Yến Từ Quy - Chương 471: Lời dặn của Quận chúa

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:31
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng. Ánh mắt Lâm Vân Yên vẫn đuổi theo bóng Từ Giản. Đến khi đội quân khuất, nàng mới thu ánh .

Lâm Vân Phương rì rầm với Lâm Vân Tĩnh: “Mấy năm nhắc đến Nhị tỷ phu vẫn là tật nguyền, tự , giờ , lưng ngựa thật oai phong”.

“Việc hồi phục dễ dàng gì”. Lâm Vân Tĩnh mỉm : “Hơn nữa theo Nhị , chỉ là hơn nhiều thôi, giữ thành thì , nhưng để xông pha trận mạc vẫn còn khó khăn”.

Nghe thế, Lâm Vân Phương bất giác nghĩ, thật xông pha trận mạc cũng chẳng điều , gươm đao mắt, nhị tỷ chắc hẳn sẽ lo lắng thôi. Nếu chẳng may biến cố nào xảy , nhị tỷ ? Ba chị em là ruột thịt, tất nhiên là chỉ mong những điều cho , chẳng một ai chịu uất ức phiền muộn. Dĩ nhiên, Lâm Vân Phương sẽ lời gở lúc . suy nghĩ , đời vốn vô thường, dù trận vẫn sẽ gặp những chuyện như ý. Như đại bá mẫu, vì cứu Tiên hoàng hậu và Đại Điện hạ mà bỏ mạng. Như nhị thúc, sức khỏe , bệnh qua đời. Tuổi Lâm Vân Phương còn nhỏ, từng gặp đại bá mẫu, cũng nhiều ký ức về nhị thúc, chỉ thấy sự vất vả bao năm của đại bá và nhị thúc mẫu, cùng nỗi nhớ thương khuất.

“Đời là chuỗi những bất ngờ…”. Lâm Vân Phương lẩm bẩm, chút u sầu phẫn nộ: " đáng ghét nhất là những bất ngờ do hại”.

Nếu vì mưu mô của Lý Độ, đại bá mẫu gặp nạn. Nếu vì Đại Điện hạ tự ý biên ải, nhị tỷ phu cũng thương. Nghĩ đến những kẻ trả giá, kẻ c.h.ế.t kẻ điên, thật đúng là quả báo. Nghĩ , Lâm Vân Phương chợt sang Lâm Vân Yên, hỏi: “Nhị tỷ, đại phu chữa trị xương cốt của phủ liệu trở ? Ông chữa giỏi lắm, tỷ phu trông hồi phục ít”.

Về phần Nhạc đại phu, đó Từ Giản cũng nhắc trong thư cho Lâm Vân Yên. Vì ải Dụ Môn hiểm trở, chiến sự thường xảy ở ngoài biên cương, dù Tây Lương, Cổ Nguyệt từng tấn công bất ngờ thành, cuộc chiến diễn thành mà ảnh hưởng đến bên trong doanh trại. Việc khiến Nhạc đại phu vốn tự nhận nhát gan, nhiều thời gian để thích ứng, còn lo lắng trằn trọc đêm đêm nữa. Ngủ yên, tài nghệ của Nhạc đại phu cũng từ từ phát huy. Ngoài việc điều trị cho Từ Giản mỗi ngày, ông còn chữa cho nhiều thương binh, nhất là những tổn thương xương cốt. Ở nơi chiến trận ác liệt, hồi phục là thương binh chiến đấu, nhưng ở ải Dụ Môn, nhiều thời gian đối diện kẻ địch, thương binh cũng cơ hội nghỉ ngơi. Rất phù hợp với phương pháp trị bệnh chậm mà chắc của Nhạc đại phu. Đến cả Định Bắc Hầu cũng nhờ ông xem những vết thương cũ. Để phòng chuyện sơ suất, Nhạc đại phu ở Dụ Môn vẫn giữ họ “Nhạc”. mãi đến khi tin Lý Độ trừng trị về đến Dụ Môn, ông mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Lần theo đại quân về kinh, khi bàn bạc với Từ Giản, ông mới báo cho Định Bắc Hầu họ thật của là Chương, quê ở Quan Trung. Ông cầu danh lợi, nhưng là một đại phu, danh tiếng cũng giúp ông kiếm ít bạc, dễ thu nhận đồ , thể chữa trị thêm nhiều . Lâm Vân Yên đồng tình với quan điểm của Chương đại phu. Lý tưởng, tiền bạc, danh tiếng, đều bổ trợ cho . Những thứ đạt bằng chính nỗ lực của , đường hoàng và trong sạch, yên tâm mà nhận? Chuyện là , tất nhiên thư cũng chỉ nhắc sơ, đời nào vợ chồng nàng ghi giấy tờ về thế của Chương đại phu.

