Yến Từ Quy - Chương 462: Xin một tín vật
Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:10:22
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong hoa sảnh, Lâm Vân Yên vẻ vui.
“Điện hạ ”. Nàng nghiêng đầu, bĩu môi: “Làm như chỉ giỏi mách lẻo ?”.
Nghe thế, Lý Thiệu trong lòng khỏi khó chịu. Những năm qua, Ninh An bao đến Từ Ninh cung tố cáo , vẫn còn ít ? Chuyện rượu cống, xương hổ , đến phủ Quốc công thăm Từ Giản thương, Ninh An cũng lập tức đến lóc kể lể với Hoàng Thái hậu rằng thái độ , năng châm chọc. Mỗi chuyện đều như , đúng là mới thù cũ oán mới cộng thành núi. hiện tại là cần nhờ Ninh An, đành gác mấy chuyện cũ đó. Thầm nhủ trong lòng, Lý Thiệu tự trấn an: Ninh An chỉ là tâm tư của nữ nhân, đáng để tính toán.
“Chỉ cần ngươi , Tham Thần thể tìm Tô Xương ?”. Lý Thiệu hỏi.
Lâm Vân Yên mím môi, từ chối cũng lập tức đồng ý. Tất nhiên, vẻ “ vui”. chỉ là vờ vĩnh. Để “khuyến khích”. Lý Thiệu, hôm qua Lâm Vân Yên về phủ Thành Ý Bá để bàn bạc với cha, còn nhờ ông hỗ trợ. Quả nhiên, khi cha nàng ghé qua Ngự thư phòng một chuyến, Lý Thiệu bèn sốt ruột gặp Tô Xương. một điều ngoài dự liệu của Lâm Vân Yên. Nàng vốn tưởng rằng Lý Thiệu sẽ tự tìm cách, ngờ tới đây cầu viện. Đây là cơ hội, tiềm ẩn rủi ro. hang cọp bắt cọp con? Lâm Vân Yên quyết bỏ lỡ cơ hội .
Nàng cân nhắc với Lý Thiệu: "Không giúp Điện hạ, chỉ là thật sự sợ ngài vô tình lợi dụng. Nếu chỉ là việc nhỏ, hỏng thì hỏng , đến khi Thánh thượng và Hoàng Thái hậu hỏi tới, gánh một nửa cũng chỉ rầy đôi chút. nếu là chuyện lớn? Quốc công gia mặt ở kinh thành, ai giúp ngài và thu dọn hậu quả. Ngài mà thật sự gặp chuyện, gánh nổi. Nếu mà báo, để ngài gặp nguy, mang tội hại hoàng tử, Hoàng Thái hậu đau lòng, e rằng nhà ngoại cũng thể bảo vệ . Tự nhiên ngài liên lụy, như thế chẳng là…”.
Lý Thiệu: …
Nói chuyện thật nặng nề. Chuyện còn , mà Ninh An , cứ như thể trời sắp sập đến nơi. Trong lòng Lý Thiệu lặp câu “tâm tư của nữ nhân”. nghĩ , cũng cảm thấy thể trách Ninh An . Hắn quen Ninh An bao nhiêu năm, ngoại trừ hai năm gần đây, ai cũng khen nàng hiểu chuyện, đoan trang, luôn tuân thủ quy củ, dù sủng ái cũng kiêu căng. Chỉ là khi đính ước với Từ Giản, nàng mới bắt đầu tố cáo hết đến khác. Nghĩ cho cùng, đều là do Từ Giản xúi bẩy. Giờ Từ Giản mặt, Ninh An lập tức lộ vẻ yếu thế. Nghĩ đến đây, Lý Thiệu khỏi cảm thấy đắc ý. Nhóc con thì vẫn là nhóc con, mất trụ cột, vô dụng. Vậy cũng , đến khi bắt Lý Độ, công lao sẽ thuộc về , chẳng liên quan gì tới Ninh An.
