Yến Từ Quy - Chương 472: Ngươi là yêu quái!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:32
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi bàn, thức ăn dọn .
Mỗi một chén súp nóng, Từ phu nhân nhẹ nhàng chạm chén: “Biết hôm nay con về, ở Đào Hạch Trai ninh từ trưa, tới chiều đem đến và giữ ấm trong bếp”.
Lâm Vân Yên mở nắp, nước súp vàng sánh, mùi thơm ngào ngạt.
“Hà ma ma khéo tay thật”. Nàng khen.
Từ Giản múc một muỗng, vị ngọt thanh đậm đà. Cơm cung đình tuy ngon, nhưng với , mùi vị của món súp mới khiến cảm nhận rõ rằng về nhà. Từ phu nhân thường ăn ít buổi tối, nhưng hôm nay vui vẻ, nên bà ăn thêm nửa bát. Từ Giản vội về, chuyện về vùng biên ải. Hắn kể, phu nhân vui khi , phong cảnh ở ải Dụ Môn khác xa kinh thành, cũng thấy mở rộng tầm mắt.
“Hồi còn nhỏ, cũng phụ kể ”. Bà cảm thán: “Chỉ tiếc là từng tận mắt thấy”.
Từ Giản nhấp một ngụm : “Con đẩy lui Tây Lương, thu phục thêm vài cửa ải ở ngoài. Giờ đây ải Dụ Môn định hơn”.
Nghe thế, A Sính từ nãy im lặng bỗng ngẩng lên, ánh mắt lượt Lâm Vân Yên và Từ Giản. Nàng kiềm , hỏi: “Đại ca, dự định gì ?”.
Từ Giản nhắc đến thì cũng giấu: “Quả thật ý định, tranh thủ lúc rảnh rỗi đây đó, nhưng tất nhiên xin phép Thánh thượng và Hoàng Thái hậu ”.
Từ phu nhân ngỡ ngàng, suy nghĩ một chút : “Việc cũng , chỉ là Tết gần kề”.
“Cũng đợi qua năm, đến khi xuân ấm hơn”. Lâm Vân Yên .
Từ phu nhân đồng tình.
Trời khuya, Từ phu nhân giục hai trở về nghỉ ngơi.
A Sính tiễn chị ngoài hỏi Từ phu nhân: “Mẫu , chúng thể cùng ?”.
“Con trẻ con”. Từ phu nhân mắng con gái một tiếng: “Phu thê trẻ với , dẫn theo cả nhà ? Con thấy phiền, cũng cản trở”.
A Sính chỉ khúc khích. Nàng cố tình hỏi thế, sợ mẫu bề ngoài đồng ý nhưng lòng thật sự bằng lòng, quen chiều theo ý khác. phản ứng của cho nàng thấy câu trả lời. Mẫu thực sự vui vẻ. Ý Từ phu nhân cũng đơn giản. Đi xa nhà, đông thêm phiền toái. A Sính vẫn hứa hôn, trong phủ thiếu vắng A Giản và Quận chúa cũng đến nỗi chỉ còn một bà. Phu nhân ở phủ Phụ Quốc công , trải qua quá nhiều cảm giác “một " dù giờ lớn tuổi, bà vẫn ưa nỗi cô quạnh . Dĩ nhiên, bà thể nhịn mà , nhưng cả A Giản và Quận chúa đều là nhạy bén, việc gì cũng suy tính cho bà. Nếu A Sính xuất giá, họ nhất định sẽ đề nghị đưa bà cùng . xa đôi lứa, bà là trưởng bối cùng, e cũng tiện. Từ phu nhân đương nhiên sẽ phiền. Vậy nên, nếu khởi hành mùa xuân năm , chơi vài năm, thời điểm là thích hợp nhất. Điều quan trọng là, Từ phu nhân hiểu rõ, A Giản và Quận chúa đều ham vui. Thay vì du ngoạn, chi bằng là việc . Trong tình cảnh bất đắc dĩ như , cả nhà cùng , chừa ai, là dấu hiệu . Những lý lẽ khác, thể Từ phu nhân hiểu thấu hết, nhưng bà sinh trong gia đình võ tướng, là con gái của đại tướng trấn biên ải, bà rõ một điều, tướng quân nắm quyền binh nơi xa, nhất định ở kinh thành, mắt của Thánh thượng. Dẫu A Giản rời kinh, tình cảnh “tướng ngoài biên" nhưng Từ phu nhân vẫn lưu , để A Giản bớt chút lo lắng. Hai năm qua, vì ải Dụ Môn, vì Đại điện hạ, A Giản bận rộn quá nhiều. Từ phu nhân mong Từ Giản thể nghỉ ngơi một chút, nhưng trời còn sáng, Từ Giản dậy, chuẩn triều.
