Yến Từ Quy - Chương 432: Rắn hổ mang

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:59
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong, Lý Thiệu dần chuyển từ khó tin sang giận dữ. Hóa từng tin tưởng lừa dối bấy lâu, nghĩ đến mà lòng bừng bừng phẫn nộ.

“Thật là đồ chẳng gì”. Lý Thiệu nghiến răng: “Coi như con rối mà đùa cợt”.

Từ Giản cúi mắt. Hắn đương nhiên nhắc những lời mà Lý Độ từng nhận xét về Lý Thiệu. Mấy từ như “ngu ngốc” “vô dụng” chắc chắn sẽ khiến Lý Thiệu phát điên.

Thánh thượng thấy con thông suốt, bèn khuyên răn: “Thiệu nhi, trẫm cao, thì vẻ oai phong, nhưng kỳ thực chẳng dễ dàng gì. Bao năm vua, mà vẫn còn rình mò như hổ rình mồi. Về con cũng hiểu điều , tự xét hằng ngày, đừng bao giờ nghĩ rằng yên cần đề phòng”.

Lý Thiệu mím môi lắng . Giờ đây, Lý Thiệu chỉ còn là một Thái tử phế truất, địa vị cao sang xa vời lắm . , cái từ “ ” thì thích. như Từ Giản đó, thời gian và cơ hội để phục hồi danh dự. Còn khi phục hồi... Phụ hoàng từng nuôi hổ mà trừ hậu họa, nhưng Lý Thiệu thì sẽ dại dột như thế. Lý Miễn, Lý Lâm, mấy đứa nhóc con đừng mong yên tay . Hắn cầu cho lòng bình an, chỉ cần thể diệt trừ hậu họa là đủ.

Thánh thượng hề những suy nghĩ cực đoan và đáng sợ của Lý Thiệu, chỉ căn dặn đôi lời: “Lý Độ cài nhiều năm, đến giờ trẫm vẫn còn bao nhiêu đồng đảng. Từ Giản mấy ngày tra xét kỹ lưỡng vụ án của Lý Độ, thể cùng con đến Hình bộ quan chính. Con nhất nên ở trong cung, Tam cố giảng bài. Nếu đến nha môn thì nên mang theo nhiều thị vệ. Trẫm lo rằng bọn còn của Lý Độ sẽ tay hại con”.

Nghe , Lý Thiệu động lòng suy tính. Công việc ở Hình bộ tuy thú vị mấy, nhưng còn hơn ở cung đối diện với Tam Cố. Vả , giờ đây là lúc tra án lớn, bên ngoài nhiều tin tức, thể ngóng ít. Không giống như ở cung, mỗi đều lấp l.i.ế.m hoặc cố ý gì.

“Nhi thần bỏ lỡ công việc ở Hình bộ”. Lý Thiệu đáp: “Nhi thần sẽ dẫn đủ thị vệ, còn cả Uông Cẩu Tử cùng… , Uông Cẩu Tử ? Nhi thần tìm thấy ”.

Tào công công , vội vàng giải thích: “Điện hạ, Uông Cẩu Tử chính là của Tấn Vương, lão nô giữ ”.

“Cái gì?”. Lý Thiệu kinh ngạc: “Hắn đến từ Vĩnh Tế cung ? Dù mưu mô cũng của Lý Tuấn, liên quan đến Nhị bá phụ?”.

Tào công công âm thầm thở dài. Biết rằng Điện hạ nhạy bén lắm về những chuyện , nhưng ngờ đến lúc nhạy bén đến . Sợ Thánh thượng nổi giận, Tào công công vội vàng : “Trong Vĩnh Tế cung ít của Tấn Vương cài ”.

Lý Thiệu:...

Hắn cứ tưởng Uông Cẩu Tử là nhanh nhẹn và trung thành. Thật ngờ cuối cùng là tai mắt của khác. Phùng Thường, Uông Cẩu Tử đều là của Nhị bá phụ. Còn Quách công công là do Tào công công sắp xếp. Người bên cạnh là “ ngoài”. Không chỉ là nội thị, ngay cả Từ Giản cũng . Từ Giản tín của phụ hoàng, mối quan hệ hiện tại chỉ là liên minh tạm thời. Lý Thiệu dám tin tưởng, ai khi nào Từ Giản và Ninh An sẽ tìm cách hại nữa. Lý Thiệu càng nghĩ càng thấy khó chịu, hóa bản đơn độc đến thế. Nghĩ , vẫn thấy Lưu Tấn đáng tin hơn một chút. Lưu Tấn tuy ngu ngốc, dễ kẻ khác dụ dỗ, , Nhị bá phụ dụ dỗ, nhưng ít vẫn trung thành với .