Lý Thiệu trầm tư một hồi, kể sơ qua chuyện của Tô Xương cho Lâm Vân Yên , : "Ngươi thấy đó, nếu tìm , mới là bỏ lỡ cơ hội ”.
Lâm Vân Yên giả vờ lo lắng: "Có chắc là cái bẫy chứ?".
"Tiềm phủ cũng xa, ở ngay trong kinh thành, Tham Thần ngay bên, Tô Xương uy h.i.ế.p nổi ?". Lý Thiệu đáp: “Dù họ bày mưu nữa, cũng hôm nay mới bắt đầu. Chúng cứ xem Tô Xương gì tính tiếp. Dù là cạm bẫy, chúng chuẩn sẵn sàng, chẳng lẽ thể 'lấy mưu thắng mưu'?".
Lâm Vân Yên do dự một lúc, cuối cùng cũng đồng ý: "Vậy thử xem. , nếu gì , sẽ cung bẩm báo Thánh thượng và Hoàng Thái hậu, đến lúc đó Điện hạ đừng trách thoái lui”.
Lý Thiệu vội vàng đồng ý. Tạm thời trấn an Ninh An, nhờ Tham Thần tìm Tô Xương. Chuyện thì tính. Hắn chỉ mượn tạm Tham Thần của phủ Phụ Quốc công, còn Ninh An vô dụng đừng kéo chân là . Lâm Vân Yên thừa Lý Thiệu nghĩ gì. Nàng cũng , chỉ kêu Tham Thần đến, bày vẻ nghiêm túc dặn dò.
"Hắn tên là Tô Xương, vốn là thành viên trong sứ đoàn, nay Quốc công gia ở kinh thành, khó mà tay điều văn thư từ Hồng Lư tự, ngươi xem thử thể dò hỏi ở phủ Thuận Thiên . Nếu Cổ Nguyệt ăn ở kinh thành, đều báo cáo ở phủ nha. Nếu tìm thấy, thì qua vài nhà buôn lớn, hỏi xem ai quen thương nhân Cổ Nguyệt, dò theo đó. Nếu vẫn , thì… tìm cách khác …”.
Lý Thiệu vốn là nóng nảy, thấy nàng lải nhải dứt, vẻ bất an, mất kiên nhẫn, cướp lời: "Mau chóng tìm , tin thì báo ngay cho , nhớ, đích với , đừng để Cao công công ”.
Tham Thần kính cẩn nhận lệnh. Lý Thiệu dậy, Lâm Vân Yên tiễn khách hoa sảnh.
Tham Thần hỏi: "Quận chúa, bao giờ thì báo cho Đại Điện hạ?".
Không cần đến Tô Nghị Lý Độ, dù kinh thành ván cờ đặt, trắng đen cũng đều trong tay họ. Lúc , nét mặt Lâm Vân Yên còn vẻ lo lắng, bối rối như mặt Lý Thiệu, nàng suy nghĩ : "Tô Xương cửa tiệm ở Tây phố, giấy tờ quan phủ đầy đủ, khó tra, ngày mai ngươi cứ đưa Tô Xương tới Tiềm phủ gặp ”.
Tham Thần nhận lệnh.
Bên , Lý Thiệu trở về Thiên Bộ lang. Giao phó chuyện quan trọng cho Tham Thần, nhưng vẫn yên lòng, chữ "đợi”. vốn dĩ khó chịu. Lật lật mấy văn thư tay, thầm nghĩ. Dù gì Tham Thần cũng là tín của Từ Giản, chắc kẻ kém cỏi. Hai ngày, nhiều lắm là ba ngày, chắc chắn sẽ tin. Nếu ba ngày mà , chẳng là đồ bỏ ? Từ Giản khôn ngoan đầy bụng tính kế, thể nuôi một kẻ vô dụng ? Nếu thật , đợi khi Từ Giản về từ Dụ Môn, nhất định bảo cho lẽ, để kém cỏi ở kinh thành xử lý công việc? Tự trấn an , tâm trạng Lý Thiệu cứ lên xuống ngừng.