Trước cửa cung, Từ Giản tìm thấy Lâm Dư, cung kính hành lễ. Người đông mắt tạp, hai cha con cũng tiện chuyện quan trọng.
Từ Giản : “Sau buổi chầu, con Ngự thư phòng diện thánh . Buổi trưa sẽ cùng Quận chúa về Bá phủ”.
“Lão phu nhân hôm qua nhắc mãi ”. Lâm Dư vỗ vỗ cánh tay Từ Giản, : "Có điều, chính sự là quan trọng nhất”.
Hai là cha vợ con rể đang trò chuyện, dù với Từ Giản cũng dám mặt dày tới gần. Chỉ An Dật Bá vốn quen , tươi chào hỏi, còn hẹn dịp Tết uống thêm vài chén.
Lên triều, trong Kim Loan điện, chỉ giọng Thánh thượng là quần thần hôm nay tâm trạng ngài tệ. Không ai dại gì mà dội nước lạnh, buổi chầu cũng coi như vua đều vui.
Sau buổi chầu, cùng Từ Giản Ngự thư phòng còn Định Bắc Hầu. Hôm qua, Thánh thượng để Định Bắc Hầu nghỉ vài ngày, định tình hình trong nhà, nhưng Hầu gia nào dám vô lễ, hôm nay vẫn đến như thường. Từ Giản bèn nhường cho Định Bắc Hầu. Dù chuyện bên là một mớ việc nhà việc nước, còn chuẩn mấy lời tâu e rằng Thánh thượng xong sẽ vui cho lắm, thôi thì đừng khiến Định Bắc Hầu cũng thấp thỏm theo.
“Tào công công”. Từ Giản khẽ gọi: "Thánh thượng , nếu gặp Điện hạ, chỉ cần báo với công công một tiếng”.
Tào công công chuyện , trái một chút mời Từ Giản riêng.
“Lão nô xin thật lòng với Quốc công gia, tình trạng của Điện hạ mấy khả quan, nhất định đến gặp”.
Từ Giản thu ánh mắt, thấp giọng : “Dẫu cũng là thần tử bao năm, từng theo hầu Điện hạ quan chính…”
“Quốc công gia nặng tình nghĩa”. Tào công công thở dài: "Đã thì cứ ghé một chút. Lão nô báo từ Dục Khánh cung, Điện hạ suốt cả ngày hoặc là ngủ, hoặc là nhăng cuội, thời gian tỉnh táo thật sự chỉ sợ một canh giờ. Trước lúc Điện hạ bỗng tỉnh một lát, phía lập tức báo về, nhưng kịp để Thánh thượng tới nơi thì Điện hạ hồ đồ. Lặp lặp mấy , cho nên…”
Lời dứt, nhưng Từ Giản hiểu. Chuyện xảy nhiều , Dục Khánh cung cũng dám báo gấp nữa, sợ Thánh thượng trách, cũng sợ giữa đường xảy chuyện. Dù gì cũng là mùa đông, đến giá rét, đường sá khó , nhất là trời tuyết thì càng thể sơ suất. Lỡ Thánh thượng vội vã tới nơi mà vấp ngã va đập, thì ai chịu trách nhiệm? Từ Giản cảm tạ Tào công công một tiếng, Tào công công bèn gọi một tiểu nội thị dẫn Từ Giản .
Dục Khánh cung vẫn đang phong cung. Người trong cung phụ trách ăn mặc dùng hàng ngày đều vô cùng cẩn thận, xác nhận kỹ càng và vật mới giao nhận. Nhờ thẻ lệnh của Tào công công, Từ Giản cung suôn sẻ, Quách công công dẫn tới mặt Lý Thiệu.
Lý Thiệu đang tỉnh, án lớn, bàn bày văn phòng tứ bảo, chất đống mấy cuốn tấu chương. Cao công công đang hầu hạ bên cạnh, thấy Từ Giản bèn vội vàng hành lễ chào hỏi.
Lý Thiệu để ý, mở một bản tấu chương , trừng mắt xem một lát, đột nhiên giơ tay ném mạnh xuống đất: “Vô nghĩa hết sức”.
Dưới đất mấy bản ném. Từ Giản cúi , định nhặt lên.
Cao công công vội lắc đầu hiệu, khẽ bên tai Từ Giản: “Chờ Điện hạ ném xong hết , lát nữa nhặt một thể”.
Giờ mà nhặt, thì cũng chỉ là xếp đó chờ Điện hạ tiếp tục ném.
“Ta nhặt một bản xem thử”. Từ Giản . “Công công yên tâm, sẽ chọc giận Điện hạ ”.
