Yến Từ Quy - Chương 426: Nên động thủ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:52
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng nay, triều sáng lâu hơn thường lệ. Đến khi bãi triều, ánh hoàng hôn rực rỡ tràn ngập khắp đại điện, phản chiếu lên ngói vàng rực rỡ. Ngoài Nhân Viễn Bá chút ồn ào, thời gian còn vẫn khá yên ả. Lý Tuấn qua đời, dù là hoàng tử giam giữ, tang lễ thể qua loa, các nghi thức như canh giữ linh cữu, mai táng đều cần chuẩn chu đáo. đây là một vụ án mạng, phủ Thuận Thiên phối hợp cùng tam ti điều tra kỹ lưỡng.

Đan Thận giữa điện lớn, cung kính tiếp chỉ, trong lòng chẳng để tâm lắm. Người ngoài thể rõ, nhưng ông thì rõ những chuyện liên quan đến Tôn công công, căn nhà và Lao công công, tóm đều từ trong cung mà cả. Mấy vị hoàng tử tranh đoạt trong hoàng cung, phủ Thuận Thiên cũng chẳng thể gì hơn. Án xử thế nào, cuối cùng vẫn xem ý Thánh thượng. Mà Thánh thượng thì…

Đan Thận theo bóng áo vàng nhạt đang rời điện, lòng khỏi thở dài: “Nhà nào cũng cái khó của nhà , mà hoàng gia thì càng lắm chuyện rắc rối”.

Rõ ràng lâu đây, triều đình còn rộn ràng chuyện “phế Thái tử" tranh đấu xoay quanh chuyện “hậu sự” của Thánh thượng. Vậy mà chỉ trong nháy mắt, vai vế đổi , biến thành cuộc chiến của thế hệ . Đến Đan Thận cũng ngậm ngùi mà rằng: “Ngày , năm nào?”.

Thánh thượng rời , Thượng thư Hình bộ Nguyễn Thượng thư và Đại lý tự khanh Thạch đại nhân lập tức vây lấy Đan Thận, dò hỏi tình hình ông khảo sát hôm qua ở Vĩnh Tế cung. Hữu Đô ngự sử Điền đại nhân của Đô sát viện đến chậm, Thạch Duệ giục giã một hồi mới tới nơi. Trong khi bọn họ thầm thì trao đổi, các quan khác cũng khỏi dựng tai ngóng thêm đôi lời. Tấn Vương tham gia ngóng, cùng Hiền Vương Lý Vân cùng ngoài.

Bước xuống từng bậc thềm dài đến sân rộng, Lý Vân nheo mắt ngắm mặt trời đang lên: “Nhị ca nghĩ về cái c.h.ế.t của Tam ca?”.

Tấn Vương liếc : “Với tính khí của , năm đó phụ hoàng chỉ giam chứ trừng phạt như với Lão Tứ là nể tình lắm ”.

Lý Vân hỏi: “Định khi nào sẽ đến dâng hương?”.

“Đợi đến khi linh đường dựng xong ”. Lý Độ đáp: “Dù , lẽ chẳng gặp ”.

Lý Vân sững : “Sao ?”.

Lý Độ bình thản: “Trước nay vốn chẳng tình gì”.

“Chuyện cũng bao nhiêu năm ”. Lý Vân nghĩ ngợi một chút : “Người c.h.ế.t như đèn tắt, những khúc mắc cũng nên xóa , dù cũng là một nhà”.

Lý Độ thở dài, tiếp lời: “Bình Hoàng thúc dạo sức khỏe kém, đóng cửa tiếp khách, cũng đến thăm, còn về Bảo Doanh cô mẫu, sức khỏe thế nào ?”.

Lý Vân mối tình với Trưởng Công chúa Bảo Doanh, bèn đáp: “Cô Mẫu vẫn khỏe”.

*****

Ở một nơi khác, Lý Thiệu theo chân Thánh thượng đến bên ngoài Ngự thư phòng. Thánh thượng thường phục, còn Lý Thiệu thì đợi bên ngoài, tâm trạng cũng khá thoải mái. Trước đó ở Kim Loan điện, Lý Thiệu tự nhận rằng, ngoài phụ hoàng , e rằng chỉ Từ Giản đến Vĩnh Tế cung. Trong bụng giữ một tin động trời như thế, việc giấu khó, khó là khi truy hỏi mà vẫn giữ miệng kín như bưng. Nhân Viễn Bá cứ hỏi mãi thôi, khiến Lý Thiệu thấy phiền, lúc thật sự bảo ông im . May mà phụ hoàng lúc rời gọi theo cùng, nếu Lý Thiệu nghĩ, khi nổi nữa, e là sẽ phản bác . Đừng tưởng hiểu. Nhân Viễn Bá ngoài mặt là hỏi chuyện Từ Giản, nhưng thực chất là đang hỏi phụ hoàng. Không chỉ Nhân Viễn Bá, e rằng còn ít âm thầm cho rằng chính phụ hoàng g.i.ế.c ở Vĩnh Tế cung. phụ hoàng . Hôm phụ hoàng để Từ Giản qua đó, cũng là vì rõ chuyện ở chùa Định Quốc.