“Trước khi rời ải, ông mới Quan Trung, Lý Độ nhắc vài nhưng ông vì mơ hồ mà hiểu, đành chỉ lo chữa bệnh cho thật ”. Lâm Vân Yên kể với các tỷ : “Xa quê lâu, nên về thăm nhà, qua Tết sẽ lên kinh thành”.

Lâm Vân Phương mà mắt sáng rỡ: “Thật ngờ ngần éo le. May ông chính trực, giúp kẻ ác càn. ông cũng chẳng dễ dàng gì, chỉ là một đại phu dân gian, dù điều khả nghi cũng như . Y thuật của ông thật sự giỏi. Nói đến đây, gia đình Trần Đông gia sắp tổ chức yến tiệc ?”.

Nhắc đến yến tiệc, Lâm Vân Phương phấn khởi vô cùng.

Lâm Vân Yên đùa vài câu sang Chu Trán đang trầm ngâm, hỏi: “Sao đăm chiêu ?”.

Chu Trán ngẩn , bật : “Chỉ là đang thất thần, nghĩ ngợi chút chuyện thôi”.

Lâm Vân Yên gặng hỏi thêm, nàng rằng khi , Chu Trán sẽ tự .

Quả thật, một hồi suy nghĩ, Chu Trán thận trọng : “Ta , chợt cảm thấy gì đó khác hẳn so với lúc rời kinh, rõ ràng vẫn là …”.

"Tâm trạng khác, cảnh khác, tất nhiên sẽ giống ”. Lâm Vân Yên mỉm : “Như Chu tỷ bây giờ khác với lúc ở phủ Anh Quốc công, khác với khi mới đến Vu gia”.

Chu Trán giật hiểu . , chẳng là như thế . Lúc đầu, nàng thậm chí còn nghĩ sắp phát điên. Rồi khi thoát khỏi cảnh khổ, cả nàng căng như dây cung, cứng rắn từng chút. Không cứng rắn là , nhưng quá căng thì dễ gãy, cần chừng mực. Trong năm qua, nàng từ từ điều chỉnh, ngoại tổ mẫu cũng từng bảo rằng: "A Trán thế mới yên lòng”. Hiện tại nàng là nàng, nàng cũng là nàng, chỉ là vượt qua tất cả, gánh nặng trong lòng giờ đây hóa thành lớp đất màu mỡ, vun bồi cho tâm hồn.

"Bây giờ thật ”. Chu Trán mỉm với Lâm Vân Yên: “Ta thấy dễ chịu, khác cũng thấy thuận mắt hơn”.

Lâm Vân Yên , đôi mắt cong lên vui vẻ.

Đại quân về phía hoàng cung, dân chúng xem náo nhiệt phố cũng dần tản . Mấy chị em trò chuyện thêm một lúc mới chia tay. Lâm Vân Yên về phủ Quốc công mà đến Từ Ninh cung. Tháo áo choàng tuyết, rũ sạch khí lạnh, nàng mới cung thỉnh an Hoàng Thái hậu.

Nương nương đang dùng điểm tâm, thấy nàng đến thì bảo mang thêm một chén, hỏi: "Đại quân thành, thấy nhà ?”.

"Thấy ạ”. Lâm Vân Yên hóm hỉnh: “Con lầu bám lấy cửa sổ xuống, đường cưỡi ngựa. Khi con nghĩ, chẳng vẫn ném tú cầu ? Nếu trong tay con quả cầu đỏ, con ném xuống , nhưng nghĩ ném chuẩn, nhỡ ném trúng khác thì ? Sau cùng nghĩ , ném gì, tướng quân vốn là của con ”.

Câu của nàng trong điện nghiêng ngả.

Hoàng Thái hậu sợ đến nghẹn, đưa tay chỉ nàng, trêu: "Các ngươi xem, miệng lưỡi lanh lợi hơn ai hết, ai là Thánh thượng ban hôn, tưởng cô nương nào cướp rể về”.

Các cung nữ, ma ma đều hùa trêu chọc, Tiểu Dư công công thấy thế cũng vui vẻ. Gần đây triều chính yên hơn nhiều, nhưng trong hậu cung vẫn ngấm ngầm gợn sóng. Dù Hoàng Thái hậu trải qua bao chiêu trò, thủ đoạn, ai dám đến Từ Ninh cung gây sự, nhưng bọn họ tính toán bà vẫn thấy bực . Chỉ Ninh An là nương nương vui, chỉ vài câu khiến nương nương ngớt.

Lâm Vân Yên tiến đến gần, khẽ : "Nếu che chở, con nào dám nữ đại vương”.

