờ thì cô nhớ , hồi bé cô và Nhiêu Lệ Lệ qua như , hai đứa tìm chẳng bao giờ cửa chính.

Chạy bịch bịch xuống nhà, khi đến tầng hai, bước chân cô khựng , vội vàng rẽ nhà vệ sinh soi gương.

Nhà vệ sinh nhỏ, bồn cầu mà là bệ xí xổm, cái lỗ còn sơn màu xanh lá cây. Tường dán gạch men vuông trắng xanh kiểu cực kỳ cổ lỗ sĩ, nhiều viên nứt nẻ. Bồn rửa mặt thì bằng gốm sứ, bề mặt cũng quét một lớp sơn xanh nhạt, trông cũ kỹ, tường treo một chiếc gương vuông bám đầy cặn nước.

Nói chung, cả nhà vệ sinh cứ xanh lè xanh lẹt. là tư duy thẩm mỹ kỳ diệu của cái thời đại .

lên chiếc ghế nhựa, ló đầu gương.

Trong gương phản chiếu một bé gái khuôn mặt tròn xoe, vẻ mặt mịt mờ, tóc tai ngủ rối bù, tóc buộc hai bên cao bên thấp, bung quá nửa.

Trên là chiếc áo cộc tay in hình ch.ó đốm màu hồng cánh sen, bên là quần đùi thể thao. Bộ quần áo giặt nhiều phai nhão, mặt chú ch.ó áo cũng nứt toác, quần thì xù lông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-1-tro-ve-nam-1997.html.]

Vừa nãy ở nhà Lệ Lệ, lúc thấy bàn chân bé xíu muỗi đốt mấy nốt của đoán lờ mờ , nhưng khi tận mắt thấy, cô vẫn hít một ngụm khí lạnh.

Cô... về hồi bé thế ?

Chẳng cô đang buồn ngủ giữa trưa, gục đầu ngủ gật trong tiệm bánh nhỏ của ?

Ra khỏi nhà vệ sinh, cô vòng qua phòng khách tầng hai. Vừa bước , cô tìm ngay thấy cuốn lịch treo tường in hình Vương Tổ Hiền bên cạnh chiếc tivi, giấy lịch xé quá nửa.

Ngày 1 tháng 8 năm 1997.

Một ngày lành. Thế nhưng Đào Đào cứ như mù chữ, ngửa cổ lật lật tờ lịch xem tới mấy , mới như mộng du xuống lầu một.

Ngồi bậc thang, cô lóng ngóng cài đôi dép xăng đan nhựa pha lê từng nâng niu hết mực, bước bếp thì chẳng thấy ai. Dưới đáy chiếc nồi cơm điện vỏ nhựa đỏ kiểu cũ đang ninh cháo hạt sen trần bì đậu xanh, trong xửng hấp là bát thịt khâu nhục mặn ngọt còn thừa từ bữa , bàn ăn tròn ngoài bếp bày sẵn một đĩa trứng tráng củ cải khô và một đĩa lạc rang muối.

Đào Đào nhón một viên lạc bỏ miệng, vẫn còn nóng hổi, chắc hẳn bố cô mới rang xong.

Có vẻ như thức ăn vẫn xào xong. Bố cô lúc nào cũng thế, báo sai tình hình, miệng thì gào lên ăn cơm ăn cơm, hồi nhỏ nào cô cũng đang chơi dở lật đật chạy về, thế mà rau còn bỏ chảo!

Và thế là thuận nước đẩy thuyền, ông sẽ sai cô gọt khoai tây, bóc đậu, rửa dưa chuột, nhặt rau.

Thật gian xảo!

từ bếp , xuyên qua gầm cầu thang tối om, đẩy cánh cửa nối liền với tiệm bánh phía .

Ánh sáng ùa .

"Hiện trường buổi lễ chuyển giao chính quyền Khu hành chính đặc biệt. Cùng với tiếng chuông điểm lúc nửa đêm, một thời đại mới sắp bắt đầu..."

Cửa tiệm lớn lắm, quầy thu ngân còn đặt một chiếc tivi đen trắng 14 inch, đang phát lễ kỷ niệm ngày Hong Kong trao trả. Đây là sự kiện trọng đại nhất trong năm nay, chiếu chiếu gần như suốt hơn một tháng rưỡi.

Hai bên sát tường trong tiệm kê hai dãy tủ kính kiểu cũ. Ở ngoài cửa kê thêm một cái giá gỗ lấn vỉa hè chuyên để bày bánh bông lan và bánh nướng, giá trải lớp vải bông trắng dày cộp, đặt những mâm nhôm to đựng các loại bánh ngọt kiểu cũ rời rạc mới lò, giá thành rẻ hơn đôi chút.

