Yến Từ Quy - Chương 440: Chính là Lý Vanh
Cập nhật lúc: 2025-11-11 18:01:00
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên đáp, chỉ mỉm , ngoan ngoãn mà e lệ.
Hoàng Thái hậu nhận nàng chi tiết về chuyện Lý Độ mưu phản, bèn cho nàng một lối thoát: "Đức Vinh cũng đến, Thái phi còn tới? Đánh bài thiếu một, ngứa tay lắm . Vân Yên, con giục bà ”.
Lâm Vân Yên tuân lệnh, dậy bước ngoài.
Hoàng Thái hậu sang Trưởng Công chúa Đức Vinh: "Năm ngoái con tránh nóng, tính khi nào xuất phát?".
"Thật con định , nhưng lẽ tạm hoãn”. Trưởng Công chúa thở dài: “Nhị ca còn sẽ gây thêm phiền toái gì nữa, triều đình đều lo lắng, con mà cùng phò mã chơi, cũng chẳng thể thống gì. Vả con cũng còn tâm trạng nữa”.
" là ”. Hoàng Thái hậu gật đầu, vỗ nhẹ tay nàng: “Ở kinh thành cũng , kinh thành lớn chẳng lớn, nếu gì xảy cũng ứng phó kịp, cũng yên tâm. Chứ như trời Nam đất Bắc, lỡ biến cố gì, chờ đến khi tin truyền về đây thì muộn”.
Trưởng Công chúa Đức Vinh hiểu rằng Thái hậu nghĩ đến chuyện chùa Định Quốc.
"Con cũng biện minh cho Nhị ca”. Nàng : “ hôm đó , cũng hối hận về kết cục ở chùa Định Quốc, định g.i.ế.c tiên hoàng hậu và A Uẩn. Chính vì thế mà về phía Thánh thượng, khiến Nhị ca thể thắng”.
Hoàng Thái hậu buồn bã, nghĩ ngợi một lúc : "Hắn nghĩ gì là chuyện của , nhưng cũng lời . Ta chỉ là nữ nhi nhà họ Thẩm, mà còn là Hoàng hậu của Đại Thuận. Ta đau lòng khi A Uẩn gặp nạn, nhưng cũng vì thế mà quên cả đất nước, cả triều đình vì tương lai của nhà họ Thẩm Vân Yên. Giống như phụ hoàng con chọn Thánh thượng, cũng suy nghĩ kỹ lưỡng. Và sự thật chứng minh, chọn sai ”.
Trưởng Công chúa Đức Vinh : "Con hiểu , là Nhị ca chấp nhận nổi thất bại, tự chuốc lấy”.
"Muốn minh quân ngàn đời, Thánh thượng thực sự tư chất , ngay cả A Thương cũng , họ đều điểm mạnh riêng, cũng điểm yếu riêng”. Hoàng Thái hậu ngừng một chút tiếp tục: “Trong mắt Lý Độ, Lý Tuấn, Thánh thượng đủ tư cách, họ thể tìm cả đống khuyết điểm, họ cũng chẳng phục. trong mắt , Thánh thượng . Giữ gìn đất nước, cần cù cẩn trọng, liều lĩnh, giúp Đại Thuận vượt qua thiên tai nhân họa, giúp dân chúng sống hơn, Thánh thượng . Đức Vinh , giữ giang sơn hề dễ dàng”.
Trưởng Công chúa mỉm : "Người đúng. Con tham gia triều chính, cũng hiểu rõ việc trong ngoài, nhưng con đôi mắt. Người nghĩ xem, mấy năm nay con qua nhiều nơi, tận mắt thấy cuộc sống của dân ngày một hơn, quốc thái dân an. Có kết quả , Thánh thượng thực sự dốc hết lòng”.
Nói đến đây, Trưởng Công chúa Đức Vinh đột ngột hạ giọng, giọng cũng trầm xuống: "Nói thẳng , Lục ca , thứ đều , chỉ duy một điều, con thể nào chịu nổi”.
"Ồ?" Hoàng Thái hậu nhướng mày, vẻ ngạc nhiên: “Điều gì ?".
"Cái tình nặng quá”. Trưởng Công chúa Đức Vinh nhíu mày, cân nhắc từ ngữ: “Con Lục tẩu , bao năm qua Lục ca thể buông Lục tẩu, con cũng hiểu. nên đem hết tình cảm với Lục tẩu đặt lên Lý Thiệu. Nếu Lý Thiệu là một kẻ thể nên , Lục ca thiên vị, bao bọc cũng chẳng , nhưng đằng Lý Thiệu như , chỉ Nhị ca thấy chướng mắt, con cũng thấy khó chịu. Đường đường là Thái tử, nhưng cách hành xử quá hoang đường".
