Yến Từ Quy - Chương 466: Ninh An, ngươi bán đứng ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:26
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Dật Bá dừng chân, mấy cận vệ khiêng một xác c.h.ế.t đến. Mưa lớn như trút nước, ánh sáng của ngọn đuốc cũng hạn chế, An Dật Bá chỉ thấy lỗ m.á.u n.g.ự.c đó, khuôn mặt đầy m.á.u hòa lẫn mưa, khó mà nhận diện.

“Điện hạ”. An Dật Bá với Lý Thiệu: “Thần từ trang viện núi xuống, Lý Độ tiêu diệt, thần xác nhận thi thể, chính là ”.

Lý Thiệu vẫn còn trong cơn hưng phấn, chẳng rõ ý của An Dật Bá, chỉ một mực lẩm bẩm: “Phải , Lý Độ tiêu diệt, chính g.i.ế.c , ngươi thấy ?”.

“Điện hạ!”. An Dật Bá lên tiếng: “Thần rằng, t.h.i t.h.ể của Lý Độ đang ở núi, lính tráng đang đưa xuống đây, ở đây. Người mà Điện hạ g.i.ế.c, e rằng là Lý Độ”.

Lúc , Lý Thiệu mới rõ. Hắn gần như nhảy dựng lên, giật lấy thanh kiếm An Dật Bá thu : “Ngươi bậy! Ngươi bậy!”.

An Dật Bá nhanh nhẹn bảo vệ thanh kiếm: “Điện hạ, , hãy xem kỹ ”.

“Ta tận mắt thấy. Ta theo dõi từ miếu Sơn Thần đến Cát An, đuổi theo đến đây, sai ?”. Lý Thiệu vô cùng khó chịu: “Ngươi g.i.ế.c sai , ngươi tranh công ?”.

An Dật Bá đau đầu. Hắn tranh công gì ở đây? Điện hạ mất tích ở trường săn, tự ý đến Cát An chặn bắt Lý Độ, tin bèn đến cứu viện, bảo tính mạng Điện hạ là may mắn lớn, còn nghĩ gì đến công lao? Huống hồ, g.i.ế.c Lý Độ là Tham Thần, của Từ Giản. Nói đến công, cũng thuộc về phủ Phụ Quốc công. An Dật Bá là kẻ thu dọn hậu quả, công lao. Hắn tranh luận đúng sai với Lý Thiệu nữa, bèn đến cạnh đám cận vệ, cúi xuống vén tóc mặt thi thể, dùng nước mưa lau sạch máu, để lộ khuôn mặt.

An Dật Bá đưa đuốc gần, chăm chú quan sát, : “Giống mà cũng hẳn”.

Mấy cận vệ cũng kỹ, đó sang , ai nấy đều khó xử.

Bên vang lên vài tiếng “Điện hạ”, theo tiếng , thấy một đang chạy tới, chính là tiểu thống lĩnh của bọn họ. Tiểu thống lĩnh thấy Điện hạ bình an, tâm trạng nặng trĩu vơi một nửa, thấy An Dật Bá bên, càng nhẹ nhõm.

“Hạ quan gặp quân binh cùng ngài, ai cũng ngài đến”. Tiểu thống lĩnh lập tức cúi chào: “Ngài đến thật , thật ”.

Không thì với chuyện rối ren trong trấn , một tiểu thống lĩnh như thể gì? Giờ thì chủ chốt .

Một cận vệ quen với tiểu thống lĩnh bèn ghé sát tai thì thầm: “Bá gia , c.h.ế.t phản tặc Lý Độ”.

“Hả?”. Tiểu thống lĩnh trợn mắt, lập tức xem thi thể.

Xem xong, tim thắt . Hỏng . Thật sự giống Lý Độ.

“Điện hạ, thần… thần…”, tiểu thống lĩnh lắp bắp, đột nhiên nhớ tới lời Điện hạ bên miếu Sơn Thần, vội rập khuôn đáp : “Thần phận thấp hèn, chỉ từng thấy Lý Độ từ xa đôi ba , quen mặt bằng Điện hạ. Thần dám khẳng định, mời Điện hạ xem kỹ ”.

Lý Thiệu bước tới, chăm chú mặt t.h.i t.h.ể một lúc, hỏi: “Nếu đây Lý Độ, là ai?”.

Tiểu thống lĩnh mặt xám như tro, gì nữa. An Dật Bá cảnh , rằng nhất thời khó mà thuyết phục Lý Thiệu. May , t.h.i t.h.ể vẫn đang ở trong tay họ.

“Điện hạ”. An Dật Bá khăng khăng đòi đưa kết luận ngay lập tức, : “Nơi quá hỗn loạn, cứ như bàn, thần sẽ đưa ngài về miếu Sơn Thần. Thần bên cũng bắt một Lý Độ, vết thương chí mạng ở cổ họng, d.a.o đ.â.m mà c.h.ế.t. Còn ở đây, vết thương chủ yếu là một lỗ m.á.u ngực, do mất m.á.u mà c.h.ế.t. Đợi trời sáng, ánh sáng rõ ràng, đặt hai cạnh , sẽ rõ ai thật, ai giả”.

