Yến Từ Quy - Chương 46: Phải Trả Lại Vết Nhơ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:37
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Muội chạy gì thế?" Lâm Vân Yên tiến tới: "Tổ mẫu và thẩm thẩm thể hiện một , bây giờ đến lượt ."
Lâm Vân Phương ngẩn , chỉ tay mũi : "Muội ư?"
"Sao nào?" Lâm Vân Yên hỏi : "Mọi đều đang tiến bộ, nhỏ tuổi nhất dậm chân tại chỗ ?"
Lâm Vân Phương lập tức tò mò: "Nhị tỷ gì?"
"Đơn giản thôi." Lâm Vân Yên thẳng: "Muội với Trịnh Lưu - cháu gái của Vân Dương Bá là bạn ? Ta gặp nàng ."
Nhắc đến Trịnh Lưu, Lâm Vân Phương thoáng ngạc nhiên.
"Muội và nàng thiết lắm, nàng còn mấy hỏi xem thể rủ Nhị tỷ cùng chơi . Muội từng hỏi tỷ, nhưng lúc đó tỷ bận." Nói đến đây, Vân Phương chợt nghĩ điều gì, mừng rỡ đề nghị: "À đúng , nàng gửi thiệp mời đến tham dự hội hoa, tỷ cùng ?"
Mùa hè qua, nhưng cái nóng vẫn tan hết. Hội hoa thật cũng chỉ là cái cớ để các cô nương tụ họp, vui chơi mà thôi.
Vân Yên mỉm , đôi môi cong lên: "Đi, tất nhiên ."
Biết Vân Yên tham gia, Vân Phương mừng mặt: "Nếu nàng tỷ , chắc chắn sẽ vui." Rồi chợt tò mò hỏi: " hình như đó Nhị tỷ nàng mà?"
Lầm Vân Yên nhếch môi, nụ thoáng chút giễu cợt.
Sao quen? Nàng rõ là đằng khác.
Kiếp , Trịnh Lưu từng gả cho Lưu Tấn, con trai của Lưu Tĩnh, trở thành "chị em dâu" với Lâm Vân Yên.
Quan hệ giữa Từ Giản và nhà họ Lưu luôn căng thẳng, nhất là với cha con Lưu Tĩnh và Lưu Tấn, dường như che giấu nổi sự đối đầu. Họ ít qua , chỉ vì tránh mặt mà tạm coi như hòa bình.
điều khiến Lâm Vân Yên nhớ nhất về Trịnh Lưu mối quan hệ chị em dâu , mà là nàng cố tình vu oan cho Lâm Vân Phương.
Lâm Vân Phương tài chơi mạt chược, ngoài chơi cùng những cô nương đồng trang lứa. Trịnh Lưu là một trong những bạn chơi .
chính trong một buổi hội hoa, Trịnh Lưu gài bẫy, vu khống rằng Vân Phương gian lận. Ở ngay địa bàn của đối phương, lời lẽ Trịnh Lưu rành rọt, nhân chứng rõ ràng, khiến Vân Phương chẳng thể nào thanh minh .
Ngày hôm đó, Vân Phương suốt đường về phủ.
"Muội và nàng thiết thế, chuyện gì cũng nghĩ đến nàng . Vậy mà nàng hại ?"
"Muội thật sự hiểu. Hay là từ đầu đến cuối, tất cả chỉ là giả dối?"
Vân Phương giữ vững lòng tin sự trong sạch của , và trong nhà cũng tin nàng. ai cách nào chứng minh sự thật. Chuyện gian lận thế chỉ thể phân thắng bại ngay tại chỗ, nhưng một khi rời bàn thì gì cũng vô ích.
Sau đó đúng dịp Trung Thu, các phu nhân cung vấn an Hoàng Thái hậu.
Bà nội đến tìm lão phu nhân của Vân Dương Bá phủ để rõ việc . bên chẳng những chịu nhận , mà còn đáp trả đầy khéo léo.
"Chuyện của bọn trẻ, để chúng tự giải quyết. Chúng là lớn, cần gì can thiệp?"
"Chẳng chỉ là chơi mạt chược thôi ? Thắng thua là chuyện thường, chẳng lẽ do cô nương nhà các để ý quá mức?"
"Ta cũng khuyên răn tiểu nữ nhà . Bạn bè thiết, chẳng nên vì một ván bài mà trở mặt với . Cô nương nhà các cũng nên to chuyện giữa chốn đông nữa."
Câu nào câu nấy đều ngọt ngào, c.h.ử.i bới, nhưng giống như từng nhát dao.
Bà nội của Vân Phương chẳng thể nào địch nổi kiểu đối đáp . Mà phu nhân Hứa Quốc công cũng chen , trấn an: "Chuyện của chẳng ảnh hưởng gì đến ấn tượng của với Lâm Vân Tĩnh cả."
