Yến Từ Quy - Chương 436: Một trang chữ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:55:02
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngự thư phòng.
Tào công công dẫn Từ Giản . Thánh thượng một bộ thường phục, trực tiếp thẳng: "Trong buổi triều sớm, trẫm thấy khanh điều ”.
"Vâng”. Từ Giản đáp: “Tấn Vương vượt ngục, chuyện liên quan đến tung tích của , thần nghĩ vẫn cần cẩn trọng hơn nữa. Trong triều thể vẫn còn đồng đảng của ”.
Thấy Thánh thượng gật đầu, Từ Giản tiếp tục: "Ngài còn nhớ tấm thẻ vàng tìm ở ngõ Trần Mễ ?".
"Đương nhiên là nhớ”.
Lúc đó, để hóa giải tình thế nguy hiểm của Lý Thiệu, Từ Giản đề nghị giấu hai thỏi vàng ở căn nhà đó. Quan phủ tới khám xét Đạo Hành, từ đó liên kết Đạo Hành với Vương Lục Niên và Lý Mịch. Lợi dụng manh mối để hướng sự chú ý của triều đình về phía Lý Mịch, khi quả là một cách ứng phó tồi. Điều khiến Thánh thượng bất ngờ là, ngoài hai thỏi vàng mà Từ Giản giấu, trong căn nhà đó còn phát hiện một tấm thẻ vàng của sứ đoàn Cổ Nguyệt. Tình hình lập tức trở nên càng rối rắm hơn. Cuối cùng, chuyện ở ngõ Trần Mễ cũng khép , cha con nhà họ Lưu đày, tước công danh. Thánh thượng vẫn thôi nghĩ đến "thẻ vàng”. Đó là một bí ẩn lời giải. Thực tế, thẻ vàng là do Từ Giản âm thầm cất giấu . Hắn dùng thẻ vàng để nắm bắt cảm xúc của Tấn Vương, và cũng dùng nó để phá hỏng bản nhận tội mà Lưu Tĩnh dày công chắt lọc từng từ. Đến nay, Từ Giản tuyệt đối thể tiết lộ chuyện thẻ vàng với Thánh thượng, cũng như sẽ đưa Tô Xương ánh sáng. Vì thế, nhắc đến thẻ vàng.
"Hiện thể khẳng định rằng, Đạo Hành là thuộc hạ của Tấn Vương”. Từ Giản : “Ngôi nhà ở ngõ Trần Mễ cũng là do Tấn Vương ”.
"Lưu Tấn dùng rượu và hoa sắc lấy lòng Thái tử, còn Tấn Vương lợi dụng ý đồ của Lưu Tấn để tạo cơ hội dẫn dụ Thái tử đường tà. Và còn những từ đoàn sứ thần Cổ Nguyệt xuất hiện ở đó. Những thương nhân bình thường thể nơi mà Tấn Vương sắp xếp cho Thái tử? Rõ ràng hai bên mối liên hệ sâu xa hơn”.
Thánh thượng vuốt cằm, hiểu ý của Từ Giản: "Ý khanh là cấu kết với Cổ Nguyệt? chúng và Cổ Nguyệt ký kết liên minh, mở rộng giao thương, cũng từng chịu thiệt”.
Từ Giản chuẩn kỹ lưỡng, đẩy việc về phía Lưu Tĩnh: "Lúc đó, tiếp đón sứ thần là việc của Hồng Lư Tự, mà phụ trách chính là Lưu Tĩnh. Thần từng Lưu Tĩnh mắng Tô Nghị, đại ý là, Tô Nghị vốn là tiếng trong triều đình Cổ Nguyệt, chỉ nổi lên khi đầu tiên đến Đại Thuận thời tiên đế. Khi , Lưu Tĩnh từng gặp Tô Nghị. Người tuy còn trẻ, cũng quyền lực trong đoàn sứ thần, nhưng thích thể hiện. Triều đình lúc đó lo tập trung nội chính, mong dùng Cổ Nguyệt để kiềm chế Tây Lương, đưa nhiều điều kiện ưu ái, nhưng Tô Nghị hài lòng, đàm phán còn vài đòi hỏi quá đáng, dường như nắm rõ giới hạn của chúng , tuy gây khó khăn nhưng vẫn ở mức chấp nhận . Vì thế, khi trở về, Tô Nghị lập tức nổi lên, trở thành nhân vật quan trọng trong triều đình Cổ Nguyệt. Đến gần đây nhất, chặt thêm một nhát, nhưng Lưu Tĩnh cương quyết nhượng bộ, còn tức đến mức ít mắng Tô Nghị. Thần nghĩ rằng tuy chúng chịu thiệt, nhưng những lợi ích vốn thể chiếm lấy hết. Tô Nghị nắm rõ giới hạn của chúng , nếu giao dịch ngầm với Tấn Vương thì chuyện đều thể hiểu . Tấn Vương nâng đỡ Tô Nghị, còn Tô Nghị trích một phần tiền bạc cảm tạ Tấn Vương. Khoản tiền đó thể dùng để nuôi binh tích trữ lương thực, còn nhiều cách dùng khác nữa. Nếu hai giao tình nhiều năm, khi Tấn Vương nhận thấy tình hình bất , khả năng sẽ tìm đến Tô Nghị, cầu xin viện trợ”.