Bên cạnh, Từ Giản đặt chén xuống, dậy bẩm với Thánh thượng: “Thần đến mấy nha môn xem xét, tiến triển mới”.

Thánh thượng gật đầu đồng ý.

Tào công công tiễn Từ Giản ngoài, lo lắng : “Vẫn tung tích của Điện hạ Lý Vanh, lão nô vẫn yên lòng”.

“Ta cho rằng, so với Điện hạ Lý Vanh, vị Vương gia trong ngục mới dễ sinh sự hơn”. Từ Giản đáp.

Tào công công mỉm buồn.

Phủ Thuận Thiên ngay trung tâm kinh thành, truyền tin giữa các nơi tiện lợi hơn nhiều so với Thiên Bộ lang, nơi mỗi nha môn đưa tin. Để thuận tiện cho việc điều tra, các quan Tam Ti tham gia vụ án cũng đều tụ họp ở phủ Thuận Thiên, việc trong hậu nha. Những viên ôm từng chồng giấy chạy qua chạy . Đó là các bức truy nã, từ Lý Vanh, Diệp công công, đến bất cứ ai từng xuất hiện bên cạnh Lý Độ nhưng nay bặt tăm đều vẽ , chuẩn dán khắp thành. Ngoài , còn gửi một đến các cổng thành để đối chiếu , và để các binh lính gác cổng nhớ xem đó ai trông giống những trong tranh .

Từ Giản bước phủ Thuận Thiên gặp ngay Vạn Đường.

Vạn Chỉ huy sứ lau mồ hôi : “Làm theo ý của Quốc công gia, bọn lục soát kỹ lưỡng căn nhà đó, cuối cùng cũng kết quả. Đã tìm thấy một đường hầm bí mật, quanh co khúc khuỷu, cuối cùng nối thư phòng của phủ Tấn Vương”.

Từ Giản “vất vả” với Vạn Đường. Đan Thận bận rộn đến mức bù đầu, đang cùng các quan viên Tam Ti tra xét những dẫn từ phủ Tấn Vương. Từ nội thị, tiểu đồng, bà tử, đến nha , đều tra hỏi kỹ lưỡng.

“Không tiến triển gì nhiều”. Đan Thận thật thà , suy nghĩ bổ sung thêm: “Bọn bàn , trong căn nhà đến mười mấy hai mươi , ngày ngày ăn uống sinh hoạt cũng ít. Vừa tra xét các cửa hàng mà phủ Tấn Vương mua đồ, chuẩn đến đó hỏi thăm, nếu cùng mua từ một nơi thì đỡ công sức hơn”.

Từ Giản xong, : “Nếu Tấn Vương cẩn thận, e rằng sẽ cho phép mua sắm ở một chỗ”.

“Phải”. Đan Thận đồng ý: “Tí nữa sẽ cho đến hỏi thăm xung quanh, xem ai thấy căn nhà từng mua đồ, đồ mang đến từ cửa hàng nào. Còn dọn vệ sinh ban đêm cũng , họ thể áng chừng ở đây”.

Ngoài việc ước lượng , quan trọng hơn là chân dung phác họa. Những giao hàng, thu dọn vệ sinh, đều từng gặp trong nhà, thể vẽ hình ảnh thì càng . Từ Giản qua tình hình, rời khỏi phủ Thuận Thiên.

Ngày hôm , kinh thành vì cuộc vây phủ của Ngự Lâm quân, vì những tờ lệnh truy nã và những cổng thành kiểm tra kỹ lưỡng mà trở nên căng thẳng lạ thường. Dân chúng chỉ ngóng đôi ba câu chuyện rời rạc, rõ thực hư, ai nấy đều tự dệt nên câu chuyện riêng. Trên phố Tây, một cửa tiệm hương liệu đang đóng cửa. Dù đến giờ thường lệ nhưng chuẩn hạ cửa. Ở sân cửa tiệm, Tô Xương cực kỳ lo lắng, trông vô cùng bất an.

