Yến Từ Quy - Chương 446: Sợ vợ chính là sợ vợ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:01:07
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong sân, ba của Chu Trán ngừng nháy mắt hiệu cho thím ba gõ cửa phòng nàng. Thím ba hai hộp lễ nặng tay, dù là Quận chúa tặng cho cả nhà, nhưng nhận lễ thì thấy khó xử, chẳng tiện phiền. Sau khi hai vợ chồng dùng ánh mắt trao đổi một hồi, vẫn là thím hai da mặt dày, bước nhanh đến cửa. Bà định gõ cửa thì cửa kéo mở từ bên trong. Tay kịp thu về, thím hai ngượng ngùng rút , bộ vuốt tóc vẻ bình thản.

“Quận chúa”. Bà nhanh trí : “Tam cữu của A Trán về, còn mang theo một trái dưa thơm, để lát nữa cắt mang đến cho các nhé”.

Thím ba nhếch môi nhíu mày. Thời điểm lấy dưa thơm. Bịa chuyện cũng cần suy nghĩ. bà chẳng tiện phản bác, đành c.ắ.n răng phụ họa: “Phải , Quận chúa nhớ ăn thêm vài miếng”.

Chu Trán ý tứ thực sự của các vị trưởng bối trong viện? Chỉ là trong nhà giữ mặt ngoài hòa khí, chẳng cần phơi bày gì.

“Nay sẽ ngoài cùng Quận chúa”. Nàng mỉm .

“Ra ngoài ?”. Cậu ba Vu gia vội Lâm Vân Yên, : “Trong nhà tiếp đãi sơ sót, mong Quận chúa bỏ qua cho”.

“Có gì ”. Lâm Vân Yên đáp.

Hai cùng ngoài. Cậu ba Vu gia sốt ruột, nhưng dám thật sự ngăn cản.

Chu Trán thấy , nhẹ giọng trấn an: “Tam cữu, chúng còn việc ”.

Lâm Vân Yên nhẹ nhàng vỗ nhẹ cánh tay nàng. Chu Trán cũng những khó xử riêng. Vài câu đơn giản, Lâm Vân Yên thể nàng hóa giải, tất nhiên sẽ giấu diếm.

“Ta , Đại cữu cữu nhà ngươi đang quan, là ở ?”. Lâm Vân Yên hỏi.

Cậu ba Vu gia nắm bắt ngay ý, bèn đáp: “Ở phủ Cảnh Châu, một huyện nhỏ tên là Thừa Viễn, chức huyện thừa”.

Lâm Vân Yên nơi đó. Phủ Cảnh Châu tiếp giáp phía Tây là cửa ngõ của Duy Môn, các đoàn thương nhân quan ngoại ắt qua đây. Phủ Cảnh Châu đặt phủ trị tại thành Cảnh An ở phía Đông Nam, thương đội tại đây chỉnh đốn , đó lên đường hướng Tây Bắc. Thừa Viễn là huyện ở phía Tây Bắc xa xôi của phủ Cảnh Châu. Dù là huyện nhỏ nhưng do cách xa thành Cảnh An, là điểm dừng chân cuối cùng trong quan nội, nên các đoàn thương nhân đều nghỉ ngơi tại đây, thành cũng là nơi nhộn nhịp qua kẻ . Cậu cả Vu gia huyện thừa ở đây, công việc ít, bên còn tri huyện, nổi bật cũng dễ dàng gì. Tất nhiên, từ khi Vu gia suy sụp, bỏ tiền mua một chức quan thực tế như cũng là tồi. Còn nhiều bỏ bạc lớn, chỉ đổi lấy một vị trí nhàn tản, chẳng mấy lợi lộc, cũng chẳng lập công trạng gì, chỉ là cái danh mà thôi.

“Huyện Thừa Viễn xa như , chắc cũng mấy năm về kinh nhỉ?”. Lâm Vân Yên hỏi.

"Phải ”. Cậu ba Vu gia thở dài: “Dù kỳ phép thăm nhà nhưng đường xa cách trở, về về cũng chẳng kịp, mệt mỏi, nên thể gọi về. Huynh cũng , cứ nhân dịp mà rèn luyện thêm, nếu thăng chức thì..”..

Thật Vu gia cũng dày mặt cho lắm. Cậu ba ban đầu chỉ định hỏi thăm vài tin tức từ Quận chúa, nào ngờ mãi, thành như đang cầu xin một sự nâng đỡ , mặt đỏ bừng bừng.

"Xem mệnh cả thôi". Thím ba nhanh chóng lấp liếm: “Làm quan thành bại dù cũng do phận thôi, Quận chúa?".

