Yến Từ Quy - Chương 443: Chỉ là một con dế
Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:01:04
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên từ tòa điện phía Tây bước . Qua khung cửa sổ đối diện, Lý Vanh vẫn nàng, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
“Quận chúa gì với mẫu phi ?”. Hắn hỏi.
Lâm Vân Yên đáp: “Chỉ nhắc đến vài chuyện bên nhà ngoại của Điện hạ thôi”.
Lý Vanh ngẩn , hỏi tiếp: “Ngoại tổ phụ, tổ mẫu của vẫn khỏe chứ? Phụ vương phản loạn, chắc họ cũng liên lụy?”.
“Điện hạ”. Lâm Vân Yên dịu dàng: “Liên lụy là thể tránh khỏi, hiện tại điều mà Vương phi mong cũng chỉ là giảm thiểu bớt phần nào”.
Lý Vanh khẽ gật đầu, chiều suy tư. Lâm Vân Yên đầu về phía chính điện. Giọng nàng nén thấp, lẽ Tấn Vương phi cũng đôi lời đối thoại . Nếu thật sự Lý Vanh ý đồ , lựa chọn giữa con trai và nhà đẻ sẽ do Vương phi quyết định.
Khi rửa mặt gọn gàng, Tấn Vương phi trở bên cửa sổ. Mẹ con đối diện , thấy Lý Vanh đầy vẻ quan tâm, nước mắt của Tấn Vương phi suýt nữa trào .
“Người ?”. Lý Vanh dám gọi lớn, may mà Tĩnh Tâm đường quá rộng, mỗi chữ từ khẩu hình cũng truyền tải phần nào. Cậu bé nhỏ tuổi, nét mặt còn ngây thơ.
Tấn Vương phi vội mỉm , đáp : “Không , mẫu phi , con cứ dưỡng thương cho ”.
Chỉ cần dưỡng thương là . Ngàn vạn đừng bất kỳ ý nghĩ phản nghịch nào. Nếu thực sự sai đường… Chỉ nghĩ đến viễn cảnh thôi, mỗi thở của Tấn Vương phi đau thắt. Bà về phía điện Phật. Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn. Trong lòng Tấn Vương phi ngừng cầu xin. Không Lý Vanh thấy nét mặt rối bời của , nhoẻn miệng . Nửa tựa bệ cửa sổ, nhưng tay khung cửa siết chặt thành nắm đấm.
Ở nơi khác, Lâm Vân Yên trở Từ Ninh cung. Hoàng Thái hậu vẫy tay cho nàng cạnh, hỏi: “Nói với nàng cả chứ?”.
“Nói ”. Lâm Vân Yên đáp: “Vương phi đau lòng lắm, thể thấy là phân vân lắm”.
“Bản ai gia cũng chẳng khó nàng ”. Hoàng Thái hậu thở dài: “ cả đời ai chẳng đối diện với vài việc khó xử? Đến lúc buộc lựa chọn, chỉ mong nàng thể nghĩ kỹ, đừng để hối hận. Ai gia cũng hết lòng với nàng ”.
Tình con là huyết thống, là bản tính. Cả thế gian rộng lớn, quả thật những bà bảo vệ con cái, nhưng Tấn Vương phi rõ ràng loại .
“Thời thế khó khăn”. Hoàng Thái hậu tiếp: “Đã rối ren lắm , ai gia chỉ mong ít phần nào, thần tiên tranh đấu, cuối cùng cũng chỉ bách tính gánh chịu. Dăm ba hôm nữa, ai gia sẽ bảo với Đức Vinh, thông minh đừng chuyện hồ đồ”.
Nói đến đây, Hoàng Thái hậu hạ thấp giọng, hỏi Lâm Vân Yên: “Ai gia Thánh thượng nhắc đến, Từ Giản lo rằng Lý Độ sẽ liên kết với Cổ Nguyệt gây họa?”.
Lâm Vân Yên gật đầu. Chuyện tạm thời vẫn còn là bí mật. Thánh thượng âm thầm gửi mật chỉ cho các ải biên giới gia tăng cảnh giác, công khai bàn luận triều đình, cũng vì sợ trong triều còn của Lý Độ. Nếu tin tức lan ngoài, chỉ thêm đ.á.n.h rắn động cỏ. Hơn nữa, Từ Giản giữ mạng của Tô Xương, hiện tại xem , Tô Xương vẫn dấu hiệu phản bội thêm.
“Chỉ một Tây Lương thôi mà gây phiền toái nhỏ cho ải Dụ Môn ”. Hoàng Thái hậu trầm giọng : “Nếu thêm Cổ Nguyệt nhúng tay …”.
