Yến Từ Quy - Chương 66: Không hề ân cần
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:20
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên suy nghĩ một lát, xin mượn Từ Giản bút mực: "Ta sẽ cho nàng một bức thư."
Từ Giản liếc mắt về phía gian phòng bên cạnh, ý bảo nàng cứ tự nhiên.
Lâm Vân Yên dậy, căn phòng đó.
Căn phòng bày trí như một thư phòng.
Bàn kê cửa sổ sân đặt đầy đủ bút nghiên, bên cạnh là một kệ sách chứa nhiều cuốn sách quý.
Những thứ nàng đều thấy trong thư phòng của Từ Giản đây.
Cả quyển sách mà nàng lật xem lúc nãy cũng lấy từ kệ sách .
Kế bên còn một bức bình phong, chia gian hai, phía đặt một chiếc giường nhỏ, lẽ để Từ Giản nghỉ ngơi.
Lâm Vân Yên tiện tay mở cửa sổ .
Ánh nắng tràn cho căn phòng sáng sủa hơn nhiều.
Ở đây loại giấy nàng thường dùng để thư, nên nàng chọn một tờ giấy đơn giản, dấu vết gì đặc biệt, vài dòng cho Chu Trán, đó cho phong bì và đóng dấu.
May mắn là khi ngoài, nàng mang theo con dấu.
Khi Lâm Vân Yên bước khỏi thư phòng, Huyền Túc nhận lấy bức thư.
"Chủ nhân của Trần gia đang uống ở phòng bên cạnh." Hắn : "Người nhờ cho gửi bức thư đến phủ Anh Quốc công ?"
Lâm Vân Yên gật đầu: "Bảo gửi nhanh , hẹn Chu Trán dùng bữa trưa cùng ."
Huyền Túc nhận lệnh .
Từ Giản cầm quân cờ tay, ngước trời đó cúi đầu tiếp tục ván cờ.
Hẹn dùng bữa trưa ?
Không sắp đến trưa ?
Lâm Vân Yên tất nhiên là thấy động tác của Từ Giản, khỏi hỏi: "Có gì ?"
"Không gì." Từ Giản đặt quân cờ xuống: "Chỉ ngờ nàng và Chu Trán như ."
Nghe câu , Lâm Vân Yên lúc đầu cũng nghĩ ngợi gì.
đến khi nàng lên xe ngựa để gặp Chu Trán, bất chợt trong đầu lóe lên một ý tưởng.
Con gái khỏi cửa, đồ và trang điểm tốn ít thời gian.
Nếu thể hẹn gấp gáp như thì chắc chắn mối quan hệ thiết.
Huyền Túc hậu viện, thấy Từ Giản vẫn đang đ.á.n.h cờ, còn Hà ma ma đang thì thầm với Tham Thần điều gì đó.
Nhìn thấy Tham Thần hiệu, Huyền Túc bước tới hỏi: "Có chuyện gì ?"
"Quận chúa ? Ta cố ý thêm hai món và hầm canh nữa." Hà ma ma thắc mắc.
Huyền Túc trả lời: "Thế thì chúng ăn thôi."
"Canh cho các cô nương, nấu cho các nam tử trẻ thì phí quá." Ma ma hừ một tiếng.
Huyền Túc xoa mũi.
Họ mà còn xem là "nửa lớn nửa nhỏ" ư?
Vả , uống canh thì thể là lãng phí ?
Tham Thần suy nghĩ một chút, đề xuất: "Trần đông gia đúng ? Hãy nhờ ông mang canh về phủ cho Quận chúa đun nóng lên, tối cũng thể uống."
Nghe , Hà ma ma vội bảo Huyền Túc: "Nói Trần đông gia đợi thêm chút nữa, canh vẫn ninh đủ."
Huyền Túc trả lời: "Có cần hỏi ý kiến Quốc công ?"
Hà ma ma ngập ngừng một lát.
Tham Thần đưa mắt về phía Từ Giản.
Hắn thực sự chút bối rối.
Cách tiếp đãi khách của Từ Giản, để khách một còn bản thì tự chơi cờ, đúng thật khó mà hiểu nổi.
rõ ràng, Quốc công gia chẳng hề ý đề phòng Quận chúa, dù thư phòng chỉ là nơi chứa những vật dụng thông thường nhưng việc để nàng tự do vẫn khiến Tham Thần ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-66-khong-he-an-can.html.]
Khi lão Quốc công còn sống, ông thường xuyên thư phòng của ngài.
Sau khi ông qua đời, trong phủ chủ nhân nào khác, hằng ngày chỉ Tham Thần và vài phép dọn dẹp.
Khi Quốc công gia thương trở về kinh thành, ngay cả Lưu phu nhân đến thăm cũng ngài ngăn ngoài cửa thư phòng.
Dù ý gì nữa, chẳng lẽ Quốc công gia tiếc một bát canh?