Lý Thiệu hài lòng với từ “một khác”. mà An Dật Bá : “Ta g.i.ế.c sai ”.

“Thần ý đó”. An Dật Bá kiên nhẫn giải thích, nửa dìu nửa kéo Lý Thiệu ngoài, : “Lý Độ đang ở quanh đây, giả cũng do sắp xếp, là đồng bọn, là phản tặc. Người g.i.ế.c ai cũng đúng lý hợp tình. Dù nhầm, chẳng Thánh thượng cũng từng suýt một kẻ giả mạo Lý Độ lừa dối ?”.

Lời cũng dễ lọt tai. Lý Thiệu An Dật Bá hộ tống khỏi trấn. Hắn xe ngựa, cưỡi ngựa hướng về miếu Sơn Thần. Cơn mưa ngớt, thể thấy ánh đuốc trong miếu lấp ló, bên cạnh còn một chiếc xe ngựa. Chiếc xe là của Lâm Vân Yên.

Nàng trong xe, mái miếu, trò chuyện cùng Tham Thần. Thấy đoàn tiến , Lâm Vân Yên ngừng lời, trông rõ bóng dáng Lý Thiệu, vội chạy tới, nét mặt đầy vẻ lo lắng:

“Điện hạ chứ? Ta và Cao công công tìm mãi thấy ngài ở bãi săn, lo lắng vô cùng. Tính toán thời gian, Cao công công chắc cung báo tin, Thánh thượng cũng hẳn phái tới”.

Thấy Lâm Vân Yên, Lý Thiệu phần ngạc nhiên. Nghĩ những lời Tô Xương khi cản ngựa đó, mặt tối sầm: “Ninh An, ngươi bán ”.

“Bán ?”. Lâm Vân Yên cau mày: “Ý Điện hạ là nên để Cao công công cung báo tin? Không nên nhờ An Dật Bá phái binh cứu viện? Điện hạ quên , ngài từng , nếu cảm thấy , cứ việc báo. Ta là chuyện, rõ hành tung của ngài, cũng đoán ngài bí mật bắt Lý Độ. Nếu chuyện xảy , báo cầu cứu, lỡ gì bất trắc, liệu đền mạng ?”.

Thấy hai dấu hiệu tranh cãi, An Dật Bá chen khuyên can. Chưa kịp mở miệng, tiếng vó ngựa từ xa, Bá gia lập tức nghiêm nghị: “Nhanh xem thử”.

Nghe tiếng động, vẻ đến ít, lỡ là tàn dư của Lý Độ thì thể để đ.á.n.h bất ngờ. May , đến là đội Ngự Lâm tăng viện. Đào Thống lĩnh dẫn theo hàng trăm kỵ binh phi nước đại. Tào công công cũng tới, vì lạc đoàn nên cưỡi ngựa theo, chao đảo đến nỗi hoa mắt chóng mặt, xuống vững. Chưa kịp hỏi tình hình Lý Độ, Tào công công liếc Lý Thiệu. Đại Điện hạ tuy ướt đẫm, trông nhếch nhác, nhưng hề thương. Nhìn qua thấy Lâm Vân Yên bên, Tào công công giật . Gương mặt Quận chúa tái nhợt, dáng vẻ còn hết kinh hãi, nhưng may mắn là bình an vô sự.

“May quá, may quá”. Tào công công suýt nữa phịch xuống đất: “Điện hạ, Quận chúa, hai vị quá ”.

Cao công công cung báo tin, Thánh thượng Đại Điện hạ chỉ dẫn ba mươi Ngự Lâm bắt Lý Độ, mặt đen kịt khiến ai cũng run sợ. Khi Quận chúa tới đại doanh cầu viện, Thánh thượng cũng yên lòng, liền giục Tào công công dẫn Ngự Lâm đuổi theo. Tào công công hiểu ý Thánh thượng. Bắt Lý Độ đương nhiên quan trọng, nhưng sự an nguy của Đại Điện hạ hết. Đến miếu Sơn Thần, Tào công công mới Quận chúa cũng về cung khi cầu viện, mà tới đây.

“Sao Quận chúa …”, ông kìm : “Dao gươm đao kiếm như , Quận chúa nên tới gần, nếu Hoàng Thái hậu , chắc hẳn sẽ lo lắng vô cùng”.

“Là suy tính chu ”. Lâm Vân Yên cúi mắt : “Ta đến đây chỉ thêm phiền, nhưng trong lòng thực sự yên tâm, đều là của đủ cảnh giác, nếu sớm báo cho Thánh thượng và Hoàng Thái hậu, nông nỗi …”.

Lời nhận sai nhanh chóng, thái độ nhún nhường, Tào công công đành lòng trách cứ, liền sang Lý Thiệu.