Ánh mắt Thánh thượng tối sầm . Ngài chấp nhận khả năng Tấn Vương và Tô Nghị mối liên hệ, nhưng vẫn hoài nghi về mức độ giúp đỡ mà Tô Nghị thể cung cấp.
"Cổ Nguyệt do Tô Nghị định đoạt”. Thánh thượng : “Can thiệp nội chính của mang lợi ích cho họ”.
" vẫn đề phòng họ, cũng đề phòng Tây Lương. Chẳng ai Tấn Vương hứa hẹn điều gì với Tô Nghị”. Từ Giản : “Theo thần, thời gian dành cho Tấn Vương còn nhiều nữa. Hắn còn là Vương gia, thể từ từ tính toán, dùng phận và tiền bạc để lôi kéo nhân tâm. khi giả c.h.ế.t, mất cơ hội khuấy động nơi trung tâm kinh thành, việc hồi sinh là dễ dàng, từng theo sẽ tính toán lợi hại và thể dần dần... Kéo dài càng lâu, tay chân Tấn Vương thể sử dụng và tin tưởng sẽ càng ít, nên phương án nhất là đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, kích động biên cương nổi loạn, tự khởi binh, khiến ngài bận rộn đối phó”.
Nói đến đây, Từ Giản dừng một chút, quyết định bổ sung một liều mạnh: "Tấn Vương thể liên hệ với Cổ Nguyệt, ngài dám khẳng định cài cắm trong Tây Lương? Vì ngai vàng , khổ tâm tính toán suốt mười mấy năm, chừng đó đủ để nhiều việc ”.
Thánh thượng gật đầu đồng ý: "Phải, trẫm cần đề phòng . Trẫm sẽ lập tức truyền lệnh tăng cường phòng thủ ở ải Dụ Môn, chỉ ở đó, mà các cửa ải khác cũng ”.
Vấn đề xa bàn xong, tiếp theo là những chuyện mắt. Suốt cả buổi sáng, tin tức ngừng truyền Ngự thư phòng. Các nha môn theo chỉ thị trong buổi chầu, ai lo việc nấy. Phủ Tấn Vương cùng hai ngôi nhà kết nối kiểm tra triệt để, tập trung tìm kiếm sổ sách, thư tín các loại, những lão thần giỏi tính toán ở Thiên Bộ lang cũng chuẩn sẵn sàng, sẽ rà soát từng tài liệu, bất kể thật giả, kiểm tra kỹ lưỡng mới . Phủ Thuận Thiên điều động một phần nhân sự, phối hợp với nha môn thủ , lục soát từng nhà trong kinh thành. Nhà đẻ của Đổng phi từ khi bà qua đời cũng dần lụi tàn, nay còn như xưa, nhưng về nguồn gốc của các phương t.h.u.ố.c độc, cũng như những việc họ từng hỗ trợ Đổng phi và Lý Độ tranh đoạt ngai vàng, tất cả cần truy xét.
Từ Giản nhận mệnh đến đại lao, tra hỏi Tống Thiêm sự.
Người lính đó đến thẩm vấn nhỏ giọng thưa với Từ Giản: "Quốc công gia, tên cứng đầu lắm, phủi sạch chịu nhận gì cả”.
Từ Giản gật đầu, đang trói khung tra tấn. Tóc tai bù xù, trông cực kỳ nhếch nhác, mặt dính máu, rõ là của chính là của ai dính trong cuộc "hỗn chiến" đó.
"Hai năm , cả nhà Chu Xướng xử trảm, ngươi đến xem ?".
Tống Thiêm sự ngẩn một lúc. Hắn nghĩ rằng Quốc công gia sẽ hỏi chuyện đào thoát của Vương gia, chuẩn sẵn cả một đống lý lẽ vòng vo để đối phó. Dù gì cũng tuyệt đối nhận. Thánh thượng xử tử , chấp nhận, nhưng dù c.h.ế.t, cũng bao giờ bán Vương gia. ngờ, Quốc công gia hỏi chuyện Chu Xướng, từng là Anh Quốc công.
