Yến Từ Quy - Chương 64: Mỗi thỏi đều có giá trị

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:07:18
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hạch Trai.

Trần Quế đặt chiếc rương đồng xuống sân .

Phụ Quốc công đến, Trần Quế cũng dám rời , đành kéo ghế cạnh rương, lơ đãng trời.

Mặt trời lên.

Trần Quế ánh nắng trải dài, thầm nghĩ, chẳng bằng ánh vàng rực rỡ của những thỏi vàng.

Lúc ở hoa sảnh thấy những thỏi vàng trong rương, mắt suýt nữa chói lóa, nhắm dám, chỉ sợ khi mở thì biến mất.

Trước khi tới đây, Lâm Tuần nhắc nhở .

Nếu cuối cùng nộp lên quan phủ, thì đừng ai mong mơ tưởng đến của cải bất ngờ , chỉ cần công việc kinh doanh là .

Nếu ai nấy đều giữ phần của , thì Bá phủ cũng quên phần của Trần Quế.

tiền chia nhiều, nhưng cũng cực khổ chạy tới chạy lui, thể vì quan hệ nuốt mất phần lợi ích của .

Trần Quế chủ động nhắc đến chuyện chia phần, vì rõ phẩm hạnh của những trong phủ, họ chắc chắn sẽ để thiệt thòi.

Tam lão gia nên trong lòng Trần Quế cảm thấy ấm áp hơn.

Người " em ruột rạch ròi tiền bạc", dù là ăn em, việc với phủ là yên tâm nhất.

Không cần mưu tính, tiết kiệm công sức và trí óc để tập trung việc chính.

Nghĩ đến hai rương vàng , cảm thấy quyết định kéo Tam lão gia việc kinh doanh ở ngõ Lão Thật quả thật sai.

Đang suy nghĩ, cánh cửa sân chợt kẽo kẹt mở .

Trần Quế qua, thấy Từ Giản bước , bèn vội vàng dậy hành lễ.

Từ Giản liếc mắt thấy Trần Quế, đồng thời cũng thấy chiếc rương đồng lớn bên cạnh .

"Đào lên giữa đêm, hai chiếc giống hệt ." Trần Quế giải thích với Từ Giản: "Một chiếc đưa đến phủ Bá gia, chiếc còn mang tới cho ngài."

Ánh mắt Từ Giản dừng ở chiếc khóa trống .

Trần Quế thấy thế, giải thích thêm: "Không chìa khóa nên phá khóa."

Phá khóa xong, lõi khóa hỏng, tất nhiên thể đóng nữa.

Từ Giản ném chiếc khóa hỏng sang một bên, mở nắp rương .

Ánh sáng vàng óng ánh đập mắt.

Huyền Túc cạnh, kinh ngạc, trong khi Phụ Quốc công vẫn điềm tĩnh.

Trần Quế quan sát thấy, thầm gật đầu: Quốc công gia quả thật giống Quận chúa, chỉ ngõ Lão Thật bảo vật, mà còn rõ giá trị thực sự của nó.

"Quận chúa để một rương ?" Từ Giản hỏi, nghĩ đến ánh mắt của Thành Ý Bá, hỏi thêm: "Ngươi gặp Bá gia khi mang đồ ?"

Trần Quế thành thật kể chuyện buổi sáng: "Là giao cho quan phủ, giữ , Bá phủ đợi ý của ngài."

Nghe đến đây, Từ Giản bật .

"Nộp lên quan phủ ư? Đó chắc là ý của lão phu nhân nhỉ?" Hắn càng càng thấy buồn , chân mày nhướng lên, tặc lưỡi: "Quận chúa chịu nộp vàng cho quan phủ ?"

Quận chúa e rằng còn cạo chút bụi vàng để đem nộp cho phủ Thuận Thiên.

Nghĩ , Từ Giản cúi cầm lên một thỏi vàng, lắc lắc tay.

Nặng trịch, sáu mặt nhẵn nhụi, dấu ấn về năm tháng nơi sản xuất, nên thể dựa đó mà xác định nguồn gốc.

Đang định đặt thì đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, bèn lật thỏi vàng qua.

Dưới ánh mặt trời, một góc cạnh của thỏi vàng.

Thay đổi góc , một vết xước nhỏ dài bằng nửa đốt ngón tay, mảnh như sợi tóc hiện .

Khi rõ, nụ gương mặt Từ Giản vụt tắt.

Hắn đặt thỏi vàng xuống, cầm lên một thỏi khác lên soi ánh sáng. Kiểm tra gần hết cả lớp vàng bên mới thôi.

Trần Quế thấy hành động của Từ Giản phần khó hiểu, cũng bắt chước cầm vài thỏi lên xem.

"Ngài đang tìm vết xước ?" Hắn hỏi: "Mỗi thỏi đều , chắc là từ khuôn đúc ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-64-moi-thoi-deu-co-gia-tri.html.]

Từ Giản trả lời, chỉ hỏi tiếp: "Quận chúa ?"