Chẳng bao lâu , Thánh thượng xong thường phục, xuống bàn lớn. Ngài nhấp một ngụm , căn dặn Lý Thiệu: “Hôm nay con đừng đến Hình bộ nữa”.

Lý Thiệu ngạc nhiên hỏi: “Vì ?”.

“Bên Hình bộ đang bận phối hợp với các nha môn khác để điều tra chuyện Vĩnh Tế cung, để bọn họ dốc sức mà việc”. Thánh thượng đáp.

Lý Thiệu càng hiểu. Hình bộ điều tra vụ án thì gì xung đột với việc quan chính? Nói cho cùng, Tam ti nha môn phối hợp cùng phủ Thuận Thiên phá án, bản việc đó giá trị để học hỏi. Giống như đến nha môn Lễ bộ tiên, cũng là để quan sát cách Lễ bộ tổ chức ân khoa. Lý Thiệu nghĩ , bèn hỏi luôn.

Thánh thượng bèn : “Chỉ vì Từ Giản đến Vĩnh Tế cung một chuyến cách đây bảy tám ngày mà ráo riết truy hỏi, nếu con cũng dính việc điều tra vụ án , thì cho dù điều tra rõ ràng đến , cũng sẽ soi mói bắt bẻ”.

Thật , đây chỉ là cái cớ của Thánh thượng mà thôi. Nguyên nhân thực sự là, buổi thượng triều, Tào công công nhắc ngài một câu. Nếu khả năng Tấn Vương liều mạng đến cùng thì cũng thể sẽ khiến Uông Cẩu Tử tay với Đại Điện hạ. Bọn chúng vốn quen dùng độc, dù Phụ Quốc công phòng đến , chẳng lẽ cấm hẳn cho Điện hạ ăn uống gì ? Câu chạm đúng nỗi lòng của Thánh thượng. Ngài bảo đảm an cho Thiệu nhi. Ngài quyết tâm tay . Chốc nữa sẽ cho gọi Từ Giản đến Ngự thư phòng, như thì tuyệt đối thể để Thiệu nhi ở nha môn Hình bộ. Thiệu nhi ở ngay mí mắt , ăn uống đều do trong Ngự thư phòng chăm nom, tuyệt đối thể để cho Uông Cẩu Tử cơ hội tay. Vì , hạ triều xong, ngài lập tức cho gọi đến.

Lý Thiệu xong cái lý do ngụy tạo , lập tức nổi giận bất bình: “Cái tên Nhân Viễn Bá đó thật là vô lý quá đáng. Chẳng lẽ ông nghi ngờ phụ hoàng ? Phụ hoàng gì mà tay với Vĩnh Tế cung chứ? Bình thường ông chẳng lo việc triều chính, hiếm hoi mới mở miệng thì năng hoang đường như ”.

Thánh thượng ho nhẹ vài tiếng. Thiệu nhi còn trẻ, rằng năm xưa Nhân Viễn Bá và Thành Ý Bá từng giao tình khá . hôm nay cũng lúc phân tích mối quan hệ riêng tư giữa các đại thần công huân với Thiệu nhi. Việc quan trọng là nhanh chóng hành động.

Lúc , Tào công công bước : “Thánh thượng, Phụ Quốc công đến”.

Thánh thượng gật đầu, sang dặn Lý Thiệu: “Con ăn sáng no ? Sang phòng bên cạnh dùng bữa ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-426-nen-dong-thu.html.]

Lý Thiệu bực bội. Phụ hoàng và Từ Giản chuyện gì mà chứ? dù bực thì bực, bụng đúng là đói thật. Vậy nên cũng gì thêm, lời rời khỏi đó, theo Tào công công sang phòng sinh hoạt bên . Vừa cầm đũa lên, Lý Thiệu thuận miệng hỏi:

“Uông Cẩu Tử ? Gọi hầu hạ”.

Tào công công tít mắt đáp: “Điện hạ, Uông Cẩu Tử bảo là đau bụng, nên tạm thời…”

Lý Thiệu lập tức hiệu cho ông ngừng . Đang dùng bữa, mấy chuyện đó thật ngon miệng. Dĩ nhiên, Tào công công thể để cho Uông Cẩu Tử gần Lý Thiệu thêm nào nữa? Ông thu xếp cho Lý Thiệu thỏa, dặn dò cẩn thận tâm phúc của , xong mới vội về lo việc chính. Trở về trung điện, ông đến bên rèm liếc về phía Ngự thư phòng, thấy Phụ Quốc công chỗ, liền lui hai bước, tìm hỏi tung tích Uông Cẩu Tử.

“Có đang canh chừng , công công cứ yên tâm, để bày trò gì ”.

Tào công công dặn dò thêm mấy câu nữa mới về mặt Thánh thượng.

Thánh thượng vẻ mặt nghiêm nghị : “Trẫm nghĩ nghĩ , vẫn là nên tay ”.

