Yến Từ Quy - Chương 444: Tinh hoa của đám con nhà quyền quý

Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:01:05
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi bốc lên nghi ngút. Ngón tay Từ Giản lướt nhẹ quanh vành chén, trong đầu suy ngẫm về Lý Vanh. Khi mang bức họa Thành Hỷ đến Tĩnh Tâm đường, Lý Vanh chăm chú xem xét. Lúc , Từ Giản hỏi liệu Lý Vanh từng gặp tại trang viện , và đáp . liệu Lý Vanh thực sự Thành Hỷ? Hay nhưng , chọn cách giữ kín để tránh rắc rối? Hoặc giả, đang ấp ủ một toan tính nào đó? Vấn đề chỉ thể chờ dịp hỏi Lý Vanh .

Tạm gác chuyện , Từ Giản Dụ Thừa An, hỏi: “Ngươi gặp Thành Hỷ ở ? Tại phường Tướng Quân?”.

“Không ”. Dụ Thừa An đáp: “Phường Tướng Quân nhiều qua , đấu dế với khác thì , còn tự nuôi thì tìm nơi khác để phô trương”.

Từ Giản hiệu cho tiếp. Dù Dụ Thừa An cả bụng chuyện về dế, nhưng cũng ý kể lể chi tiết lúc .

Hắn úp mở, thẳng: “Có phường Tướng Quân thì cũng phủ Nguyên Soái”.

Từ Giản nhướng mày. Dù từng đến phủ Nguyên Soái, nhưng Từ Giản cũng Hạ Thanh Lược kể về nơi . Phường Tướng Quân là nơi dành cho lắm tiền, chỉ cần bạc là . Ngoài đám công tử quý tộc kinh thành, còn nhiều con nhà phú thương cũng lui tới. Phủ Nguyên Soái thì khác. Chỉ tiền bạc thôi thì phủ Nguyên Soái, mà là con cháu danh giá mới tư cách là khách mời. Dụ Thừa An cũng thường lui tới phủ Nguyên Soái. Những con dế tốn công nuôi dưỡng, mang phường Tướng Quân, lỡ gặp chuyện cũng xót. Đấu đài của phủ Nguyên Soái thể diện, kẻ giao đấu đều là “ trong cuộc”, dù thắng thua cũng ai lật lọng. Dẫu , còn gì thể diện bằng danh môn cơ chứ? Như lời Dụ Thừa An, ở đây “chạy trời cũng khỏi nắng”, cổng lớn mở rộng, ai dám thất tín, sẽ đích tới đòi. Dù tranh cãi gì, cũng là cháu Hầu phủ, kẻ khác cũng kém, thể cậy thế ép .

“Ngươi mang con dế đến phủ Nguyên Soái, Thành Hỷ trúng mua , đúng ?”. Từ Giản hỏi xong, thấy Dụ Thừa An gật đầu, hỏi: “Ngày đó ngươi gặp Lý Độ hoặc Điện hạ Lý Vanh ?”.

Phủ Nguyên Soái là nơi tụ họp quyền quý, gặp vài hầu cũng lạ. Có ngụy trang, kẻ vẫn giữ giọng the thé.

“Ta nhớ Thành Hỷ hôm đó ngụy trang”. Dụ Thừa An hồi tưởng: “Ăn mặc như chủ nhân, còn dán thêm bộ râu nhỏ”.

Từ Giản hỏi tiếp: “Ngươi chắc nhầm chứ?”.

“Ta còn phân biệt dế của , thì nhận mặt ?”. Dụ Thừa An tự tin đáp: “Ta chỉ một cái là là nội giám. Hắn giá mua dế mà mặc cả, bèn đoán tám, chín phần là chủ nhân mua”.

“Người mua lộ mặt cũng chẳng gì lạ, lấy tiền trao dế, hỏi thêm. Ngươi hỏi, thì hôm đó quả thực gặp Lý Độ Điện hạ Lý Vanh. Chỉ là, khi hỏi Điện hạ về nguồn gốc con dế , Điện hạ vẻ là chủ nhân ban đầu của con dế”.

“Cách đây hai năm, khi điện hạ mới chín tuổi”. Từ Giản suy luận: “Theo đúng lý, Thành Hỷ sẽ dẫn Điện hạ đến phủ Nguyên Soái, còn Lý Độ…”.

Mỗi khi ngoài, Lý Độ đều Diệp công công lo liệu. Thành Hỷ quản việc lớn của Lý Độ, sẽ để Thành Hỷ lộ diện cùng . Nói , nếu Lý Độ, Lý Vanh, thì Thành Hỷ phủ Nguyên Soái với phận nào? Và đến để gặp ai? Chẳng lẽ thật sự chỉ vì thích dế, đến phủ Nguyên Soái để mua dế? Từ Giản nghĩ đến đó, bèn hỏi thẳng.