Hoàng Thái hậu bật to, : "Ta còn tưởng mai con mới đến”.

"Sao mà ”. Lâm Vân Yên nếm một chút chè đậu đỏ, với nàng thì nhạt, nhưng cho sức khỏe của Hoàng Thái hậu, lớn tuổi thể ăn ngọt như nàng: “Quốc công gia ở kinh thành lâu, luôn nhớ mong, nay trở về, con sớm để cung thỉnh an?”.

"Rõ là nhớ, nhưng rõ nhất là con nhớ”. Hoàng Thái hậu vạch trần nàng: “Con nghĩ ? Mượn danh thì đến cả Thánh thượng cũng để về phủ, nếu thì cứ mãi trong Ngự thư phòng, đến bao giờ Từ Giản mới về nhà? Có đúng ?”.

Lâm Vân Yên tươi rạng rỡ.

Hoàng Thái hậu trêu nàng bằng một ánh yêu mến, bảo Tiểu Dư công công: "Lúc chắc vẫn còn ở quảng trường tuyên chỉ, ngươi qua Ngự thư phòng với Thánh thượng một tiếng, bảo Ninh An đang ở chỗ , trưa để Từ Giản qua đây dùng cơm”.

Tiểu Dư công công vui vẻ rời .

Phía bên , tường thành, Thánh thượng đang xuống quảng trường nơi đại quân hồi triều. Gió lạnh thổi qua thì lạnh, nhưng trong lòng ngài ấm áp. Cuộc chiến , trong Lý Độ âm mưu tạo phản, ngoài sự nhòm ngó của Tây Lương bấy lâu nay, cùng với những mưu đồ ác ý từ Cổ Nguyệt. Điều khó khăn nhất là chống giặc ngoại xâm, mà là đương đầu với bọn tiểu nhân cấu kết bên trong. Và , họ chiến đấu xuất sắc.

Định Bắc Hầu kiên cường lời mỉa mai, bên trong và ngoài ải Dụ Môn để kẻ thù cơ hội, ngăn chặn Lý Độ đốt kho lương, còn phá hủy liên minh của Cổ Nguyệt và Tây Lương, cuối cùng giành những cửa ải mất.

Thánh thượng tuy trực tiếp trận, nhưng từng tin quân báo, mật báo gửi về chất chồng trong lòng, ngài xúc động cho ? Ngài tự hào về các tướng sĩ của . Dẫu rằng nửa năm qua, với Thánh thượng cũng nhiều nỗi đau, nhiều việc thể cứu vãn, nhưng khoảnh khắc quân kỳ tung bay, ngài nghĩ, ngài và Đại Thuận vẫn thể tiếp tục tới. Ngài Đại Thuận ngày càng hưng thịnh.

Chỉ dụ ban thưởng truyền hết đạo đến đạo khác, mãi đến gần trưa mới dứt. Thánh thượng từ tường thành xuống. Định Bắc Hầu dẫn theo Quý Tín, Quý Quang tới hành lễ.

Thánh thượng tiến lên, vỗ vai ông: "Dạo , Hầu gia và gia quyến chịu nhiều thiệt thòi, do uy đức của trẫm đủ nên đóng cửa phủ để giải quyết, trẫm xin tạ với các khanh”.

Định Bắc Hầu xúc động rơi nước mắt: "Thánh thượng nỗi khó xử của , thần hiểu”.

Ông rõ, Thánh thượng khi vẫn tin tưởng ông. Nếu thật sự nghi ngờ ông, sớm bắt ông giao binh phù, chẳng màng đến ải Dụ Môn, chỉ đóng phủ của Định Bắc Hầu trong kinh thành. Hơn nữa, phong tỏa phủ chẳng cũng là một cách bảo vệ? Nhìn các bức thư nhà , gia quyến ở nhà vẫn bình an, ai gây khó dễ, ăn mặc cũng cung cấp đầy đủ.

Thánh thượng : "Hôm nay về phủ nghỉ ngơi cùng gia đình , mai cung trò chuyện thêm, trẫm các khanh kể chi tiết cách phá tan quân Cổ Nguyệt và Tây Lương”.

Định Bắc Hầu gật đầu nhận lệnh.

Lúc , Thánh thượng mới qua Từ Giản đang chờ bên cạnh. Từ Giản kính cẩn hành lễ.

Thánh thượng một lát, : "Khanh khoan vội về phủ, hãy cùng trẫm đến Ngự thư phòng”.

Khi thấy Từ Giản theo , Thánh thượng bảo: "Cũng chẳng gì nhiều, trẫm còn rõ Ninh An ư? Nhất định là nó đang chờ ở Từ Ninh Cung”.