Cao công công đành để mặc. Từ Giản mở , nét mặt bình thản. Nếu Lâm Vân Yên mặt ở đây, nàng hẳn sẽ ngay cơn tức giận đè nén và sự vui mà Từ Giản giấu vẻ điềm đạm , nhưng khác thì . Thế nên, Cao công công chỉ thấy vị Phụ Quốc công sắc mặt chẳng biểu cảm gì, tấu chương trống trơn, cũng chép miệng như Điện hạ: “ thật là vô nghĩa hết sức”.
Cao công công sững . Thấy Phụ Quốc công sang, ông suy nghĩ một chút, giải thích: “Lúc bệnh, Điện hạ nổi cáu, cứ đòi xem tấu chương. Chúng tiểu nhân nào bản nào thật mà đưa, đành bẩm Tào công công lấy vài bản trắng đem đến. Ngài xem mặt , đóng dấu nhỏ, là để phân biệt rõ, chuyên dành cho Điện hạ”.
Từ Giản gật nhẹ đầu, hỏi: “Ngoài tấu chương trống, còn chuẩn gì cho Điện hạ ?”.
Cao công công chỉ về phía bên: “Điện hạ bảo treo một tấm bản đồ”.
Từ Giản thấy. Tấm bản đồ chỉ bố trí phủ châu và các ty bố chính, địa hình các thông tin khác.
Cao công công : “Có khi là tiểu nhân, khi là vị đại nhân nào trong triều, Điện hạ dặn gì thì tiểu nhân chỉ gật đầu theo. Nếu Điện hạ ‘huấn thị’, thì cũng chỉ …”.
Như diễn kịch . Ban đầu Cao công công còn quen, dần dà ở Dục Khánh cung ai nấy đều thành đa nhiệm.
Từ Giản : “Công công vất vả ”.
“Cũng đến nỗi”. Cao công công thở dài: “Điện hạ cũng chỉ mấy lời lảm nhảm, chứ gây chuyện gì. Mỗi ngày cũng ngủ sáu bảy canh giờ…”.
Nói thẳng , điều họ sợ nhất chính là những lúc Điện hạ thật sự tỉnh táo. Lúc đó mới là sắc mặt âm u, u ám như đêm đen, bất cứ lúc nào cũng thể nổi trận lôi đình. Thà rằng cứ lảm nhảm suốt, chỉ tay bản đồ, ném vài bản tấu, mắng mỏ vài câu, còn dễ chịu hơn. Từ Giản nắm rõ tình hình của Lý Thiệu.
Hắn đặt bản tấu tay trở mặt Lý Thiệu: “Điện hạ, bản ngài chê vô nghĩa đ.á.n.h trả, đây là bản chép , mới dâng lên”.
Lý Thiệu “ồ” một tiếng, mở xem, mắng: “Cũng thôi, là vô nghĩa”.
“Là vị đại nhân nào quá đáng ?”. Từ Giản hỏi.
Lý Thiệu khinh bỉ: “Cái lão già An Dật Bá đó. Ta chỉ uống thêm mấy chén rượu, mà lão lải nhải dứt. Ta sớm muộn gì cũng xử lý ”.
Từ Giản nhướn mày, sang hỏi Cao công công: “Điện hạ còn mắng ai nữa?”.
Cao công công khổ: “Nhiều lắm”.
“Có mắng ?”. Từ Giản hỏi.
Cao công công gật đầu cũng xong, mà gật cũng chẳng đặng.
Từ Giản suy nghĩ một lúc, : “Ta cần với Điện hạ vài lời, lẽ dễ , công công nhất là đừng ”.
Ánh mắt Cao công công đảo qua giữa Từ Giản và Lý Thiệu. Ông lo Từ Giản sẽ nhảy hại Điện hạ, mà lo Từ Giản sẽ những lời thấu tâm can, nếu quá nhiều rước thêm phiền phức. Cuối cùng, ông bặm gan quyết định: “Tiểu nhân pha cho ngài”.
Từ Giản kéo một chiếc ghế đặt án thư, xuống. Tai Từ Giản thính, xác nhận ai giọng hạ thấp của , mới mở lời với Lý Thiệu: “Điện hạ, thần phụng mệnh tịch biên phủ An Dật Bá, nay đến báo cáo”.
Lý Thiệu chằm chằm Từ Giản: “Tịch biên lắm”.
“Ngài thật sự nghĩ ?”. Từ Giản hỏi: “An Dật Bá từng lập bao chiến công, nay chỉ vì nhắc nhở ngài hạn chế uống rượu, mà chịu tội tịch biên”.
“Tất cả là tại coi bản Thái tử gì”. Lý Thiệu gào lên: “Nếu ngươi điều, đừng trách chừa đường sống cho ngươi và Ninh An. Ngồi xe lăn mà còn chịu an phận”.
Lý Thiệu xong ôm đầu, tức tối: “Ngươi cũng chẳng thương, ải Dụ Môn g.i.ế.c giặc, về kinh gây phiền phức cho đủ điều, thấy ngứa mắt ”.