Dụ Thừa An đành chịu, đáp: “Vậy chỉ còn cách hỏi xem trong phủ Nguyên Soái ai nhớ ”.

Từ Giản đặt chén xuống, dậy: “Dẫn đường”.

Dụ Thừa An ngẩn , nhạo: “Dẫn ? phủ Nguyên Soái? Nay ngươi là Phụ Quốc công là Thánh thượng trọng dụng nhất, việc nhanh nhẹn chu , lẽ nào đến nơi giải trí của đám công tử quý tộc? Quận chúa cho phép ?”.

“Ta điều tra phản tặc, cho phép?”. Từ Giản đáp: “Sao? Ngươi đến phủ Nguyên Soái chẳng lẽ chỉ đấu gà, đấu dế, còn giở trò gì mờ ám hơn ?”.

lúc , Đan Thận ngoài cửa gõ nhẹ, cảm ơn Dụ Thừa An công tử vì phần điểm tâm. Dụ Thừa An vội vẫy tay từ chối. Đùa cợt thì đùa, nhưng con nhà quyền quý cũng đẳng cấp riêng. Đấu gà đấu dế, thậm chí là đ.á.n.h , đối với Đan đại nhân thì đó vẫn là “tinh hoa” của đám con nhà quyền quý. Nếu thật sự dính mấy trò hèn hạ bẩn thỉu, Đan đại nhân ngại xách cổ về phủ Bảo An Hầu, giao cho tổ phụ dùng gia pháp dạy bảo.

Buổi chiều.

Nắng xuân ấm áp, đúng là thời điểm ăn thuận lợi của phủ Nguyên Soái. Dù , so với sự náo nhiệt của phường Tướng Quân, phủ Nguyên Soái vẫn yên tĩnh hơn nhiều. Đã gan loại buôn bán ở kinh thành thì tất nhiên chỗ dựa vững chắc. Từ Giản từng rằng chủ nhân của phủ Nguyên Soái liên quan đến nhà Phò mã Hàn Triệu Thanh, mà xét thì chỗ dựa thực sự chính là Trưởng Công chúa Đức Vinh. Lâm Vân Yên từng nhắc với về mối lo của Hoàng Thái hậu đối với Trưởng Công chúa Đức Vinh, hai cũng từng xem xét những việc lớn nhỏ liên quan đến Trưởng Công chúa, bao gồm cả lời đồn về phủ Nguyên Soái. Theo lời Quận chúa, một hôm trong bàn bài, Trưởng Công chúa phủ nhận liên quan đến phủ Nguyên Soái.

“Đấu gà đấu dế? Người khác , nhưng Hoàng Thái hậu còn lạ gì ? Ta ghét nhất là đám lông vũ bay lung tung”.

“Hồi , mấy đứa nhỏ nhà Phò mã hỏi xem đấu gà, rủ cùng, nhưng từ chối ngay”.

“Ta chịu nổi cái mùi . Phụ nữ ai chẳng thích hương thơm, đấu gà thì quá hôi”.

“Nếu kiếm tiền, cũng cho họ đấu gà đấu dế , chẳng thà đ.á.n.h bài”.

“Không rõ ai bịa đặt gán cho , là lời đồn vô căn cứ. Nếu mà tới đó đính chính, chẳng hóa ỷ thế h.i.ế.p ”.

“Dù gì họ kinh doanh đàng hoàng, gây chuyện gì quá đáng thì cứ để yên. Khi nào xảy vấn đề hãy tính, sản nghiệp của , lẽ nào đổ lên đầu ?”.

“Ta là ai chứ? Để ai bôi nhọ là chắc?”.

Dù phủ nhận, nhưng Từ Giản và Lâm Vân Yên vẫn cảm thấy lời chỉ đáng tin một nửa. Dù hôm nay đến đây cũng để tìm hiểu cho rõ chỗ dựa của phủ Nguyên Soái.

Dụ Thừa An là khách quen. Chân bước xuống xe ngựa, quản sự đến chào đón. Từ Giản đầu tới đây, nhưng quản sự mắt tinh tường, sớm ghi nhớ hình dung của các quan quý kinh thành, lễ độ chào hỏi.

Khi phòng riêng, Dụ Thừa An vòng vo, thẳng: “Năm bán cho các ngươi một con dế, ngươi còn nhớ ?”.