“Điện hạ”. Ông : “Ở đây An Dật Bá trấn giữ, thêm mấy trăm Ngự Lâm, để họ ở truy lùng tung tích Lý Độ, nô tài xin đưa Điện hạ và Quận chúa hồi cung. Thánh thượng hẳn nhớ mong Điện hạ suốt đêm ”.

“Không cần tìm tung tích Lý Độ nữa”. Lý Thiệu ngẩng cao đầu : “Hắn c.h.ế.t, đích g.i.ế.c . Chính tay kết liễu ”.

Tào công công , sững sờ, rõ thật giả, bèn sang dùng ánh mắt hỏi An Dật Bá. An Dật Bá lập tức thuật chuyện núi, núi: “Hai thi thể, so sánh kỹ”.

Lý Thiệu quả quyết: “Ta g.i.ế.c thật”.

Nói miệng thì ai chẳng . Phải , chỉ cần qua sẽ rõ. Thi thể từ trấn đưa về, bao lâu , xe ngựa núi cũng xuống tới. Tào công công mời Lâm Vân Yên tránh mặt.

Lâm Vân Yên lắc đầu: “Ta sợ”.

Xe ngựa dừng , đ.á.n.h xe là tâm phúc của An Dật Bá, gật đầu với ông, tỏ ý sắp xếp xong xuôi. An Dật Bá kéo rèm xe, lúc bên trong chỉ còn hai thi thể.

Ông gọi đưa xuống, mang miếu, xếp cùng t.h.i t.h.ể từ trấn: “Lý Độ và Diệp công công. Hai là quan trọng, lệnh đưa về , những kẻ còn đều ở trang viện, chờ sáng mai sẽ điểm danh”.

Đã hứa với Tham Thần, An Dật Bá nhắc đến Lưu Tấn, như thể đêm nay hề đó. Thấy , Tào công công thoáng run: “Thật may đụng đến Quận chúa”.

Lâm Vân Yên : “Ta cũng ngờ sẽ gặp …”.

Hai t.h.i t.h.ể của Lý Độ đặt cạnh , ánh lửa trong miếu sáng rực, qua thật, giả. Lý Thiệu mặt xanh xao, mắt đỏ rực lên như chực trào máu. Dù ngoài miệng kiên quyết thế nào, sự thật mắt rành rành, kẻ mù mà phân biệt nổi thật giả? Chính lúc , trong lòng Lý Thiệu xác nhận g.i.ế.c Lý Độ thật. Sao thế ? Lý Thiệu ngừng tự hỏi. Phải , ban nãy từ xuống, cây cối che tầm , miếu Sơn Thần ánh sáng đủ, chỉ thấy góc mặt “Lý Độ”. Giống sáu phần, thành mười phần.

Tào công công để ý đến t.h.i t.h.ể giả, chăm chú quan sát t.h.i t.h.ể còn : “Nhìn qua ngũ quan, vẻ sai, đợi về kinh, sẽ nhờ Vương phi nhận diện ”.

Nhắc đến Tấn Vương phi, Lâm Vân Yên sực nhớ , : “Lần khi kiểm tra t.h.i t.h.ể giả, Vương phi nhắc bên hông trái của Lý Độ một nốt ruồi”.

”. Tào công công cũng nhớ : “Trên t.h.i t.h.ể giả dùng chút mực xanh để ngụy tạo, lúc phát hiện. An Dật Bá, giúp kiểm tra t.h.i t.h.ể xem”.

An Dật Bá cúi xuống hỗ trợ. Tiểu thống lĩnh và Đào Thống lĩnh phối hợp, mở lớp áo của xác c.h.ế.t mang từ Cát An . Thi thể từ Cát An, bên hông trái sạch sẽ, nốt ruồi vết chàm. Còn t.h.i t.h.ể từ xe ngựa núi đưa xuống thì một nốt ruồi dễ thấy.

“Lần chắc chắn sai”. Tào công công gật đầu: “Bá gia, tạp gia hầu hạ Đại Điện hạ và Quận chúa đường, việc của Lý Độ giao cho ngài, đưa về kinh an ”.

An Dật Bá đáp: “Đương nhiên ”.

Tào công công lên, rửa tay cơn mưa nhẹ, đó đỡ lấy Lý Thiệu: “Điện hạ, áo của ngài ướt cả , nên trở về cung sớm, đồ để tránh lạnh”.

Nếu Tào công công , Lý Thiệu còn thấy lạnh, nhưng xong, cơn lạnh từ sống lưng lan khắp cơ thể, khiến rùng mấy .

“Ta g.i.ế.c Lý Độ, , …”, Lý Thiệu lắc đầu liên tục, nắm chặt cổ tay Tào công công: “Ý là, giả mạo Lý Độ, nên mới g.i.ế.c ”.

Nói xong, nhớ tới lời An Dật Bá , bèn vội vàng bổ sung: “Hắn là đồng bọn của Lý Độ, cố tình xuất hiện ở miếu Sơn Thần, g.i.ế.c sai”.