“Hôm nay đóng cửa nghỉ, ngày mai mở ”. Hắn gọi nhắn với : “Ta về đây, lẽ mấy ngày tới đây nữa, ngươi chú ý quán xuyến cửa tiệm giúp nhé”.

Khi một tiếng, Tô Xương xách theo túi đồ nhỏ, mở cửa rời . tới cuối ngõ, cảm thấy đặt tay lên vai từ phía . Tô Xương giật , hoảng sợ đến mức định la lên, nhưng kịp phát tiếng thì dùng lực, chỉ một cái vung tay đ.á.n.h ngã xuống. Lúc , phía phía ngõ vắng ngắt một bóng .

Tô Xương nâng lên xe ngựa trong tình trạng ngất xỉu. Đến khi tỉnh , mắt bịt kín bằng một miếng vải, tứ chi trói chặt ghế, tài nào cử động . Trong lòng chỉ than thầm, thấy giọng ai đó cất lên hỏi han. Giọng , chính là giọng từng đây.

“Vừa gom hết tiền bạc trong cửa tiệm, ngươi định trốn thế, Tô Xương?”.

Người hỏi ai khác ngoài Từ Giản. Đầu mối các nơi tiến triển gì đáng kể, đành nhắm đến Tô Xương. Tên vốn là của Cổ Nguyệt và mối quan hệ khá thiết với Tô Nghị. Lý Độ giờ chỉ còn là một kẻ thất thế, nhưng vẫn còn đó một mối liên hệ với Tô Nghị trong bóng tối. Từ Giản đương nhiên moi thông tin từ Tô Xương.

“Tô Nghị bảo ngươi chạy trốn ?”. Từ Giản ngừng một chút, chuyển giọng: “Không ngươi rằng ngươi ai là ăn cùng Tô Nghị ? Vậy tại hôm nay bỏ trốn?”.

Tô Xương sợ hãi, nhưng khi trả lời, cố gắng dò hỏi: “Ngài hứng thú g.i.ế.c hôm nay ?”.

Từ Giản bật mỉm : “Vẫn là hứng”.

“Vậy thì , thì ”. Tô Xương thở phào nhẹ nhõm.

Từ bắt trói để tra hỏi, vẫn rõ đối phương là ai, trở về cũng lo sợ nguôi. may mắn là đúng là giữ chữ tín, hứng là hứng. Thời gian trôi qua, Tô Xương cũng dần buông lỏng tâm trí.

“Lúc thật sự ”. Tô Xương hiểu rõ để giữ mạng sống thì thành thật, bèn hết chuyện: “Chỉ là mấy hôm , nhận một bức thư khẩn gửi gấp cho Tô Nghị”.

“Ta chỉ là trung gian, suy nghĩ nhiều mà chuyển ngay thôi. hôm nay trong thành xảy chuyện, phủ Tấn vương vây, buổi chiều thấy nha môn dán cáo thị khắp nơi. Lúc mới nhận điều bất ”.

“Kẻ ăn với Tô Nghị xem ngã ngựa ”.

“Nói thật lòng, chỉ là một buôn bán, rõ cũng hứng thú với những chuyện của Tô Nghị, chỉ ăn kiếm sống”.

“Suốt năm nay chăm chút cửa tiệm của , dám mơ giàu to, nhưng cũng kiếm chút bạc, cố gắng thêm một chút thì cuối năm thể đón cả nhà qua đây sống. Ta thật sự dính dáng mớ rắc rối ”.

“Vì , chỉ cần cảm thấy gì bất thường là chạy ngay, ngờ vẫn ngài bắt ”.

Từ Giản xong, bình phẩm một câu: “Ngươi cũng khá là lanh lẹ đấy”.

Tô Xương cố gắng nặn một nụ , đáp: “Không dám nhận là lanh lẹ”.

Từ Giản hỏi tiếp: “Giờ ngươi Tô Nghị đang ăn cái gì chứ?”.

Tô Xương xong câu , nụ mặt lập tức trở nên gượng gạo. Mắt bịt kín bằng vải, chẳng thấy gì, đến cả ánh sáng lờ mờ cũng lọt qua . Tầm che khuất, lòng càng thêm lo lắng. Hắn l.i.ế.m liếm môi, để lời cứ thế tuôn . Với , lải nhải mấy câu cũng khiến lòng bớt lo sợ hơn.