Những lời thì thầm ở góc phòng tất nhiên qua tai Từ Giản.
Hắn tiếp tục đ.á.n.h cờ, ngẩng đầu lên, chỉ hờ hững : "Ta uống hết ?"
Chỉ riêng vụ buôn bán hai rương vàng thôi, Thành Ý Bá chằm chằm rời , thêm một bát canh nóng đêm nay e là ngày mai Thành Ý Bá sẽ chẳng còn nể mặt nữa.
Không cần thiết thế.
Hà Ma ma , lắc đầu bếp.
Bà dám gì thêm, chỉ thầm nhủ trong lòng: "Chẳng chút săn sóc nào, nghĩ rằng vợ từ trời rơi xuống chắc?"
Ở một nơi khác, Lâm Vân Yên bước nhã phòng, bao lâu thì Chu Trán đến.
Sau khi nhấp một ngụm , Chu Trán : "Ngươi hiếm khi gửi thư, nhưng gửi gấp thế."
"Gấp gáp như , ngươi cũng tới nhanh mà." Lâm Vân Yên trả lời.
Cả hai mỉm .
"Nói ." Chu Trán hỏi thẳng: "Tìm việc gì?"
"Hôm đó ở hội hoa, nhờ ngươi phân biệt rõ đúng sai, để Vân Phương Trịnh Lưu vu oan, mở tiệc cảm tạ." Lâm Vân Yên nhẹ: "Đó là lời khách sáo thôi. Thực , bỗng nhiên ngoài ăn cơm, nhưng cả Đại tỷ và Tam đều hứng thú. Nghĩ tới nghĩ lui chỉ ngươi là thể hẹn gấp thế ."
"Không cần cảm ơn. Lẽ rõ ràng thì thể nhắm mắt dối? Ngươi tìm cùng thì cứ tìm , dù cũng chẳng ưa ở nhà." Chu Trán thành thật.
Lâm Vân Yên .
Từ Giản hiểu đúng. Sự gấp gáp chỉ vì nàng và Chu Trán quen, mà là bởi trong lòng Chu Trán chẳng mong gì hơn là mỗi ngày đều việc ngoài, chứ cứ yên ở nhà.
Trước đây, quan hệ giữa nàng và Chu Trán chỉ kéo dài đến hội hoa.
Khi Lâm Vân Phương thể giải thích rõ ràng, Chu Trán tin lời Trịnh Lưu, và lời kể của nàng cũng trở thành bằng chứng chống Lâm Vân Phương.
Dù Chu Trán luôn xét đúng sai, để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến Lâm Vân Yên, nhưng từ đó nàng cũng thể tiếp tục qua với Chu Trán nữa.
Cơ hội để rõ sự thật tại hội hoa trôi qua, gì thêm đó cũng vô ích, vì chẳng ai thể thuyết phục ai.
Có lẽ cứ để mối quan hệ dần xa cách, tránh thêm nhiều tranh cãi vô ích.
Từ đó về , Lâm Vân Yên chỉ loáng thoáng vài tin tức về Chu Trán qua lời khác.
Nghe Chu Trán và cha xung đột lớn mặt .
Chu Trán dường như phát điên, cầm kéo múa máy đòi đ.â.m , khiến cả phủ Anh Quốc công kinh hãi.
Sau đó, nàng rời kinh thành đến am Nguyên Phúc để tĩnh tâm.
...
Rồi chẳng còn tin tức gì thêm.
Nhìn thiếu nữ mặt tươi sảng khoái, nghĩ về những lời đồn về Chu Trán, Lâm Vân Yên mím môi.
Có những vì chịu nổi cú ngã từ đỉnh cao mà phát điên trong chớp mắt; còn những khác, bóng tối trong lòng tích tụ dần đến khi thể chịu đựng thêm nữa, vẫn mãi bỗng chốc hóa điên.
Chu Trán chắc hẳn thuộc về loại thứ hai.
Lâm Vân Yên cất lời: "Lệnh đường..." Nàng ngập ngừng, cảm thấy cách xưng hô quá kính trọng, mà thiếu sự gần gũi, nên đổi : "Mẫu ngươi dạo thế nào?"
Khi nhắc đến , nụ môi Chu Trán thoáng chùng xuống.
Sau một lát im lặng, nàng trả lời: "Vẫn như cũ, chẳng bao giờ tỉnh , sống thì sống đấy... nhưng chỉ như cầm qua ngày."
Nếu là quan tâm bình thường, Lâm Vân Yên dừng ở đây.
nàng đến vì cha của Chu Trán, và cũng đành lòng để Chu Trán vui vẻ bề ngoài nhưng bên trong con đường điên loạn.
Chẳng ngờ, kịp dò hỏi thêm, Chu Trán tự : "Ngươi cứ coi như lắng giùm chút thôi, nếu ai chịu , chắc cũng sắp điên ..."