Yến Từ Quy - Chương 82: Hoạn nạn đến đường ai nấy đi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:37
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đoàn đến ngõ Lục Quả.

Các nha dịch bao vây nhà chạy tới hành lễ với .

Đan Thận phất tay.

Trong ngày mưa lớn, ông kiên nhẫn với những lễ nghi , chỉ nhanh chóng hiểu tình hình.

Nha dịch tính ông, bèn : "Chiếc xe ngựa đó về, trong nhà, lúc đó dám tiến quá gần, nhưng đoán chừng chỉ một xuống xe, đó xe ."

"Sau đó thấy ai nữa, chúng cũng kinh động."

"Lão gia, bây giờ gõ cửa nữa ?"

Đan Thận gật đầu: "Gõ."

Trong tiếng mưa cửa gõ ầm ầm.

Trong viện, Chu Sính đ.á.n.h thức.

Sau khi Lý Nguyên Phát c.h.ế.t, hoảng loạn đến nửa đêm đó theo kế hoạch đem vứt.

Vừa mới trở về lâu, quần áo ướt xong thì tắm nước nóng, ngửi hương an thần và ngủ một lúc, còn ngủ sâu tiếng động bên ngoài tỉnh.

Hắn bật dậy đẩy Vương nương tử đang ngủ say bên cạnh: "Giờ gì ? Sao thấy gõ cửa?"

Vương nương tử mơ mơ màng màng : "Trời còn sáng , giờ ai đến gõ cửa? Lão gia chắc là suy nghĩ nhiều nên nhầm thôi, mau ngủ ..."

Chu Sính thấy lý, định xuống theo lời nàng thì tiếng gõ cửa.

Lần , nặng vang, xuyên qua tiếng mưa truyền .

Vương nương tử cũng thấy, vội vàng dậy.

"Nàng xem, giờ sẽ là ai?" Chu Sính hoảng hốt.

Vương nương tử nhíu mày, : "Lão gia đem vứt ở ngõ, phát hiện ? Ngõ đó hẻo lánh lắm, là đêm mưa lớn, đ.á.n.h trống canh cũng đến đó. Chẳng lẽ lão gia theo dõi từ ư?"

"Sao thể chứ?" Chu Sính lắc đầu liên tục: "Chẳng lẽ là tên Lý Nguyên Phát..."

"Ma ma đó mở cửa xem thử, thấy ai ?"

Trong phòng, hai thì thầm.

Bên ngoài, bà già cách cửa sổ hỏi: "Nương tử, lão gia, chúng mở cửa ? Họ của phủ Thuận Thiên, nếu mở cửa họ sẽ trèo tường ."

Nghe ba chữ phủ Thuận Thiên, mặt Chu Sính vốn sắc máu, càng trắng bệch như bôi bột.

"Chính là Lý Nguyên Phát." Vương nương tử phản ứng kịp: "Ta nha môn thả , chắc chắn là đầu thú với quan phủ.

Hắn đến để lấy lời khai của lão gia, chỉ cần lão gia nhận tội, thể giảm tội cho ...

thứ ."

Chu Sính hít sâu một : "Giờ ? Chẳng lẽ cứ thế nha môn bắt ư? Ta cố ý hại Lý Nguyên Phát, là tự xui xẻo..."

Vương nương tử đảo mắt: "Ta giữ chân quan sai, lão gia nhân cơ hội..."

Hai đơn giản bàn bạc vài câu.

Bà già nhận lệnh cổng.

Cách cửa, bà một lệnh.

"Gõ lâu như , là lợn cũng tỉnh." Đan Thận mắng: "Có ai thủ , trèo tường luôn, đợi gì nữa."

"Ôi chao, các đại lão gia chờ chút." bà già cao giọng gọi: "Nương tử chúng dậy , đang bộ đồ gặp khách, đợi xong bà lão sẽ mở cửa."

Nha dịch nhận lệnh thấy thì đầu Đan Thận.

Đan Thận nhíu mày Từ Giản.

Từ Giản che ô, ô giương cao, che nửa khuôn mặt.

Đan Thận thấy thần sắc của Từ Giản, nhất thời đoán đang nghĩ gì, chốc lát, thấy vành ô nâng lên.