Lâm Vân Yên dìu bà nội lui , đáp trả vài câu nhưng cuối cùng vẫn nhịn. Nàng hiểu rõ, ở Từ Ninh cung, một câu nặng lời thôi cũng sẽ coi là vô lễ, còn nhẹ nhàng thì chỉ khiến thêm thiệt thòi thôi.
Không bằng chứng, đó là nhược điểm lớn nhất.
Vết nhơ đó gắn chặt Lâm Vân Phương, khiến nàng từ một cô nương hoạt bát vui vẻ trở nên trầm lắng, ít . Đến khi chọn mai cũng khó lòng tìm mối trong kinh thành, buộc bà nội mai mối cho một trong tộc và đưa nàng về Giang Nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-46-phai-tra-lai-vet-nho.html.]
May mắn , bước hóa sáng suốt.
Phu quân của Vân Phương là hiền lành, đối xử với nàng hết mực tử tế. Gia đình bên chồng cũng yêu thương nàng, ngay cả khi phủ Thành Ý Bá tịch biên, họ vẫn hết lòng che chở.
Vài Lâm Vân Yên thư cho em gái, nàng cảm nhận Vân Phương thoải mái và vui vẻ hơn nhiều.
những điều đó đổi sự thật rằng Trịnh Lưu cố tình hãm hại Vân Phương.
Có , dịp Đông Chí, Vân Yên buộc đến phủ Lưu. Trong khi Từ Giản đang bàn chuyện với Lưu Tĩnh trong thư phòng, nàng sưởi ấm trong góc một sảnh uyên ương.
Trịnh Lưu và Lưu Tấn vô tình bước , đang ở đó, bèn vô tư trò chuyện.
"Ta cố tình nhét lá bài đệm của nàng , gọi tới. Chàng thấy vẻ mặt của nàng khi , đúng là đáng nhớ!"
"Ngày thường miệng mồm lanh lợi, nhưng hôm đó lắp bắp mãi xong, thật khiến đến đau bụng."
"Ta chỉ ghét nàng thôi, đều là tiểu thư của Bá phủ, cớ gì nàng ăn mặc hơn , tiêu xài cũng nhiều hơn? Một tháng tiền tiêu vặt của nàng gấp đôi cơ."
"Ai thèm quà cáp của nàng , bánh cũng là nàng chủ động mời, cầu xin ."
"Nàng chơi mạt chược giỏi, thế mà mấy cố tình thua , xem loại như thế? Ai cần sự giả vờ thương hại của nàng chứ."
"Thế nên mới cho nàng giở trò gian lận, cho bớt thể hiện."
Chỉ đến khi đó, Lâm Vân Yên mới hiểu điều mà Lâm Vân Phương từng ngờ tới. dù nàng "trả đũa" Trịnh Lưu , cũng chẳng thể giúp Vân Phương khi oan ức.
Giờ đây...
Lâm Vân Yên em gái đang vui vẻ mặt, hỏi: "Ta bảo thua khi chơi mạt chược với Trịnh Lưu và các nàng , lạ ? Muội luôn thắng và đại tỷ mà, chẳng lẽ là vì quá yếu ?"
Vân Phương chỉ đáp.
Lâm Vân Yên để nàng dễ dàng lẩn tránh, tiếp tục truy vấn thêm mấy câu.
"Được , , ." Vân Phương đành đầu hàng: "Dù đều là con nhà Bá phủ, nhưng nhà nàng giàu như nhà chúng . Đi chơi chung thì cũng tiếc gì, nhưng nếu nào cũng để mời thì chẳng lắm. Nên nghĩ, thỉnh thoảng thua một ít cũng coi như là mời nàng thôi, dù cũng thiếu tiền. Mọi chơi với , quan trọng là vui mà."
Lâm Vân Yên thầm thở dài trong lòng.
Không trách Tam .
Sinh trong gia đình sung túc, từ nhỏ chiều chuộng, từng ai trong nhà cãi vì tiền bạc, nên trong mắt nàng, tình cảm còn quan trọng hơn vàng bạc.
Trong nhà dạy con cháu, luôn nhấn mạnh sự "chu đáo", "hào phóng".
Một chút tiền nhỏ nhặt, nàng tiêu thoải mái thấy là gánh nặng, mà càng ngờ, trong mắt hẹp hòi, sự hào phóng đó trở thành khoe mẽ, ban phát và cao ngạo.
"Hội hoa định thua ?" Lâm Vân Yên hỏi tiếp.
"Không ." Vân Phương ghé sát tai tỷ tỷ, thì thầm: "Lần tiền, nhưng giải thưởng là một bức họa từ Tĩnh An Thư viện, đại ca nó."
Thì là vì Lâm Vân Định.
Nhẹ nhàng nhéo má , Lâm Vân Yên mỉm : "Đi mà lấy bức họa đó về."
Và trả sự trong sạch cho .
Tam của nàng thể mang tiếng .