Yến Từ Quy - Chương 421: Ta đồng ý, hắn có thể đi chết

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:47
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến Dục Khánh cung, Uông Cẩu Tử tất bật hầu hạ Lý Thiệu rửa mặt áo. Quách công công giờ, theo lệ ngày thường thỉnh an: “Điện hạ, đến giờ dùng bữa”.

Lý Thiệu dài giường, tóc mới gội, còn ướt rũ xuống hai bên. Hắn : "Để đó , giờ dùng”.

Quách công công , phần do dự.

Uông Cẩu Tử vội ghé tai nhỏ giọng: "Hôm nay Điện hạ mệt mỏi, kịp hồi sức”.

Nghe , Quách công công cũng tiện ép buộc, chỉ dặn giữ ấm đồ ăn trong bếp nhỏ, Lý Thiệu đang dài như còn chút sinh lực, thầm thở dài. Mệt mỏi ư? Ngồi ở Hình bộ xem sổ sách thì mà mệt chứ? Điện hạ nào kẻ ốm yếu, ngày thường săn rong ruổi quanh bãi suốt một ngày mệt, còn thể thức trắng đêm vui thú ở ngõ Trần Mễ, thế mà giờ kiệt sức thế ư? Gọi là chán ngán thì đúng hơn. Ngồi ở Hình bộ việc, xem hết cuộn giấy đến cuộn giấy khác, thể thú vị bằng ngoài vui chơi ? nghĩ , như vẫn hơn là xông xáo lung tung. Quách công công dám để Lý Thiệu ngoài gây chuyện lung tung, cứ để ngoan ngoãn đến nha môn, ngoan ngoãn về nghỉ, bọn họ mới an tâm phục vụ . Uông Cẩu Tử lui , suy tư cúi đầu. Hắn cố ý che giấu, vẻ buồn bã để Lý Thiệu trông thấy.

Quả nhiên, Lý Thiệu thấy, tò mò hỏi: "Ngươi cái mặt buồn t.h.ả.m đó gì?".

"Điện hạ”. Uông Cẩu Tử bước đến gần, quỳ xuống giường, cẩn thận : "Nô tài mấy hôm ở trong cung một tên nội thị đ.á.n.h c.h.ế.t”.

Lý Thiệu từng thấy nhưng để tâm. Cung đình đầy rẫy thái giám, cung nữ, ma ma, c.h.ế.t một hai cũng chẳng chuyện lạ.

"Tiểu nội thị đó tên là Trác Bình, nô tài từng khá với ”. Uông Cẩu Tử : “Không ngờ đột ngột qua đời, vị ở Vĩnh Tế cung đ.á.n.h c.h.ế.t. Thật là, thật là quá đáng thương".

Lý Thiệu lúc mới thấy hứng thú: "Bị Lý Tuấn đ.á.n.h c.h.ế.t? Thật ?".

"Điện hạ cũng , nô tài từng việc ở Vĩnh Tế cung, hỏi thăm các công công quen , ai cũng thế”. Uông Cẩu Tử thở dài: “Không ngờ nông nỗi..”.

"Không ngờ gì?". Lý Thiệu liếc : “Ngươi xuất từ Vĩnh Tế cung, chẳng lẽ tính khí của Lý Tuấn ? Ta đến đó hai , chẳng mấy câu, chỉ nhớ cái bộ dạng âm u, quái đản của , đúng là kẻ tính khí thất thường. Là đứa con Hoàng gia gia giam lỏng, thể là ? Hắn đ.á.n.h c.h.ế.t một thái giám, thì gì lạ ”.

"Điện hạ chí ”. Uông Cẩu Tử thuận theo: “Vị đó tính tình khó lường, nhưng giam lâu thế từng ai c.h.ế.t vì . Trác Bình chắc là đầu tiên gặp xui xẻo. Chẳng tại vị Điện hạ đó bỗng nhiên nổi cơn thịnh nộ? Điện hạ nghĩ, liệu liên quan đến Phụ Quốc công ? Hôm qua ngài đến Vĩnh Tế cung, đêm đó đập c.h.ế.t”.