Việc mua bán ở phủ Nguyên Soái, chủ sở hữu sẽ nhận hoa hồng, quản sự nhất thiết nhớ rõ, nhưng sổ sách thì đều ghi. Vì chuyện gì bí mật, quản sự cũng hợp tác, dâng bánh, sai đến phòng sổ sách tra cứu. Dụ Thừa An trí nhớ , nhớ thời gian đại khái, sổ sách cũng dễ tìm. Chưa đầy hai khắc, quản sự trở , báo cáo đầy đủ thời gian, giá trị giao dịch, cùng danh tính hai bên.

“Người mua họ Giang?”. Dụ Thừa An cau mày: “Gã thái giám họ Giang? Hắn cùng ai? Chủ nhân là ai?”.

Quản sự ngẫm nghĩ gọi thêm vài cùng nhớ .

“Đó là một công công ? Tiểu nhân ”.

“Ngươi ? Ta ”.

“Là Tấn Vương gia? Tiểu Vương gia? Họ từng là khách của phủ Nguyên Soái, đến nào”.

“Người đến hai ba , dùng thẻ bài của phủ Lưu Thân Vương, lão Vương gia khi còn khỏe lui tới, nhưng đổ bệnh thì tới nữa”.

, hình như họ Giang chọn dế về tiêu khiển cho Vương gia trong trang viện”.

“Ngoài việc mua dế, còn mua cả một cặp bình hoa”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-444-tinh-hoa-cua-dam-con-nha-quyen-quy.html.]

“Dù quý nhân dẫn lối, nhưng lão Vương gia từng là khách quý, mà là công công, nơi cũng thể nào cấm cửa”.

Ngoài , họ khó mà nhớ thêm điều gì khác. Rời khỏi phủ Nguyên Soái, Từ Giản đành tìm tới phủ Lưu Thân Vương.

“Ta cùng ”. Dụ Thừa An : “Dù gì cũng giúp ngươi hướng điều tra, lập công đừng quên . Không cần ngươi thăng chức, chỉ cần vài lời mặt tổ phụ ”.

Từ Giản khẩy: “Nói gì? Khuyên ông tìm cho ngươi một tân nương ư?”.

Dụ Thừa An khoát tay từ chối.

Bận rộn đến khi trời tối, Từ Giản mới cung bẩm báo.

“Phủ Lưu Thân Vương hiện gì mới”. Hắn : “Lão Vương gia bệnh nặng, thần chỉ vấn an cáo từ, hỏi qua Tiểu Vương gia, cũng rõ tại thái giám của Lý Độ dùng thẻ bài của phủ họ”.

Thánh thượng gật đầu, sang căn dặn Tào công công vài câu. Như Tào công công điều tra phủ Anh Quốc công cần nhờ đến Từ Giản, Từ Giản điều tra phủ Lưu Thân Vương thì cũng cần Tào công công mặt. Lưu Thân Vương là hoàng thúc của Thánh thượng, Từ Giản dám mạnh tay? Gọi viện trợ là cách nhất.

Từ Giản thêm: “Có lời đồn phủ Nguyên Soái dựa Trưởng Công chúa Đức Vinh, Trưởng Công chúa phủ nhận, nhưng dù thật …”.

“Trẫm sẽ hỏi Đức Vinh”. Thánh thượng trầm giọng.

Là con gái tiên đế yêu chiều nhất, tài sản của Trưởng Công chúa Đức Vinh phong phú. Đức Vinh thiếu tiền, dĩ nhiên việc kiếm thêm cũng gì sai, nhưng việc buôn bán như ở phủ Nguyên Soái là tổn hại danh tiếng con cháu gia đình quyền quý.

Rời khỏi ngự tiền, Từ Giản về phía Từ Ninh cung. Lâm Vân Yên cung từ chiều, lúc đang ở Tĩnh Tâm đường. Sắc mặt Tấn Vương phi , trông đầy vẻ lo âu.

“Thái y đến bắt mạch cho Điện hạ Lý Vanh, thấy Vương phi sức khỏe sa sút bèn về bẩm báo với Hoàng Thái hậu”. Lâm Vân Yên : “Nương nương quan tâm đến ”.

“Quận chúa nhắc , vẫn dõi theo Vanh nhi, xin thứ , thấy dấu hiệu gì bất thường”. Tấn Vương phi nặng trĩu tâm tư, giọng cũng khàn đặc: “Ta mong con đừng lầm đường, lo quá đa nghi. Ta sợ lầm, phụ lòng nương nương quan tâm, mà cũng sợ nghi ngờ con đau lòng. Quận chúa, lòng khó chịu quá”.