Ngăn chặn, thậm chí đẩy lùi, Hoàng Thái hậu là lòng tin. Sau nhiều năm âm thầm chuẩn , binh lực dồi dào, lương thảo đủ đầy, còn tướng lĩnh thì như bà từng tâm sự với Lâm Vân Yên đó, các lão tướng vẫn thể trụ thêm một thời gian. điều khiến bà lo là sự chật vật về nhân lực. Nếu Lý Độ cũng khởi binh, phân tán sức lực khắp nơi, thế cục dễ xoay chuyển. Lâm Vân Yên hiểu rõ nỗi lo của Hoàng Thái hậu. Trong ký ức kiếp của nàng, Cổ Nguyệt liên kết với Tây Lương, cũng tấn công Đại Thuận. Chỉ là, kiếp Lý Độ thuận buồm xuôi gió, khác xa tình thế hiện tại.
“Có ngoại hoạn lẫn nội ưu”. Lâm Vân Yên : “Nương nương, từ góc độ khác, nếu vượt qua , cơ đồ sẽ càng thêm vững chắc”.
Nghe , Hoàng Thái hậu bật khẽ.
Sáng hôm .
Trên triều vẫn là cảnh tranh luận, mỗi một ý kiến. Sau khi Lý Thiệu Thánh thượng nhắc nhở, hôm nay cũng dám những lời như “treo đầu Lý Vanh lên cổng thành” nữa. Thánh thượng giục các quan trong các bộ phận liên quan tròn bổn phận của . Hiểu thêm một phần về thế lực quanh Lý Độ, là thêm một phần cơ hội bắt nhanh chóng. Dẫu mò kim đáy biển, thậm chí đợi Lý Độ tự lộ diện, vẫn đó suy yếu lực lượng của từng chút một.
May , những nỗ lực gần đây cũng vô ích. Tống Thiêm sự chịu nổi thẩm vấn, khai rằng đắc lực nhất bên cạnh Lý Độ công công lộ diện là Diệp công công, cũng là Đồng công công giấu danh tính, mà là một khác tên Thành Hỷ. Phùng Thường sự nhồi nhét của Tào công công, một đùi gà, một bát nước rửa, nhận rằng “đại thế của Lý Độ hết” mà khai thêm ba nội gián trong cung.
Từ Giản cầm lời khai của Tống Thiêm sự đến gặp Tôn công công. Tôn công công kém xa Đồng công công về sự trung thành và kín miệng, vì giữ mạng, lóc miêu tả dung mạo Thành Hỷ, còn bán cả Vương Tiết, tay sát hại Lý Tuấn đêm .
Lý Vanh bức họa của Thành Hỷ và Vương Tiết, hồi tưởng : “Ta gặp hai trong trang viện, lẽ họ xuất hiện, hoặc trốn ở nơi khác”.
Những bức họa dán khắp kinh thành, gửi đến các châu phủ khác. Đội truy binh theo dấu bồ câu đưa tin đến Trung Tấn vẫn tin tức, trong khi đội kiểm tra sổ sách vấn đề từ tài khoản của Thường Vân Đường. Một đội khác tiến chùa Quảng Đức, điều tra danh sách tài trợ suốt nhiều năm qua. Còn một đội nữa tiến xuống Giang Nam, theo vấn đề quỹ của thiện đường Giang Nam. Đinh Duyên Niên cũng chịu nổi, lượt khai báo, trong hai ngày, thêm ba quan chức kinh thành cách chức.
Trên Kim Loan điện, Từ Giản kính cẩn bẩm báo tiến triển mới nhất. Nghe xong, Cố Hằng suy nghĩ một lúc, khen ngợi Từ Giản hai câu.
“Trẻ tuổi đầy triển vọng”.
“Tuấn kiệt hậu sinh”.
“Tương lai của quốc gia”.
Một lúc , lời phụ họa từ nhiều quan vang lên. Từ Giản khẽ liếc Cố Hằng. Cố đại nhân tỏ khen ngợi thật lòng, nhưng cũng rõ rằng ẩn ý phần sâu xa. Nói đến đây, Cố đại nhân ngấm ngầm tỏ thiện ý vài … Từ Giản về phía Lý Thiệu. Lý Thiệu vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt đối với Cố Hằng.
Lúc , Từ Giản gây mâu thuẫn cần thiết với Lý Thiệu, bèn cúi chào Thánh thượng, : “Thần dám nhận công, nhưng cũng cảm thấy triều đình thiếu trẻ tuổi. Nếu như đám công tử theo Đan đại nhân xếp hàng ngoài cổng cung hôm cuối năm ngoái cũng thể đây…”.