Lý Thiệu sờ cằm, suy nghĩ m.ô.n.g lung. Hắn Từ Giản đến Vĩnh Tế cung, hơn nữa là phụng mệnh của phụ hoàng. Dẫu , phụ hoàng đồng ý, gan của Từ Giản lớn cỡ nào cũng dám xông cấm cung. Hắn từng hỏi riêng Từ Giản lý do, Từ Giản chỉ vì chuyện ở chùa Định Quốc, Thánh thượng nghi ngờ vị , nhưng cũng thêm thêm vài lời, hỏi qua xem lợi gì . Lý Thiệu cũng hỏi thêm. Dù manh mối duy nhất mà cũng chỉ là tên thái giám mặt khỉ, còn việc điều tra tiếp theo vẫn là do phụ hoàng quyết định. Phụ hoàng cho to chuyện, chen , nhất là cứ để mặc. Uông Cẩu Tử , Lý Thiệu chợt liên hệ việc "thẩm vấn" và " thái giám c.h.ế.t " với . Rốt cuộc Từ Giản hỏi Lý Tuấn điều gì? Thế nào khiến nổi cơn, giữa đêm mà đập c.h.ế.t một tiểu thái giám? Nếu là đây, Lý Thiệu hẳn sẽ nhân cơ hội mà gây phiền phức cho Từ Giản, dù Từ Giản cũng từng gây ít khó dễ cho . , bây giờ khác , trong vụ chùa Định Quốc, Từ Giản là đồng minh của , phụng mệnh, Lý Thiệu dù rảnh cũng rỗi mà phá đám đồng minh. Giờ đang suy nghĩ về Lý Tuấn. Phản ứng của Lý Tuấn dữ dội như , chẳng lẽ thật sự liên quan đến t.h.ả.m án đêm đó tại chùa Định Quốc?

"Lý Tuấn bên đó kẻ nào mặt giống khỉ ?". Lý Thiệu buột miệng.

Uông Cẩu Tử ngơ ngác: "Mặt khỉ?".

Lúc , Lý Thiệu mới nhận lỡ lời. Cũng may chỉ hai chữ, tự cho là , khẽ ho một tiếng chống chế: "Không gì, chỉ buộc miệng hỏi thôi”.

cũng là chuyện hơn chục năm , Uông Cẩu Tử khi mới bao nhiêu tuổi, gì mà nghĩ ngợi. Uông Cẩu Tử đành gượng . Khi Lý Thiệu cuối cùng cũng thấy đói mà dùng bữa, Quách công công bước dọn bàn, Uông Cẩu Tử canh thời điểm, ngoài tìm thái giám để báo tin, nhưng nghĩ đến thái độ cao ngạo của , thôi. Tên thái giám c.h.ế.t tiệt đó cứ trễ nãi việc, cứ trông cậy truyền tin thì hỏng chuyện mất. Thôi thì ngày mai kiếm cớ đến Vĩnh Tế cung gặp Tôn công công cho xong. Vừa là để báo tin, là để cáo trạng, nhất thể nhờ Tôn công công kẻ nhận tin tức trong cung.

Sáng hôm . Lý Thiệu đến Hình bộ.

Uông Cẩu Tử cúi đầu xin phép: "Lát nữa nô tài một chuyến đến Vĩnh Tế cung, đưa tiễn Trác Bình”.

"Hắn chẳng sớm Nội vụ phủ mang chôn ?". Lý Thiệu hỏi.

"Tuần thứ bảy”. Uông Cẩu Tử lên tiếng: “Đêm đến hẳn tiện, chi bằng nhân lúc trời sáng, để nô tài thắp cho một nén nhang”.

Việc lớn, mà cần ở Hình bộ đến trưa nên Lý Thiệu cũng đồng ý. Uông Cẩu Tử nhanh chóng chuẩn nước và mài mực cho chu đáo, đó thẳng tiến đến Vĩnh Tế cung.

Tôn công công đang nghỉ ngơi trong phòng, từ khi Lý Tuấn đe dọa một , lòng ông luôn nặng trĩu. Uông Cẩu Tử cần vòng vo: "Hôm , Phụ Quốc công đến đây gì với ngài trong mà ngay c.h.ế.t thế?".

Ngày thường, chắc chắn Tôn công công sẽ mắng Uông Cẩu Tử vì thiếu tôn ti trật tự, nhưng hôm nay lòng ông rối bời, huống hồ Cẩu Tử giờ đây là ở chỗ Thái tử, tiện trách cứ. Tôn công công nhẫn nhịn kể câu chuyện ngày .

"Cũng chẳng rõ Phụ Quốc công gì với , nhưng cuối cùng hai bên hòa hợp, khiến đập c.h.ế.t Trác Bình". Uông Cẩu Tử thở dài liên tiếp, : "Ta còn một chuyện, hôm qua khi nhắc đến việc đ.á.n.h c.h.ế.t , Điện hạ đột ngột hỏi về một thái giám mặt khỉ. Ta nghĩ thể liên quan đến việc Phụ Quốc công đến Vĩnh Tế cung”.

Tôn công công nghiêm sắc mặt: "Còn gì nữa? Chuyện đầu đuôi thế , báo cáo lên ?".

