Yến Từ Quy - Chương 448: Hắn giấu rất sâu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:01:09
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời dần chuyển sang hè, những trận mưa rào đổ xuống khiến khí nóng nực, oi ả, khiến dễ bực dọc. Trên Kim Loan điện, cuộc tranh cãi trở nên gay gắt. Có nhất quyết rằng cần huy động nhân lực, vật lực truy bắt Lý Độ, quyết để thoát khỏi tay. Cũng chủ trương chậm rãi, để Lý Độ xáo trộn thứ, mà nên đ.á.n.h giá thứ tự ưu tiên của triều đình.

“Không sợ kẻ trộm, chỉ sợ kẻ trộm cứ mãi rình mò, Lý Độ bắt, thì ai yên lòng đây?”.

“Hắn thiếu tiền bạc, cho thời gian là cho cơ hội chiêu binh mãi mã, thật là thả hổ về rừng. Phải bám chặt, khiến ”.

“Ây da, việc truy tìm chỉ dễ lúc đầu, đó thì vô vọng, giờ tìm chẳng khác nào mò kim đáy biển”.

“Hạ thần nghĩ đang ẩn , rời kinh thành, lẽ chút thuộc hạ, nhưng đủ để tạo sóng gió. Có khi chỉ giấu phận để sống sót, chắc còn ý định tranh đoạt nữa ”.

"Quả là nếu tìm thì quá , còn nếu , chỉ tổ phí công vô ích”.

" , dù là kinh thành các phủ châu khác, nơi đều vô vàn việc cần . So với việc đuổi bắt một tên như Lý Độ chẳng lúc nào sẽ lộ diện, thì nên tập trung các chính vụ như khuyến khích nông thương, phát triển kinh tế còn hơn”.

"Lão thần cũng bảo bỏ mặc Lý Độ, nhưng chuyện cần tiến hành thỏa, thể mất cân đối”.

"Đuổi bắt mà để ảnh hưởng dân sinh thì chẳng càng khiến Lý Độ thầm lưng ?".

Các quan liên tục đưa ý kiến, mỗi một lập trường, đều lý lẽ của . Từ Giản trong hàng ngũ, chỉ tập trung yên lặng lắng . Lý Thiệu thì đến phát bực. Xưa nay chẳng kiên nhẫn, càng nghĩ đến chuyện Lý Độ trốn thoát, trong lòng thêm bực bội. Mấy hôm nay buổi chầu cứ lặp mãi chuyện mà tiến triển chẳng là bao, lời qua tiếng rốt cuộc chẳng thêm điều gì mới. Cả đám chật trong điện khi tiết trời oi bức, càng lâu càng khó chịu. Muỗi thì vo ve khắp nơi, khiến lòng bực dọc thôi. Giữ nghiêm phong thái nơi cung đình, Lý Thiệu đập muỗi cũng tiện tay, chỉ lơ đãng cào cào nốt muỗi mới đốt, lẩm bẩm: “Biết thế , lúc treo Lý Vanh lên tường thành cho xong, để bây giờ chuyện cần ”.

Lời nhỏ lan rộng, chỉ vài quanh thấy. Bình Thân vương một lúc, lắc đầu nhè nhẹ. Lý Thiệu bắt gặp ánh mắt , nhận là Bình Thân Vương, đành ngậm miệng. Dẫu chẳng ưa gì, nhưng mặt vị thúc tổ , cũng dám tỏ vẻ bề .

Buổi chầu kết thúc mà vẫn đến kết luận cuối cùng. Thánh thượng đó rời và triệu Từ Giản Ngự Thư phòng. Lý Thiệu cũng định tiến , nhưng thấy Bình Thân Vương chống gậy tới, lập tức lui , chuốc phiền phức. Nếu chẳng may vị thúc tổ bẩm với phụ hoàng rằng năng xằng bậy, chẳng trách phạt mấy câu .

Bình Thân Vương cũng tiến Ngự Thư phòng, Từ Giản theo dìu ông. Từ hôm ngã bệnh, Bình Thân Vương nghỉ ngơi một thời gian, nay mới trở chầu.

“Già ”. Bình Thân Vương chậm rãi, cảm thán: “Vô dụng thật, lòng giúp Thánh thượng mà sức lực chẳng còn”.