Từ Giản đáp lời đó, hiểu rõ tình trạng của Lý Thiệu lúc . Đầu óc Lý Thiệu rối loạn. Hắn như đang trong mơ, vẫn cho là Thái tử, giữ tư thế phê duyệt tấu chương như lúc giám quốc, nhưng mang ký ức An Dật Bá trách mắng. Rõ ràng, khi Lý Thiệu còn giám quốc, An Dật Bá oan và loại trừ. Câu “phiền phức” mà Lý Thiệu nhắc đến, cũng liên quan gì đến những việc hiện tại, mà là Từ Giản dốc hết lòng, cố gắng giúp Lý Thiệu đổi. Có lẽ vì cú sốc quá lớn, nhiều ký ức khác đan xen trong đầu Lý Thiệu, khiến thể phân biệt và lẫn lộn lung tung. Lý Thiệu hét thêm vài câu, từ từ bình tĩnh , trong đôi mắt u mê thoáng hiện chút tỉnh táo.
Khi rõ tình hình xung quanh, chợt đanh mặt, lạnh lùng hỏi: “Ngươi về kinh ?”.
Từ Giản đáp: “Thần về kinh hôm qua, tin Điện hạ bệnh, xin phép Thánh thượng đến thăm”.
“Chẳng lẽ ngươi đến để xem trò ?”. Lý Thiệu giận dữ: “Ngươi thấy điên vui ? Vậy thì đây, sẽ điên và tịch biên cả phủ Thành Ý Bá, tịch biên luôn phủ Phụ Quốc công các ngươi”.
Từ Giản vẫn điềm tĩnh: “Ngài còn thể cho Thánh Thượng dời đến Thành Thọ cung để dưỡng bệnh”.
Lý Thiệu trố mắt , sửng sốt: Làm Từ Giản ? Những ý nghĩ hỗn loạn khi phát điên, chính còn hiểu nổi khi tỉnh , nào đời ? Từ Giản … Vì ?
“Ngươi là yêu quái”. Lý Thiệu hét lên, ngoài lý do , tìm cách nào giải thích: “Ngươi hại , là yêu quái hại nên mới phát điên. Ta cho phụ hoàng, cho phụ hoàng”.
Lý Thiệu hét lớn. Quách công công cạnh cửa, trừng mắt Cao công công bưng khay .
Từ Giản để ý đến Lý Thiệu nữa, dậy , với hai vị công công: “Ta thật chẳng hiểu nổi tình trạng của Điện hạ, trông như tỉnh táo, mắng là ‘yêu quái’”.
“Điện hạ lúc tỉnh lúc mê, bọn tiểu nhân cũng chẳng mà ”. Quách công công thở dài: “Chỉ ngài gì thì là , mà lúc xong chẳng nhớ gì”.
Từ Giản xong, giả vờ thở dài: “Thôi thì yêu quái trong một khắc ”.
Ra khỏi Dục Khánh cung, Từ Giản thư phòng. Gió lạnh thổi mặt, rét thật nhưng khí cũng thêm trong lành. Từ Giản nghĩ, Lý Thiệu quả thực điên . Lý Thiệu đủ mưu mô sâu sắc, giả điên đến mức việc dễ, giả vờ . Hơn nữa, khi Từ Giản nhắc đến “Thành Thọ cung" phản ứng của Lý Thiệu là ngỡ ngàng và hoang mang, chứ hổ sợ hãi.
Khi về đến thư phòng, Định Bắc hầu .
Thánh thượng hiệu cho Từ Giản xuống, hỏi: “Khanh gặp Thiệu nhi ? Hôm nay nó thế nào?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-472-nguoi-la-yeu-quai.html.]
“Khi mới , Điện hạ đang xem tấu chương, đó phê là ‘vớ vẩn'”. Từ Giản đáp thực thà: “Sau đó như tỉnh táo đôi chút, hỏi thần khi nào về kinh, mấy câu đột nhiên mắng thần là ‘yêu quái,’ thần đành lui ”.
Thánh thượng: …
Bệnh điên của Thiệu nhi khiến ngài đau lòng, nhưng Từ Giản kể , bỗng chốc ngài chẳng nên cảm thán .
Trong thư phòng, khí phần trầm lặng.
“Trẫm cũng về chuyện ‘vớ vẩn’ ở Dục Khánh cung”. Một lúc , Thánh thượng lên tiếng: " yêu quái thì vẫn là đầu. Haiz, Thiệu nhi nông nỗi , khanh cũng thông cảm cho nó”.
Từ Giản đáp: “Điện hạ do bệnh mà càn, phân biệt đúng sai, chẳng ai để bụng lời của bệnh”.