“Lần thật sự gạt ngài, dù quen từ nhưng kẻ liều mạng vì Tô Nghị, mà cũng chẳng bao giờ thẳng thắn với hết chuyện”.

“Ban đầu chỉ nghĩ, Tô Nghị liên hệ với bên để ăn buôn bán”.

“Cổ Nguyệt như Đại Thuận, Đại Thuận đất lớn của nhiều, còn Cổ Nguyệt của chúng chỉ mấy thứ như hương liệu, ngựa từ Tây Vực, hai bên trao đổi, giá , đôi bên cùng lợi”.

“Với công thì Tô Nghị xem như thêm chút thành tích, thể vững trong quan trường, còn tư chúng kiếm thêm chút bạc lẻ, những kẻ buôn bán nhỏ như cũng miếng canh nóng để ăn cùng”.

“Thật ngoa, từ khi Tô Nghị đầu đến Đại Thuận, hai bên thành tâm giao hảo, quan binh bảo vệ dân buôn, Đại Thuận càng coi trọng thương nhân. Nhất là ở ngoài biên cảnh, ít khi gặp bọn mã tặc, việc buôn bán cũng an và yên tâm hơn nhiều. Vì , nhiệt tình tham gia đoàn sứ giả”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-432-ran-ho-mang.html.]

“Làm ăn kiếm tiền, thể để tâm chút ít?”.

nay , các ngài đang vây phủ Tấn vương”.

“Chuyện của Tấn vương và Tô Nghị khác hẳn , Tấn vương đơn giản chỉ thành tích và bạc, còn đồn là kẻ sát hại trong Vĩnh Tế cung, ngoài còn bảo ý đồ tạo phản”.

“Tấn vương khi xảy chuyện còn tìm gặp Tô Nghị, nếu Tô Nghị chỉ lôi thì thôi, lỡ mà họ sớm là đồng bọn âm mưu tạo phản, cũng tiêu đời ?”.

“Vì mới trốn”.

Tô Xương càng càng kích động. Hắn thật lòng. Cả đời chẳng qua cũng chỉ là một thương nhân, dù buôn bán lớn nhỏ, chỉ khác ở quy mô mà thôi. Hắn bước quan trường, càng kiếm bạc mà còn mạng để hưởng.

“Ta ngài là vị cao nhân nào, nhưng hề dối lời nào”. Tô Xương cuống quýt : “Ngài xem, nếu thật sự trung thành tận tụy với Tô Nghị, thì khi bắt, báo cho Tô Nghị …”.

"Tô Nghị đây vấn đề, mà đồn còn lộ tên ‘Đồng công công’ , xử thì Tấn vương cũng chẳng để sống yên”.

Tô Xương nhấn từng lời, ánh mắt lóe lên vẻ nghiêm túc: "Ta thực sự chỉ kiếm tiền, chẳng dính phản nghịch".

Thấy sức chứng minh trong sạch, Từ Giản khỏi khẽ.

"Tô Xương”. Từ Giản chậm rãi : “Đây là kinh thành Đại Thuận, là nơi chân thiên tử đặt tới. Ngươi lập nghiệp nơi đây, còn định đón nhà qua, dựa Tô Nghị, chẳng chút mơ hồ ? Nước xa cứu lửa gần, còn rồng mạnh cũng át rắn nơi . Huống hồ, Tô Nghị chẳng là rồng mạnh gì cả”.

"Vâng, đúng là như ". Tô Xương vốn là mua bán, đầu óc lanh lẹ, miệng cũng nhanh nhảu: "Ta vốn là vùng Cổ Nguyệt, học Hán văn chỉ để giao thương với Đại Thuận thôi. Lúc mới nghề, chẳng mối quan hệ gì, mới theo Tô Nghị, dựa chút lợi rơi từ kẽ tay mà dựng nghiệp. Nếu còn biên ải buôn bán, bám Tô Nghị cũng tạm , nhưng giờ lấy nơi chính thì đổi thôi. Ngài chính là rắn đất nơi , về bám ngài, tin gì từ Tô Nghị đều sẽ báo ngài ngay".

Từ Giản tuy thích danh “rắn đất”, nhưng cũng phiền gì. Dù cũng chẳng định che chở gì Tô Xương, kẻ mua bán lắm mưu mẹo như thể bán Tô Nghị, tất nhiên cũng thể bán . điều đó ngăn cản Từ Giản khai thác thêm chút thông tin.