"Chính vì đầu đuôi nên mới tìm đến Tôn công công”. Uông Cẩu Tử : "Người truyền tin trong cung việc hiệu quả, chỉ chút tin thôi cũng mất nhiều thời gian mới đến tai chủ nhân Thái tử gần đây luôn bàn bạc chuyện gì đó với Phụ Quốc công, nhiều thứ giấu giếm, khó khăn lắm mới moi một chút tin tức”.

"Biết , ". Tôn công công trả lời ngoài miệng nhưng lòng bất an.

Suy nghĩ kỹ , chuyện của Trác Bình là một rắc rối lớn gây phiền phức cho chủ nhân. Nếu thông tin từ Uông Cẩu Tử thực sự quan trọng mà hỏng, kết quả cuối cùng thể là Tôn công công quy trách nhiệm mất mạng. Thôi thì cứ một chuyến, dù cũng báo cáo thông tin lên . Nếu hữu ích thì , thì cũng do rối tung lên, mà là do Uông Cẩu Tử lớn chuyện.

Buổi sáng.

Thành Hỷ đang chuẩn bữa trưa cho chủ nhân thì đến tìm.

“Tôn công công đến”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-421-ta-dong-y-han-co-the-di-chet.html.]

Thành Hỷ nhíu mày: “Ta , ông chuyện gì ? Hay là bên Vĩnh Tế cung loạn lên?”.

Tiểu nội thị vội lắc đầu: “Là chuyện khác…”

Thành Hỷ thầm trách móc vài câu, giao việc nhanh chóng gặp .

Tôn công công vẻ bất an, gặp Thành Hỷ bèn thẳng vấn đề: “Là tin tức từ Uông Cẩu Tử”.

Thành Hỷ nghi hoặc: “Tin tức từ đến tay ông? Người liên lạc với ?”.

“Uông Cẩu Tử sợ nếu qua nhiều trung gian sẽ chậm trễ”. Tôn công công cáo buộc ngay, chỉ nhẹ nhàng đề cập, đó chuyển sang chuyện chính: “Hắn gần đây Đại Điện hạ và Phụ Quốc công thần thần bí bí, việc giấu giếm . Hắn cố gắng dò la, Đại Điện hạ bất ngờ hỏi , ‘bên Lý Tuấn thái giám nào mặt giống khỉ ?’ Uông Cẩu Tử chắc chắn, nhưng trực giác thấy chuyện quan trọng nên vội vàng bảo đến đây”.

Tôn công công quan sát sắc mặt Thành Hỷ. Hắn lỡ việc, cũng trách mắng, nên cố gắng đẩy trách nhiệm sang Uông Cẩu Tử. Không ngờ dứt lời, sắc mặt Thành Hỷ lập tức trở nên nghiêm trọng.

“Thái giám mặt khỉ?”. Giọng Thành Hỷ căng thẳng: “Đại Điện hạ thực sự hỏi ?”.

”. Tôn công công vội đáp: “Uông Cẩu Tử đúng như ”.

Thành Hỷ cau mày, suy nghĩ một lúc : “Ông chờ ở đây, gặp chủ nhân ”.

Nói xong, đầu rời , để một bóng lưng vội vã cho Tôn công công. Tôn công công khỏi kinh hãi. Uông Cẩu Tử đúng là ch.ó ngáp ruồi ? Nhìn thái độ của Thành Hỷ, chẳng lẽ chuyện thực sự quan trọng ư? May mà coi lời Uông Cẩu Tử như gió thoảng bên tai.

Ở bên , Thành Hỷ gần như chạy về.

Quý nhân đang dùng bữa, thấy tiếng bước chân gấp gáp từ xa đến gần, ngẩng đầu thì thấy Thành Hỷ thở dựa khung cửa.

“Chuyện gì?”. Hắn hỏi.

Thành Hỷ phòng, hiệu đuổi khác ngoài, để ý đến n.g.ự.c như lửa đốt: “Uông Cẩu Tử , Đại Điện hạ hỏi về thái giám mặt khỉ. Có vẻ như hôm đó Phụ Quốc công đến Vĩnh Tế cung cũng vì chuyện ”.

Quý nhân đặt bát đũa xuống.

Thành Hỷ bước lên một bước, thấp giọng hỏi: “Liệu đang hỏi về Bao công công? quên ?”.