Tới chiều hôm , trong nha môn, Cao công công báo với Lý Thiệu rằng " từ Phụ Quốc công phủ tới”. Tim Lý Thiệu lập tức đập mạnh.
Tham Thần tiến , tay cầm một hộp gấm, đưa cho Cao công công: "Đây là vật ngự tứ mà Điện hạ hôm qua đến phủ hỏi, Quận chúa tìm thấy, bảo tiểu nhân đem tới. Mời ngài xem xem đúng . Trước đây gia chúng từng chế tạo một khối mực thơm dâng lên Thánh thượng, ngài thích. Khối là phần còn sót , ngài hãy chạm khắc thêm”.
Lý Thiệu ngẩn . Vật ngự tứ? Mực thơm? Cao công công cũng rõ chuyện, thế liền mở hộp gấm, đưa thứ bên trong cho Lý Thiệu xem.
Lý Thiệu giờ mới tỉnh ngộ, ậm ừ: "Phải, , chính là , phiền Ninh An , đồ nhận”.
Nói , Cao công công. Thấy Cao công công mảy may nghi ngờ, Lý Thiệu thầm thở phào nhẹ nhõm. Ninh An nhát gan thì nhát gan, nhưng bịa chuyện cũng khá lắm, trách nào tố cáo cũng thiếu một chữ.
Sau khi xong việc, Lý Thiệu lập tức tới Tiềm phủ. Biết Tham Thần tìm và sẽ đưa Tô Xương đến, Lý Thiệu phần hồi hộp, đợi Cao công công chuẩn xong bát đũa, bèn đuổi hết . Tâm trạng đợi chờ khiến hứng ăn uống, chỉ nhấp vài ngụm rượu. Đang sốt ruột, chợt tiếng bước chân bên ngoài.
Rất nhanh, tiếng Tô Xương hôm vang lên: "Tiểu nhân bái kiến Đại Điện hạ”.
Lý Thiệu chằm chằm.
Tô Xương trông vẻ thê thảm: "Điện hạ gặp tiểu nhân, tiểu nhân dám đến? Sao khiến khác động tay động chân? Ôi chao cái tiểu ca , sức mạnh ghê gớm, tiểu nhân tưởng gặp cường đạo, suýt thì mất mạng. Trời ơi".
Lý Thiệu rõ Tham Thần tìm Tô Xương bằng cách nào, cũng chẳng Tô Xương đang giả vờ, nhiều, thẳng vấn đề: "Lý Độ đang ở ?".
Tô Xương đảo mắt: "Vậy nghĩa Điện hạ đồng ý yêu cầu của Tô Nghị ?".
Lý Thiệu bặm môi, ánh mắt thoáng nét bực bội. Dù thể cúi đầu, cũng chẳng ưa khác nắm mũi dắt như .
Tô Xương thấy thế, thì phấn chấn hẳn lên: "Điện hạ, Tô Nghị và Lý Độ liên lạc hời hợt, cắt đứt thông tin, nên mới tung tích của kẻ phản tặc. ngài cũng , Lý Độ xảo quyệt, tâm cơ sâu sắc, nếu phát hiện lợi từ Tô Nghị, mà còn gặp nguy, sẽ lập tức đoạn tuyệt, cắt đứt liên lạc với Tô Nghị. Lúc , theo cũng còn dấu vết nữa”.
“Không tiểu nhân giục Điện hạ, nhưng thời gian đợi , ngài nhanh chóng quyết định. Đây là vụ mua bán ‘đôi bên cùng lợi’, qua sẽ còn cơ hội nữa ”.
Lý Thiệu tặc lưỡi, xua tay: “Biết , nợ ân tình của Tô Nghị, đáp trả? Chỉ cần giúp bắt Lý Độ, thì Tô Nghị đây quan thế nào, sẽ vẫn thế”.