“Phản tặc ai ai cũng tiêu diệt”. Tào công công an ủi, nhưng thấy những xung quanh vẻ thôi, khiến ông cảm giác điều chẳng lành: “Có chuyện gì?”.

Tiểu thống lĩnh bước lên, cứng rắn bẩm báo: “Lúc ẩn nấp, tiểu nhân thấy giống Lý Độ, cũng thấy tăm của Diệp công công. Sau đó, khi họ bỏ chạy, tiểu nhân cùng Điện hạ đuổi theo đến ngoài miếu Sơn Thần, một chặn ngựa để báo tin. Kẻ đó quen, nhưng Điện hạ thì nhận . Người rằng Quận chúa cầu viện và kẻ vẻ là giả mạo Lý Độ, nhưng Điện hạ bác bỏ. Chúng tiếp tục truy đuổi tới trấn, giao đấu với đồng bọn của Lý Độ giả và đụng độ với nhiều điều kỳ quặc…”.

Nghe xong, Tào công công thấy Lý Thiệu bồn chồn, bèn hỏi Lâm Vân Yên: “Quận chúa, chặn ngựa là ai?”.

Lâm Vân Yên chỉ về góc tối. Ở đó một co ro, trông mất hồn.

“Chính là ”. Lâm Vân Yên đáp: “Tên là Tô Xương, một thương nhân Cổ Nguyệt sống ở kinh thành, từng mặt trong đoàn sứ thần. Tô Nghị nhờ tìm Điện hạ, dùng tung tích của Lý Độ để đổi lấy tiền đồ cho , nên tìm đến Điện hạ một . Sau đó Điện hạ gặp nhưng manh mối, đành nhờ Tham Thần nhắn, để Tô Xương mang bằng chứng Tô nghị đầu hàng. Ban đầu, chỉ đến đó. Đến khi Tô Xương tìm ban ngày, mới Điện hạ từng đến tận cửa hàng tìm . Tô Xương vì chịu nổi áp lực của Điện hạ, nên cho xem thư của Tô nghị, ghi rõ thời gian là canh ba ngày hai mươi bốn, tại miếu Sơn Thần, Cát An. suy nghĩ một hồi, thấy chuyện , bèn sinh ý định thoái lui và sự thật với . Vì mới vội vã đến trường săn…”.

Lâm Vân Yên thở dài, còn Tô Xương cuối cùng cũng “tỉnh táo ”. Để còn thể buôn bán ở Đại Thuận kinh thành, tiếp tục đón gia đình lên, Tô Xương cũng liều lĩnh dập đầu cầu xin, nước mắt ngắn dài: “Tiểu nhân sai , tiểu nhân đây Tô Nghị lừa dối, mới tới gặp Đại Điện hạ. Tiểu nhân nhát gan, sợ gặp rắc rối, mãi đến ban ngày mới dám tìm đến Quận chúa. Tiểu nhân và Tô Nghị thật đồng bọn, ban đầu cũng định ngăn Điện hạ, để mắc mưu Lý Độ giả, nhưng kịp. Xin các đại nhân cho tiểu nhân một cơ hội sửa sai”.

Tô Xương càng càng thảm. Trước đó, Quận chúa đến miếu Sơn Thần. Quận chúa rõ rằng, nếu đ.á.n.h đồng với phe của Tô Nghị Lý Độ, thì thật to, tranh thủ mà “lập công chuộc tội”.

Tào công công xong, sang hỏi Lý Thiệu: “Điện hạ, như ?”.

Lý Thiệu nhíu mày. là như , nhưng dường như gì đó đúng. Chỉ là đầu óc rối bời, thể phân biệt rõ, chỉ đành đáp bừa: “Gần như thế”.

Ngược , An Dật Bá nghiêm túc : “Quang cảnh ở trấn Cát An lạ, thương vong ít, và…”.

Giọng trầm xuống. Tào công công nhạy bén, giọng thì trong lòng chợt linh cảm .

“Còn gì nữa?”. Tào công công chằm chằm An Dật Bá: “Bá gia cứ thẳng”.

“Không quanh co với công công”. An Dật Bá đáp: “Mà là trời tối đen như mực, mưa lớn như trút, thật sự nắm rõ tình hình, dám bừa”.

Tào công công liếc Lý Thiệu. Lý Thiệu trông ủ rũ, phản ứng lãnh đạm. Trong lòng Tào công công thầm thở dài. Ông hiểu quá rõ An Dật Bá. Bá gia tính tình thẳng thắn, luôn nấy. Nay ngay cả Bá gia cũng cân nhắc, thể thấy tình thế nghiêm trọng đến mức nào. Dù , điều kiện hiện tại cũng thuận lợi. Tào công công đưa quyết định:

“Bá gia lý, hiểu rõ tình hình, thể thiếu việc đợi trời sáng. Thánh thượng vẫn đang chờ tin tức của Điện hạ, còn Điện hạ cũng cần chăm sóc sức khỏe. Chỉ khi giữ chặt chứng cứ trong tay, tâm trạng của mới yên phần nào. Chuyện cũng nên để lộ ”.