Từ Giản đáp: “Thần thấy Quận chúa , nàng ở lâu bên đường, chọn một phòng gần phố, mở cửa sổ, thần ngẩng đầu thấy nàng”.

Thánh thượng bật .

Đến thư phòng, quả nhiên thấy lời truyền từ Từ Ninh cung. Việc vốn trong dự liệu.

Ngài thường phục , mới xuống án thư: "Không nên để mẫu hậu đợi lâu, trẫm sẽ qua với khanh một chút, về việc của Thiệu nhi, khanh những gì ?”.

Từ Giản cung kính trả lời: “Đại khái chỉ những tin đồn truyền đến, rằng Đại Điện hạ sức khỏe suy yếu. Ngoài kinh thành, tin tức rõ ràng, chỉ Quận chúa trong thư nhắc đến, sợ rằng Đại Điện hạ khó lòng hồi phục”.

Nghe , Thánh thượng thở dài: “Thiệu nhi điên loạn”.

Từ Giản hiểu rõ nhưng sắc mặt lộ , giả vờ ngạc nhiên: “Sao thế ? Đang khỏe mạnh, cớ gì…”.

“Cụ thể , khanh hỏi Ninh An sẽ rõ”. Thánh thượng ánh mắt thoáng chút đau lòng, cũng giấu giếm, thẳng: “Trẫm đau xót, cũng vô cùng luyến tiếc, nhưng các Thái y đành bất lực…”.

Từ Giản cúi đầu, : “Thần thể diện kiến Đại Điện hạ ?”.

“Ngày mai hoặc ngày mốt”. Thánh thượng từ chối: “Trước khi hãy báo với Tào công công một tiếng”.

Từ Giản tuân lệnh. Thánh thượng giữ Từ Giản lâu, để sang Từ Ninh cung .

Tào công công tiễn Từ Giản ngoài, đến dãy hành lang, mỉm : “Quốc công gia chờ một chút”.

Từ Giản dừng , chỉ một lát thấy một tiểu thái giám bưng lò sưởi tay đến, trao cho Tào công công. Tào công công đưa lò sưởi cho Từ Giản: “Khi Tiểu Dư công công từ Từ Ninh cung đến nhắn, rằng Quận chúa dặn kỹ, trời lạnh, Quốc công gia thể sơ ý ”.

Chiếc lò sưởi bọc trong một chiếc túi quen thuộc, là một trong những chiếc Quận chúa yêu thích dùng. Từ Giản mỉm , cảm ơn Tào công công, dùng lò sưởi ấm đôi chân.

“Thương thế ở chân của Quốc công gia, hiện giờ đỡ hơn ?”. Tào công công nhẹ nhàng hỏi.

“Đã khá hơn nhiều , còn đau nhức mỗi khi trời trở lạnh”. Từ Giản đáp: “Theo lời đại phu, chỉ cần điều dưỡng thêm một thời gian nữa là thể chạy nhảy chút đỉnh. Dĩ nhiên, để mà đá thì dám”.

Tào công công ngẩn , hiểu Từ Giản nhắc đến chuyện đá , chỉ coi như đùa: “Quốc công gia đúng là thích đùa, ngài phục hồi như thật là quá ”.

Hai bên chào rời .

Tào công công trong, vén màn chợt nhận điều gì. Ông nhớ . Khi , Phụ Quốc công chán nản chẳng gì, dâng thư từ chức cho Binh bộ, cả ngày chỉ nghĩ đến niềm vui riêng, Thánh thượng tiếc tài, Quốc công gia vực dậy, từng hỏi thẳng: “Khanh dám chạy ? Khanh dám dùng chân mà đá ?”. Thoáng chốc ba năm . Ba năm biến đổi nhiều điều. Tốt đan xen, khó mà phân rõ. riêng Phụ Quốc công, Tào công công cảm thấy đáng quý. Tinh thần phấn chấn hơn, lấy thương mến, thương tích cũng dần bình phục, sống những ngày an lành, thể sẽ ấm no, phồn thịnh.

Từ Giản cầm lò sưởi tay, theo tiểu thái giám về Từ Ninh cung. Hắn hiểu dụng ý của Lâm Vân Yên. Quận chúa tất nhiên mong gặp , nhưng càng hồi kinh dâng lời đáp mặt Thánh thượng. Hai còn nhiều điều thông suốt, trong thư từ qua tiện rõ chuyện, rõ nội tình, nhiều dễ gặp sai sót. Phải hiểu ý , ứng xử mới hợp lẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-471-loi-dan-cua-quan-chua.html.]