“Nghe Điện hạ , tiểu nhân yên tâm ”. Tô Xương tươi: “Ngài cứ chuẩn sẵn , hễ Tô Nghị gửi tin, chúng thể xuất phát ngay”.
“Sao?”. Lý Thiệu ngạc nhiên: “Ngươi còn Lý Độ ở ?”.
“Hiện giờ tình thế nguy cấp, ngài đồng ý, Tô Nghị cũng dám cho tiểu nhân . Nhỡ tiểu nhân là kín miệng, vượt mặt Tô Nghị để đòi lợi ích riêng từ ngài, chẳng sẽ mất trắng ? Người buôn bán, điều tối kỵ là lật lọng”.
Lý Thiệu thấy hợp lý. Chuyện qua cầu rút ván chẳng thiếu.
Tô Xương tiếp: “Vậy nên, tiểu nhân xin một tín vật từ ngài, để Tô Nghị yên tâm rằng tiểu nhân đạt thỏa thuận với ngài, tự tiện lấy tin tức từ miệng ”.
Lý Thiệu do dự. Tô Xương thêm về “quy tắc giang hồ buôn bán”. khiến Lý Thiệu đến đầu nhức, rượu cũng ngấm, bèn phẩy tay: “Được , cho ngươi một vật”.
Chỉ là, từ khi rời khỏi Thiên Bộ lang tới đây, bên cũng chẳng vật gì tiện tín vật, còn căn phòng ở lâu ngày, cũng chẳng sẵn món nào.
Tô Xương liếc nhanh: “Điện hạ, miếng ngọc đeo bên hông ngài…”.
Lý Thiệu , lườm một cái. Đó là vật đeo bên mỗi ngày, đưa sẽ dễ khiến Cao công công nghi ngờ. , lời nhắc của Tô Xương cũng khiến nhớ . Lý Thiệu dậy trong, lấy từ giá giường một miếng ngọc bội. Chiếc giường từng cháy chút đỉnh nhưng kịp cứu, nên hư hại gì nhiều. Vốn là giường từ nhỏ, Lý Thiệu thấy chẳng lành, bèn lấy vài miếng ngọc từ di vật của mẫu hậu treo lên đầu giường để “mẫu hậu phù hộ”.
Lý Thiệu trao miếng ngọc cho Tô Xương: “Như ?”.
Tô Xương tươi : “Điện hạ yên tâm, tiểu nhân nhất định dốc sức hết . Tô Nghị cũng đang nóng lòng, lập tức sẽ lo liệu chuyện”.
Lý Thiệu hiệu cho Tô Xương lui mới yên tâm ăn tối. Tô Xương rời khỏi phòng, thấy Tham Thần cách đó xa, bèn gật đầu với . Hai cùng tới chân tường viện.
Tô Xương đưa ngọc bội cho Tham Thần xem: “Theo ý của ngươi, lấy ”.
Tham Thần gật đầu. Tín vật là do Quận chúa đề nghị, rằng Lý Thiệu treo vài miếng ngọc bên giường cũ ở Tiềm phủ, bèn bảo Tô Xương nhân cơ hội xin lấy. Sau , dù Tô Nghị giở trò gì, ngọc bội của Lý Thiệu, việc kéo rắc rối cũng dễ dàng hơn.
“Phải nhanh tay”. Tham Thần .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-462-xin-mot-tin-vat.html.]
Tô Xương gượng , gật đầu. Trong những ngày chờ Lý Thiệu đồng ý, Tô Xương yên, nhân đó thúc giục Tô Nghị thể hiện thành ý. Sáng nay, Tô Nghị cũng gửi đến một chút thành ý. Đó là một đoạn trong bức thư. Nội dung thư là Lý Độ hỏi Tô Nghị đến , mang theo bao nhiêu , rằng biên cương đang căng thẳng, nếu hành động ở kinh kỳ thì cần nhanh tay, nếu để quân Dụ Môn giữ thành thì khó mà xoay sở. Chữ là của chính Lý Độ, Lâm Vân Yên nhận ngay. Và nội dung cũng khớp với lời Tô Nghị về việc “câu kéo Lý Độ”.