An Dật Bá thấy Lý Thiệu ý kiến gì, tất nhiên cũng mất mặt Tào công công. Ông vẫn còn nhớ rõ, năm ngoái ngày Lạp Bát, đến bãi săn tìm Điện hạ, Điện hạ còn tới nơi ngất xỉu giữa đường, khi về cung thì bệnh liệt giường suốt một thời gian dài. Thân thể đúng là . Trận mưa thu se lạnh, Điện hạ dầm một trận mưa lớn, về đến nơi đổ bệnh…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-466-ninh-an-nguoi-ban-dung-ta.html.]

Lúc về xe ngựa của Lâm Vân Yên. Tào công công lo liệu chu trong ngoài xong xuôi, lúc mới bước chân lên xe.

“Chiếc xe là chiếc Quận chúa thường ?”. Tào công công thuận miệng hỏi một câu.

“Chiếc xe thường ngày quá dễ chú ý”. Lâm Vân Yên đáp: "Ta đoán Điện hạ viện cớ săn, sợ vội vàng tìm đến sẽ tai mắt của Lý Độ phát hiện sơ hở, nên đổi sang xe thường. Cũng may là đổi, nếu lúc xuất thành e rằng theo dõi …”.

Tào công công : “Vẫn là Quận chúa suy nghĩ chu đáo”.

Dứt lời, ông thấy Quận chúa lắc đầu, mặt còn lộ vẻ bực bội tiếc nuối. Dường như Quận chúa còn gì, nhưng khi thấy Điện hạ bên cạnh, nuốt lời . Tào công công thu hết mắt, liền vờ như gì mà chuyển sang chủ đề khác: “Quận chúa, xe chăn mỏng nước uống gì ?”.

“Xe chuẩn sẵn chăn, nhưng xe thì ”. Lâm Vân Yên đáp: "Nước uống thì , ở góc một túi nước, công công xem thử”.

Tào công công tìm , bên trong còn nửa túi, ông đưa cho Lý Thiệu: “Điện hạ, uống ngụm nước cho dịu họng”.

Lý Thiệu nhận lấy, nhưng mở uống, chỉ ôm chặt hai tay lòng. Chỉ ôm thế , trong tay vật gì đó, tâm trạng của mới bình đôi chút. Ngưu bá đ.á.n.h xe, Đào Thống lĩnh dẫn theo một trăm thị vệ, hộ tống bọn họ hồi kinh. Đồng thời, t.h.i t.h.ể của hai “Lý Độ”. thật giả cùng Diệp công công cũng chuyển sang một cỗ xe khác, đưa về cùng lúc.

Dù mưa nhỏ , nhưng đường sá vẫn lầy lội, xe ngựa xóc nảy. Lý Thiệu kìm hắt hai cái. Trước đó đang phấn chấn nên thấy lạnh, giờ trong xe, bắt đầu run lên vì rét. Tào công công dù khéo tay cũng khó xoay sở khi thứ gì trong tay, chỉ đành an ủi Lý Thiệu cố chịu đựng một chút, sắp tới nơi

Còn Lâm Vân Yên dựa thành xe, nhắm mắt dưỡng thần. Nàng gần như mưa ướt nên thấy lạnh, chỉ mỏi mệt. Tay trái đặt lên cổ tay , ngón tay cái vô thức vuốt nhẹ từng nhịp. Nếu vén tay áo lên, e rằng vẫn còn thấy dấu đỏ da. Nàng tháo tên ống tay. Trước khi lên xe, nàng lặng lẽ tháo , giao cho Tham Thần giữ hộ. Thứ , dù thế nào cũng thể để lộ ngoài.

Khi về đến kinh thành, trời hửng sáng. Chiếc xe ngựa của Lâm Vân Yên tiến đến bên ngoài Ngự thư phòng.

Thánh thượng tin bèn vội vã bước từ bên trong, còn vén rèm cất tiếng hỏi: “Thiệu nhi? Thiệu nhi chứ?”.

Tào công công xuống xe, lập tức dặn mấy tiểu thái giám đang chờ lệnh: “Điện hạ dầm mưa, mau chuẩn nước nóng và nước gừng”.

Lý Thiệu vịn tay ông bước xuống, nhưng cả choáng váng, tinh thần vô cùng kém. Thánh thượng vội vàng đỡ lấy : “Sao mặt mũi tái nhợt thế , gọi thái y đến ngay mới ”.

Lý Thiệu ngẩng lên Thánh thượng: “Phụ hoàng, Lý Độ c.h.ế.t , thật giả gì cũng đều c.h.ế.t ”.

Thánh thượng ngẩn trong chốc lát. Dĩ nhiên ngài quan tâm đến tung tích của Lý Độ, nhưng càng để tâm hơn đến Lý Thiệu trải qua nguy hiểm. Nghe một câu như , cũng nhẹ nhõm đôi chút, bèn : “Trẫm , con cứ tắm rửa nghỉ ngơi , lát nữa hẵng ”.