Lâm Vân Yên mỉm , nghĩ đến vị trí quan trọng của huyện Thừa Viễn, nàng vẫn cẩn thận nhắc nhở vài lời: "Người đang , trời đang , quan thì dân , cấp cũng . Thừa Viễn là điểm nối giữa quan ngoại và quan nội, là nơi quan trọng, cứ cho thì sẽ nhận thôi. Chăm chỉ quản lý là điều quan trọng nhất”.

Chu Trán thoáng sững , Lâm Vân Yên. Những lời , vốn Quận chúa cần . Đó là sự quan tâm của nàng dành cho Chu Trán, mong cho nàng thể sống thoải mái hơn ở nhà ngoại. Chu Trán nhẹ giọng cảm ơn. Lâm Vân Yên lắc đầu. Cậu ba Vu gia thì xúc động mãnh liệt, liên tục đồng ý, còn hứa sẽ gửi thư về cho cả ở Thừa Viễn, nhắc nhở nhất định cẩn trọng việc.

Khi hai khỏi nhà, thím hai lẩm bẩm: "Quận chúa cũng …”.

"Còn cần gì hơn nữa?". Thím ba hất mặt: “Chúng chẳng lẽ thực sự trông mong Quận chúa cho đại bá nhà chức vị cao ? Nếu Quận chúa rõ phản tặc ở thì phụ quốc công bắt lâu ! Chỉ cần Quận chúa hỏi thăm đại bá, là từ nay Thừa Viễn sẽ xem trọng, cấp thấy thành quả thì sẽ ghi nhận công lao của đại bá”.

Cậu ba cũng gật gù: " , Quận chúa đúng, Thừa Viễn chỗ hẻo lánh. Đã nối với quan ngoại, động một chút cũng tai vua. Với phận của Quận chúa, chỉ cần rơi xuống vài lời cũng đủ cho chúng hưởng lợi”.

Thím hai dần hiểu , thở dài: "Cũng là gia đình sa sút . Nếu cụ tổ và lão gia còn, nhà chỉ mỗi đại bá bỏ tiền mua chức mà còn chẳng thể thăng tiến”.

"Thôi nghĩ thoáng ”. Thím ba khuyên: “Ngày xưa còn định nhờ vả bên nhà họ Chu, kết quả là đổ nát cả . Giờ còn Quận chúa để ý cũng là nhờ mặt mũi của A Trán đấy thôi”.

"Biết thì đối xử với A Trán ”.

"Ta đối xử tệ với con bé?". Thím ba cãi : “Cũng thiếu thốn miếng ăn cái mặc gì , ngày thường cũng luôn niềm nở. Chỉ là nhà sánh nổi với phủ Quốc công…”.

Phía khác, xe ngựa chở hai đến một tửu lâu. Ngày còn là khuê nữ, họ thường đến đây chơi đùa cùng .

Chu Trán trong gian phòng, nếm thử miếng bánh đậu đỏ: "Vẫn là hương vị như xưa”.

Quan hệ gần gũi nên cũng chẳng cần khách sáo gì, chỉ cần kể chuyện sinh hoạt gần đây.

"Quận chúa”. Chu Trán thật lòng : “Ngươi cần lo ở nhà ngoại chịu khổ. Dù là phận nương nhờ, nhưng cũng là nhà ngoại, ngoại tổ mẫu ở đó, chẳng chịu thiệt gì . Huống chi, khác , chẳng lẽ ngươi cũng hiểu? Các cữu cữu và cữu mẫu đều chẳng ai dày mặt, đối xử với họ thì sắc mặt họ cũng thể khó coi. Nếu họ ở ngoài ngõ, đảm bảo họ sẽ cuống cuồng như kiến chảo lửa”.

Lâm Vân Yên bật . , nếu dày mặt, thì lúc đến mức ma ma lớn tiếng "bóp" lương tâm, đó cuống cuồng hứa hẹn sẽ đòi công bằng cho Chu Trán chứ?

"Dù , vẫn cảm kích ngươi”. Chu Trán tiếp lời: “Giàu sang mất , nhưng nay sống yên ”.

"Vậy thì ”. Lâm Vân Yên đáp: “Đại tỷ còn nhắn bảo ngươi rằng tỷ sẽ sống riêng trong nhà nhỏ, những quy củ như trong phủ công hầu, lúc nào rảnh cứ đến tìm tỷ , cần khách sáo mời gì ”.

Chu Trán cũng mỉm : "Chắc chắn ”.

Hai hàn huyên những lời tâm sự, thời gian trôi qua, họ bèn chuẩn về.