Thánh Thượng gật đầu. Ngài lòng bao dung , Từ Giản chắc chắn . Ngày những gì Thiệu nhi gây khó khăn cho Từ Giản, cũng nặng nề hơn việc nay bỗng dưng mắng “yêu quái” nhiều.
“Nó những từ mới lạ thế , chắc hẳn còn nhiều điều khác”. Thánh thượng khổ: “Thái y cũng dám khẳng định mặt trẫm, luôn miệng ‘e rằng,’ ‘ thể,’ nhưng trẫm hiểu, ý họ là Thiệu nhi khó mà hồi phục, sẽ càng lúc càng tệ hơn. Nếu phong kín Dục Khánh cung, e rằng một ngày nào đó Thiệu nhi sẽ còn là Thái tử, mà thẳng lên Kim Loan điện, lên long ỷ của trẫm mất”.
Vì bệnh, bệnh nặng. Điên loạn nặng. Thánh thượng tất nhiên sẽ chấp nhất những lời và hành động vượt quá giới hạn của một kẻ điên, nhưng vẫn giữ trong Dục Khánh cung. Không thể để triều đình càng thêm hỗn loạn.
Thánh thượng thở dài: " là đạo lý thì vẫn là đạo lý, còn tình cảm là chuyện khác, điều sai chút nào”.
Về lý trí, ngài hiểu rõ, cũng nên chăm lo triều chính hàng ngày, hướng về tương lai, chọn một kế vị phù hợp. về mặt tình cảm, nỗi đau, niềm tiếc nuối, sự áy náy, mà buông bỏ là buông bỏ ?
Nhìn nét mặt Thánh thượng, Từ Giản đoán suy nghĩ của ngài, bèn thưa: “Thần vài lời nên …”.
"Không ”. Thánh Thượng nhấp một ngụm : “Khanh cứ ”.
Từ Giản nghiêm túc : "Ngài quyết định để Đại Điện hạ kế vị, thì việc Điện hạ rối loạn tinh thần cũng chắc là điều bất lợi”.
Tay Thánh thượng run rẩy khi cầm chén . Ý của Từ Giản rõ ràng, ngài hiểu chứ: Nếu bảo tính mạng cho Lý Thiệu, thì để điên loạn. Trong lòng Thánh thượng dâng lên nỗi buồn. Ngài sẽ già , và một ngày nào đó, ngài cũng sẽ qua đời. Nếu gì bất ngờ, ngài sẽ rời các con , giao giang sơn cho đời yên nghỉ. Giống như những bậc đế vương đây, như phụ hoàng của ngài. Khi , còn sự che chở của ngài, Lý Thiệu sẽ ? Lý Tuấn thể yên sống ở Vĩnh Tế cung suốt bao năm, một phần vì lời dặn của phụ hoàng lúc lâm chung, một phần vì chỉ là một hoàng tử, mà ngoại tộc của cũng thế lực mạnh. Lý Thiệu khác. Hắn từng là Thái tử, là trưởng tử, dù phủ Ân Vinh Bá tranh quyền đoạt lợi, giữ khiêm nhường, cũng thể đổi xuất của Lý Thiệu. Không một em nào thật lòng thể chấp nhận điều đó. Khi , chỉ Lý Thiệu, mà cả phủ Ân Vinh Bá cũng khó kết cục . Chỉ khi Lý Thiệu còn là mối đe dọa, trở nên điên loạn, mới thể hưởng phúc, để tân đế biểu hiện lòng khoan dung. Một tiếng thơm dễ dàng , chỉ mất chút lương thực và vài hầu cận, vị đế vương nào ?
Từ Giản : "Lần phế bỏ Thái tử, Điện hạ chịu đựng nổi, đến mức Đông cung từng cảnh rút kiếm động đao. Lần , cũng nhờ Điện hạ ngã bệnh mà việc yên hơn chút. Nếu ngài tỉnh táo , thần e rằng ngài thể đối diện với tình cảnh hiện tại. Còn các đại thần, bất luận là vì lợi ích lý do khác, cũng sẽ chấp nhận một từng bệnh nặng như Đại Điện hạ tranh đoạt ngôi vị. Đến lúc đó, cuộc đấu tranh ngấm ngầm và công khai sẽ khiến Đại Điện hạ lẫn triều đình đều tổn hại nặng nề”.
Thánh thượng dựa lưng ghế, hai tay đan gối, nhắm mắt im lặng hồi lâu. Từ Giản hết những điều cần , ngừng , chỉ thong thả uống . Hắn để Thánh thượng tự suy ngẫm. Những điều vốn là chuyện khó thấy, Từ Giản hiểu rằng Thánh thượng thấu hiểu cả, chỉ là ngài vẫn luôn vô thức né tránh. Giờ đây, chỉ là đ.â.m thủng lớp giấy mỏng .