Từ Giản xong, cũng lấy ngạc nhiên. Những lợi hại xoay quanh Tấn Vương, đó từng , Thái hậu chắc chắn cũng từng nhắc tới, cho dù ai , Thánh thượng tự cũng thể nghĩ thấu đáo. Thánh thượng chỉ là do dự, chứ . Huống chi và Tào công công nhắc tới sự an của Lý Thiệu, Thái hậu ý định tay ngài, thêm đó là màn kịch trong Kim Loan điện ban nãy, tất cả đều trở thành cú hích cuối cùng.

Thánh thượng khổ : “Xưa nay tranh ngôi, phần lớn đều nhuốm m.á.u . Trẫm ban đầu vấy bẩn là nhờ tiên đế trẫm quét sạch, là mẫu hậu nâng đỡ trẫm lên ngôi. Trẫm nỗi bất hạnh của , nhưng cũng phần may mắn. giờ xem , vẫn thể trốn tránh , rốt cuộc vẫn tự tay xử lý . Trẫm rõ, chuyện vẫn còn cách cái gọi là ‘danh chính ngôn thuận’ xa, nhưng trẫm thể . Trẫm chỉ lo lắng một điều, nếu như đối phương hành sự quỷ quyệt xảo trá, cố tình tung hỏa mù khiến trẫm hiểu lầm Tấn Vương, nếu thì…”.

Từ Giản lên tiếng: “Dựa thông tin hiện tại mà xét, kẻ chủ mưu thực sự phía chắc chắn là Tấn Vương. Chỉ là chuyện g.i.ế.c ở Vĩnh Tế cung vẫn điểm cần cân nhắc thêm, thần e là còn hậu chiêu. Việc bệ hạ tay với Tấn Vương cũng tay kết liễu, nếu thật sự oan, thì ở trong tay bệ hạ tính là bảo vệ, tránh để hung thủ thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t, đổ cho cái tội ‘sợ tội tự sát’”.

Câu chạm đúng nỗi lòng của Thánh thượng.

"Khanh định xác nhận với Tấn Vương ?". Thánh thượng hỏi.

Từ Giản giả vờ suy nghĩ, một lúc đáp: "Nói thật, thần dám một hang hùm. Bên cạnh vốn như Đạo Hành, Vương Kỳ, nay còn kẻ trèo tường Vĩnh Tế cung. Theo thần thấy, phủ của chắc chắn còn kẻ liều mạng khác”.

"Giả như thần từng thương, thêm hai cận theo cùng, dẫu khó mà bắt Tấn Vương nhưng vẫn thể thoát . giờ thần sợ chỉ vướng chân vướng tay”.

"Thoát cũng chẳng quan trọng, quan trọng là để Tấn Vương chạy thoát. Nếu thoát, ẩn nấp trong bóng tối như rắn độc thì còn khó đối phó hơn cả bây giờ”.

"Đã động đến , chuẩn đầy đủ, điều động Ngự Lâm quân bao vây phủ”.

Thánh thượng vuốt râu, hỏi: "Thanh thế đủ lớn, liệu chừa đường lui ?".

Đây là để phòng trường hợp bất ngờ. Nếu thực sự sai lầm thì vẫn còn thể xử lý. Hôm qua, lúc bàn bạc với Lâm Vân Yên, bọn họ thống nhất. Lâm Vân Yên đích gặp Tấn Vương. Đời , bọn họ chịu đựng đau thương vì âm mưu của kẻ giấu mặt , nay sống đến giờ, nàng chính tai lời .

"Xin để Quận chúa cùng thần ”. Từ Giản thưa: “Có nữ quyến ở đó, bên ngoài sẽ đến mức quá ép bức”.

"Ninh An?". Thánh thượng đồng ý.

Con gái chân yếu tay mềm, gì tự vệ, mà yên tâm cho .

Từ Giản : “Trước đây thần từng Vĩnh Tế cung một , nên ắt sẽ suy đoán. Nếu bây giờ thần gặp Tấn Vương, dù nhận , chuyện sớm muộn gì cũng sẽ đến tai Thánh thượng. Chi bằng dẫn theo thêm vài , hoàng , tam ti cùng điều tra, Quận chúa mặt Từ Ninh cung điều động thêm , để cùng xem Tấn Vương gì. Huống hồ chuyện lớn thế , bắt Tấn Vương , còn định Vương phi và các nữ quyến trong phủ, để Quận chúa mặt vẫn tiện hơn là để một đám nam nhân lo liệu”.

Lời quả là hợp lý. Thánh thượng nghiêm túc cân nhắc. Người thích hợp nhất là Bình Hoàng thúc, nhưng tiếc là ông đang bệnh. Các đồng trang lứa hợp lúc , còn bậc trưởng bối khác hoặc là ở kinh thành, hoặc mất sớm. nếu Ninh An đến, thể mời thêm các cô mẫu.

"Mời Công chúa Bảo Doanh một chuyến”. Thánh thượng dặn dò: “Bảo tam ti cũng cử , ngươi điều động Ngự Lâm, xuất phát”.

Từ Giản nhận lệnh, lui khỏi Ngự thư phòng. Mặt trời lên cao, ánh nắng ấm áp chiếu xuống . Từ Giản chậm rãi thở một , cảm giác như cái lạnh tích tụ trong thể bao năm cũng tan ít nhiều.

 

Loading...