Lâm Vân Yên nhớ những lời đó, bèn căn dặn thêm: "Thừa Viễn là vùng quan trọng, Đại cữu cữu nhà ngươi tiến , thì hai năm nắm lấy cơ hội”.

Chu Trán thở hắt một sâu.

Lâm Vân Yên : "Không bảo ông nên công trạng to tát gì, chỉ cần bình tĩnh tròn trách nhiệm là ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-446-so-vo-chinh-la-so-vo.html.]

Chu Trán mím chặt môi. Hai câu qua tưởng đơn giản, nhưng khi suy nghĩ kỹ, thì "nắm lấy cơ hội" và " tròn trách nhiệm" thật mâu thuẫn . Chu Trán khờ khạo, xuất từ phủ công quốc, nàng từng giao thiệp với nhiều , qua ít những lời vòng vo, ẩn ý. Hơn nữa, nàng hiểu Lâm Vân Yên. Quận chúa sẽ vô duyên vô cớ lời mâu thuẫn, nhất định là ẩn ý thể rõ.

Chu Trán gật đầu thật sâu: "Ta hiểu ”.

Hai năm tới, Thừa Viễn hẳn sẽ những sự kiện khiến triều đình dõi mắt đó. Cậu cả cần liều lĩnh, chỉ cần chăm chỉ, để khi về, thấy ông cần mẫn, cẩn trọng là .

Hai xuống lầu, . Tại bậc thang, một công tử trẻ định bước lên, thấy nữ quyến xuống bèn nhường đường. Ánh mắt hai bên giao . Vị công tử thấy rõ dung nhan của Lâm Vân Yên, bèn cúi chào và gọi một tiếng "Quận chúa”.

Lâm Vân Yên dừng bước đối diện, cảm thấy quen mặt, nghĩ một chút thì nhớ : “Hóa là Dụ công tử”.

Người chính là Dụ Thừa An. Chào hỏi xong, cũng chẳng gì thêm. Lâm Vân Yên cùng Chu Trán rời , lên xe ngựa. Dụ Thừa An theo bóng dáng khuất dần , vô thức chạm tay mũi. Hôm Từ Giản gì nhỉ? Sao còn ham vui nữa? Chắc là vì thành . Hừ. là Quận chúa , nhưng sợ vợ thì sợ vợ , còn vẻ đắc ý.

Người hầu thấy Dụ Thừa An đó lâu, chỉ cửa mà lên lầu, bỗng nhiên như hiểu . Chủ nhân chắc chắn đang Quận chúa. Quận chúa kết tóc với Phụ Quốc công, quan hệ giữa công tử và Quốc công gia . Lấy một, đáp án tất nhiên chỉ còn một .

Người hầu nhanh chóng chạy , kỹ một chút, đột nhiên nhận : “Gia, cô nương bên cạnh chính là Chu cô nương ?”.

“Chu cô nương?”. Dụ Thừa An nhíu mày. Ai ?

“Là duy nhất còn trong phủ Anh Quốc công”. Người hầu nhắc : “Ngày hành hình Anh Quốc công, tiểu nhân theo gia đến pháp trường xem. Khi , cô nương ôm bài vị của mẫu , thấy tổ phụ, phụ và các bá bá đều lượt c.h.é.m đầu. Có còn bảo nàng tàn nhẫn, đến huyết thống”.

“Lúc đó, gia từng khen nàng nghị lực, ân oán phân minh”.

Nghe tới đây, Dụ Thừa An cũng nhớ : “Là nàng , bảo trông thấy quen quen. Nhóc con, trí nhớ tệ nhỉ”.

Người hầu hì hì: “Ngày thường gia chỉ khen gà chọi với ve sầu, hiếm khi gia khen một cô nương, tiểu nhân dám quên ”.

Dụ Thừa An: ...

Không lọt nổi. Hắn lập tức đưa tay vỗ nhẹ trán hầu.

*****

Hôm .

Phủ Thành Ý Bá lễ thành hôn. Tiểu Đoạn Thị luôn việc công bằng, để khác dị nghị. Việc hôn nhân của Lâm Vân Tĩnh dẫu so sánh với một Quận chúa như Lâm Vân Yên, nhưng những gì thuộc về đại tỷ, nàng đều , thiếu thứ gì. Biết nhà họ Dư dư dả, bà chuẩn thêm của hồi môn cho Vân Tĩnh, âm thầm bỏ thêm rương đồ cưới. Tất nhiên, việc bổ sung là bí mật, để tránh của hồi môn quá nhiều khó cho nhà họ Dư. Hoàng thị bịn rịn tiễn con gái. Ngày vui, bà , nhưng nước mắt cứ chực rơi, liên tục để lau. Lâm Vân Tĩnh cũng . Dưới lớp khăn trùm đầu, đôi mắt nàng ướt nhòe.