Đêm càng sâu.
Tham Thần định dẫn Tô Xương rời khỏi Tiềm phủ, Tô Xương chợt hiệu cho dừng .
“Tiểu ”. Hắn ngập ngừng: “Có một điều, đắn đo lâu”.
Tham Thần lắng tai động tĩnh. Không ai bên ngoài tường viện, cũng cách xa chính viện nơi Lý Thiệu đang ở, chắc chắn sẽ lén. Tham Thần gật đầu hiệu để Tô Xương tiếp.
Tô Xương hạ thấp giọng: “Ta phần nào hiểu Tô Nghị. Hắn là kẻ lòng sâu sắc. Hắn thất thế, còn chỗ ở Cổ Nguyệt, tin, Lý Độ sụp đổ, Tô Nghị tiếp tục giúp kẻ còn tương lai, cũng tin. việc tìm đồng minh nhắm vị đại hoàng tử , thì thấy khó tin. Tô Nghị vốn là tàn nhẫn, chẳng xem trọng kẻ như …”.
Quả thật, Tô Nghị với vị đại hoàng tử cũng chỉ gặp vài khi đến sứ Đại Thuận, gì gọi là giao tình sâu đậm, nhưng sự kiện để ấn tượng sâu sắc nhất cho Tô Nghị chắc chắn là chuyện ở ngõ Trần Mễ. Tô Xương từng đến căn nhà ở ngõ Trần Mễ đó mặt Tô Nghị, căn nhà quan phủ lục soát, Tô Nghị thể rõ tình hình. Một hoàng tử bắt trong tình trạng mất thể diện như thế, liệu Tô Nghị thực sự hợp tác cùng ? Huống hồ, giờ còn là Thái tử nữa.
“Ta cứ cảm thấy Tô Nghị đang giăng bẫy”. Tô Xương .
Tham Thần gật đầu: “Vậy đành phiền Tô Đông gia cố gắng thêm, tìm cách moi thêm tin từ Tô Nghị”.
Tô Xương khổ, đồng ý nhưng cũng đành chấp nhận: “Ta sẽ cố hết sức”.
Đêm càng khuya.
Qua canh ba, thị trấn nhỏ hầu như còn ánh đèn. Cửa bên hông của tòa nhà lớn khẽ mở, một đoàn , thẳng về chính viện. Diệp công công nhận tin, đốt đèn đ.á.n.h thức Lý Độ, đang ngủ ngon giấc giường: “Chủ nhân, Tô Nghị đưa tới”.
Lý Độ khoác áo, giọng khàn đặc, ho vài tiếng : “Đưa cho xem, xem giống thật ”.
Mọi ngọn đèn trong phòng đều thắp sáng. Diệp công công vẫn thấy đủ, bèn mang thêm vài chiếc nữa, khiến cả gian phòng rực sáng như ban ngày. Lý Độ xõa mái tóc dài, chăm chú quan sát đang ở giữa, dám nhúc nhích.
Tô Nghị khoanh tay, hỏi Lý Độ: “Sao nào? Dáng vẻ và diện mạo như , tốn ít công sức mới tìm như thế đấy”.
“Vất vả cho ngươi ”. Lý Độ , ánh mắt tiếp tục quan sát .
Khi nắm rõ trong lòng, hiệu cho Diệp công công đưa xuống sắp xếp, chỉ để Tô Nghị ở trò chuyện.
“Cũng bằng ”. Lý Độ mới lên tiếng bình luận.
“Cùng phụ mẫu sinh còn chắc giống ”. Tô Nghị : “Gặp phù hợp là may mắn lớn , gì chuyện đòi hai, ba giống hệt?”.
là lời thật lòng.
