Yến Từ Quy - Chương 445: Không có lửa sao có khói
Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:01:06
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Vanh vẫn nhớ rõ con dế đó. Mẫu phi quan tâm , việc học hành thì kiểm soát chặt chẽ, còn cuộc sống thì chuyện gì là để mắt. Lý Vanh hiểu lòng của mẫu phi, nhưng cũng rằng, từ khi bắt đầu học hành, cuộc sống của vô cùng nhàm chán. Chơi bời lãng phí. Dù là dế chim chóc, trong mắt mẫu phi đều chẳng khác gì mãnh thú. Lý Vanh thuộc thơ nhanh, học hành , võ công cũng đầu trong cùng lứa. Dù là bài tập nào mà phụ vương giao, đều , nhưng vẫn phép “chơi”. Hắn từng thuyết phục mẫu phi, hứa sẽ để việc chơi ảnh hưởng đến học tập, nhưng mẫu phi vẫn kiên quyết cho. Lúc còn nhỏ, năm, sáu tuổi, còn lóc, ầm lên. Đến bảy, tám tuổi, tranh cãi với mẫu phi nữa, chỉ giận dỗi trong lòng. Qua thêm một hai năm, đến cả giận dỗi cũng chẳng còn. Hắn hiểu mẫu phi là vì cho , chỉ là cách con cảm nhận khác . Huống hồ, phụ vương hề cấm đoán . Phụ vương , cần lúc buông lỏng, giải trí hại gì đến việc học, cứ cấm đoán mãi thì dễ gây phản tác dụng. Phụ vương cũng từng bảo, mẫu phi thật lòng vì mà nhọc công, vì cách dạy mà tranh cãi với mẫu . Nếu Vanh nhi chơi, cứ lén chơi cùng phụ vương, nhưng đừng để mẫu phi . Lý Vanh dĩ nhiên gật đầu đồng ý.
Thời gian qua, những điều giấu mẫu phi ngày càng nhiều. Vì phát hiện một vài bí mật của phụ vương. Một bé đầy mười tuổi, hiếu động lẫn tò mò đều tràn đầy. Hắn tình cờ phát hiện lối bí mật trong thư phòng của phụ vương, lối dẫn đến một khuôn viên mà bao giờ thấy, đối diện phụ vương trong ánh mắt ngỡ ngàng. Đến nước , phụ vương đành dẫn dạo một vòng trong ngôi nhà . Năm Lý Vanh còn nhỏ, hiểu gì về chuyện mưu phản, cùng lắm chỉ vài bà tử trong phủ xì xầm chuyện Đông chuyện Tây, thành nghĩ rằng nơi đó là “ngôi nhà vàng để phụ vương giấu mỹ nhân”. ngôi nhà chẳng dấu vết gì của phụ nữ. Vậy nên khi phụ vương bảo tuyệt đối tiết lộ, lập tức gật đầu. Ai cũng bí mật của . Khi nghĩ . Giống như đôi khi chán học, đá cầu chơi dế, thì phụ vương cũng sẽ lúc mệt mỏi, tìm một chốn yên tĩnh để mưa và ngắm trúc. Hắn đặt vị trí của phụ vương, cảm thông và thấu hiểu. Những bụi trúc xanh ngoài cửa sổ , phụ vương thể bên hiên cả buổi chiều chỉ để ngắm . Lý Vanh từng Thành Hỷ kể, tổ mẫu ruột của mất từ sớm, trong những ngày bệnh nặng, bà thường cửa sổ, thấy hàng trúc xanh rì. Thì , phụ vương vẫn tưởng nhớ sinh mẫu của . Hắn càng , phụ vương mất nơi “đào nguyên” yên tĩnh . Còn Thành Hỷ chính là tổng quản ngôi nhà đó. Biết phụ vương cấm chơi, một nọ Thành Hỷ còn tặng một con dế. Con dế râu dựng , trông uy phong, Lý Vanh mê mẩn, thích thú vô cùng, chẳng giấu , bèn mang về phủ. Chỉ tiếc, con dế đó chỉ giữ năm ngày. Năm ngày , mẫu phi phát hiện và thu mất nó. Dù , vẫn gì về phụ vương, về Thành Hỷ ngôi nhà . Lý Vanh lén tìm một góc một hồi, cũng chơi dế nữa. Đồng thời, theo năm tháng lớn lên, dần hiểu rằng ngôi nhà chẳng một chốn đào nguyên đơn giản…
Lý Vanh hít sâu một . Phụ Quốc công nhắc, Dụ Thừa An của phủ Bảo An Hầu từng đề cập đến chuyện chơi dế. Ký ức phai nhạt, nghĩ một lúc mới nhớ chút ít. Trong năm ngày giữ con dế, mẫu phi thì giấu giếm, nhưng khi ngoài đem nó khắp nơi, hận thể treo ngay bên hông. Nhớ , Dụ Thừa An cũng là thích chơi dế. Từ Giản hôm nay nhắc chuyện , là ý gì? Dụ Thừa An thực lòng tặng con dế để giải sầu ? Hay là Dụ Thừa An nguồn gốc con dế ? Rốt cuộc, con dế từ ? Thành Hỷ tìm từ ? Lý Vanh nhíu mày ngày càng chặt. Hắn hiểu , trong đầu cứ văng vẳng âm thanh như cả trăm con dế cùng kêu. Hắn đưa tay xoa trán, hít sâu một . Nếu Phụ Quốc công hỏi mà ý đồ gì thì , còn nếu , chắc hẳn cũng chỉ là tung tích của Thành Hỷ và phụ vương. Lý Vanh nghĩ, thì cứ là xong. Quả thực, cũng rõ hành tung của phụ vương, thể trả lời . Hắn quen Thành Hỷ, nhưng cũng thể giả vờ như . Giờ đây, việc duy nhất cần là dưỡng bệnh đàng hoàng, bình thản ở cạnh mẫu phi. Chỉ thôi. Với Lý Vanh, điều cũng chẳng chuyện khó.