Tống Thiêm sự đoán dụng ý của Từ Giản, nhưng tỏ là oan ức chứ cứng đầu hợp tác, nên thật thà đáp: "Có đến xem”.
"Chu Xướng là đồng đảng của Tấn Vương, hai câu kết từ thời tiên đế”. Từ Giản chậm rãi : “Ta ngạc nhiên, bởi Tấn Vương nghĩ cách nào cứu Chu Xướng. Chu Xướng dù rõ vứt bỏ, tôn tử cũng giữ nổi mạng, nhưng vẫn khai Tấn Vương …”.
Tống Thiêm sự c.ắ.n chặt răng.
"Chuyện gì đáng ngạc nhiên? Đã chọn trung thành với chủ, tính mạng cũng thuộc về chủ , nào chuyện phản bội chủ? Lòng trung thành chính là thứ quan trọng nhất. Phụ Quốc công vốn xuất từ võ tướng, hiểu đạo lý ? Chẳng lẽ khi trận, nếu một ngày nào đó bắt, ông cũng sẽ phản bội Đại Thuận ?".
Đang nghĩ ngợi, bỗng Từ Giản tiếp: “Mấy tên nội giám thì , vốn con cháu, nhưng ngươi và Chu Xướng là thế nào? Chu Xướng khi c.h.ế.t còn Vương gia phanh phui, thể là đ.á.n.h cược một hy vọng sẽ truy phong khi c.h.ế.t. Đến ngươi, khi mà Vương gia là ch.ó cùng đường, dù trốn thoát cũng chỉ sống cảnh lẩn trốn, ngươi còn tin rằng thể ?".
Lời phản bác của Tống Thiêm sự dâng lên tận họng nhưng kịp nhận thể mắc bẫy Phụ Quốc công. Sao thể tranh luận với Phụ Quốc công về việc liệu Vương gia thể ?
"Ngài hiểu lầm ”. Tống Thiêm sự vội : “Ta tuyệt đối cấu kết với Vương gia, thả khỏi đại lao. Với , trong lúc hỗn loạn Vương gia cũng c.h.ế.t ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-436-mot-trang-chu.html.]
"Thật ?". Từ Giản khẩy, phản bác: “Chỉ là một tên thế . Nhát kiếm ngươi đ.â.m mặt , góc độ và lực đủ”.
Tống Thiêm sự tròn mắt kinh ngạc. Thì Phụ Quốc công thấu kế thoát xác của Vương gia? Hèn chi bên t.h.i t.h.ể thế lâu đến . Thôi . Kế hoạch thoát của Vương gia kẽ hở. May , rời khỏi nơi , xem như trong cái rủi cái may. Phụ Quốc công phát hiện ? Trước khi Thánh thượng tới, chính Tống Thiêm sự cũng xem kỹ khuôn mặt đó, rõ ràng khác gì thật.
Từ Giản và : “Vì chỉ ngươi trói khung, còn hai tên thì vẫn ở trong lao? Vì họ gì, ngươi kéo , còn ngươi thì tham gia việc đổi và g.i.ế.c chóc. Ta , khác với đám nội giám theo Vương gia, chúng tôn tử, còn ngươi thì nhi tử. Ngươi thể cứng miệng, sẽ cho bắt nhi tử ngươi đến đây, để xem ngươi chịu ”.
Tống Thiêm sự hoảng sợ, mặt trắng bệch: “Ngài tra hỏi là , nhưng lấy nhi tử uy hiếp, chuyện thật quá đáng".
"Ở quan phủ luật lệ”. Từ Giản điềm tĩnh đáp: “Ta sẽ đụng đến nó, chỉ việc bẩm báo Thánh thượng. Việc hệ trọng, Vương gia ý mưu phản, ngươi là đồng đảng của , ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi c.h.ế.t thì gia đình sẽ bình an ?".
"Vu khống vô lý quá". Tống Thiêm sự hùng hổ đáp: “Dù cả nhà cũng là đường c.h.ế.t, ngài lấy nhi tử uy hiếp, thì ích gì?".
"Ngươi việc trong lao, rõ ?". Từ Giản hỏi : “Là c.h.é.m đầu gọn gàng, là tận mắt nó thử hết mấy dụng cụ tra tấn ?".
Tống Thiêm sự run rẩy lời , thực sự hoảng sợ. Bản sợ c.h.ế.t, nhưng con , đành lòng? Phụ Quốc công chỉ đe dọa suông. Người đàn ông từng trận, g.i.ế.c bao quân Tây Lương, chuyện m.á.u me với chỉ là chuyện thường. Tống Thiêm sự cũng về một chuyện của Phụ Quốc công – thể phế truất phụ, lưu đày em ruột thịt – nào dễ đùa.