Tô Nghị , cũng cảm thấy tiếc nuối: “Người bỏ quá đáng tiếc”.
“Khi đó tình thế nguy cấp, trong vòng vây , tìm một đường sống là dễ , còn nghĩ tiếc tiếc gì nữa?”. Lý Độ , ho khan mấy tiếng.
Tô Nghị thấy cũng . Miệng thì tiếc, nhưng lòng tiếc vô cùng. Cũng chỉ là tự an ủi một chút, nếu còn gì hơn, chẳng lẽ đổi hiện tại lấy ?
“Ta thật ngờ, Vương gia tài trí như ngài một tên hậu sinh ép đến mức giả c.h.ế.t”. Tô Nghị chậc lưỡi: “Tôn tử của Từ Mãng, cái tên Từ Mãng tuy là võ phu nhưng nuôi một đứa tôn tử mưu trí”.
Lý Độ nhấp một ngụm để ngăn cơn ho, : “Ngươi cũng đừng xem nhẹ Từ Mãng, nếu chỉ võ nghệ mà chút đầu óc, trở thành Phụ Quốc công, giữ vững đất Tây Lương bấy nhiêu năm?”.
“Thôi, đừng đến chuyện đó nữa”. Tô Nghị cũng nhấp : “May mà ngài lời , chuẩn nhiều phương án, dù giống cũng sớm nuôi sẵn , nếu tìm mới trong thời gian ngắn như ?”.
Lý Độ nhạt. Việc nuôi thế chuyện dễ dàng. Người hôm qua còn giống , năm khi khác một trời một vực. Những năm qua, kẻ loại bỏ, cũng kẻ thêm , nào dùng cũng nhờ vận . Gần đây, kẻ giống nhất vẫn luôn ở kinh thành, sinh hoạt đều bắt chước, cử chỉ đều tập luyện, vốn định sử dụng, tiếc là... May mà vẫn còn kẻ dự phòng, như Tô Nghị đưa đến hôm nay, Tô Nghị bảo đến bảy tám phần giống, còn trong mắt Lý Độ thì chỉ năm phần, lẽ là do cách của khác với ngoài. Dẫu , giờ cũng thể kén chọn nhiều.
“Không quá giống cũng ”. Lý Độ suy nghĩ: “Thật sự nhận nhầm là , thêm phiền phức”.
Tô Nghị to. Hắn nhiều kinh nghiệm trong việc nuôi thế . Lần sâu trong Đại Thuận, còn để một ở Cổ Nguyệt, cả ngày đóng vai bệnh nhân ở nhà, tỏ như ghẻ lở, ai gặp.
Cười xong, Tô Nghị trở nên nghiêm túc, hỏi: “Vương gia vẫn khỏe chứ?”.
Từ lúc đến, Lý Độ vẫn ho liên tục, vẻ gầy nhiều, má hóp , sắc mặt u ám. Nếu chỉ là cảm lạnh, thể suy nhược đến ?
“Lúc rời cung trúng lạnh, mãi khỏi”. Lý Độ khẽ hắng giọng: “Đại phu xem kỹ, kê một phương t.h.u.ố.c bổ, ngươi cứ yên tâm, ảnh hưởng tính mạng”.
Tô Nghị gật gù: “Vậy thì , còn mang đến một d.ư.ợ.c liệu quý, nếu cần, cứ để đại phu lấy về dùng”.
Hắn sợ gì khác, chỉ sợ Lý Độ còn đạt thành đại nghiệp lăn ốm nặng. Tô Nghị thể đưa một vương gia giả c.h.ế.t kinh thành, đoạt ngai vị, nhưng tuyệt đối thể vực dậy một kẻ sắp c.h.ế.t mà cứ dặt dẹo. Nếu Lý Độ sống lâu , Tô Nghị nghĩ đường khác. Lý Độ hiểu rõ tính nết của Tô Nghị bao nhiêu năm việc cùng .