Hoàng Thái hậu đáp: "Giờ còn là Thái tử nữa”.
"Hôm nay , ai mai ?". Công chúa thì thào: “Triều thần dám đoán ý Thánh thượng, nhưng tính cách của Lục ca, và con đều rõ".
Hoàng Thái hậu chỉ mà đáp. Bà hiểu rõ nội tình, bà cũng chẳng yên tâm về Lý Thiệu, nhưng chia sẻ với Đức Vinh, càng để lộ ý kiến của .
"Con thật khó ai gia”. Hoàng Thái hậu mỉm : “Ai gia tuổi già sức yếu, còn mấy năm ? Thánh thượng đang tuổi tráng niên, chuyện truyền vị còn xa lắm. Ai gia lẽ chẳng kịp thấy ngày ”.
"Người thử xem”. Trưởng Công chúa Đức Vinh phàn nàn: “Lời bảo con đây? Nói chắc chắn thấy ngày ? Đó chẳng là trù Lục ca . Mà kịp thấy, lòng con cũng khó chịu, con luôn mong sống lâu trăm tuổi mà”.
Hoàng Thái hậu to, xong, thở dài một tiếng, đùa: "Đức Vinh , mệnh do trời định. Hoa thời, mệnh, khi cần buông thì buông. Không buông bỏ, thì hoa chẳng còn là hoa, chẳng còn là , mà hóa thành lão yêu quái thôi".
"Người thật là". Trưởng Công chúa Đức Vinh trách nhẹ: “Con mong sống lâu trăm tuổi, bảo thành lão yêu quái".
"Lão yêu quái gì chứ?" .
Bên ngoài vọng tiếng , là Lâm Vân Yên đang dìu Văn Thái phi . Hoàng Thái hậu thấy đến đủ, bèn hiệu Vương ma ma chuẩn bài mã điếu, sơ lược giải thích đôi câu về "lão yêu quái". Văn Thái phi mà : "Nương nương, bảo 'Ngũ thập tri thiên mệnh', Công chúa mới bao nhiêu tuổi chứ? Nàng thấu . Chỉ chúng sống lâu mới hiểu, tuổi tác tới , thứ gì cũng như nhắc rằng chẳng còn bao lâu nữa ”.
Hoàng Thái hậu xong bèn vỗ tay . Ánh mắt Lâm Vân Yên lướt qua Hoàng Thái hậu và Trưởng Công chúa Đức Vinh, cũng nở nụ . Bắt đầu chơi mã điếu, ai nhắc đến những chuyện nữa. Hoàng Thái hậu hôm nay tâm trạng khá , đ.á.n.h đến tận chiều tối mới nghỉ. Văn Thái phi rời , Trưởng Công chúa Đức Vinh cũng chuẩn xuất cung, nàng hỏi Lâm Vân Yên: "Ninh An cùng ?".
Lâm Vân Yên đáp: "Quốc công gia hôm nay ở phủ Thuận Thiên, chắc là xong việc, chờ thêm hai khắc nữa qua đón ”.
"Tân phu thê thật quá". Công chúa trêu.
Lâm Vân Yên duyên: "Người với Phò mã là cặp đôi thần tiên ai cũng , mấy tỷ chúng tụ tập với , về ai cũng ngưỡng mộ cả”.
"Cái miệng ngọt thế". Trưởng Công chúa Đức Vinh vui vẻ: “Bảo Hoàng Thái hậu thương con nhất, cái miệng ngọt ngào thế , ai chẳng thương? Thôi, về , con ở trò chuyện với nương nương thêm chút”.
Lâm Vân Yên tiễn nàng khỏi đại điện. Trưởng Công chúa Đức Vinh khỏi Từ Ninh cung, đầu về phía đại điện, mới bước lên kiệu nhỏ. Rèm kiệu buông xuống, nụ mặt nàng cũng dần biến mất, nàng nhắm mắt, ngả nghỉ ngơi.
Lâm Vân Yên về bên cạnh Hoàng Thái hậu, nũng: "Sau gọi là lão yêu quái nữa , sống lâu trăm tuổi mới là yêu quái”.
"Con bé ”. Hoàng Thái hậu bất lực trìu mến.
Lâm Vân Yên quá hiểu Hoàng Thái hậu. Trước đó, khi nàng và Văn Thái phi , giọng điệu và thần sắc của nương nương vẫn như thường, nhưng nàng cảm thấy sự việc đơn giản như . Bây giờ chỉ là "nhắc chuyện cũ", rõ tình hình khi đó mà thôi.
"Đức Vinh nhắc với ai gia về Lý Thiệu”. Hoàng Thái hậu đắn đo một lúc : “Nó hài lòng về Lý Thiệu”.
Lâm Vân Yên Hoàng Thái hậu, gì.