Trần Quế đáp: "Không ."

"Vậy ngươi về nàng xem thử." Từ Giản xong, bảo Huyền Túc thu dọn vàng .

Theo lệnh, Trần Quế trở về phủ Thành Ý Bá.

Khi Lâm Vân Yên kể , nàng hỏi: "Có một đường xước ?"

Chiếc rương ở nhà nàng, Tiểu Đoạn Thị nhờ Lâm Tuần mua một ổ khóa mới, cất kho. Giờ mà mở xem thì quá phiền phức, kể còn dễ khác để ý.

Nghĩ , nàng cảm thấy đến Đào Hạch Trai vẫn tiện hơn.

Lâm Vân Yên bèn lập tức lên đường, một cỗ xe ngựa dừng bên ngoài cửa tiệm.

Bước trong, nàng hỏi quản gia: "Gia nhà các ngươi ở lầu trong phòng?"

Quản gia vội chỉ phía trong.

Lâm Vân Yên gật đầu.

Đi sâu trong, qua lối cầu thang, nàng liếc chiếc cầu thang gỗ chật hẹp và dốc .

Nếu leo lên chiếc cầu thang một nữa, lẽ nàng sẽ trực tiếp hỏi Từ Giản "Có còn cần đôi chân nữa ."

Ở sân , Từ Giản ngạc nhiên khi thấy nàng tới.

Nghĩ ngợi một chút, cũng hiểu .

"Sao ?" Hắn hỏi: "Bảo bối của nàng mất tiêu ?"

"Tổ mẫu cất ." Lâm Vân Yên đáp: "Người trong phủ nhiều, mở rương một tiện."

Từ Giản bước phòng, mở rương lấy một thỏi vàng.

Lâm Vân Yên cầm lấy, ánh mặt trời soi qua . Khi thấy rõ vết xước, sắc mặt nàng cũng trở nên nghiêm trọng.

Vết xước , nàng thấy quá quen thuộc.

Kiếp năm Vĩnh Gia thứ mười tám, cũng là năm khi Hoàng Thái hậu băng hà, Từ Giản giám sát việc tịch thu tài sản phủ An Dật Bá trong vai trò phó sứ.

Nói rằng An Dật Bá phạm tội lớn khiến gia tộc lụi bại, thật cũng hẳn.

Theo Lâm Vân Yên, căn nguyên ở Thái tử.

An Dật Bá nhiều bất mãn với cách hành xử thường ngày của Thái tử Lý Thiệu.

Một hành vi của Lý Thiệu hẳn là sai, nhưng với phận Thái tử thì đủ chín chắn.

Mấy năm , khi các ngự sử dâng sớ lên, họ cũng từng chỉ trích Thái tử vì thái độ tự tung tự tác. Hoàng thượng dường như cũng ý chỉnh đốn thái tử nghiêm túc, nên các ngự sử cũng đành bỏ qua.

Rốt cuộc thì chỉ là Thái tử thích uống rượu, đôi khi vài lời ngông cuồng mà thôi.

An Dật Bá vốn nổi tiếng soi mói, những gì các ngự sử , ông mạnh dạn thẳng, khiến Thái tử ít cúi đầu hổ chầu.

Cuối cùng, ông trở thành con gà g.i.ế.c để răn đe bầy khỉ.

Cả nhà từ già đến trẻ, đều giam ngục.

Trong lúc triều đình tranh cãi gay gắt về "tai họa từ trời rơi xuống" của An Dật Bá, Từ Giản phát hiện một lô vàng thỏi khi khám xét phủ An Dật Bá.

Ban đầu, với gia sản của An Dật Bá thì việc chút vàng cất giữ là điều bình thường. điều đáng là trong đó hai thỏi xuất hiện vết xước nhỏ.

Góc độ và nét vạch trông giống chữ của Lý Mật, con thứ tư của Tiên đế.

Lý Mật vốn là con thứ tư của Hoàng đế Thái Hưng, nổi tiếng với tính cách nóng nảy, bộp chộp. Trừ những lúc văn bản chính thức, khi tự tay tên , chỉ dùng một nét ngang cho chữ "Mật."

Năm Thái Hưng thứ hai mươi tám, khi Hoàng trưởng tử do Thẩm Hoàng hậu sinh qua đời vì bạo bệnh, Hoàng đế Thái Hưng giam giữ Tam hoàng tử và giáng chức Lý Mật xuống thường dân. Chưa đầy nửa năm , Hoàng đế qua đời, và lục hoàng tử- chính là Thánh thượng hiện tại lên ngôi.

Kể từ khi đuổi khỏi kinh thành, Lý Mật mất tăm mất tích nhiều năm.

Cả triều đình gần như quên lãng ông.

Chỉ đến khi hai thỏi vàng phát hiện khắc chữ "Mật" của Lý Mật, thì vị hoàng tử phế truất mới xuất hiện trong tâm trí .

 

 

Loading...