"Ta… …", Tống Thiêm sự nghẹn ngào, cuối cùng òa .
Thấy còn kháng cự, Từ Giản tiếp tục hỏi: “Ngươi gặp Vương gia khi nào, ở , các ngươi gì cho những năm qua? Đêm qua thoát thế nào, về ? Kể rõ từng chuyện một”.
Tống Thiêm sự lắp bắp trả lời. Hắn và Vương gia quen từ cuối triều tiên đế, cũng từng ủng hộ , chỉ tiếc ngôi vị cuối cùng lọt tay khác. Bao năm nay, chỉ truyền đạt vài tin tức trong cung cho Vương gia mà thôi. Vài năm , khi còn là một tiểu thị vệ, bổng lộc đủ nuôi cả gia đình, may cha và con trai đồng thời ngã bệnh, cuộc sống trở nên khó khăn. Chính Vương gia giúp , đưa cho tiền bạc và t.h.u.ố.c men, nhờ gia đình mới vượt qua kiếp nạn . Nhớ ơn đó, nên lòng trung thành của với Vương gia là thể lay chuyển. Và giờ đây, Vương gia giam trong ngục. Để xảy sơ sót trong kế hoạch, Vương gia tiết lộ tất cả, chỉ phần việc của mà thôi.
"Ta đưa đến chỗ tiếp ứng, đó về đây, đợi thời gian đúng mới hành động”. Tống Thiêm sự .
Từ Giản hỏi: “Thời gian đúng là khi nào?".
"Khoảng thời gian định, đó chừng một khắc rưỡi thì… Vương gia căn dặn như thế”.
"Ngươi ai là tiếp ứng ?". Từ Giản hỏi tiếp.
"Họ đều mặc đồ đen, mang đèn lồng nên nhận rõ mặt, chỉ họ đều là nội giám”. Tống Thiêm sự chán nản đáp: “Đến chỗ điện Chiêu Dương thì rời , còn đó họ , thực sự . Những gì kể hết ”.
Việc lấy cung từ sẽ do các thị vệ đảm nhiệm, đợi phán quyết . Từ Giản rời khỏi đại lao, tiên báo cáo Thánh thượng, hỏi Tào công công mượn mấy bơi, để họ xuống hồ kiểm tra. Phía bắc điện Chiêu Dương một hồ nước chảy tự nhiên… Nước trong hồ sâu lắm, các nội thị cẩn thận lội xuống nước, quan sát tình hình đáy hồ. Cuối cùng, họ tìm thấy một vài dấu vết tại con đường nước nối hộ thành hào. Từ Giản ước tính thời gian. Lý Độ rời đại lao, thẳng tiến đến nơi , và khi rời cung và xuất hiện ở hộ thành hào, chính là lúc Từ Giản đang phi ngựa đến cổng Nam Cung. là chậm một bước. Rời cung, Từ Giản xác định vị trí Lý Độ lên bờ, nhưng việc truy tìm giữa biển rộng lớn thì hề dễ dàng.
Những ngày đó, kinh thành như chìm trong bầu khí căng thẳng. Quan sai tuần tra dày đặc phố, cổng thành cũng kiểm soát chặt chẽ. Các văn thư truy nã gửi từ kinh thành khắp các châu phủ. Những quan viên từng qua với Lý Độ vội vàng thể hiện lòng trung thành với Thánh thượng, khai báo tất cả những gì thấy, chứng kiến, để tránh liên lụy. Tuy nhiên, tung tích của Lý Độ vẫn bặt vô âm tín.
Đêm xuống.
Trước cửa một tiệm hương liệu phố Tây, hai chiếc đèn lồng đỏ treo cao, sáng rõ. Tham Thần đến đó, mang về cho Từ Giản một mẩu giấy.
“Hắn thấy mặt thuộc hạ”. Tham Thần .
Từ Giản yên tâm với thủ của Tham Thần. Mở mảnh giấy , đó chỉ hai dòng chữ. Một dòng là một ký tự, dòng còn là một chữ đơn lẻ: “Đồng”.
Từ Giản đưa mảnh giấy cho Tham Thần xem: “Gọi Huyền Túc đến phủ chỉ huy ngay”.
Tham Thần hỏi: “Có cần thông báo cho Vạn đại nhân ?”.
“Ông tra của ông ”. Từ Giản : “Chúng bắt của chúng ”.
Không lâu , họ gặp Vạn Đường. Vạn đại nhân ngạc nhiên: “Ngõ Tiểu Từ? Hôm qua tra qua một mà”.
“Vậy tra thêm nữa”. Từ Giản đáp.