Lý Thiệu các nội thị dìu về thiên điện. Thánh thượng đang định hỏi Tào công công tình hình cụ thể, thì thấy hành lễ thỉnh an bên cạnh. Ngài đầu , bèn trông thấy Lâm Vân Yên.

“Ninh An? Sao con đến đây?”. Thánh thượng cất tiếng, lập tức phản ứng : "Con, con cũng đến Cát An ?!”.

Lâm Vân Yên cúi đầu, dáng ngoan ngoãn chịu phạt.

Thánh thượng: …

Trong lòng ngài chất đầy những điều . Muốn đầu đuôi câu chuyện, mắng Ninh An vì hành động hồ đồ, trách mắng Thiệu nhi trời cao đất dày... cảm xúc hòa lẫn , đến mức nhất thời chẳng nên mở lời thế nào.

“Thôi , thôi ”. Thánh thượng phất tay: "Con cũng cả đêm chợp mắt nhỉ? Trước hết đến Từ Ninh cung nghỉ ngơi một lát, hẵng từ từ kể ”.

Lâm Vân Yên lời lui xuống.

Nhân lúc Lý Thiệu đang tắm rửa, Tào công công lượt trình báo rõ chuyện.

Thánh thượng càng , sắc mặt càng thêm trầm trọng: “Xác định là Lý Độ thật ?”.

“Lão nô kiểm tra, bên sườn trái quả đúng nốt ruồi như Tấn Vương phi từng , cũng thấy điểm nào đáng nghi khác”.

Thánh thượng gật đầu: “Bảo điều tra kỹ thêm, cũng để Tấn Vương phi xem nữa. Còn về trấn Cát An, thì chờ tin từ An Dật Bá ”.

******

Bên .

Lâm Vân Yên đến Từ Ninh cung. Hôm qua Lý Thiệu ‘mất tích’, Thái hậu tất nhiên tin. Lúc Lâm Vân Yên cũng đến Cát An, bà giận sợ: “Nó hồ đồ thì chớ, con còn chạy theo gì? Con còn đoán đó là cái bẫy Lý Độ giăng sẵn, mà còn dám chui đầu ? Vân Yên, con ăn gan hùm mật gấu ?!”.

Giọng Thái hậu nặng nề, mắng mấy câu, đôi mắt đỏ hoe: “Mau đây để ai gia một cái, va quệt ? Đao kiếm mắt, con thì từng luyện võ, con hù c.h.ế.t ai gia hả? May mà cả. Nếu con mà chuyện gì, ai gia đây?!”.

Lâm Vân Yên nép lòng Thái hậu, dịu dàng an ủi: “Con bình an vô sự, xem, chẳng khác gì hôm qua cả”.

Bên cạnh, Vương ma ma lặng lẽ lau nước mắt. Hôm nay là ngày hai mươi lăm tháng chín, ngày giỗ của mẫu Quận chúa. Sáng nay tâm trạng Thái hậu vốn yên, nếu Quận chúa hôm nay gặp chuyện gì, e rằng nương nương thật sự chẳng gượng nổi nữa.

Lâm Vân Yên : “Lúc đó con cũng cuống, sợ Điện hạ xảy chuyện, nên khi cầu cứu An Dật Bá, vẫn thấy yên lòng nên tự đến Cát An. Việc Tô Nghị từng liên hệ với Điện hạ, con vốn , nhưng đủ cảnh giác. Nếu Điện hạ thật sự trúng kế, thì con khó tránh khỏi trách nhiệm”.

Thái hậu trách móc: “Nếu ai gia mà , thì khi Lý Thiệu nhờ con tìm , con nên lập tức bẩm báo ai gia và Thánh thượng mới ”.

“Là con suy tính chu đáo”. Lâm Vân Yên nhỏ giọng đáp.

Thái hậu tuy miệng trách cứ, nhưng trong lòng vẫn hết mực xót thương. Chờ Tiểu Dư công công đưa cháo và điểm tâm đến, bà : “Ăn một chút cho ấm bụng, tắm rửa ngủ một giấc, đừng nghĩ ngợi gì nữa, ai gia ở đây ”.

Lâm Vân Yên gật đầu. Giấc ngủ kéo dài đến tận giữa trưa. Khi nàng tỉnh , Vãn Nguyệt đến từ lâu.

“Quận chúa”. Vãn Nguyệt vẫn còn sợ hãi: "Nô tỳ xe ngựa của đối mặt trực tiếp với Lý Độ, nô tỳ sợ c.h.ế.t khiếp”.

Lâm Vân Yên cong môi khẽ, đưa tay một động tác hiệu, hạ giọng xuống thấp: “Phải là, nếu khéo tóm , thì chạy thoát . Tham Thần theo sát bên , chừng mực”.