"Lần sứ đoàn về Cổ Nguyệt, Tô Nghị hành động gì ?". Từ Giản hỏi.

Tô Xương gượng: "Ta buôn bán ở đây, thông tin từ Cổ Nguyệt chẳng tường tận lắm”.

Câu trả lời dứt, gian bỗng im lặng, chỉ còn tiếng “cộc cộc cộc” nhịp nhàng, trầm thấp. Từ Giản gõ ngón tay lên tay vịn ghế, từng nhịp nhẹ nhưng dường như gõ thẳng n.g.ự.c Tô Xương. Thành ý. Phải thành ý. Tô Xương nhẩm nhẩm hai từ , rõ nếu tiếp tục che giấu, chẳng may đối phương nổi lòng sát hại, chắc chắn sẽ chịu thiệt lớn.

"Hơn nữa…”, Tô Xương hít sâu một , quyết tâm : "Ta rằng vài năm Tô Nghị từng vài lén lút đến Đại Thuận. Mấy giúp bên là thương nhân như , nâng đỡ mà lên. Ta từ trong sứ đoàn , tất nhiên hề nhúng tay chuyện đó. Có thể vì khi mới mở cửa hàng trong kinh, chờ vài năm định mới liên hệ với cũng nên”.

Tô Xương năng cẩn trọng, cung cấp tin tức, ngầm bộc lộ chút giá trị bản . Giờ Tấn vương bắt, của Đại Thuận hẳn cũng gặp gỡ Tô Nghị một phen. Tuy nhiên, nếu công khai hành động sẽ ảnh hưởng đến hòa khí, nên "giao lưu kín" sẽ đỡ rắc rối hơn. Đợi khi nào thể nắm tung tích của Tô Nghị, đó sẽ là món hàng quý giá cho . Thế nhưng, đối phương dường như bận tâm tới chuyện "vài năm ", mà chỉ hỏi về "vài năm ".

"Ngấm ngầm tới đây?". Từ Giản hỏi: “Từ Cổ Nguyệt đến Đại Thuận, dù đến kinh thành, cũng một quãng đường dài. Tô Nghị là quan viên Cổ Nguyệt, thể xin nghỉ dài như ?”.

“Phải ?”. Tô Xương mà giật . Trước đây nghĩ tới điều , nhưng trong sứ đoàn lúc đó nhắc đến, lẽ nào gạt ? “Ta cáo bệnh xin nghỉ, nhưng chắc chắn là thật đấy”.

“Nói , nếu giờ Tấn vương gửi gấp thư mật tới Tô Nghị, Tô Nghị lẽ sẽ bí mật tới Đại Thuận cứu ?”. Từ Giản hỏi, chầm chậm.

“Làm …”. Tô Xương làu bàu, thấy vội chữa lời: “Từ Cổ Nguyệt tới đây xa như thế, đến lúc Tô Nghị kịp đến nơi chắc Tấn vương thành thiên cổ . Chưa kể, Tô Nghị chỉ là quan văn, binh quyền, cho dù cũng chẳng thể tiến Đại Thuận. Hắn định lấy gì mà cứu Tấn vương? Chẳng lẽ kêu bọn mua bán chúng xông pha ? ngài ngại xa lắm, thư mật Tấn vương gửi chính tay giao, nếu Tô Nghị động tĩnh gì, ắt sẽ tìm đến liên lạc. Ngài cứ yên tâm, nhận tin sẽ báo ngay để ngài sớm chuẩn ”.

“Ồ?” Từ Giản nhướng mày: “Nghe đấy, nhưng tới lúc đó tìm , ngươi tới ?”.

Tô Xương lắc đầu, thậm chí rõ đối phương là ai. Cả hai gặp gỡ đều đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê đưa đưa , mở mắt thì bịt kín, gì.

"Thế thì ngài…", Tô Xương ngập ngừng hỏi.

“Có tin gì cứ treo hai chiếc đèn lồng đỏ cửa hàng, thắp sáng cả ban ngày, ắt sẽ tới”. Từ Giản đáp.