Nghĩ , bước chân Từ Giản bất giác nhanh hơn. Từ Ninh cung tiện bàn chuyện, nhưng thể . Ánh mắt từ xa ngoài phố lúc nãy, dù cũng quá xa cách…

Từ Ninh cung.

Bên ngoài truyền báo Phụ Quốc công đến, Lâm Vân Yên “Ta dẫn dậy bước .

Hoàng Thái hậu thấy nàng vội vã, khỏi với Vương ma ma: “Lòng như lửa đốt”.

Vương ma ma phụ họa: “Vốn là đôi phu thê ân ái, xa cách lâu ngày tất nhiên là nhớ mong. Nói thật với , thấy Quận chúa vui vẻ thế , nô tỳ cũng thấy như trẻ mấy mươi tuổi, trong lòng vui lạ lùng”.

Hoàng Thái hậu bật . Vương ma ma cũng . Nói , là vì Hoàng Thái hậu thích , nhưng cũng thật lòng nghĩ thế.

Lâm Vân Yên bước nhanh , định vén màn thì thấy màn kéo một góc từ bên ngoài. Qua lớp màn, nàng khéo thấy Từ Giản. Từ Giản vẫn mặc bộ giáp bạc, dù cúi , vóc dáng vẫn cao lớn, rạng rỡ tinh . Lâm Vân Yên , thêm vài .

Ánh mắt chạm , Từ Giản giãn đôi mày, chờ một lát nhắc nhẹ: “A Yên, nàng chắn lối ”.

Lâm Vân Yên như bừng tỉnh, liếc một cái nhịn bật . Nàng lui sang một bên, để Từ Giản điện . Lâm Vân Yên dẫn Từ Giản , nhưng qua khỏi bình phong, nàng sâu hơn.

“Hoàng Thái hậu”. Lâm Vân Yên lên tiếng: “Giáp bạc mang theo lạnh lẽo, mang khí lạnh, con đưa áo mới đến hành lễ”.

Từ Giản phía , cúi đầu chào hỏi. Hoàng Thái hậu ngước mắt, từ xuống quan sát Từ Giản. Đã lâu gặp, những thứ khác đều quan trọng, điều chính yếu vẫn là khỏe mạnh. Trong quân báo hề nhắc tới việc Từ Giản thương, Thánh thượng cũng rõ với nàng rằng Từ Giản chỉ đóng quân trong ải, giao chiến trực tiếp với địch. Dù Hoàng Thái hậu rõ điều đó, nhưng đến khi tận mắt thấy , bà mới yên tâm. Tâm trạng thoải mái, bà cũng đùa vui nhiều hơn.

"Bộ giáp nặng nề thế , mau đồ ”. Bà bảo Lâm Vân Yên, sang Vương ma ma : “Thay quần áo mất thời gian gì , mà Vân Yên cứ nhất quyết Từ Giản qua đây để , khoe cái dáng vẻ tuấn tú của ”.

Vương ma ma đến híp cả mắt. Những lời riêng tư, Hoàng Thái hậu thậm chí còn cố ý lớn thêm vài phần, rõ ràng là cho Quận chúa .

, Vương ma ma cũng tiếp lời: "Có phu quân tuấn thế , nữ đại vương nào mà chẳng khoe?".

Hai rời chính điện, thẳng bước sang điện phụ. Trước đây, Từ Giản cũng vài bộ áo để đây, Lâm Vân Yên nhờ Vãn Nguyệt dùng bình hâm ấm cho nóng, giờ cầm lên ấm áp dễ chịu. Lâm Vân Yên giúp Từ Giản tháo bộ giáp bạc, nhưng nhẹ tránh qua một bên. Nàng bất giác nhướn mày, thắc mắc.

Tự cởi giáp, Từ Giản giải thích ngắn gọn: "Lỡ việc”.

Lâm Vân Yên hiểu ý. Ở gần thế khó mà tránh khỏi chút dây dưa, thật là mất thời gian. Từ Giản xong giáp bạc, mặc bộ thường phục chuẩn sẵn, động tác nhanh nhẹn, thuần thục, cho thấy quá quen với việc khoác áo giáp. Vừa chỉnh vạt áo và cổ tay, hỏi: "Ma ma khi nãy nhắc đến 'nữ đại vương' là ý gì?".

Lâm Vân Yên nhịn bật . Nàng kể cho Từ Giản cuộc trò chuyện đùa vui với Hoàng Thái hậu lúc . Cuối cùng, Từ Giản chỉ bình luận một câu: "Không trật , nàng ném xuống thì cũng giành lấy”.

Lâm Vân Yên , khoé môi và ánh mắt ngập ý . nếu cứ tiếp tục câu chuyện thế , e là còn kéo dài thêm.