Ngũ quan của Từ Giản lộ , thần sắc vẫn nhạt, cảm xúc đều ẩn trong đôi mắt đen như mực.

Ánh của hướng lên theo động tác nâng ô...

Đan Thận hít sâu một , theo ánh mắt của Từ Giản lên.

Trên mái tường, cành cây cao, trời mưa đen kịt...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-82-hoan-nan-den-duong-ai-nay-di.html.]

Ngoài , xin thứ cho mắt kém, tạm thời thấy gì khác.

"Ngài..." Ông cân nhắc hỏi.

Từ Giản hỏi: "Đan đại nhân, nha dịch canh ở tường rút chứ?"

Đan Thận vỗ trán, phản ứng kịp, vội dậm chân thúc giục: "Mau mau mau, thêm , bức tường phía cũng đừng để sót."

Phía tường , Chu Sính run rẩy trèo lên đỉnh thang.

Trời mưa trơn trượt, vốn dễ hành động, đang hoảng loạn, hai chân run như dây đàn.

Khó khăn lắm mới trèo lên tường, kịp vững thì thang Vương nương tử rút .

Vương nương tử cũng dám lớn tiếng gọi, ngẩng đầu, mưa đổ miệng: "Nhảy , lão gia mau nhảy ."

Chu Sính dám nhảy.

Tường ngày thường còn thấy đủ cao, đó thấy cao vô cùng.

Trời đen kịt nên rõ chỗ đặt chân.

Đang do dự, chần chừ thì đột nhiên vài tia sáng từ trái bao quanh.

Đó là ánh đèn lồng mưa đ.á.n.h nên rõ ràng, lúc sáng lúc tối, càng lúc càng gần.

Chu Sính thấy trong mắt, thật là sợ hãi, kịp nghĩ cao , nhắm mắt nhảy xuống.

"Ái da..."

Đan Thận cầm đèn lồng, chạy nhất.

Thấy một bóng đen từ tường rơi xuống, ông Phụ Quốc công đoán trúng, trong viện trèo tường chạy.

Tiến gần, Đan Thận dí sát đèn lồng ướt đẫm mặt đó, chậc một tiếng nặng nề.

thủ kém quá.

Xem tình hình , ngã sấp mặt đủ, còn lăn lộn đất nữa.

Đan Thận nhận diện khuôn mặt lấm lem bùn đất, thực sự , đành lấy khăn lau mạnh mặt đối phương.

Lau xong, cuối cùng lộ chút diện mạo.

Đan Thận ngạc nhiên, quá ngạc nhiên: "Chu Tứ lão gia?"

Chu Sính ngã đau, đau nhức, quan sai bao vây thì chạy thoát, nhếch mép gượng gạo: "Đã nhận thì mau đưa về phủ, thương ."

Đan Thận gằn, trực tiếp bảo hành động, đưa Chu Sính nhà đó.

Ông ngu.

Nếu đưa Chu Sính về phủ Anh Quốc công thì thuận lợi điều tra hỏi cung .

Qua bức tường, Vương nương tử rõ tình hình bên ngoài.

Trong lòng mắng thầm "đồ vô dụng", nàng bắt đầu suy tính cách thoát .

Chưa kịp dựng thang thì lưng tiếng bước chân.

Nàng phắt .

Người đến che một chiếc ô lớn, bước nhanh chậm, mưa ướt giày như , dáng vẫn thẳng tắp.

"Ngươi là ai? Sao đây?" Nàng hỏi.

"Hoạn nạn đến đường ai nấy chạy?" Từ Giản : "Cũng đúng thôi, các ngươi vốn vợ chồng chính thức mà."

Vương nương tử lạnh: "Vợ chồng chính thức thì chạy ?"

"Vẫn chạy, Chu Sính chắc chắn chạy nhưng phu nhân còn đang giường bệnh." Từ Giản : "Ngươi giúp chặn để trốn thoát là tận tình .

Chỉ là Chu Sính tranh thủ, chần chừ bắt, nếu thì cần ngươi cũng trèo tường.

Ta đến đây là để với ngươi, đừng nghĩ Chu Sính bắt thì canh bên ngoài rút.

Bên ngoài vẫn theo dõi, ngươi trèo cũng chỉ một kết quả thôi.

Nên tiết kiệm sức, ngoan ngoãn khai báo ."

 

 

Loading...