Vãn Nguyệt khẽ bật . Dù thì Quận chúa bình an vô sự, .

Vãn Nguyệt giúp Lâm Vân Yên chải tóc, khẽ : “Thánh thượng tới, đang trò chuyện cùng Thái hậu ở chính điện”.

Lâm Vân Yên liền hỏi: “Bên Cát An tin tức gì ?”.

“Nô tỳ rõ”. Vãn Nguyệt đáp: " sắc mặt Thánh thượng, u ám vô cùng”.

Sau khi thu xếp đó, theo ý nàng, Vãn Nguyệt đến chính điện báo một tiếng. Vừa nàng tỉnh, Tiểu Dư công công lập tức tới mời. Lâm Vân Yên chuyển bước sang chính điện, cảm thấy bầu khí giữa Thái hậu và Thánh thượng phần căng thẳng. Tuy , dường như mâu thuẫn cá nhân, mà là vì chuyện.

Lâm Vân Yên hành lễ.

Thái hậu gọi nàng bên cạnh, hỏi: “Ngủ ngon chứ?”.

Lâm Vân Yên gượng : “Cũng tạm ạ”.

Chỉ hai chữ nhạt nhòa, khiến Thái hậu thêm lo lắng, hỏi tiếp: “Không gặp ác mộng chứ?”.

“Không ạ”.

Thái hậu thở dài, : “Con đó, Lý Độ thủ đoạn tàn độc, năm xưa giăng bẫy, mẫu con còn đang ở điện , tất nhiên xông cứu , ai gia tuy đau lòng nhưng cũng hiểu lòng trung dũng của nó. Còn con thì ? Con cầu cứu , còn chạy đến Cát An gì chứ?!”.

Lâm Vân Yên cúi đầu, vô cùng ngoan ngoãn. Dù thì, những lời rõ ràng là cho Thánh thượng . Thánh thượng hiểu? Người đến đây vốn để bàn chuyện Lý Thiệu, hề nhắc đến việc Ninh An từng giấu chuyện giúp Lý Thiệu, mà Thái hậu tay bảo vệ . Đặt vị trí của Thái hậu, Thánh thượng cũng hiểu tấm lòng . Hơn nữa, lúc cũng chẳng lúc truy cứu chuyện Ninh An xử lý đủ khôn khéo , để Thái hậu mắng vài câu cũng chẳng .

“Ninh An”. Thánh thượng Lâm Vân Yên: "Trẫm đại khái Tào công công kể , giờ con kể một nữa”.

Lâm Vân Yên đáp lời, sắp xếp đầu mối trong đầu, bắt đầu kể từ việc Lý Thiệu bảo nàng tìm Tô Xương, đến chuyện “Tô Xương hôm qua ban ngày đến báo tin”, đến lúc nàng nóng ruột chạy đến bãi săn, đó là cầu viện, trong lòng bất an nên cũng đến miếu Sơn Thần, Ngưu bá vì mò mẫm trong đêm mà lạc, tình cờ gặp Lý Độ đang bỏ trốn, cuối cùng là gặp trong miếu với những khác… Thật giả lẫn lộn, bộ câu chuyện nàng đều kể rõ ràng.

“Còn tình hình bên phía Điện hạ, thì thần nữ rõ”. Lâm Vân Yên : "Thần nữ chỉ thấy ngài An Dật Bá đưa về, miệng g.i.ế.c Lý Độ…”.

Thánh thượng vuốt râu, : “Kẻ nó g.i.ế.c là giả, các con gặp mới là thật, bọn chúng đang ở trong trấn Cát An…”.

Nói đến đây, Thánh thượng phần do dự.

“Sao Thánh thượng tiếp?”. Hoàng Thái hậu cất tiếng: "Dù giấu, Vân Yên cũng sẽ , chuyện lớn như , cả triều đình lẫn dân gian đều sẽ ”.

Lâm Vân Yên khựng . Ở trong miếu nàng thấy sắc mặt An Dật Bá gì đó , chẳng lẽ trong trấn xảy chuyện gì…

“Lý Độ sắp xếp đóng giả dân thường, Thiệu nhi cùng của nó đuổi đến trấn thì những ‘dân thường’ đó bất ngờ nổi loạn, xảy hỗn chiến”.

Lý Thiệu chỉ mang theo ba mươi Ngự Lâm quân, lượng thua thiệt. Vừa sợ Lý Độ nhân lúc loạn lạc chạy thoát, sợ Lý Thiệu thương, đám Ngự Lâm quân dĩ nhiên liều c.h.ế.t xông pha. Nào ngờ đ.á.n.h đến đỏ mắt, hỗn loạn một mảng.

“Lý Độ hành sự, d.a.o nào cũng thấy máu”. Thánh thượng nghiến răng: "Hắn đang đ.â.m thẳng tim trẫm”.