Hồi lâu , Thánh thượng lên tiếng, giọng khàn : "Bọn họ hoặc là dám nhắc đến Lý Thiệu mặt trẫm, hoặc là nhân danh Lý Thiệu để xem trẫm còn hướng về đứa con nào khác, chỉ khanh là thực sự về phía trẫm, suy nghĩ cho Lý Thiệu”.
Từ Giản cúi đầu: “Thần hiểu Điện hạ”.
" ”. Thánh thượng thở dài, tự nhẹ nhõm hơn chút: "Không nhắc đến Lý Thiệu nữa, về khanh . Trước đây khanh chủ động xin ải Dụ Môn, là để tháo gỡ khúc mắc, giờ gỡ ?".
Từ Giản gật đầu: "Coi như là thông suốt. Đứng tường thành ải Dụ Môn, cảnh trong ngoài, thần chỉ nhớ hình ảnh của khi mười ba, mười bốn tuổi, theo ngoại tổ phụ trận đầu. Ngày đó giành ải Dụ Môn, giải trừ mối đe dọa từ Tây Lương, cũng khải trở về, nhưng nguyện vọng của ngoại tổ phụ vẫn là lấy vùng đất mất, toại nguyện, thần cũng thể khấn báo với nơi chín suối”.
"Gỡ là ”. Thánh thượng mỉm , hỏi: “Trước đây trẫm để khanh ở bên Lý Thiệu hỗ trợ giám quốc, giờ cần nữa, khanh gì? Cũng bắt buộc quyết định ngay, cuối năm , tranh thủ dịp Tết suy nghĩ kỹ, quyết định xong thì báo trẫm. đừng nhắc đến chuyện gì gọi là nghỉ ngơi, nhàn rỗi”.
Từ Giản hắng giọng: "Về chuyện … thần thật chút ý định”.
Thánh Thượng nhướng mày: "Ồ?".
"Thần nhàn rỗi một hai năm”.
Lời dứt, Từ Giản thấy Thánh thượng nhíu mày. như thấy, tiếp tục : “Thần cùng Quận chúa du ngoạn các nơi. Trước đây Quận chúa Trưởng Công chúa Đức Vinh kể chuyện xuất hành cùng phò mã, trong lòng ao ước. Từ khi thành , thần hoặc là dưỡng thương, hoặc là chinh chiến, đều khiến nàng vất vả và lo lắng. Quận chúa hiểu và ủng hộ thần, nhưng điều đó nghĩa thần nợ nàng. Thần bù đắp cho nàng, thấy nàng vui vẻ”.
Lông mày của Thánh thượng dần giãn . là thiên về tình cảm, nhưng chân thành và thực lòng, còn hơn nhiều lý do khuôn sáo. Thêm nữa, vợ chồng hòa thuận là điều .
"Đó là chuyện tư”. Từ Giản ngừng tiếp: “Còn về công, thần cũng ý tránh mặt đôi chút”.
Chỉ cần tới đó là đủ. Thánh thượng hiểu? Trước ở cạnh Lý Thiệu là vì ngài chọn như . Bây giờ "bắt đầu từ đầu", Từ Giản và Ninh An với phận như hiện tại, chẳng khác nào hai miếng mồi ngon, nếu khéo léo sẽ lợi dụng, đến lúc đó lý cũng chẳng . Tránh né một thời gian là lựa chọn nhất. Đồng thời, cũng là thể hiện lòng trung thành của hai phủ đối với ngài.
“Công tư đều như ý, trẫm đương nhiên ngăn các khanh”. Thánh thượng : “Chuẩn chu đáo cùng Thái hậu đón năm mới, đó hẵng ”.
“Đó cũng là ý của thần”. Từ Giản đáp.
Thánh thượng , nảy một ý: “Các ngươi định xa, thì lãnh chức Tuần án Ngự sử, trẫm xem xét tình hình ở các châu phủ”.
Hoàng đế ở kinh thành, còn quan nơi triều đình địa phương thì nhiều đếm xuể. Ngài thể thấy nhiều điều, nhưng cũng vô thứ thấy hết. Hàng năm, Đô Sát viện đều phái Ngự sử tuần tra khắp nơi, , , mỗi đều lý do riêng.
“Bệ hạ giao cho thần chức vụ là thể hiện sự tin tưởng”. Từ Giản thẳng thắn: " thần và Quận chúa rời kinh, các châu phủ phía phong thanh mà chờ đợi. Nếu thần giữ chức Ngự sử, e sẽ càng khó tránh khỏi những lễ nghi trong quan trường, đến cũng cuốn tiệc tùng đón tiếp. Thần thích điều đó, Quận chúa cũng . Chi bằng để chúng thần nhẹ nhàng, lặng lẽ ở các thành quận, quan sát đời sống dân chúng, sẽ thấy nhiều điều hơn là để che đậy đ.á.n.h lừa. Nếu phát hiện điều gì bất , thần sẽ gửi tấu chương về, bệ hạ thể cử Ngự sử xuống kiểm tra kỹ lưỡng”.