Từ Giản đáp: “Thái y dặn ngài cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng”.

“Ta cũng tĩnh, nhưng với cục diện , lòng yên ?”. Bình Thân Vương thở dài: “Lý Tuấn hạ độc, Lý Độ đào tẩu, nghĩ đến thôi cũng nhức đầu”.

Ông quanh, thấy ai thể trộm, mới ghé tai Từ Giản hỏi nhỏ: “Thánh thượng và khanh, hẳn suy tính khác, tiện ?”.

”. Từ Giản gật đầu: “Có vài suy tính, nghĩ ít sợ bất ngờ, nghĩ nhiều thì e lòng dân hoang mang, nên tiện công khai”.

Bình Thân Vương cũng hiểu . Đến Ngự Thư phòng, Thánh thượng kể sơ qua tình hình, ông càng thêm rõ, sắc mặt trở nên trầm trọng, nỗi bất bình với Lý Độ hiện rõ nét mặt.

“Việc đây, thể là vì tham vọng riêng, vẫn còn chút chấp nhận . Là hoàng tử, ngai vàng, dù thất bại cũng can tâm, ai bảo mang họ Lý? Hắn lý do để cố chấp. chính vì là họ Lý, càng nên hợp tác với Cổ Nguyệt. Nếu còn dính líu đến Tây Lương thì càng sai lầm chồng chất. Xưa nay kẻ nhờ tay ngoại bang giành thiên hạ đều kết quả . Không chỉ bản chịu thất bại, mà còn kéo theo cả giang sơn tổ tiên đổ nát”.

Thánh thượng đáp: “Vậy ý kiến của hoàng thúc ?”.

Bình Thân Vương suy ngẫm chậm rãi : “Mấy ngày nay, các quan bàn, cũng nghĩ đến, mỗi ý kiến đều lý lẽ của nó. Cả bệ hạ chắc cũng suy nghĩ tương tự”.

Nếu lý lẽ sai lầm, hẳn bác bỏ, chẳng đáng mang tranh luận. Như Lý Thiệu , những lời “treo Lý Vanh lên tường thành” chẳng qua để thỏa giận, nào ích gì. Những gì bàn bạc chắc chắn là cả ưu và khuyết điểm đáng cân nhắc. Bình Thân Vương đắn đo một hồi, phân tích thêm:

“Lý Độ từ đến nay hành sự ít khi phô trương, dù là cướp bóc trấn Bảo Bình phóng hỏa chùa Định Quốc, đều tự giấu kỹ, kể đến mối oan thù với Đổng phi nương nương”.

“Bản năng phòng của mạnh, càng ép , càng thu ”.

“Năm xưa tra xét cũng ít, nhưng rốt cuộc vẫn thiếu chứng cứ. Cuối cùng tiên đế chỉ phạt Lý Tuấn và Lý Mịch, Lý Độ bình an vô sự, thật cũng là một khả năng hiếm ”.

“Tiếp tục truy lùng khắp nơi, càng kín kẽ càng dễ để ẩn . Ta dám chắc rằng, giấu còn kỹ hơn ai hết”.

“Xem , vẫn nên để các nơi duy trì công việc như thường lệ, mà bỏ bê chính vụ”.

“Đồng thời, cảnh giác cao độ. Không nhất thiết bủa vây truy bắt, nhưng cần đề phòng ngấm ngầm tay”.

"Về điểm , đồng ý với ý kiến của Từ Giản, cần dẫn rắn khỏi hang”.

"Không thực sự để kinh thành phơi bày Lý Độ mà là tạo một chút gian, để hành động, khi mặt nước gợn sóng, dấu vết của sẽ lộ ”.

" cho cùng, điều chỉ thể thực hiện khi giao tranh ở ải Dụ Môn”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-448-han-giau-rat-sau.html.]

"Trong tình hình Lý Độ thế yếu, chắc Tô Nghị đồng ý liên thủ với ”.

"Thánh thượng nếu rơi thế động, cũng thể cân nhắc việc thuyết phục Tô Nghị đầu, củng cố mối quan hệ với Cổ Nguyệt. Đại Thuận và Cổ Nguyệt ăn với , liên thủ phòng Tây Lương, cắt đứt nguồn viện trợ của Lý Độ”.