Nói đến đó là đủ để khiến nhiều quan viên mặt ngượng ngùng. Thật là, Phụ Quốc công. Được khen thì cứ nhận , đem chuyện cũ mất mặt họ? Nhất là những con cháu xếp hàng hôm , mặt đỏ mặt xanh. Dù nhà họ Cố con cháu trong đó, nhưng Cố Hằng ngu ngốc, cũng nhận rằng Phụ Quốc công mong lời khen của . Dù cho Phụ Quốc công và Đại Điện hạ chút xích mích, hiện tại rõ ràng họ vẫn cùng một chiến tuyến. Muốn kéo Phụ Quốc công về phe , bên cạnh Tứ Điện hạ… Cố Hằng nghĩ, còn để Đại Điện hạ “nỗ lực hơn nữa”.
Tào công công tuyên bố bãi triều. Sau khi Thánh thượng rời , khí căng thẳng trong Kim Loan điện mới phần nào dịu . Bảo An Hầu duỗi vai, định rời thì Đan Thận gọi .
“Hầu gia cho mượn chút thời gian”.
Bảo An Hầu quanh, kéo Đan Thận ngoài, xuống con đường dài đến quảng trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-443-chi-la-mot-con-de.html.]
“Cái thằng cháu bất hiếu của gây rắc rối gì cho Đan đại nhân ?”. Bảo An Hầu hạ giọng hỏi.
Không trách ông luôn nghĩ tới chuyện cháu gây họa, thật sự là lời Phụ Quốc công điện khiến ông mất hết thể diện. Cả năm trời ông ít việc đến phủ Thuận Thiên, nếu thật sự gây chuyện phủ nha, tám phần là do đứa cháu ngang bướng .
“Không ”. Đan Thận vội giải thích: “Là chuyện khác”.
Hai bàn luận xong việc chính. Cuối cùng, Bảo An Hầu ngượng ngùng : “Thật sự Dụ Thừa An dọa cho sợ , cứ nghĩ Đan đại nhân gọi là nghĩ vì nó gây chuyện”.
Đan Thận nghĩ thầm: Không lắm nhưng cũng tệ. Ngoài miệng vẫn khích lệ vài câu: “Còn trẻ mà, cần rèn giũa thêm”.
Bảo An Hầu mang nỗi tức giận về phủ. Vừa khéo, ông chạm mặt Dụ Thừa An, vị công tử tuổi còn trẻ, bề ngoài phong độ, nhưng phía tên tuỳ tùng bưng một giỏ tre nhỏ. Tên tuỳ tùng thấy ông, còn kịp cúi chào vội giấu giỏ tre . Bảo An Hầu tức giận đến mức thể kiềm chế. Ông là ? Chẳng chỉ là một con dế thôi ư.
“Thật mất mặt”. Bảo An Hầu xụ mặt quát: “Ngày đây cũng từng là tướng quân lẫy lừng, chỉ huy cả ngàn quân lính, còn ngươi thì chỉ chỉ huy dế thôi”.
Dụ Thừa An bật nhưng cố nín. Chính hiểu rõ ông nội . Chắc gì bên ngoài, cảm xúc nhất thời dâng trào, lúc tuyệt đối thể lão phật lòng, nên nhất là im lặng răn dạy.
“Ngươi tự xem, bao nhiêu tuổi đầu ”.
“Ngày cũng lanh lợi, khéo léo, gặp Phụ Quốc công ngoài đường cũng thấy hãnh diện. Ta bằng ông , nhưng chau thua cháu của ông ”.
“Bây giờ Từ Giản xem, mặt Thánh thượng gì cũng , việc nhanh nhẹn, vụ Lý Độ mưu phản là công thần”.
“Ngươi và cũng quen từ nhỏ, từng tỷ thí văn võ, giờ chỉ xách dép chạy theo ”.
“Người còn cưới bảo bối của Hoàng Thái hậu, còn ngươi?”.
“Cả ngày chỉ đấu gà, đấu dế, tổ mẫu, nương ngươi tìm một cô nương cho ngươi, cũng sợ khổ ”.
Dụ Thừa An nhịn , sang hiệu cho tên tuỳ tùng. Tên tuỳ tùng cũng khá lanh lợi, mau chóng lấy một chén từ hoa sảnh mang tới cho Bảo An Hầu. Bảo An Hầu một uống cạn sạch.
Dụ Thừa An : “Hai năm , nhắc đến Từ Giản khen như thế , Kim Loan điện chỉ để xem kịch vui”.
Bảo An Hầu trợn mắt Dụ Thừa An: “Hắn đổi , ngươi đổi ?”.