Nghe , Tô Xương chắc mẩm còn giữ mạng sống, bèn vội vã đồng ý. Từ Giản dậy rời . Nghe tiếng bước chân xa dần, Tô Xương khỏi thu . Rất nhanh, một cú chặt mạnh giáng xuống, Tô Xương mất dần ý thức, Tham Thần nhanh chóng đưa lên xe ngựa, tiễn về phố Tây. Từ Giản bước đều về hướng viện chính. Nửa đường, quản gia đến báo, rằng Quận chúa về, thế là bèn bước nhanh hơn.

*****

Hai chạm mặt cổng chính viện. Dưới ánh chiều tà, Lâm Vân Yên Từ Giản, khẽ cong khóe mắt mỉm . Cả ngày hôm nay nàng cảm thấy mệt. Không gì quá sức tốn công lao động, mà bởi dây thần kinh trong lòng cứ căng mãi, cách nào thư giãn. Dù tận mắt thấy Lý Độ Ngự Lâm quân áp giải , nàng cũng chỉ thở phào một , nhưng vẫn thể thả lỏng . Lý Vanh vẫn bặt vô âm tín. Đồng công công và những khác cũng đều biến mất. Hành vi của Lý Độ chứa đầy vẻ kỳ quặc, dường như còn âm mưu khác lộ rõ. Lâm Vân Yên nghĩ, lẽ đến khi thấy Lý Độ c.h.ế.t nàng mới thực sự an lòng. Không. Có lẽ đợi đến ngày Thánh thượng thực sự thất vọng với Lý Thiệu, đến ngày nàng và Từ Giản sẽ bao giờ vết xe đổ của kiếp , nàng mới thể thư thả.

Từ Giản bước đến cạnh Lâm Vân Yên, tự nhiên nắm lấy tay nàng, cả hai cùng bước trong viện. Lâm Vân Yên bước theo nhịp của Từ Giản, các ngón tay siết chặt lấy , lòng bàn tay truyền sang ấm dịu dàng. Vừa , nàng kể tình hình của :

“Vương phi tạm thời sắp xếp trong cung, Hoàng Thái hậu sắp xếp canh giữ bà . Mẫu và đại tẩu của bà đến Từ Ninh cung để cầu xin, rằng tội của Tấn Vương là riêng, Vương phi , gia tộc cũng liên quan. Không dám xin tha tội, chỉ cầu giữ mạng cho Vương phi. Hoàng Thái hậu rõ đồng ý ”.

Từ Giản hỏi: “Sức khỏe của nương nương ?”.

Lâm Vân Yên cũng lo lắng về điều . Lần khi rõ cái c.h.ế.t của Định Vương, Hoàng Thái hậu đau buồn bệnh một trận, bắt hung thủ đầu độc và phóng hỏa, tâm trạng của bà chắc sẽ nhiều biến động.

“Nhìn sắc mặt ”. Lâm Vân Yên đáp: “Đại Công chúa Bảo Doanh ở trò chuyện với nương nương một hồi lâu, còn Trưởng Công chúa Đức Vinh thì ít lời hơn bình thường. Trước khi về, hỏi Công chúa, thường ngày nàng năng ngớt, hôm nay im lặng ? Công chúa đáp, dù cũng là trưởng ruột thịt, đến nước lòng nàng cũng chất chứa bao suy nghĩ, hơn nữa, ngày thường nàng chỉ nhiều mà còn nhanh miệng. Nàng sợ rằng hôm nay nếu lỡ giận kiềm , sẽ mắng Tấn Vương ngay trong Từ Ninh cung”.

Từ Giản nhướng mày. Với sự hiểu của về tiểu Quận chúa, Từ Giản đoán rằng Lâm Vân Yên sẽ những chi tiết vụn vặt như thế nếu lý do. Quả nhiên, dù vẻ ngần ngại, Lâm Vân Yên vẫn tiếp tục: “Tấn Vương thật kỳ lạ, khi vây bắt, tại cứ cố ý chuyện với Trưởng Công chúa? là chỉ nàng mặt ở đó, nhưng vì lôi nàng , thể lôi những Vương gia khác mặt như Hiền Vương cuộc”.

Về các Vương gia, Từ Giản cũng từng dịp tiếp xúc, nhưng với Trưởng Công chúa thì quả thật hiểu ít.

“Hồi đó, khi phụ tìm đến chúng nhắc đến”. Từ Giản : “Rất thể Trưởng Công chúa Đức Vinh qua đời ”.