Lâm Vân Yên thu nét mặt tươi , : "Lý Thiệu phát điên, hậu cung yên, gần đây ồn ào, trong lòng Hoàng Thái hậu phiền não”.

Từ Giản gật đầu. Hắn ngạc nhiên. Thật , từ lúc hai bắt đầu sắp đặt Lý Thiệu, họ lường hậu quả, việc chắc chắn sẽ xảy . Cả hai cũng thêm gì về chuyện .

Từ Giản chỉnh trang xong, Lâm Vân Yên cùng trở chính điện. Hoàng Thái hậu thấy họ đến, bèn sai dọn bàn tiệc.

Sau khi Từ Giản cung kính hành lễ, bà bảo: "Con trở về, cũng yên tâm . Còn Vân Yên, thật nên nó là lớn gan vô tư nữa, rõ là bẫy mà vẫn dám nhảy theo Lý Thiệu . Đến mức chạm mặt Lý Độ. May mà xảy chuyện, nếu … Con để ý nó, đừng để nó gây chuyện nữa”.

Từ Giản chỉ Lý Độ tiêu diệt, nhưng rõ chi tiết. Tuy nhiên, cũng đoán , Lâm Vân Yên là gan , chắc chắn nàng để đối đầu với Lý Độ. Dù , mặt Hoàng Thái hậu, thể như .

"Hóa chuyện nguy hiểm thế ?". Từ Giản đáp: “Người yên tâm, con sẽ chăm sóc nàng, để nàng gặp nguy nữa”.

Hoàng Thái hậu chỉ nhắc qua, thêm nữa, thấy bàn dọn sẵn, bà bèn : "Sớm ăn sớm về, phận”.

Trong quân, thứ đều giản tiện, bữa ăn đương nhiên thể so với trong cung. Từ Giản quen với điều đó. Ở trong quân ba năm, việc đều nhanh gọn, về đây dùng bữa chậm rãi, cung cách chỉnh tề. Không chỉ riêng , các công tử quý tộc theo quân đều như . Trong quân thể phong trần dãi dầu, trận chiến đấu, nhưng về kinh là những công tử cao quý mất nề nếp. Từ Giản phần khác biệt, thế tử bao lâu kế vị Quốc công.

Dùng xong bữa, Lâm Vân Yên thêm chút nữa để chuyện trò với Hoàng Thái hậu, chờ bà nghỉ trưa mới về, nhưng Hoàng Thái hậu xua tay, bảo nàng .

"Mới về còn nhiều việc, đợi khi chào hỏi xong xuôi, đến kể cho chuyện ở Dụ Môn”.

, cả hai bèn vui vẻ theo.

Ra khỏi Từ Ninh cung, Lâm Vân Yên quên mang theo lò sưởi tay, nàng giữ một cái cho , đưa một cái cho Từ Giản, đều là mới than, ấm còn hừng hực.

Về đến phủ, Từ Bách thấy Từ Giản về, cũng khỏi phấn khởi.

Từ Giản xuống xe, bảo: "Đi báo tin cho phủ Thành Ý Bá, rằng và Quận chúa sẽ đến thăm hỏi ngày mai”.

Từ Bách vui mừng đáp ngay, : "Phu nhân bên trong sai rằng, mới về ắt sẽ mệt, cứ nghỉ ngơi , cần vội”.

Lâm Vân Yên thấy. Phu nhân nhớ mong Từ Giản, mà " cần vội" ? Chỉ là tính cách của bà luôn ôn hòa, kiềm chế, hiểu rằng hai sẽ nhiều chuyện riêng nên mới dặn . Lâm Vân Yên quả thực bao điều kể, nên cũng nhận ý của phu nhân.

Về đến phòng, vật quen thuộc xung quanh, Từ Giản mới thực sự cảm thấy bình yên. Trong lúc Lâm Vân Yên áo thường, Từ Giản ngăn Mã ma ma, tự chọn và pha , đợi đến khi Lâm Vân Yên bước từ phòng ngủ, chén hãm tầm.

Hai đối diện bàn. Lâm Vân Yên cầm lấy chén , khẽ thổi, nhấp một ngụm. Uống một ngụm nóng, chỉ cảm thấy thư thái dễ chịu. Đã nửa năm trôi qua, Lâm Vân Yên về cơ bản nắm tình hình biên cương, còn Từ Giản thì chẳng rõ nội tình gì, thành suốt buổi hầu như chỉ Lâm Vân Yên , còn Từ Giản thì chỉ lo pha , rót , thỉnh thoảng hỏi vài câu.

