Yến Từ Quy - Chương 77: Gọi thêm viện binh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:32
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới hai chữ "ác mộng", đôi mắt Lâm Vân Yên mở to.

Câu trả lời khiến nàng bất ngờ, đồng thời ưu thế đó cũng tan biến.

Tình thế đảo ngược.

Bởi vì trong ký ức của nàng, hình như nàng từng kể cho Từ Giản những chuyện thời thơ ấu .

Vừa nhấn mạnh "nhận thức chung" xong đ.â.m thủng nền tảng của nhận thức đó vững chắc...

Dù Lâm Vân Yên vốn kể chuyện đổi sắc mặt, lúc trong lòng cũng dâng lên chút hổ thẹn.

Không nhiều, nhưng .

Lâm Vân Yên tuân theo nguyên tắc thực sự, quyết định củng cố nền tảng.

Rót thêm chén để trấn tĩnh , nàng : "Quả thật là chuyện từ nhỏ .

Những năm đó ban đêm thường gặp ác mộng, tỉnh dậy là , trẻ con mà nên cũng dễ hiểu. Mặc dù đeo đủ loại bùa bình an, Hoàng Thái hậu còn mời cao nhân tụng kinh cho , nhưng hiệu quả mấy.

Lớn thêm chút nữa, thể kể tình cảnh trong mơ.

Là lửa lớn, xung quanh lửa, mẫu xảy chuyện khi ở bên, nhưng mơ thấy cảnh của khi đó.

Trong cung và trong phủ đều lo lắng, nghĩ đủ cách.

Kết quả một ngày nào đó, đột nhiên mơ thấy nữa, lẽ do lớn thêm chăng.

Không xảy nữa, tất nhiên cũng nhắc đến."

Nói , nếu ngày đó nàng cũng trải qua một trận lửa lớn đường thoát, mở mắt trở về tuổi thì lẽ nàng cũng vô cớ nhớ đến ác mộng thời thơ ấu.

Kể xong chuyện cũ, nền tảng cũng khiến vui vẻ.

Thấy đôi mày Từ Giản nhíu , Lâm Vân Yên đoán suy nghĩ của .

Từ Giản đang hối hận.

Hối hận vì để nàng kể chuyện xưa .

Không vì khiến nàng nhớ nỗi buồn thời thơ ấu, mà là và nàng cùng trải qua một trận lửa lớn.

Có những chuyện trong lòng hiểu mà , nếu thực sự phân tích thì bắt đầu từ , nhất thời chỉ còn sự im lặng lan tỏa.

May về việc tô vẽ bầu khí thì cả hai đều là cao thủ.

Sau ba chén , Lâm Vân Yên chuyển chủ đề thẳng sang Vương nương tử.

"Theo lời của Chu Trán, mối quan hệ giữa cha nàng và Vương nương tử kéo dài nhiều năm." Lâm Vân Yên suy nghĩ: "Trước đây chúng nghi ngờ đứa bé đó chắc là con ruột của Chu Sính, hoặc chắc là con của Vương nương tử, nhưng thực tế, nếu hỏi thêm hàng xóm láng giềng, cũng thể thu chút manh mối."

Từ Giản gật đầu: "Phủ Thuận Thiên đang điều tra sách cấm, dù Chu Sính chối thế nào nhưng với thái độ phá án của Đan Thận thì cũng sẽ hỏi thêm vài câu."

Còn về thu hoạch...

Chỉ dựa mấy lời của Lý Nguyên Phát, Đan Thận dù nghi ngờ Chu Sính thì cũng .

Mà tên Lý Nguyên Phát , nếu ngốc thì cũng nên nghĩ cách tự cứu .

Hai qua , ban đầu còn chút liên hệ, về mỗi một ý.

cả hai đều cảm thấy cách trao đổi vấn đề gì, trong sự ăn ý , họ sắp xếp xong suy nghĩ của .

*

Chạng vạng.

Trong ngự thư phòng, Đan Thận cung kính .

Thánh thượng ngẩng đầu khỏi tấu chương: "Hai rương lớn là sách cấm của triều đình? Đào từ nền nhà ở ngõ Lão Thật ?"

"." Đan Thận cân nhắc .

Thánh thượng : "Xem quá trình tấu chương của khanh, vụ án khá rõ ràng, nên xử thế nào thì xử thế ."

Đan Thận lộ vẻ do dự.

Trên tấu chương đều là "sự thật", từ một đến hai ba, xảy nấy, nhưng còn nhiều tình huống chắc chắn đưa .

Ví dụ, những sách cấm đó trông quả thật khá cũ, nhưng chúng giống như chôn lâu trong đất, dù đựng trong rương đồng, trạng thái của chúng vẫn quá .

Lại ví dụ, Chu Sính liên quan đến vụ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-77-goi-them-vien-binh.html.]