Thấy , bèn hỏi: “Ngươi mang d.ư.ợ.c liệu đến, chẳng mời đại phu cùng ? Đại phu vùng quan ngoại phương cách riêng, bệnh thể chỉ một , để khám xem thế nào”.
Nghe , Tô Nghị cảm thấy an tâm hơn nhiều. Lý Độ dám để của khám bệnh, xem gì nghiêm trọng. Với , kiểm chứng qua thì yên tâm.
“Có mang theo một vị, ngày mai bảo qua xem”. Tô Nghị đáp.
Lý Độ gật đầu, hỏi sang chuyện chính: “Kinh thành hồi đáp gì ?”.
Tô Nghị báo tình hình: “Cháu ngài giờ trong cảnh nội loạn ngoại xâm, mắc bẫy?”.
“Ta lo nó”. Lý Độ ho thêm một tiếng: “Ý là ngươi cài trong kinh thành, chắc phản chủ chứ? Chuyện ở ngõ Trần Mễ, Từ Giản hẳn từ lâu, chẳng lẽ thể Tô Xương? Kể từ khi rời kinh, thử lòng Đồng công công, nhưng Đồng công công bắt, kẻ nhận diện là một nữ đầu bếp rời cung từ lâu. Liệu Tô Xương phản bội ngươi ?”.
“Tô Xương kẻ gan ”. Ánh mắt Tô Nghị sắc lên: “Ta , dã tâm lớn, chỉ kiếm chút bạc để chăm sóc gia đình, một ăn ở kinh thành Đại Thuận, cả gia quyến ở Cổ Nguyệt. Dù nghĩ cho , cũng nghĩ đến đang trong tay ”.
Lý Độ dựa gối, mỉm . Gia đình, vợ con thể trói buộc nhiều , nhưng nhất thiết trói tất cả. Dù từng tiếp xúc với Tô Xương, tính tình , nhưng thấy Tô Nghị tin tưởng, Lý Độ đành tạm theo. Hai bàn bạc thêm về kế hoạch sắp tới, đến khi trời gần sáng mới nghỉ.
Chiều ngày thứ ba, lá thư của Tô Xương, qua nhiều chuyển tay tới tay Tô Nghị. Sau khi , Tô Nghị tìm đến Lý Độ: “Vị đại hoàng tử của các ngài c.ắ.n câu , , khi nào hành động?”.
“Sắp đến giữa tháng, nếu trời mây, ánh trăng sẽ sáng, dễ bại lộ”. Lý Độ lạnh: “Vậy thì chờ đến cuối tháng. Cũng sắp đến tháng Chín , chẳng quá khéo ? Đêm hai mươi tư tháng chín, nhường thị trấn cho ”.
Đêm hai mươi tư, khi Lý Thiệu bận rộn theo kế hoạch, sẽ là rạng sáng hai mươi lăm. Năm xưa, chùa Định Quốc cháy rụi cũng sáng sớm hai mươi lăm tháng chín. Xem , tất cả đều định sẵn.
Tô Nghị nhận lệnh, gật đầu: “Vương gia cứ yên tâm, Từ Giản xen , vị đại hoàng tử đó khó lòng dậy nổi sóng gió. Đợi khi kinh thành của ngài rối loạn, chúng sẽ tay”.
Ngày hai mươi tư tháng chín, chỉ là món khai vị. Đợi khi vị giác mở, họ sẽ một bữa no.
“Nói đến”, Tô Nghị chợt nhớ : “Vị của Từ Giản, vương gia sắp xếp thỏa ?”.
“Cũng ”. Lý Độ đáp: “Nơi đó vốn kiểm soát chặt, quân phòng ngăn kéo , càng thêm hỗn loạn, mang cũng dễ”.
Dẫu cũng chỉ là một tên ngốc như Lý Thiệu.