Hoàng Thái hậu tiếp: "Đức Vinh , nó thắng vì là nữ nhi, nhưng cũng thua vì là nữ nhi. Thông minh, hoạt bát, đáng yêu. Những đức tính ở hoàng tử, nhất là khi lớn lên, hẳn đều là ưu điểm. Hoàng tử cần sự điềm đạm, học thức và khí phách. Đức Vinh là công chúa, nên nó là nữ nhi tiên đế cưng chiều nhất. cũng vì là nữ nhi, nên dính đến tranh đấu triều chính. Dù các tranh giành đến thế nào, nó cũng là ngoài, còn thuộc về "gia đình" ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-440-chinh-la-ly-vanh.html.]
Lâm Vân Yên ngẫm nghĩ lời Hoàng Thái hậu, hỏi: "Người lo Công chúa bỗng dưng sa ngõ cụt ư?".
"Ai gia chắc”. Hoàng Thái hậu đáp: “ nó thông minh, nó hiểu lời của ai gia”.
Thấy Lâm Vân Yên nhíu mày, Hoàng Thái hậu : "Nói chuyện nặng nề gì, tất cả cũng vì Lý Độ mà , gây bao chuyện khiến ai nấy đều bất an. Một ngày bắt , đừng Thánh thượng ngủ yên, ngay cả ai gia cũng ngủ nổi”.
"Con cũng chút tiến triển, Đinh Duyên Niên khai vài điều, bây giờ đang rõ theo lời ”. Lâm Vân Yên : “Chỉ là bao giờ mới bắt ”.
"Nhắc mới nhớ”, Hoàng Thái hậu hỏi: “Đại tỷ con còn mấy ngày nữa thì xuất giá?".
Chủ đề đổi đột ngột, Lâm Vân Yên nhất thời phản ứng kịp, ngẩn . Hoàng Thái hậu dịu dàng: "Sao ? Không bắt Lý Độ là đám cưới trong phủ nữa ?".
"Không ạ”. Lâm Vân Yên đáp.
"Vân Yên , vẫn sống tiếp thôi”. Hoàng Thái hậu : “Chuyện lớn quyết, nhưng ngày thường vẫn qua”.
"Người ”. Lâm Vân Yên : “Nghe phụ mẫu của tỷ phu tới kinh thành, tân phòng cũng sắp xếp xong, chỉ còn đợi bên nhà qua trải giường nữa thôi”.
Nghe chuyện vui, tâm trạng nặng nề vì Lý Độ, Lý Thiệu của Hoàng Thái hậu cũng dần vơi . Bà chuyện với vẻ hào hứng, : "Mai ai gia sẽ bảo đem qua một đôi bức bình phong, cho nó của hồi môn”.
Lâm Vân Yên bèn Lâm Vân Tĩnh cảm tạ Hoàng Thái hậu.
Còn tám ngày nữa là đến hôn lễ. Lâm Vân Yên phủ Thành Ý Bá, xem việc gì cần giúp . Thực tế thì chẳng việc gì đến lượt nàng, chỉ thể cùng các chị em vui vẻ trêu đùa . Ba chị em trong viện Tải Thọ, lời qua tiếng , ngừng trêu chọc khiến Tiểu Đoạn Thị cũng ngớt.
Đang lúc náo nhiệt, từ bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Lâm Vân Yên qua cửa sổ thấy một trai trẻ đang vội vã bước . Người đến là Đoạn Chi Hoài. Hắn cùng Đoạn Chi Vũ từ Giang Nam lên đường du học, từ phương nam bắc, ngắm nơi, nửa tháng mới tới kinh thành. Tiểu Đoạn Thị ngày đêm mong ngóng đứa cháu trai trong tộc cuối cùng cũng bình an đến nơi, bèn tổ chức buổi tiệc đón tiếp, Lâm Vân Yên và Từ Giản cũng trở về dự tiệc, coi như quen .
Nghe kiếp nàng từng về em rể thứ ba , nhưng đây là đầu tiên gặp mặt. Chi Hoài vóc dáng quá cao so với kinh thành, dáng vẻ thư sinh, vẻ là tính tình ôn hòa. Chỉ là hôm nay, Chi Hoài trông phần nhếch nhác, áo quần bám đầy bụi đất.
Vừa trong, Chi Hoài chắp tay : “Quận chúa, Quốc công gia hiện giờ đang ở ?”.
Lâm Vân Yên đáp: “Hôm nay hẳn là ở Thiên Bộ lang, biểu ca tìm việc gì ?”.
Chi Hoài gật đầu: “Chúng lẽ phát hiện tung tích của Lý Vanh”.
Sắc mặt Lâm Vân Yên căng : “Thật ? Hắn đang ở ?”.