Bố cô, ông Đào Quảng Chí đang xỏ đôi dép tông, thắt chiếc tạp dề viền ren giá gỗ. Ông đang hề hề gói bánh đậu xanh cho một bà cô mặc váy hoa, khen tiện thể khoác lác: "Mũi bà thính thật đấy, từ xa ngửi thấy mùi . , bà tìm trúng chỗ đấy, bộ bánh ngọt của nhà máy thực phẩm Hoan Hoan đều do một tay cả!"

Đào Đào mà thấy ngượng . Thật bố cô chỉ là một thợ nướng bánh bình thường vô danh trong một tổ sản xuất mười mấy của nhà máy, còn chẳng tính là thợ chính. Nhà máy lớn như thế, một ông xuể.

Nhà máy thực phẩm Hoan Hoan là một nhà máy quốc doanh cấp huyện ở thị trấn Chương Khê, chuyên bán đồ hộp, bánh ngọt và bánh mì. đến năm 95 cải cách doanh nghiệp nhà nước, khi thanh lý xong thì nhà máy đóng cửa.

Bố cô mua đứt thâm niên, vì thâm niên dài nên chỉ nhận hơn ba ngàn tệ tiền trợ cấp. Ông mang tiền về, dọn dẹp căn nhà cũ ông nội để , thế là tay ngang mở tiệm bánh mì phố Nam .

Cái tên tiệm thực cũng đặt tùy hứng. Vì nhà cô 35 phố Nam đường Thắng Lợi, nên bố cô khó khăn mới chọn cái tên vẻ tây hơn một chút giữa hai phương án "Tiệm bánh mì Thắng Lợi" và "Tiệm bánh mì phố Nam".

Thực cũng bởi con phố sẵn Tiệm cắt móng chân Thắng Lợi, Cửa hàng bán giày da Thắng Lợi và Đại lý lót giày Thắng Lợi. Nếu đặt tên là tiệm bánh mì Thắng Lợi, kẹp giữa đống cửa hàng , cứ cảm giác bốc mùi hôi chân thế nào .

Nói là tiệm bánh mì, nhưng bánh thủ công ở tiệm cô đa phần là mấy loại bánh ngọt kiểu cũ như bánh nướng nhân, bánh gà con. Những loại bánh tây như bánh kem giỏ hoa nhỏ, sandwich kem, bánh mì tròn thì đều là nhập buôn từ bên ngoài về bán.

Đồng chí Đào Quảng Chí đây trong nhà máy thực phẩm cũng chỉ chuyên phụ trách dây chuyền sản xuất bánh nướng. Sau Đào Đào nghĩ, đó lẽ cũng là một trong những lý do khiến tiệm bánh nhỏ mở vài năm thì dẹp tiệm.

Vài năm nữa, bước sang thời đại thiên niên kỷ mới, thời thế giống như bấm nút tua nhanh, chuyển liên tục. Các ngành nghề ngày nào cũng da đổi thịt. Ngay cả cái thị trấn nhỏ bé, hẻo lánh ở phía Nam cũng bắt đầu phát triển khu đô thị mới, công trường xây dựng ầm ầm khắp nơi. Trong thị trấn mọc lên ít nhất mười tiệm bánh mì, đấy là còn tính mấy quầy bán bánh ngọt lẻ ngoài đường, tiệm nào tiệm nấy tung đủ loại bánh mới lạ, lúc bố cô thể theo kịp nữa.

Thêm đó là lúc ... dì Úc cuối cùng cũng sự sắc sảo, ích kỷ của cô ép đến mức bỏ . Lần thứ hai ly hôn, bố cô chịu cú sốc nặng nề, chỉ một đêm già trông thấy.

Sau nữa... năm tháng qua , ông cô độc trở thành một ông lão hói đầu.

Đào Đào ngẩng mặt lên bóng lưng hãy còn cao lớn, trẻ trung của Đào Quảng Chí. Bố cô năm nay mới hơn ba mươi tuổi thôi nhỉ? Rõ ràng là thiết nhất, mà chẳng thể ngăn cảm giác xa lạ. Thế nhưng, lúc tóc ông thật đen, thật dày, lưng cũng thật thẳng... Nhìn một hồi, khóe mắt cô bất giác cay xè.

lúc , cô chợt thấy tiếng lạch cạch phát từ chân, theo bản năng cô cúi đầu .