So với sự tĩnh lặng trong Tĩnh Tâm đường, Trưởng Công chúa Đức Vinh những ngày khá bực bội. Hôm , Lâm Vân Yên đang trò chuyện cùng Hoàng Thái hậu thì thông báo Trưởng Công chúa đến. Trưởng Công chúa Đức Vinh bước với dáng gấp gáp, vẻ mặt đầy phẫn uất và ấm ức, giọng gọi “Hoàng Thái hậu” như kìm tiếng nấc nghẹn.
Lâm Vân Yên dậy thi lễ. Nhìn dáng vẻ như than trách, Lâm Vân Yên bản tiện , bèn : “Hôm bảo thích mứt quả của con, ở điện bên còn ít, con lấy cho ”.
“Cứ để hạ nhân ”. Trưởng Công chúa để nàng tránh, chủ động : “Trong lòng bực bội, con cũng để phân giải giúp”.
Lâm Vân Yên lời, . Hoàng Thái hậu ngước Đức Vinh, hỏi: “Phân giải? Ai dám gây chuyện với con?”.
“Là Thánh thượng, vị trưởng của con”. Trưởng Công chúa Đức Vinh giận dỗi trách móc, sang Lâm Vân Yên : “Con nè. Lần tự dưng con hỏi về phủ Nguyên Soái, đáng cảnh giác mới đúng. Con đứa tọc mạch, tự dưng hỏi thế, chắc chắn là chuyện gì liên quan đến phủ Nguyên Soái . Khi , chẳng để bụng, cũng chỉ là chuyện liên quan đến , lời đồn bên ngoài thì mặc kệ, xong với các quên ngay. Vừa , hoàng gọi Ngự Thư phòng, mở miệng là hỏi về ‘Phủ Nguyên Soái’, lúc đó mới là vì vụ điều tra Nhị ca kéo đến đấy”.
Trưởng Công chúa Đức Vinh nhận chén do Vương ma ma dâng, uống một ngụm dịu cổ họng, tiếp: “Quả nhiên nên quá chắc chắn”.
“Hôm đó thế nào nhỉ? ‘Không của , đổ lên đầu ?’ Hay là ‘Ta là ai, thể để khác bôi nhọ danh dự ?’, đây là Trưởng Công chúa, cũng lý lẽ. Vậy mà gặp Lục ca cứ như học giả gặp lính, thế nào cũng lọt tai. Ta liên quan, miệng bảo tin thèm kiếm thứ tiền bất nghĩa, nhưng lời bóng gió như xác nhận kỹ càng, ám chỉ rằng Hàn Triệu Thanh thể lén dung túng nhà mượn danh kiếm chác. là oan ức mà”.
Hoàng Thái hậu bật : “Con cũng , chuyện liên quan tới vụ của Lý Độ, Thánh thượng lo nghĩ đủ điều, một chút manh mối cũng bỏ qua. Trước đây con phủ nhận lời đồn, giờ gọi hỏi là điều dễ hiểu thôi. Theo thấy, đây cũng là cơ hội để rõ. Mấy việc đó dù thu bạc cũng chẳng bao nhiêu, đằng con dính dáng chút nào, chẳng vô cớ để mượn tiếng ?”.
“Làm rõ đương nhiên là rõ ”. Trưởng Công chúa Đức Vinh hậm hực: “ Lục ca gió tưởng là bão, tìm thấy Nhị ca gây rắc rối cho con. Nhắc mới nhớ, tin tức gì về Nhị ca ?”.