Lời thật chí lý. Thánh thượng khăng khăng nữa, chỉ hỏi về lộ trình dự định.
“Chúng thần dự định đến đất Thục gặp Quận chúa Thường Lạc, đây Trưởng Công chúa nhắc, Quận chúa cũng thấy động lòng. Ngày khi Quận chúa còn nhỏ, Thường Lạc gả xa, thể coi là thiết, nhưng cả hai đều do Hoàng Thái hậu yêu thương nuôi lớn, Quận chúa Thái hậu thăm hỏi. Còn về ải Dụ Môn, nay trong thành yên , thần cũng nhân dịp đến phủ Thừa Viễn tìm cách tiến về phía tây, dù tiện doanh trại, nhưng từ xa ngắm cổng thành Dụ Môn cũng là đủ. Ngoài , chúng thần còn ghé qua chùa Định Quốc để Quận chúa dâng hương lễ Phật”.
Thánh thượng xong, cảm xúc từ từ lắng .
“Giang sơn Đại Thuận rộng lớn”. Ngài thở dài, giọng thoáng chút hoài niệm: “Trẫm cũng chỉ qua một phần nhỏ mà thôi, mẫu hậu cũng , chẳng bao nhiêu. Hai khanh nhớ về kể cho trẫm và mẫu hậu ”.
Được Thánh thượng đồng ý, Lâm Vân Yên cũng bàn bạc kỹ lưỡng với Hoàng Thái hậu. Dĩ nhiên, Hoàng Thái hậu lưu luyến, vốn dĩ cách đôi ba ngày, dù gặp mặt, bà vẫn thể sai đến thăm hỏi đôi câu. Giờ mà rời kinh xa, mấy tháng liền thấy cháu. dù lưu luyến đến , Hoàng Thái hậu cũng hề ngăn cản. Cái gì cho Vân Yên, cái gì , lòng bà rõ như gương sáng.
“Người nhớ con, thì con cũng nhớ ”. Lâm Vân Yên nhẹ nhàng với Hoàng Thái hậu: “Con sẽ thư thường xuyên cho , cách vài ngày , đừng chê dài dòng nhé”.
“Được, ”. Hoàng Thái hậu mỉm : “Ai gia sẽ đếm thử xem con gửi về bao nhiêu bức”.
Ngày hai mươi lăm tháng chạp, như lệ thường, các cơ quan trong triều bắt đầu đóng cửa. Trừ những chuyện quan trọng, quan viên cần triều việc, các lời mời xã giao cũng nhiều dần. Nhân dịp sắp xa Tết, phủ Phụ Quốc công khước từ hầu hết các lời mời, chỉ giữ một ít quen để chúc Tết.
Từ phu nhân và A Sính tới bái Phật tại chùa Quảng Đức. Bà ở , dùng cơm chay trở về. Dù , vẫn gặp ít phu nhân cũng đến thắp hương. Chốn Phật môn thanh tịnh, cần cư xử đúng mực, Từ phu nhân giỏi các mánh khóe dò xét, nên theo lời Lâm Vân Yên đó, lấy cớ: “Trong phủ Quận chúa quyết định, ngoài phủ A Giản lo liệu, chỉ là bà cô ở nhà, tiện chỉ tay năm ngón chuyện nhà khác, các ngươi cũng ngại ? Vậy phiền các ngươi nữa”. Nhờ mà bà khéo từ chối hết lời mời mọc.
Chỉ lão phu nhân Bảo An Hầu là riêng với Từ phu nhân vài câu.
“Trước nhắc đến Thừa An, ai cũng im thin thít, giờ khác, lời tiếng đều là chuyện hôn sự”.
“Không trách , ngày xưa nó như thế, tổ mẫu như cũng bấm bụng bỏ qua”.
“Đối với Vu gia, chúng hạng tự phụ kiêu căng, hiểu vì Thừa An phấn đấu, cũng cảm kích và yêu quý cô nương ”.
“Nếu cô nương tình ý với Thừa An, sẽ chuẩn mùa xuân . Nếu , coi như phận của nó thôi, chẳng hề ép buộc ai cả”.
“Nhà chúng nuôi đứa cháu thích chơi dế, thì chẳng việc gì bận tâm lời khác , cứ bảo cô nương cần thấy áp lực”.
“Vài lời , nhờ phu nhân với Quận chúa, Quận chúa nhắn với cô nương ”.
“Cứ theo ý cô nương mà ”.