Lâm Vân Yên kể chuyện theo thứ tự thời gian. Từ việc phát hiện hai thỏi vàng ở phủ Định Bắc Hầu, đến chuyện Lý Độ âm mưu bịa bệnh điên cho tiên hoàng hậu, Lý Thiệu bấu víu tiên hoàng hậu, đêm đêm lui tới Tiềm phủ, cuối cùng tạo cơ hội để Tô Xương thuận thế tương kế tựu kế. Đêm đó, Lý Thiệu ở Cát An “ngã” một cú nặng, còn nàng thì chặn đường Lý Độ núi. Tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Độ, cũng xem như cho những năm tháng khổ cực cùng Từ Giản một lời giải đáp. Chỉ một điều ngoài dự liệu: Lưu Tấn.

“Hắn Lý Độ đưa về, đến giờ bên Khúc Châu vẫn báo mất tích, chắc là Lý Độ sắp xếp xong xuôi bên đó ”. Lâm Vân Yên : "Hắn ở xe ngựa, thể để sống, nên để Tham Thần xử lý luôn . Chuyện ngoài , Tham Thần và Ngưu bá , chỉ An Dật Bá . An Dật Bá giúp thu dọn tàn cục, chắc cũng xem là xử lý như phản tặc trong trang, coi như xác vô danh. Ta cũng với Bá gia , sợ phu nhân đau lòng, chuyện đành giấu thôi”.

Từ Giản nhíu mày. Nói thật thì cũng ngờ Lưu Tấn sẽ xuất hiện ở đó. Tuy phần nào đoán Lý Độ định dùng Lưu Tấn gì, nhưng Lý Độ thất bại, đối mặt tình thế như thế, tất nhiên thể để Lưu Tấn sống sót.

Từ Giản tiếc mạng Lưu Tấn: “C.h.ế.t thì c.h.ế.t, giấu . Sau nếu bà hỏi đến tình hình Lưu Tấn, cứ tùy tiện bịa vài câu là xong”.

Huống hồ, chính Lưu Tấn là chỉ nguyên nhân cái c.h.ế.t của Canh Bảo Nguyên. Đó là một bí mật tuyệt đối thể tiết lộ. Một khi tin đồn truyền , chẳng khác nào thắp sáng từng ngọn đèn, chuyện che giấu trong bóng tối đều sẽ phơi bày. Lý Thiệu điên , Thánh thượng thể bỏ qua cho hai nhà bọn họ ?

Nói đến đây, cũng liên quan đến nội tình Lý Thiệu phát điên.

“Trưởng Công chúa Đức Vinh và Lý Vanh?”. Từ Giản xong, suy ngẫm một hồi, nhận xét: “Kẻ thù của kẻ thù, đúng là thể tạm thời đồng minh”.

Lý Vanh là kẻ tâm cơ vượt xa tuổi tác. Nếu nhờ con dế của Thành Hỷ lộ, thì Từ Giản cũng khó xác định một việc mờ ám của Lý Độ. Lý Vanh nhờ còn nhỏ nên thoát , nhưng cũng vì còn nhỏ mà hiện tại thể gì nhiều. Lý Độ c.h.ế.t , Lý Vanh , tiền, cho dù dã tâm như sói, trong thời gian ngắn cũng khó tạo dựng thế lực. Ra tay với Lý Thiệu, là báo thù, là trút giận. điều đó nghĩa là Lý Vanh an . Vì bộc lộ bản mặt Trưởng Công chúa Đức Vinh. Trưởng Công chúa hạng hiền lành, năng lực của bà một thiếu niên như Lý Vanh thể sánh . Lâm Vân Yên g.i.ế.c tên thái giám mặt khỉ để báo thù, Trưởng Công chúa chẳng cũng diệt khẩu? Vì thế Trưởng Công chúa bán cho nàng một ân tình, để nàng diệt tên thái giám đó. Vậy đối với những chuyện Lý Thiệu phát điên như Lý Vanh và Lâm Vân Yên, Trưởng Công chúa sẽ nghĩ gì?

“Hoàng Thái hậu từng phân tích với , Trưởng Công chúa chịu khuất phục. Nếu giang sơn yên , bà sẽ khuấy gió mưa, nhưng nếu triều chính rối ren, kẻ sáng suốt, bà sẽ rút kiếm”. Lâm Vân Yên suy nghĩ : "Từ những gì thấy, đúng là như thế”.

Chỉ riêng điểm , họ với Trưởng Công chúa là cùng một phe. Với Lý Vanh, Trưởng Công chúa nhất định sẽ theo dõi sát . Nếu lớn lên bình an, kẻ rảnh rỗi, bà sẽ khó, nhưng nếu chút động tĩnh nào, Trưởng Công chúa sẽ dung thứ. Đối với Lâm Vân Yên và Từ Giản cũng thế. Làm phận sự thần tử, hoặc dứt khoát rời xa triều chính, sẽ khiến bà chú ý. Một khi hành động bất lợi với giang sơn họ Lý, thì những chuyện cũ năm xưa sẽ khơi dậy hết.