Lâm Vân Yên hiểu. Thảo nào, thảo nào là ngày hai mươi lăm tháng chín. Cái bố cục , chẳng khác gì chuyện ở trấn Bảo Bình năm xưa. Năm đó, một đám sơn tặc giả t.h.ả.m sát dân lành ở trấn Bảo Bình. Còn , ở trấn Cát An, là một đám dân giả tạo sát nghiệt cho Lý Thiệu. Kẻ giả mạo Lý Độ chỉ là mồi nhử, chỉ cần dụ Lý Thiệu đến Cát An, kế sách xem như thành công. Kẻ giả mạo dẫn theo hơn chục , cộng với đám dân giả, đủ để khơi lên sát ý của Lý Thiệu, khiến tình hình rối loạn. Cho dù khơi dậy sát ý, chỉ cần tiếp viện, tăng binh, chỉ Lý Thiệu và ba mươi Ngự Lâm, thì đám dân giả cũng đủ sức tàn sát cả trấn. Nghĩ cũng hợp lý. Giữa đêm hôm khuya khoắt, bên ngoài kêu đ.á.n.h kêu g.i.ế.c, dân thường bình thường trốn còn kịp, dám khỏi nhà? họ trốn , đám dân giả g.i.ế.c họ. Trời sáng, đám tử sĩ hoặc rút lui, hoặc c.h.ế.t hết, Lý Thiệu rát cả họng thì cũng ai tin g.i.ế.c dân. Thánh thượng thể tin Lý Thiệu, nhưng các đại thần thì ? Bọn họ vốn lập trường riêng, chuyện thể khiến triều đình náo loạn. Hơn nữa, đó còn là Lý Độ giả. Kẻ giả nốt ruồi, chỉ cần kiểm tra là lộ tẩy. Ngay từ đầu, Lý Độ tính toán xong xuôi, tung một kẻ giả mạo mà chỉ cần sáng là sẽ vạch trần. Sau đó, Lý Độ biến mất. Toàn bộ sự kiện sự tồn tại của Lý Độ, chỉ còn Lý Thiệu. Lý Thiệu vì tư tâm mà gây t.h.ả.m án ở Cát An, kẻ giả là do tìm, cả trấn là do đồ sát. Lại còn chọn đúng ngày giỗ của tiên hoàng hậu để tay, thật sự độc ác gì sánh bằng. Kế , là Lý Độ bày riêng cho Lý Thiệu.

Lâm Vân Yên nghĩ càng nhiều, tim càng lạnh. Thực tế, Lý Độ thành công đến hơn phân nửa, Lý Thiệu thậm chí còn đ.á.n.h đến mức đỏ cả mắt. Lý Thiệu mang tội danh , Thánh thượng đừng giúp phục chức, chỉ cần xử tội là ân sủng lớn lắm . Vì , Thánh thượng mới , Lý Độ đang đ.â.m d.a.o tim ngài. Lý Độ Thánh thượng thiên vị Lý Thiệu, căm hận việc một kẻ như Lý Thiệu mà tương lai vẫn thể lên ngôi hoàng đế, nên mới dày công bố trí như . Hiểu điều đó, Lâm Vân Yên cũng nghĩ đến sự bất đồng giữa Hoàng Thái hậu và Thánh thượng.

Lý Thiệu là hãm hại, bẩm báo Thánh thượng mà tự tiện mượn danh nghĩa hoàng mệnh để hành động, nhưng tàn sát trấn , trong hỗn chiến dân thường thương vong cũng thể đổ lên đầu .

“Thánh thượng”. Hoàng Thái hậu chậm rãi : "Chuyện đến nước , chẳng lẽ để ngỗ tác kiểm tra từng một, xác định đống t.h.i t.h.ể đó là c.h.ế.t tay loạn tặc c.h.ế.t kiếm của Lý Thiệu ? Ai gia đau lòng vì, nào cũng như . Năm đó nó trốn khỏi ải Dụ Môn, là do còn trẻ dại. Ngõ Trần Mễ hỗn loạn là do nó dẫn dụ, trúng mưu . Giờ đến chuyện trấn Cát An, đúng, là nó Lý Độ gài, Ninh An khuyên nó, đám Ngự Lâm và kẻ báo tin cũng ngăn nó. Vậy thì ? Thánh thượng còn định cho nó bao nhiêu cơ hội nữa? Bao giờ nó mới thể tính kế nữa? Thánh thượng thể đảm bảo điều đó ?”.

Thánh thượng cứng họng, mặt mày u sầu.

Lâu , ngài nghẹn ngào : “Mẫu hậu, trẫm hiểu ý , trẫm chỉ là nghĩ… năm đó xảy chuyện, khi mẫu nó gặp nạn, nó mới chỉ bốn tuổi thôi…”.

Nước mắt lăn dài mắt Hoàng Thái hậu, bà đưa tay trái lên lau, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Vân Yên. Từng chữ, từng chữ, giọng bà run rẩy: “ khi mất mẫu , Vân Yên mới chỉ một tuổi”.

Còn quá nhỏ. Không hiểu thế nào là sống c.h.ế.t, chỉ .

 

 

Loading...