Dụ Thừa An chỉ đành im lặng. Nghe hết lời dạy dỗ, hôm nay cũng hết cơ hội đấu dế, đành về phòng. Đến chiều, thực sự chịu nổi sự nhàm chán, nên ngoài.
Tên tuỳ tùng theo , hỏi: “Công tử, ?”.
Dụ Thừa An tìm một quán xuống, : “Ngươi xem thử Từ Giản giờ ở ?”.
“Ngài tìm Phụ Quốc công?”. Tên tuỳ tùng sửng sốt: “Không lẽ vì mấy lời của Hầu gia mà ngài đ.á.n.h với ngài ? Công tử, ”.
Dụ Thừa An khẩy: “Nói bậy bạ gì thế?”.
Trước đây đ.á.n.h Từ Giản, cùng lắm chỉ hòa, phần lớn nào cũng tím bầm khắp . Giờ thể đ.á.n.h với Từ Giản, Từ Giản thương ở chân, thắng thì vinh, thua thì mất mặt. Nghe tin Từ Giản đang ở phủ Thuận Thiên, Dụ Thừa An chủ động tìm đến. Tên tuỳ tùng mang theo hai hộp bánh ngọt, là đến thăm hỏi, Đan Thận cũng tiện từ chối ngoài cửa. Vừa đói mệt, dứt khoát dùng điểm tâm lót .
Từ Giản cũng xuống uống , hỏi Dụ Thừa An: “Hiếm khi ngươi tới, đến kiện ai đây?”.
Dụ Thừa An đáp: “Đến để kể khổ”.
Khổ từ ? Là từ trận mắng mà .
“Bình thường thấy chuyện vui xem, nay chăm chỉ, tiến bộ”. Dụ Thừa An than thở: “Ngươi đổi là đổi, khổ cho bao. May là Thanh Lược còn đỡ, Thánh thượng che chở, ở nhà chẳng ai dám suốt ngày chỉ xem chuyện vui”.
Từ Giản khẽ: “Có lẽ là vì thành ”.
Dụ Thừa An sửng sốt, cau mày: “Không là ngươi gì với tổ phụ đấy chứ?”.
“Ta bận bắt phản tặc, nào thời gian lo cho dế của ngươi”. Từ Giản gợi ý: “Hay là ngươi cũng kiếm một tân nương ?”.
Dụ Thừa An kính cẩn từ chối, tự nhận năng lực kém cỏi. Từ Giản chậm rãi nhấm nháp một miếng bánh đậu xanh. Quen từ nhỏ, dù nhiều năm qua nhiều, tính cách của Dụ Thừa An vẫn khá hiểu. Chỉ Bảo An Hầu mắng vài câu, Dụ Thừa An đến nỗi đến tận phủ Thuận Thiên để than thở. Từ Giản thúc ép, chỉ đợi Dụ Thừa An mở lời.
Một lúc , Dụ Thừa An các quan viên ngoài cửa sổ , hạ giọng hỏi Từ Giản: “Thánh thượng tính sắp xếp cho Điện hạ Lý Vanh thế nào ?”.
“Chưa định đoạt”. Từ Giản : “Ngươi ý kiến gì ?”.
Dụ Thừa An tiếp tục: “Hai năm , từng nuôi một con dế, chẳng bao lâu trúng, mua . Người mua là gã thái giám tên Thành Hỷ trong bức họa dán lên, còn con dế đó xuất hiện trong tay điện hạ Lý Vanh. Dế của nuôi, nhận , thể sai. Ta từng hỏi Điện hạ dế từ mà , ngài thấy nội giám trong phủ đấu dế vui quá, nên xin ”.
Từ Giản thoáng cau mày: “Ngươi bán dế rẻ?”.
“Đối với ngươi và thì chẳng là bao, nhưng với một thái giám, dẫu sủng ái đến mấy, cũng vẫn xót ruột”. Dụ Thừa An .
Từ Giản gật đầu. Trong chuyện hẳn uẩn khúc. Thành Hỷ là cận của Lý Độ, nhưng dính dáng gì đến phủ Tấn Vương. Trong danh sách hầu của phủ Tấn Vương tên , mà đám quản sự, nội giám, và bà tử đưa về phủ cũng ai nhắc tới , kể cả Tấn Vương phi. Khi bức họa công bố, tất cả những đều tỏ xa lạ với Thành Hỷ. Thành Hỷ dễ xuất hiện ở phủ Tấn Vương, nếu đấu dế thì cũng chỉ đấu với trong căn nhà đó. Vậy rốt cuộc, Lý Vanh xin con dế ở ? Lý Vanh rằng gặp Thành Hỷ và Vương Tiết trong trang viện, đó, nhận Thành Hỷ ?