Một Trưởng Công chúa quyền quý như Đức Vinh, dù là c.h.ế.t vì bệnh vì bất trắc, đều một lời giải thích. chỉ thể là “ thể”. Không lời giải thích, nghĩa là nguyên nhân cái c.h.ế.t thể rõ, thậm chí đến c.h.ế.t cũng tiện công khai. Rốt cuộc nàng dính líu đến việc gì?

“Lý Thiệu hành xử tàn nhẫn, ngay cả Thánh thượng cũng dám giam lỏng, nếu g.i.ế.c Trưởng Công chúa, sẽ ngần ngại che giấu”. Từ Giản phân tích: “Nếu Trưởng Công chúa xung đột với Lý Thiệu, lẽ đối đầu với Lý Độ”.

Còn nguyên nhân cãi vã rốt cuộc là gì? Trong thời gian ngắn, thật khó để đáp án chính xác. Nói xong tình hình tại Từ Ninh cung, Từ Giản kể cho Lâm Vân Yên về những tiến triển trong ngày của . Nghe đến những lời Tô Xương kể, Lâm Vân Yên nhíu mày hỏi: “Quân lực của Cổ Nguyệt thế nào?”.

Từ Giản lập tức hiểu ý nàng. Giờ đây, rời khỏi biên ải, cũng từ chức ở Binh bộ, nên tình hình gần đây còn nắm rõ. Tuy nhiên, là từng giữ vai trò quan trọng, trong lòng cũng nắm khá vững về một nơi, hồi tưởng một lúc đáp:

“Lúc còn ở Binh bộ, từng xem báo cáo của thám tử tại Cổ Nguyệt, vùng ở phía ngoài biên giới, quân đội chỉ đủ phòng thủ, xâm chiếm các tiểu quốc Tây Vực cũng khó, chứ đừng đến việc đông tiến qua ải Dụ Môn”.

“Cổ Nguyệt liên minh với , cũng là để kiềm chế Tây Lương”. Lâm Vân Yên : “ họ khả năng đột ngột phản bội, cùng Tây Lương liên thủ tiến công chúng ?”.

Từ Giản trả lời ngay, trầm ngâm một lúc lâu, mới đáp: “Xét về mặt quân sự thì thể, nhưng thực tế, Lý Độ đủ giá trị để Tô Nghị thuyết phục vua Cổ Nguyệt chống ?”.

Lâm Vân Yên hiểu ý ngay. Tô Nghị ăn với Lý Độ là vì lợi, chắc hẳn Lý Độ cũng hứa hẹn cho ít. nay Lý Độ ngã ngựa, lợi lộc đều tan thành mây khói. Vì một kẻ thất thế, tử thần đang chờ phía như Lý Độ, Tô Nghị sẽ mạo hiểm lớn.

“Trừ phi chắc chắn Lý Độ thể thoát và nắm quyền lực trở ”. Từ Giản : “Tất nhiên, ngay cả khi Tô Nghị nghĩ , vẫn cần thuyết phục Vua Cổ Nguyệt và các quan khác”.

Xé bỏ hiệp ước, liên minh với kẻ thù lâu năm như Tây Lương là một nhiệm vụ khó khăn cho kẻ thuyết khách. để phòng ngừa, sáng mai Từ Giản nhất định sẽ vài lời với Thánh thượng.

“Ta vẫn tò mò về Tô Nghị bí mật rời khỏi Cổ Nguyệt”. Lâm Vân Yên thì thầm.

Đến tận đêm khuya, khi Lâm Vân Yên chìm giấc ngủ, những suy nghĩ vẫn xoay quanh trong đầu nàng. Có lẽ vì ban ngày suy nghĩ quá nhiều, nàng mơ mơ màng màng thấy đang mơ. Trong mơ, những gương mặt quen thuộc của hai kiếp đan xen hiện lên, khiến nàng hoa cả mắt. Nàng bỗng trở nên vội vã, cố gắng rõ, ghép từng khuôn mặt với tên gọi, nhưng càng cố càng rối, cho đến khi nàng giật mở mắt.

Trời vẫn đen như mực.

Bên trong màn trướng ánh sáng, nàng thở gấp, lồng n.g.ự.c phập phồng. Một ý nghĩ mơ hồ chợt hiện lên trong tâm trí.

 

 

Loading...