“Tại một khe núi ở phía tây kinh thành”. Chi Hoài : “Ta và Chi Vũ du ngoạn trong núi, khá sâu và vô tình trượt xuống. Trong lúc tìm đường lên phát hiện một thiếu niên trong rừng. Chúng qua tờ truy nã dán ở cổng thành, thấy giống Lý Vanh. Hắn trật chân, vẻ mấy ngày ăn uống, chỉ còn chút thở. Chúng cho uống vài ngụm nước, Chi Vũ ở trông chừng, còn vội về kinh báo tin”.
Lâm Vân Yên sang Tiểu Đoạn Thị. Tiểu Đoạn Thị hiểu ý, : “Con nhanh đưa nó gặp Quốc công gia, chuyện quan trọng, đừng chậm trễ”.
Xe ngựa rời khỏi phủ Thành Ý Bá, nhanh chóng về phía Thiên Bộ lang. Trên đường, Chi Hoài kể thêm vài chi tiết. Dựa theo dấu vết đất, khe núi ít ai lui tới. Nếu do vô tình trượt xuống, họ cũng chẳng thể đến đó. Có lẽ Lý Vanh cũng ngã xuống lạc đó. Xung quanh ai, nhưng Chi Hoài và Chi Vũ dám chủ quan. Chi Vũ giỏi leo trèo, bèn chọn một ngọn cây cao đỉnh canh chừng, còn Chi Hoài trèo, nên mới về báo tin. Lẽ báo quan , nhưng Chi Hoài mới nhập kinh, e rằng việc đường đột sẽ gây phiền phức cho phủ, nên nghĩ đến tìm lớn trong nhà . Thành Ý Bá ở phủ, nhưng gặp Lâm Vân Yên về thăm nhà nên bèn đến tìm.
Tại Thiên Bộ lang.
Khi Từ Giản lên xe ngựa, thấy cả Chi Hoài cũng mặt, thì khỏi ngạc nhiên. Nghe Lâm Vân Yên kể qua tình hình, bèn bước xuống xe, bảo Tham Thần chuẩn ngựa. Hắn hỏi: “Biểu ca cưỡi ngựa ?”.
Chi Hoài thành thật trả lời: “Tài cưỡi ngựa của giỏi”.
Từ Giản hỏi thêm: “Biết đường chứ?”.
“Quốc công gia yên tâm”. Lần Chi Hoài tự tin đáp: “Ta giỏi nhớ đường”.
Ngựa dắt đến.
Từ Giản cùng Chi Hoài cưỡi ngựa, Tham Thần theo . Ba thẳng đến phủ nha môn thủ . Vừa núi tìm bắt Lý Vanh, Vạn Đường lập tức theo lời Từ Giản, chọn sáu cưỡi ngựa nhanh nhẹn, bản ông cũng chần chừ, cùng đoàn. Ngựa phóng nhanh khỏi thành.
Vạn Đường hỏi: “Vậy những đủ ?”.
Từ Giản thúc ngựa, đáp: “Chỉ phát hiện một Lý Vanh, tình trạng của cũng giống như ai ở gần đó”.
Ngựa phi nhanh qua những đoạn đường bằng phẳng. Đến lối lên núi thì còn đỡ, nhưng đến rừng thì trở nên gập ghềnh hơn. May mà cả đoàn đều là cưỡi ngựa giỏi, đổi là thường xuống ngựa mà bộ .
Dãy núi Tây trải dài, nếu vị trí cụ thể, tìm trong đó cũng khác nào mò kim đáy bể. Chi Hoài chịu đựng những cú xóc nảy, tuy khó chịu nhưng để ảnh hưởng đến việc chỉ đường, chỉ hướng cho . Đến khe núi, tiến thêm một đoạn, bất chợt họ thấy tiếng chim hót vang.
“Là Chi Vũ”. Chi Hoài đặt hai tay bên miệng, đáp bằng một tiếng kêu của loài chim. Chẳng bao lâu, Từ Giản thấy từ ngọn cây phía trượt xuống. Chi Vũ lau mồ hôi trán, chỉ tay: “Chưa ai khác đến, đó ngay phía ”.
Cả đoàn xuống ngựa. Vạn Đường tính nóng vội, vội chạy đến nơi Chi Vũ chỉ. Quả nhiên, mặt đất một , vóc dáng chỉ chừng mười tuổi hơn. Vạn Đường chạy thêm vài bước, cúi xuống kỹ thiếu niên, đó sang Từ Giản hét lớn: “Chính là , chính là Lý Vanh”.
Từ Giản cũng xổm xuống bên cạnh Lý Vanh. Thiếu niên nhắm chặt mắt, môi nứt nẻ. Hắn thử thở của Lý Vanh, thì thấy yếu ớt.