Từ Giản trầm ngâm hồi lâu, : “Tham Thần việc gọn gàng, tay với tên thái giám mặt khỉ , sợ để dấu vết ở nơi khác. Về phía Trưởng Công chúa, bà nắm chúng , nhưng chúng cũng nắm điểm yếu của bà , tạm thời đừng chọc tức bà . Còn một chuyện nữa, lúc về chút suy nghĩ”.

Lâm Vân Yên chăm chú lắng Từ Giản tiếp.

“Lý Thiệu phát điên, nàng cũng nhắc đến sóng ngầm trong hậu cung, Hoàng Quý phi đúng, khi hồi kinh, chuyện triều chính khó giữ thế trung lập”. Từ Giản .

Không giữa, nhưng mấy vị hoàng tử còn quá nhỏ, sẽ thêm hoàng tử khác đời, bây giờ đặt cược sớm chẳng khác nào tự dồn thế nguy. Kiếp khó khăn lắm mới đến bước , thể để sụp đổ nữa? Điều họ cần là thời gian, cũng là quan sát. Làm một thần tử thuần túy, chỉ trung thành với Thánh thượng. Chỉ cần Thánh thượng “một chiếc lá che mắt” khi lập Thái tử như khi xưa, bọn họ cứ theo đó phụ trợ là .

Từ Giản : “Tạm thời rút ngoài, qua một thời gian , tránh làn sóng hiện tại”.

Lần về kinh, dẫu Từ Giản tự nhận chỉ trấn giữ trong ải, chiến công gì, nhưng luận thưởng công thì thể bỏ qua ? Lần chiến công lớn, là Quốc công, đây từng theo Lý Thiệu học việc, Thánh thượng xem như cánh tay của Thái tử, giờ Lý Thiệu xảy chuyện, nhưng “cánh tay” vẫn là Thánh thượng tín nhiệm, tất nhiên các thế lực sẽ tìm cách lôi kéo. Huống hồ, càng tô điểm hơn nữa là cưới trong lòng Hoàng Thái hậu. Chưa kể, thứ họ cần tránh chỉ là những điều . Thánh thượng “mất” Lý Thiệu, đang lúc buồn thương, Từ Giản hằng ngày mặt ngài, chẳng khác nào rắc muối lên vết thương. Đợi đến lúc ngài l.i.ế.m láp vết thương xong, hoài niệm chuyện cũ, lỡ như nhớ chuyện gì phiền phức thì…

Lâm Vân Yên chỉ hiểu, tất nhiên đồng ý: “Thánh thượng sẽ chấp thuận ?”.

“Ta thể thuyết phục ngài”. Từ Giản đáp.

Đã , Lâm Vân Yên đương nhiên phản đối. Chuyện xong, tảng đá lớn trong lòng cũng buông xuống, cảm giác buồn ngủ đầu giờ chiều tự nhiên kéo đến. Cả hai dứt khoát cùng chợp mắt. Trong phòng ấm áp, dù chăn đệm sưởi , nhưng Lâm Vân Yên xuống cũng thấy lạnh. Huống hồ, Từ Giản lúc nào cũng nóng, cạnh liền ấm. Lâm Vân Yên đưa tay ấn thử chân của Từ Giản, ngay cả chân thương cũng ấm, hề lạnh. Nàng yên tâm, định với Từ Giản vài câu, thì bàn tay nắm lấy. Giấc trưa cứ thế mà quấn quýt mơ màng.

Đến khi Lâm Vân Yên tỉnh dậy, trong màn tối om, chắc bên ngoài trời sẩm tối.

Nàng mơ màng tỉnh , khẽ : “Ngủ trễ ? Sợ là để phu nhân và A Sính chờ lâu”.

“Chưa trễ”. Giọng Từ Giản mang theo vẻ mơ màng tỉnh hẳn: "Tháng Chạp trời tối sớm, thật muộn lắm”.

Lâm Vân Yên cong mắt mỉm . Dù muộn, nhưng cũng tiện nấn ná thêm. Dọn dẹp xong xuôi, hai cùng hậu viện, gặp A Sính đang dìu Từ phu nhân đón. Vừa gặp mặt, Từ Giản định gì đó, thì chợt một tràng pháo nổ rộn ràng vang lên.

“Còn đến Tết mà”. A Sính bật : "Nhà ai nôn nóng chứ”.

Tiếng động đó, rõ ràng là từ nhà ai phía ngoài hậu viện, cách một nửa khu nhà…

 

Loading...