Từ phu nhân vui vẻ nhận lời. Chuyện may mắn thế , càng nhiều càng . Nghe xong, Lâm Vân Yên cũng bật hồi lâu. Dạo phủ nhiều việc, quan tâm cũng nhiều, kịp tạo điều kiện cho Chu Trán và Dụ Thừa An thì bên nhà họ Dụ sốt ruột . Thật , thái độ của Dụ gia khiến Lâm Vân Yên yên tâm. Gả là gả một gia đình, chỉ một Dụ Thừa An yêu quý là đủ. Trưởng bối đều mong ước thành đôi thì đó mới là duyên lành.
Đêm Giao thừa.
Pháo nổ vang trời. Phủ Phụ Quốc công mua nhiều pháo, đốt đến mức Lưu Sính bịt tai liên tục.
Sáng mùng Một khi sang phủ Thành Ý Bá chúc Tết, Tiểu Đoạn Thị hỏi han chuyện chuẩn xuất hành, mắt thoáng đỏ hoe.
“Trên đường nhất định cẩn thận an ”. Bà dặn dò ngớt: “Gặp việc thì nên bàn bạc, đừng tranh cãi”.
Lâm Vân Yên gật đầu theo từng câu. Lâm Vân Phương bên bóc lạc giúp Trần thị, miệng đùa: “Nhị tỷ đừng chỉ mải chơi quên đường về nhé. Sang năm thấy tỷ đây?”.
“Cũng khó lắm”. Lâm Vân Yên nháy mắt: “Có khi sang năm ở kinh thành”.
“Muội ở kinh thành thì chứ?”. Lâm Vân Phương bật ngay, chợt nhận , mặt đỏ bừng: “Tỷ tỷ…” khiến trưởng bối trong nhà bật thích thú.
Trần Thị lắc đầu: "Người trẻ hơn thì vượt trội hơn, con học từ Vân Yên ít, còn mấy quyển tâm đắc mà chỉ một câu đ.á.n.h bại?".
Lâm Vân Yên thêm: "Ta vẫn đến Giang Nam, đúng lúc mượn cơ hội ở một thời gian. Tam , đến lúc đó để tiễn qua nhé?".
Lâm Vân Phương bèn ôm chén đậu phộng chạy . Mùa Tết năm nay thật rộn ràng, kéo dài đến tận lễ Thượng Nguyên. Quan phủ mở ấn, Lâm Vân Yên và Từ Giản cung từ biệt. Hoàng Thái hậu và Văn Thái Phi dặn dò ngừng, lưu luyến rời. Thánh thượng trao cho Từ Giản một thẻ bài.
"Hai khanh mang phận thế , chắc chẳng ai dám lớn mật mà gây hấn, nhưng để đề phòng, cầm theo thẻ bài , đến lúc cần sẽ tiện dụng hơn”.
Từ Giản tạ ơn và nhận lấy.
Ngày khởi hành, bầu trời đỏ ửng trong ánh bình minh. Thân hữu tiễn đưa, Lâm Dư tiễn đến tận đình mười dặm.
"Đến chùa Định Quốc, nhớ thăm mẫu con và trò chuyện nhiều cùng bà”. Ông dặn.
Lâm Vân Yên mỉm đồng ý. Chia tay trong tiếc nuối, đoàn xe bắt đầu lăn bánh. Lâm Vân Yên vén rèm xe bên cạnh, ngoài.
Tham Thần và Huyền Túc cưỡi ngựa theo , Vãn Nguyệt trong xe yên, nhích lên khung xe, ríu rít trò chuyện với Ngưu bá, giọng tràn ngập mong đợi và hào hứng. Trước đây, họ cũng rời kinh thành với nhóm như thế. Chạy trốn suốt đêm, Vãn Nguyệt co ro trong xe, ép sát bên nàng, xe xóc nảy đến nôn nhưng nôn nổi. Họ qua bao nơi, nhưng đều trong tình cảnh lo sợ, chạy trốn ngừng, càng ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn nàng và Từ Giản. , tất cả khác.
Họ thể dừng chân ngắm cảnh, ngắm núi, ngắm sông, ngắm , theo kế hoạch định hoặc hứng thú mà đổi hướng. Phương Bắc vẫn còn trong mùa đông, nhưng càng về phía Nam, mùa xuân càng gần.
Lý do mà Từ Giản thuyết phục Thánh thượng, Lâm Vân Yên đều rõ, nhưng thực , Từ Giản còn một ý nghĩa khác. Họ cùng trốn chạy, chịu đựng khổ đau, thì giờ sẽ cùng qua nữa, nhưng là một chuyến vui vẻ. Để khi nàng nhớ về chuyến xa cùng Từ Giản, ký ức sẽ chỉ đau khổ và bóng tối, mà còn là niềm vui và ánh sáng.
Lâm Vân Yên nắm tay Từ Giản, : "Ta mong chờ”.
Mong chờ những nơi sẽ cùng đến, mong chờ cả cuộc sống bên suốt mấy chục năm .
Hết ùi ạ!!!!