Ba trong Ngự Thư phòng bàn bạc hơn nửa canh giờ. Khi Bình Thân Vương lui , khuôn mặt ông mệt mỏi hẳn. Thánh thượng lo lắng cho sức khỏe của ông, sai chuẩn kiệu nhỏ, để Từ Giản đưa Bình Thân Vương đến Tĩnh Tâm đường, nơi ông gặp mặt Lý Vanh.

*****

Ở Tĩnh Tâm đường.

Lý Vanh nhiều ngày tịnh dưỡng khỏe . Được thái y cho phép, ban ngày thường sân vận động, phơi nắng. Nhờ thế, , Tấn Vương phi, nhiều cơ hội gần gũi hơn . Đây cũng là điều mà Hoàng Thái hậu ngầm đồng ý. Vì Tấn Vương phi trông chừng và phán đoán về Lý Vanh, thể để bà cơ hội gần gũi, lắng và cảm nhận? Từ gian bên bước , Lý Vanh vài bước qua sân, bậc thềm, ngẩng đầu là Tấn Vương phi đang hành lang. Tấn Vương phi xuất thần, chú ý đến .

"Mẫu phi”. Lý Vanh khẽ gọi: “Mày của mẫu phi nhăn cả , con thấy lúc nào cũng nặng lòng”.

Nghe tiếng, Tấn Vương phi giật , nở nụ .

Lý Vanh hỏi: "Người đang lo lắng cho phụ vương ?".

Tấn Vương phi vô thức nắm chặt chiếc khăn trong tay, hồi lâu gật đầu: " , lo”.

Lý Vanh hỏi: "Người lo phụ vương về, về?".

"Đều lo cả”. Tấn Vương phi vỗ về đầu : “Ta chỉ mong chuyện nhanh chóng kết thúc”.

Dù Lý Độ toan tính gì, miễn là liên lụy đến bà và nhà đẻ, Tấn Vương phi cũng chẳng quan tâm nữa. Điều bà thực sự lo sợ là Lý Độ mưu sâu tính kỹ, kéo Vanh nhi trong đó. Ở tuổi , những việc lớn thể can dự nhưng việc nhỏ thì thể. Nếu thật sự để Lý Độ dụ dỗ điều thể cứu vãn, thì chẳng là đ.â.m tim bà . Những ngày qua, Tấn Vương phi quỳ Phật, cầu mong Lý Độ thất bại, sụp đổ nhanh chóng, c.h.ế.t sớm giải thoát sớm. Chỉ cần Lý Độ c.h.ế.t, Lý Vanh điều gì sai trái, thì con bà thể sống bình yên. Hoàng Thái hậu từng hứa với bà như thế. Bà rằng, đặt hy vọng khác chẳng là cách tuyệt đối. đến nước , ngoài tin Hoàng Thái hậu, Tấn Vương phi cũng chẳng còn cách nào.

Bà dang tay ôm con lòng, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng . Nếu chỉ lo cho bản và gia tộc , bà thể dứt khoát bỏ mặc Lý Vanh, việc chẳng liên quan gì đến bà, tất cả từ đầu đến cuối bà đều che giấu. thể bỏ con ? Chỉ cần cơ hội cứu lấy Vanh nhi, bà nào thể ngơ?

"Mẫu phi”. Lý Vanh cúi đầu : “Đừng nghĩ ngợi gì nữa, cũng đừng gì, chúng cứ từ từ chờ đợi, dù cũng chỉ còn đợi thôi”.

Mắt Tấn Vương phi đỏ hoe. . Chỉ còn đợi. Đợi kết cục của Lý Độ, cũng là đợi kết cục của con bà.

Lúc đó, ma ma đến báo: "Bình Thân Vương gia và Phụ quốc công đến”.

Tấn Vương phi vội vàng buông Lý Vanh , lau khóe mắt, cố giữ cho trông bình tĩnh.

Lý Vanh cửa lớn, hành lễ với hai bước : "Chào thúc tổ, Phụ quốc công”.