Lớp kính của chiếc tủ kiểu cũ lồng trong khung viền tôn. Kính dày và nặng, dùng lâu ngày bề mặt đầy những vết xước, trông cứ mờ mịt, chẳng trong suốt sắc nét như các loại kính . Tuy nhiên ánh hoàng hôn hôm nay vô cùng rực rỡ, từng mảng sáng lớn xuyên qua lớp kính, khúc xạ bề mặt tạo thành vô những điểm sáng li ti lấp lánh như đang nhảy múa.

Lúc Đào Đào cúi đầu , mắt chói một cái. Cô nheo mắt , tiên rõ một con ếch sắt hoa văn màu xanh lá, tiếp đó mới thấy một bàn tay nhỏ nhắn cũng đang vươn tới.

Bàn tay nhỏ, trắng, mu bàn tay còn vài lúm đồng tiền nông nông.

Bàn tay nhỏ giữ chặt lấy con ếch, nắn lấy núm vặn nhỏ xíu bên sườn con ếch, chầm chậm, nghiêm túc vặn từng vòng từng vòng dây cót. Vặn xong, ấn mạnh con ếch xuống. Bàn tay nhỏ bé cũng bướng bỉnh, cho con ếch nhảy ngay, đợi đến khi đặt ngay ngắn đúng hướng mới buông.

Cạch cạch cạch... bé chớp chớp đôi mắt, chăm chú con ếch nhảy xa.

Tim Đào Đào đập nhanh hơn, ánh mắt run rẩy theo bàn tay lên.

Úc Loan bảy tuổi, trông bé xíu, mặc một chiếc áo cộc tay bẻ cổ viền xanh dương khá mốt thời bấy giờ, quần soóc âu, tất trắng và đôi giày da đen nhỏ xinh xắn.

Cậu xổm mấy chiếc bánh kem giỏ hoa lấy sỉ trong tủ kính. Một vệt nắng chiều tà vặn xuyên qua lớp kính mờ ảo, hắt lên nửa bên má và mái tóc tơ mềm mại của , soi rọi làn da tưởng chừng như trong suốt, chân thực.

Đào Đào ngẩn ngơ .

Lúc trông bé mới nhỏ nhắn , một góc ở đó, giống hệt chú cún trắng nhỏ thơm nức mùi sữa mà Nhiêu Lệ Lệ nhặt về. Cậu là một đứa trẻ vô cùng trắng trẻo sạch sẽ, mí mắt hẹp nếp gấp đôi, tròng mắt đen lay láy, chóp mũi hếch lên, tính tình trầm lặng, quần áo lúc nào cũng sạch sẽ tươm tất.

Bất cứ ai gặp đều thốt lên khen ngợi: "Thằng bé trai quá."

Đào Đào hồi bé chẳng hề thích .

Cô cảm thấy lúc nào cũng chẳng buồn để ý đến ai, chẳng chẳng rằng, chỉ suốt ngày cắm mặt mấy thứ đồ chơi của , thì ngây đó. Trong mắt Đào Đào tám tuổi, chẳng bắt bọ cánh cứng, chẳng bắt tôm, cũng chẳng vớt cá, chẳng gì vui cả, quá nhàm chán!

Hơn nữa, còn là cái tên ngốc mà dì Úc mang đến!

Đào Đào nhớ hồi bé bướng bỉnh đến mức ba con trâu kéo cũng . Cô , ngoài miệng chịu thừa nhận, nhưng trong lòng luôn cảm thấy tủi cùng cực mỗi khi lớn trêu đùa hỏi: "Bồ Đào, cháu nhớ ?". Đương nhiên cô thường ghen tị với việc khác , ghen tị nhiều sinh chấp niệm khó hiểu.

Hồi bé cô luôn tự nhủ: Mình thèm, mau chóng lớn lên. Năm nào cô cũng dành dụm tiền mừng tuổi, và năm nào cũng ôm ấp hy vọng... lớn lên , cô cũng sẽ tìm ruột của .

Vì thế, cô chẳng hề mới em trai mới nào hết!

Đào Đào tám tuổi từng dùng đủ cách, đem thứ ác ý hoang đường, cố chấp và những toan tính đầy sơ hở của , ngày qua ngày phá đám, quyết tâm đuổi cho bằng Úc Loan và dì Úc khỏi nhà .

Thế nhưng dẫu , cô cũng bao giờ nghĩ tới việc, lâu ...

Úc Loan sẽ c.h.ế.t.

Loading...