Lâm Vân Yên đỡ nàng, khẽ thì thầm: “Đại tỷ, cuộc hôn nhân như ý qua . Tỷ bước qua ngưỡng cửa , chỉ đường thuận lợi mà thôi”.

Lâm Vân Tĩnh nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, dồn sức qua từng ngón tay, cho lời cảm kích sâu sắc.

Phía , khí náo nhiệt ngăn cách. Hai Đoạn Chi Hoài lượt đặt câu hỏi, Dư Phác đối đáp khéo léo, tinh tế, khiến xem trong ngõ đều khen ngợi. Đến giờ lành, chú rể bước đón nàng dâu . Tiếng pháo vang rộn ràng, giữa tiếng trống chiêng tưng bừng, kiệu hoa cũng rời . Lâm Vân Phương lúc đầu vui vẻ, giờ phút mới chợt nhận trong nhà chỉ còn là tiểu thư.

Trong Bá phủ, tiệc rượu dọn . Từ Giản xuống chung vui. Dù là tiệc vui, nhưng gần đây đang chịu trách nhiệm chuyện lớn là truy bắt phản tặc, ít nhân cơ hội đến dò hỏi đôi câu. Chuyện hệ trọng tất nhiên , nhưng rượu thì thiếu. Giữa chừng, Vãn Nguyệt phía xem tình hình, trở về bèn ghé tai Lâm Vân Yên thì thầm: “May mà Quốc công gia tửu lượng , nếu sợ là say gục ”.

Lâm Vân Yên mỉm . Dù thì uống nhiều cũng chẳng , buổi chiều Từ Giản còn về Thiên Bộ lang. Lâm Vân Yên đang nghĩ cách đưa khỏi tiệc thì một ma ma chạy báo.

“Quận chúa, Quốc công gia uống say ”.

Nghe , Lâm Vân Yên bèn hiểu, nhanh chóng : “Nhờ mấy Lâm Vân Định dìu về vườn Bảo An”.

Nghe nàng , các tiểu thư khác cũng tiện giữ nàng trò chuyện thêm, để nàng mau chóng chăm sóc. Lâm Vân Yên khỏi sảnh, về phía hậu viện. Bước qua cửa vòm, nàng gặp Từ Giản và mấy hành lang. Thấy nàng đến, Từ Giản cũng thôi giả vờ say, thẳng dậy.

Lâm Vân Định thấy chị, bèn : “Nhị tỷ, giao cho tỷ nhé, và Vân Phong xin phép về ”.

Lâm Vân Yên cảm ơn, sang Từ Giản. Hắn dù uống nhưng mặt vẫn đỏ, ánh mắt sáng rõ, bước cũng vững vàng.

“Ta chẳng nghĩ cách nào để kéo khỏi đó, may mà tự diễn trò ”. Lâm Vân Yên .

Từ Giản cùng nàng thong thả về phía vườn Bảo An, đáp: “Ta thấy Vãn Nguyệt đến, nàng cũng lánh ”.

Lâm Vân Yên bật . Ngày thường, nàng chẳng ngại chuyện cùng các phu nhân, lão phu nhân, nhưng dạo , ai cũng moi móc tin tức, mà nàng hoặc , hoặc thể , nên nhất là tránh .

“Ta cũng nhắc chút về Chu Trán”. Lâm Vân Yên : “Đại cữu cữu của nàng hiện đang huyện thừa ở Thừa Viễn”.

Từ Giản gật đầu nhẹ: “Nếu chiến sự ở ải Dụ Môn, Thừa Viễn sẽ là chốt kiểm soát vận chuyển lương thảo”.

Lâm Vân Yên bèn hỏi: “Ải Dụ Môn động tĩnh gì ?”.

“Hiện tin tức”. Từ Giản dừng một chút, tiếp: “ theo thám báo của Tây Lương, e là sắp hành động”.

Nếu Tây Lương khởi binh, thì Cổ Nguyệt, nước bấy lâu nay hòa hảo với Đại Thuận, sẽ biến chuyển gì đây?

“Nếu là Lý Độ”. Từ Giản nghiêm giọng: “Thì lúc ải Dụ Môn căng thẳng nhất, là thời điểm lựa chọn xuất quân, tấn công từ phía , khiến quân triều đình kịp trở tay”.

 

Loading...