"Thần nghĩ nên tiếp tục điều tra thêm, lẽ sẽ thu hoạch khác." Đan Thận cẩn thận đề nghị: "Chỉ là liên quan đến phủ Anh Quốc công, trong tình huống chứng cứ đủ..."

Ông thực sự lực bất tòng tâm.

Ông cầm tấu chương đến ngự tiền, bẩm báo sự việc chỉ là cái cớ, thực chất nhờ viện binh.

Chỉ cần Thánh thượng mở miệng bảo Chu Sính hợp tác, Đan Thận sẽ vất vả điều tra như .

Thánh thượng hiểu ý của Đan Thận: "Khanh bỏ qua bất kỳ manh mối nào, đó là , chỉ điều..."

Vì một lời của tên trộm mà quá nghiêm túc thì e là quá mức.

Đan Thận nghiêm túc nhưng Thánh thượng thì khác, nếu ngài tỏ ý phủ Anh Quốc công thế thế thì giống như mượn cớ gây chuyện với nhà họ Chu.

"Nếu khanh nghi vấn thì nên bỏ thêm công sức." Thánh thượng : "Nếu thêm chứng cứ chứng minh Chu Sính liên quan đến vụ án, triệu đến hỏi cũng muộn."

Đan Thận tiến triển đại khái chỉ đến , nên chuẩn hành lễ cáo lui.

lúc đó, bên ngoài nội thị thông báo.

Cao công công hỏi một tiếng, trở ghé bên tai Thánh thượng: "Phụ Quốc công đến."

Trong mắt Thánh thượng lóe lên vẻ do dự.

Ông ý của Từ Giản.

Trước đây ông khuyên Từ Giản vài câu, Từ Giản tuy tuổi còn trẻ nhưng tính cách giống ông nội, cố chấp là cố chấp.

Ông hiểu sự lo lắng và khó xử của Từ Giản, hai bên nghiêm túc trao đổi, lời điểm đến là dừng, cũng thoải mái, chỉ là cảm thấy tiếc nuối...

Một như , ông nỡ để mai một.

Hôm nay Từ Giản đến, chắc vẫn là để từ chối.

Nghĩ đến đây, Đan Thận mặt, Thánh thượng : "Đan ái khanh..."

Đan Thận vội : "Thần cáo lui."

"Không cần vội." Thánh thượng bảo Cao công công dẫn Từ Giản , với Đan Thận: "Khanh đang thiếu trấn giữ ? Nếu khanh thể thuyết phục Từ Giản, thì để ."

Đan Thận: ?!

Từ Giản bước cung kính hành lễ: "Quấy rầy Thánh thượng và Đan đại nhân chuyện chính sự ."

"Đang với Đan ái khanh về chuyện hai rương sách cấm." Thánh thượng nhấp một ngụm : "Khanh hẳn nhỉ?"

"Đã ." Từ Giản trả lời.

Đan Thận đang suy nghĩ nên mở lời thế nào.

Với Từ Giản, Đan Thận chỉ sơ sơ, triều gặp thì hành lễ, ngoài giao lưu khác.

Ông là quan văn, Từ Giản là công thần, tuổi tác chênh lệch một bậc, Từ Giản lên triều điểm danh, xuống triều nhàn tản, căn bản cùng đường.

Nghĩ , Phụ Quốc công trẻ tuổi chắc kinh nghiệm gì đối với việc quan nha phá án.

Đan Thận mời một trấn giữ nhưng mời một vị tổ tông.

Thánh thượng , Đan Thận mời cũng mời, chỉ mong vị chỉ mặt, tùy tiện chỉ điểm.

"Vụ án thì vẻ đơn giản, nhưng bên trong còn nhiều điều, hạ quan đang tích cực điều tra." Đan Thận chắp tay với Từ Giản: "Phụ Quốc công hứng thú, đến phủ Thuận Thiên một chuyến chăng?"

Lông mày Từ Giản nhướng lên.

Thánh thượng theo lời của Đan Thận, với Từ Giản: "Khanh thích quanh Thiên Bộ Lang thì chi bằng nhận lời Đan khanh, đến phủ Thuận Thiên giúp đỡ vài ngày?"

Nói xong, ông cũng cho Từ Giản cơ hội từ chối.

"Khanh cứ coi như đến công đường uống , cần khanh phá án, cũng cần khanh xét xử, khanh chỉ cần đó thôi." Thánh thượng .

Thứ nhất, giúp Đan Thận trấn giữ.

Thứ hai, nếu Từ Giản từ đó nảy sinh hứng thú với việc xét xử, đến các nha môn như Tam Ty, cũng thể phát huy tài năng.

Ánh mắt Từ Giản lướt qua giữa Thánh thượng và Đan Thận, cúi đầu, đồng ý.

Từ Giản: Kế hoạch thành công!

 

 

Loading...