Lâm Vân Yên gật đầu. Nàng việc dễ, nhưng nếu ngay cả Tấn Vương phi còn hiểu rõ Lý Vanh, thì những khác càng khó. Tấn Vương phi dồn nén trong lòng, cuối cùng tuôn hàng loạt lời.

Qua ô cửa đối diện, Lý Vanh vẫn tựa giường, vô cảm. Cửa sổ đối diện mở, nhưng thể thấy Tấn Vương phi và Lâm Vân Yên, cũng chẳng họ đang bàn gì. Chỉ mấy ngày nay tâm trạng của mẫu phi gì đó bất thường. Buồn bã, lo âu, dằn vặt và bối rối hiện rõ khuôn mặt mẫu phi. Lý Vanh hỏi, nhưng con chỉ phép chuyện từ xa qua ô cửa, chỉ hỏi thăm bình thường thì , còn chuyện riêng tư thì đành chịu. Hơn nữa, mẫu phi rõ ràng . Hắn đoán, tám phần là Quận chúa tung tích của phụ vương. hỏi mẫu phi ích gì? Mẫu phi căn bản gì.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, Lý Vanh , thấy rõ đến, bèn cúi đầu chào: “Phụ Quốc công”.

“Điện hạ”. Từ Giản cúi đáp: “Ta đến đón Quận chúa”.

Lý Vanh chỉ tay về phía đối diện: “Quận chúa đang trò chuyện với mẫu phi”.

“Không ”. Từ Giản tiến vài bước đến gần cửa sổ, bên hành lang, : “Vừa cũng chuyện hỏi Điện hạ”.

Lý Vanh gật đầu, tỏ ý sẵn lòng.

Từ Giản : “Thành Hỷ và Vương Tiết, Điện hạ từng gặp họ trong trang viện, ở những nơi khác thì ?”.

“Trong trí nhớ của , thì từng gặp”. Lý Vanh đáp.

Câu chuyện từ phía tự nhiên truyền sang bên . Lâm Vân Yên bước , còn Tấn Vương phi tiễn nàng đến cửa.

Đôi mắt Lý Vanh sáng lên, nở nụ rạng rỡ gọi: “Mẫu phi”.

Tấn Vương phi gật đầu đáp .

Ánh mắt Từ Giản thoáng lướt qua hai con, sang Lý Vanh : “Điện hạ với Vương phi xa cách thế , thật tiện nhỉ?”.

tiện”. Lý Vanh mím môi: “ hiểu rõ, ở cùng một viện, thể vấn an mẫu phi từ xa, là ân điển lớn của Thánh thượng và Hoàng Thái hậu , ơn”.

“Điện hạ thấu hiểu đại nghĩa”. Từ Giản mỉm : “Ta cũng mong sớm tìm Tấn Vương, để chuyện sớm giải quyết thỏa, khi Điện hạ và mẫu phi sẽ còn chịu cảnh xa cách thế nữa”.

Lý Vanh cúi đầu, ừ một tiếng.

“Nhắc mới nhớ, hôm nay gặp Dụ Thừa An công tử của phủ Bảo An Hầu”. Từ Giản chuyển sang chuyện khác, giọng điệu vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng như : “Hắn kể rằng từng thấy Điện hạ chơi dế, bảo Điện hạ giờ ở đây tĩnh dưỡng, trò gì, nếu Điện hạ thích, tặng ngài một con dế để tiêu khiển”.

Lý Vanh ngẩn .

Từ Giản tiếp: “Chỉ là một con dế thôi, Hoàng Thái hậu hẳn là sẽ phản đối ”.

Lý Vanh lắc đầu: “Chơi dế là chuyện từ hơn hai năm , giờ chơi nữa, nào xin ân điển Hoàng Thái hậu vì một con dế”.

Lâm Vân Yên , : “Ta thấy phòng Vương phi cũng sách, chắc chỗ Điện hạ cũng , nếu cần gì, cứ với chăm sóc”.

Lý Vanh cảm ơn nàng tiễn Từ Giản và Lâm Vân Yên rời . Nhận thấy ánh mắt nóng bỏng dõi theo , Lý Vanh và mỉm với Tấn Vương phi.

“Mẫu phi đừng lo”. Cậu : “Phụ Quốc công còn hỏi chơi dế , mẫu phi xem, thể chơi dế , chắc chắn là ”.

Tấn Vương phi đáp vội: “Không , việc sẽ ”.

Phải mới . Khi Tấn Vương phi phòng, nụ môi Lý Vanh cũng tắt. Hắn còn tựa bệ cửa, mà thả xuống giường, lên xà nhà ngẩn ngơ. Dế? Sao nhắc đến dế? Con dế đó là ai đưa cho nhỉ? Thành Hỷ ư?!

 

Loading...