Hoàng Thái hậu thở dài: “Vẫn ”.
“Sức khỏe tẩu tẩu và Lý Vanh ?”. Đức Vinh hỏi thêm: “Cũng may Lý Vanh xa, theo Nhị ca chỉ đường c.h.ế.t, tự về thì ít còn một con đường sống. Nghe nó suýt c.h.ế.t trong núi, đúng là đáng thương, mới mười một tuổi chịu khổ thế. Cũng may mạng lớn”.
Vừa khỏi Ngự Thư phòng, Trưởng Công chúa Đức Vinh bèn đến Từ Ninh cung, than thở một hồi lâu, lửa giận cũng nguôi . Khi lên cáo từ, Lâm Vân Yên tiễn bà ngoài.
“Nhắc mới nhớ”, Trưởng Công chúa hạ giọng hỏi: “Lúc nãy Ngự Thư phòng giận quá nên hỏi kỹ, Phụ Quốc công điều tra thế nào mà dính tới phủ Nguyên Soái thế? Phủ Nguyên Soái liên quan gì với Nhị ca ?”.
Lâm Vân Yên nhẹ giọng đáp: “Thần nữ cũng rõ, Quốc công gia nhắc gì với thần nữ cả”.
Trưởng Công chúa cũng hỏi thêm. Nhìn theo bóng Trưởng Công chúa rời , Lâm Vân Yên trở . Nếu phủ Nguyên Soái thực sự liên quan gì đến Trưởng Công chúa, thì câu hỏi cuối cùng của bà lẽ chỉ là tò mò. nếu bà là , thì câu hỏi đó chẳng qua là để chối bỏ liên can. Lâm Vân Yên phân vân rõ.
“Nương nương nghĩ ?”. Nàng hỏi Hoàng Thái hậu.
Hoàng Thái hậu cúi đầu, tựa lưng gối, trầm tư một lát đáp: “Không lửa khói”.
Lâm Vân Yên kiên nhẫn chờ Hoàng Thái hậu giải thích. Hoàng Thái hậu im lặng hồi lâu. Rồi bà chậm rãi : “Đức Vinh vốn là mạnh mẽ, thích chịu thiệt, nó bao giờ lợi dụng khác nhưng cũng chẳng để ai lợi dụng ”.
Lâm Vân Yên như vỡ lẽ. Nếu thật sự phủ Nguyên Soái chẳng mối liên hệ nào, Trưởng Công chúa sẽ để mặc cho danh tiếng mượn để kinh doanh suốt bao năm qua. Về phần mối liên hệ là thế nào… Nghĩ đến chuyện nàng và Từ Giản hợp tác với Cao An và Kinh Đại Bão trong việc kinh doanh khu phố Lão Thật, dù mặt danh nghĩa hề liên quan đến Lâm phủ Từ phủ, nhưng nếu điều tra kỹ thì quan hệ vẫn thể . Mối liên hệ giữa Trưởng Công chúa và phủ Nguyên Soái hẳn cũng giống như . Chỉ khác là, Trưởng Công chúa thiếu lẫn tiền, nên vòng vèo nhiều hơn, che giấu kín đáo hơn. Đây cũng là lý do bà dám phủ nhận trong Ngự Thư phòng, đến Từ Ninh cung than thở. Nếu dễ tra , thì bao nhiêu năm qua chỉ là lời đồn mà bằng chứng cụ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-445-khong-co-lua-sao-co-khoi.html.]
Lâm Vân Yên thở dài: “Sao Trưởng Công chúa việc ?”.
Hoàng Thái hậu nhạt: “Trong thiên hạ đủ loại hình buôn bán, nếu , sẽ khác thôi. Những món tiền đó, Đức Vinh kiếm thì khác cũng sẽ kiếm. Ta lo nó kiếm tiền, chỉ lo nó lệch đường”.
Lâm Vân Yên hiểu ý.
Hoàng Thái hậu thoáng lộ vẻ mệt mỏi, : “Lòng khó kiềm chế, nó nghĩ gì ai cản nổi, là do tự nó quyết định. Điểm , Đức Vinh là , mà Lý Vanh cũng thế”.
Dĩ nhiên, giữa họ vẫn sự khác biệt. Dù trong lòng bao ý nghĩ, Đức Vinh đến nay vẫn bước sai. Còn cha của Lý Vanh thì mưu phản, con đường sống của Lý Vanh phụ thuộc sự “thơ ngây” và “vô tội” của .
“Cứ từ từ mà ”. Hoàng Thái hậu : “Ta vẫn thường , cơ hội là do tự nắm bắt, mạng cũng thế, thấu, nghĩ thông thì cuối cùng chỉ tự chuốc khổ”.