Đêm đó xảy quá nhiều chuyện. Kết quả c.h.ế.t chóc ngoài dự đoán của họ, ngay cả Bao công công cũng hiểu nổi. Theo lời Bao công công, tính thời gian chính xác, thấy lửa lớn mới rời đại điện, vì sợ đứa trẻ yếu đuối chịu nổi khói, còn đưa gian chính. hiểu , trong gian phía đông động tĩnh, cuối cùng là phu nhân Thành Ý Bá bế Điện hạ ngoài điện, đó lao trong đám cháy. Bao công công quỳ dập đầu xin tội, rằng chuyện hỏng bét, còn Tiểu Điện hạ thấy mặt. Tiểu Điện hạ vì kinh hãi gì, đó ngã bệnh. Bao công công lo khi khỏi bệnh sẽ khai , nên sớm chuẩn tâm lý. Khi đó, chủ nhân vô cùng phẫn nộ. May , Điện hạ khi khỏi bệnh nhớ gì. Họ cẩn thận từng bước, mất hơn nửa tháng mới chắc chắn rằng Điện Hạ thực sự mất trí nhớ. ngờ, giờ đây Điện hạ nhớ ?

Thành Hỷ lo lắng chủ nhân. Quý nhân mím môi, quai hàm siết chặt, ánh mắt hiện lên vẻ âm u.

“Nếu hỏi, tức là nhớ ”. Ông lạnh lùng : “Thảo nào, thảo nào Thánh thượng để Từ Giản đến Vĩnh Tế cung, thảo nào Lý Tuấn dám trịch thượng điều kiện với ”.

Thành Hỷ dám thở mạnh, cúi đầu chờ lệnh. Quý nhân dậy, trong phòng.

Hồi lâu, ông : “Báo cho Lý Tuấn, đồng ý. Hắn thể c.h.ế.t ”.

Sắc mặt Thành Hỷ tái nhợt: “Chủ nhân?”.

“Ta vốn g.i.ế.c Lý Tuấn. Thêm thêm một bia đỡ đạn”. Quý nhân từng chữ, đầy phẫn nộ: “Giờ chỉ còn cách đó, đẩy chỗ c.h.ế.t để xoay chuyển tình thế”.

Lòng Thành Hỷ lạnh buốt. Hắn hiểu chủ nhân hơn ai hết. Vĩnh Tế cung sẽ rơi chỗ c.h.ế.t, nhưng chủ nhân cũng sẽ tự đẩy thế nguy hiểm.

“Sao đến mức ?”. Thành Hỷ vội : “Bao công công c.h.ế.t từ lâu, chỉ với một khuôn mặt thái giám mặt khỉ, họ thể tra gì. Mọi chuyện đều đổ lên Vĩnh Tế cung…”.

Ngay cả chuyện của Đồng công công, chẳng chủ nhân cũng chuyển hướng điều tra, để Uông Cẩu Tử lộ vài manh mối, cho Tào công công đến Vĩnh Tế cung điều tra ? Chỉ cần manh mối đều tập trung ở Vĩnh Tế cung, chủ nhân sẽ lo lắng…

“Không dễ ”. Quý nhân thấu suy nghĩ của : “Từ Giản, Tào công công, ai nhàn rỗi cả. Ngay cả phủ Thuận Thiên, Từ Giản một chuyến, Đan Thận chắc tìm điều gì. Nghe từ Từ Ninh cung cũng đến Ngự d.ư.ợ.c phòng? Ai Hoàng Thái hậu tra những gì”.

Có quá nhiều manh mối lộ ngoài. Nhìn bề ngoài thì liên quan, nhưng nếu kết nối thì ? Hắn dám chủ quan, chỉ sợ thứ âm thầm gắn kết mà . Một bước chậm, bước đều chậm. Nghĩ , từ khi đ.á.n.h giá sai thái độ của Từ Giản với Điện hạ, tụt phía . dù là hiện tại, cũng dám chắc hiểu hết suy nghĩ của Từ Giản. Đó chính là thế khó lớn nhất của lúc .

“Chuẩn giấy mực”. Quý nhân lệnh: “Ta một phong thư gửi cho Tô Nghị, chuyển ngay lập tức”.

Chủ nhân cẩn trọng như , Thành Hỷ dám thêm lời cầu may nào, khi chuẩn giấy mực, vội vàng gặp Tôn công công. Tôn công công chờ đến sốt ruột, trán túa mồ hôi . Khi lời Thành Hỷ truyền , những giọt mồ hôi to như hạt đậu trượt xuống mặt, thấm cổ. Hắn truyền lời cho đó ? Hắn… dám đây. Hình ảnh Trác Bình c.h.ế.t t.h.ả.m vẫn còn hiện rõ mắt. dám cũng , Tôn công công mặt mày méo xệch trở Vĩnh Tế cung, gọi một tiểu nội thị.

Hai trừng mắt . Hắn tìm gặp Lý Tuấn, nhưng mở lời, tiểu nội thị run như cầy sấy.

Tôn công công thở dài, thêm nữa, quát: “Đi mau”.

 

Loading...