Bình Thân Vương đối với vãn bối đỗi hiền từ. Người mang ghế đến cho ông , ông kéo tay Lý Vanh , ân cần hỏi han. Nào là chuyện hôm trốn khỏi thành, cuộc sống trang viện thế nào, trốn thoát , trong núi chịu bao khổ cực…

Từ Giản bên, lắng Lý Vanh kể. Càng , càng một cảm giác kỳ lạ. Lý Vanh trả lời chút sai lệch. Một bé mười một tuổi, lanh lợi, năng đấy, mạch lạc rõ ràng, từ đầu đến cuối đều trôi chảy. chính vì quá mức trôi chảy, trôi chảy đến mức gần như giống hệt những gì từng kể khi Từ Giản hỏi đó vài hôm. "Cách biệt nhiều" chỉ ở nội dung, mà còn ở cách và từ ngữ. Từ Giản bất giác liếc Lý Vanh thêm vài . Với thời gian việc ở phủ Thuận Thiên, Từ Giản tích lũy nhiều kinh nghiệm trong việc thẩm vấn. Khi một kể sự việc, dù kể hôm nay ngày mai, dù với tiểu quan lớn, hẳn sẽ vài phần khác biệt. Điều vô cùng phổ biến. Lời kể luôn là một quá trình bổ sung và hiệu chỉnh.

"”. Từ Giản nghĩ thầm: "Nếu câu trả lời nào cũng khác gì mấy…”.

Như Đan đại nhân : “Ngươi đang thuộc lòng với bản quan ?".

Lý Vanh khiến Từ Giản cảm giác như đang thuộc lòng. Rõ ràng là cách biệt nhiều ngày, hỏi cũng khác hẳn . Từ Giản hỏi là để điều tra, còn Bình Thân Vương là bậc trưởng bối hỏi han cháu nhỏ, khẩu khí, giọng điệu khác biệt. Vậy mà, Lý Vanh trả lời gần như giống . Chẳng kỳ lạ ? Tất nhiên, chỉ dựa điều để khẳng định Lý Vanh vấn đề thì đủ. Thứ nhất, giữa cháu và thúc tổ, dù là thích nhưng bảo thuộc thì chắc. Bậc trưởng hỏi han, trẻ tuổi đáp lễ nghiêm túc thì cũng hiếm. Thứ hai, lẽ Lý Vanh chuẩn sẵn một bộ lời lẽ. Việc hệ trọng, là do trốn về, nghi ngờ cũng là điều dễ hiểu. Để chứng tỏ trong sạch, chuẩn sẵn chi tiết, ghi nhớ kỹ lưỡng, đảm bảo rằng bất kể ai hỏi đều sai sót. Với một thiếu niên, ý bình yên vô sự, sự chuẩn cũng là hợp lý.

Bình Thân Vương hỏi han nhiều chuyện, cùng ông vỗ vai Lý Vanh mà : “Ngươi chịu khổ nhiều , hãy nghỉ ngơi cho . Phụ là phụ , còn ngươi là ngươi. Nếu ngươi dính chuyện tạo phản, thì từ nay hãy giữ cách. Bất kể điều gì khác, thúc tổ thể hứa rằng nếu ngươi hiếu thuận với mẫu , tuyệt đối còn dây dưa với phụ vương nữa, thúc tổ sẽ bảo vệ mẫu tử ngươi an yên”.

Lý Vanh c.ắ.n môi, gật đầu. Một bên, Tấn Vương phi rưng rưng cảm tạ. Bình Thân Vương xong, bèn dậy rời . Từ Giản theo tiễn ông ngoài.

Trên chiếc kiệu nhỏ, Bình Thân Vương nhắm mắt, mở , nhẹ giọng với Từ Giản: "Mười một tuổi, cũng nhỏ nữa, điều nên hiểu thì hiểu. giữ tấm lòng sáng trong , thì do chính nó”.

Từ Giản theo kiệu của Bình Thân Vương khuất dần, về phía Tĩnh Tâm đường. Lúc , trong đầu hiện lên lời của Bình Thân Vương khi ở Ngự Thư phòng bàn với Thánh thượng.

"Chiêu hàng”.

Bình Thân Vương đề nghị chiêu hàng Tô Nghị. Lần ông đến Tĩnh Tâm đường, cũng ý chiêu hàng Lý Vanh. Rõ ràng, Bình Thân Vương cũng nghi ngờ sự trở về của Lý Vanh hề đơn giản.

 

 

Loading...