Lâm Vân Yên thêm, lấy chiếc gậy mát-xa mỹ nhân nhẹ nhàng xoa bóp chân cho Hoàng Thái hậu.
Kinh thành, triều đình tháng đầy gió bão, dân chúng cũng bàn tán xôn xao. dù trời đổi mây thế nào, ngày tháng vẫn tiếp tục trôi qua.
Bên ngoài phủ Thành Ý Bá treo dải lụa đỏ. Ngày cưới của Lâm Vân Tĩnh gần kề. Các phu nhân phụ trách bài trí phòng tân hôn, một vòng, trở về ngớt lời khen ngợi chú rể và gia đình nhà chồng.
“Dù viện lớn nhưng gọn gàng ngăn nắp”.
“Thân thích ở kinh thành cũng đến giúp, sắp xếp bên trong bên ngoài đấy, chữ hỷ dán cửa sổ đều do tự tay họ cắt, khéo léo vô cùng”.
“Nhìn qua ngay, già trẻ gì cũng chăm chỉ cả”.
“Chăm chỉ, lễ độ, dễ gần, bình thường ở chung, lễ Tết gặp mặt như càng dễ chịu”.
“Cô gia tài, Vân Tĩnh nhà gả , về chắc chắn sẽ sống ”.
Tiểu Đoạn Thị xong thì rạng rỡ. Hoàng thị thì tươi ngừng, các chị em đến chúc mừng, ai cũng những lời . Lâm Vân Yên và Lâm Vân Phương đùa chọc đại tỷ một lúc cũng nán lâu trong phủ Thành Ý Bá, ăn xong bữa tiệc cảm ơn dành cho các phu nhân chuẩn giường cưới thì về. Xe ngựa băng qua các ngõ hẻm, cuối cùng vòng một con ngõ nhỏ và dừng Vu gia. Lâm Vân Yên đến để tìm Chu Trán. Các dì của Vu gia thấy nàng tới thăm, nhanh chóng nhận lấy lễ vật từ tay Vãn Nguyệt, khách sáo. Lâm Vân Yên đáp vài câu, cùng Chu Trán phòng. Nàng vài tháng gặp Chu Trán. Kể từ khi nhà họ Chu xử trảm và tài sản tịch biên, Chu Trán cắt đứt với cuộc sống đây. Vì đang chịu tang mẫu , thêm phận hiện tại phù hợp để giao du như xưa, nàng đành lánh mặt, chỉ với Lâm Vân Yên là vẫn giữ liên lạc. Chu Trán lấy một chiếc khăn bọc đỏ từ hộp gỗ , đưa cho Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên mở , thấy trong đó là một cây trâm ngọc. Ngọc xanh trong suốt, là chiếc trâm .
“Ngày mai Vân Tĩnh xuất giá, ngươi chúc mừng nàng”. Chu Trán : “Cây trâm từ mấy năm , từng đeo, mong nàng đừng chê”.
Lâm Vân Yên nhận lấy: “Sao chê ? Chỉ tiếc là mời ngươi đến dự tiệc mừng”.
“Mặc tang phục mà đến nhà khác dự tiệc thì đành. Các ngươi chê , nhưng cũng chẳng đến dự bữa tiệc của ai khác”. Chu Trán : “Đợi thêm ít lâu nữa, mãn tang cùng các ngươi ngắm hoa, chơi một ván bài. , giờ như xưa nữa, dư dả bạc, thua nhiều là sẽ quỵt đấy”.
Lâm Vân Yên đến cong mắt. Nàng thích Chu Trán vì điều đó. Đã nếm trải đủ đắng cay, đau đớn, cạn nước mắt, nhưng coi nước mắt là yếu đuối, vẫn dậy mạnh mẽ mà bước tiếp.
“Nếu đến dự tiệc ở phủ”, Lâm Vân Yên cầm tay nàng kéo : “Vậy thì theo phố ăn chút bánh ngọt nhé”.
Chu Trán vốn cũng khó từ chối, nàng gật đầu đồng ý. Các của nàng từ lâu vẫn mong khôi phục uy danh Vu gia, dốc hết sức tranh giành chốn quan trường. Mấy hôm , cả đang quan ngoài kinh thành còn thư về dò la tình hình vụ tạo phản của Tấn Vương, mong may mắn lập công, dám hy vọng bắt Tấn Vương, chỉ mong tóm vài tên tay chân để lấy tiếng. Phụ Quốc công tham gia vụ án , các chắc chắn sẽ vòng vo tìm cách moi thông tin từ Quận chúa. Nghĩ , nàng thầm thấy ở nhà yên, chi bằng cứ ngoài tránh mặt.