Yến Từ Quy - Chương 420: Biểu thúc của ta là Đồng công công

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:46
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư công công sống trong một con ngõ ở phía nam thành. Ngôi nhà tuy nhỏ, nhưng đủ đầy. Ông mua một bà cụ để lo cơm nước, một tiểu đồng chạy việc, từ trong ngoài đều sạch sẽ gọn gàng. Trong sân treo mấy chiếc lồng chim, nuôi vẹt, nuôi sáo. Cửa mở, Tiểu Dư công công bước , mấy con chim líu lo gọi tên. Bà cụ thấy động, từ bếp thò đầu , thấy khách bèn tươi chào:

"Ông đến đấy , lão gia đang sách trong nhà”.

"Không cần bận rộn , dẫn đến trò chuyện với nghĩa phụ một lát”. Tiểu Dư công công dặn xong, sang dìu Lâm Vân Yên: “Mời Quận chúa cẩn thận”.

Lâm Vân Yên sân. Dư công công vốn đang cửa sổ, thấy Tiểu Dư công công đến, bèn lên. thấy lưng Tiểu Dư công công là một thiếu nữ trẻ, ông lập tức ngẩng đầu . Một y phục quý phái, cử chỉ đoan trang toát lên phong thái của trong cung, ngũ quan thấp thoáng nét quen thuộc của cố nhân. Dư công công lập tức đoán phận của đến. Ông vội vàng dậy, bước ngoài:

"Người đến đây? Chớp mắt mười mấy năm , cũng trưởng thành ”.

Lâm Vân Yên cúi đầu chào ông: "Là đột ngột đến phiền”.

"Đâu ”. Dư công công mời trong, miệng : “Người đến đây, chứng tỏ nương nương vẫn nhớ đến lão nô, lão nô thật sự vui mừng”.

Mọi trong . Tiểu Dư công công để bà cụ pha , tự lấy hũ và dụng cụ, rõ là nhiều đến đây thăm nghĩa phụ. Mã ma ma trò chuyện với bà cụ, Lâm Vân Yên cần lo trộm, bèn thẳng: "Hôm nay đến đây, hỏi Dư công công về vài ”.

Có Tiểu Dư công công dẫn đường, chứng tỏ Hoàng Thái hậu cho phép. Dư công công tất nhiên từ chối: "Người cứ hỏi”.

"Trong cung, từng một vị công công họ Đồng bên cạnh Nguyễn Quý nhân, công công nhớ ?". Lâm Vân Yên hỏi.

"Đồng công công?". Dư công công hồi tưởng: “Ông mất ba mươi năm ? Ông tệ, nhưng gặp may, khi cung chịu ít khổ cực, cho đến khi điều về hầu bên Quý nhân mới chỗ định. Đáng tiếc là khi trẻ thương xương cốt, đến khi tuổi thì chịu đựng nổi nữa, khi chỉ mới ngoài năm mươi. Tuy gọi là yểu mệnh, nhưng so với lão nô sống lâu thế , quả thực ông sớm”.

"Nghe , chăng Dư công công từng chút quen với ?". Lâm Vân Yên hỏi.

"Quen thì dám nhận, nô tài chỉ là bên cạnh nương nương, vài trong cung và cũng đôi lời trao đổi”. Dư công công đáp: “Người cũng , chủ nhân là thể diện của nô tài, khác nể mặt nô tài, nhưng thật lòng bao nhiêu thì khó mà . Nói thật, công công tính cách , loại thích bợ đỡ, thật thà. Nếu thật thà, e là chẳng chịu khổ suốt mười mấy năm mới theo một chủ nhân”.

"Nguyễn Quý nhân thời gian từng ở tại Bích Hoa cung, khi trong cung còn Chương Tuyển thị, sinh mẫu của Điện hạ Tấn Vương, ông còn nhớ tên nội thị tên là Tiểu Hạo Tử chăng?". Lâm Vân Yên tiếp tục hỏi.

Dư công công đáp ngay: "Nô tài nhớ”.

Lâm Vân Yên khỏi ngạc nhiên, bất ngờ vì thời gian trôi qua quá lâu, hơn nữa Tiểu Hạo Tử vốn chỉ là một thái giám ít tên tuổi, mà Dư công công thể nhớ ngay cần suy nghĩ.

Tiểu Dư công công cũng kinh ngạc: "Nghĩa phụ còn nhớ đến ?".

"Nhớ chứ”. Dư công công thở dài: “Luật lệ trong cung đều định sẵn. Khi Đồng công công qua đời, bên nội vụ ông lo tang sự, đưa khỏi cung chôn cất. Độ chừng nửa năm , đến tiết Thanh Minh, trong cung ai mà mất, đều lén lút đốt ít tiền vàng. theo quy củ, phép đốt tùy tiện, nhất là mấy ngày gần lễ đều kiểm tra nghiêm. Hôm đó, nô tài đến nội vụ việc, vô tình thấy họ bắt vài , đều phạt vì tự ý đốt tiền giấy. Ai cũng đốt cho phụ mẫu , duy chỉ một tiểu nội thị, trông chỉ độ mười tuổi, bảo đốt cho cữu cữu . Nô tài bèn hỏi ruột của là ai? Cậu là Đồng công công. Người bên nội vụ cũng nhớ , rằng đó, cũng mặt, sưng cả hai mắt, thật tội nghiệp. Nô tài hỏi thêm, nếu cữu cữu nội thị, tại còn để cũng cung? Công công theo Nguyễn Quý nhân thì cuộc sống cũng định hơn, gom góp chút bạc nuôi cháu chắc khó. Cả đời con cái, coi cháu như con, để cữu cữu và cháu đều chịu cảnh lo liệu khi mất ? Cậu bé đáp rằng, cung mới nhận cữu cữu. Lúc còn nhỏ, việc gì cũng nhờ cữu cữu chỉ dạy mà vững trong cung, tiếc là cữu cữu qua đời . Vừa , , đến mức nô tài và mấy nội vụ đều mủi lòng, cuối cùng cũng chẳng nỡ phạt nặng. Nô tài như chúng khi c.h.ế.t cũng chẳng ai bên cạnh, mà đốt giấy cho cũng là phúc phần đáng quý. Thật , Tiểu Hạo Tử là biệt danh thôi, họ thật là họ Lao, gọi dần thành Tiểu Hạo Tử”.

Lâm Vân Yên hỏi tiếp: "Sau khi Chương Tuyển thị qua đời, Tiểu Hạo Tử điều , vẫn ở Bích Hoa cung học việc bên Đồng công công?".

"Đã điều ”. Dư công công đáp: “Nương nương Đổng phi đưa về cung của , rằng từng hầu hạ sinh mẫu của Điện hạ, nên để xa mà giữ cho Điện hạ”.

Lâm Vân Yên bất giác siết chặt khăn tay, chuyện dần dần hiện rõ. Trước đó, Tào công công dù lật tung hồ sơ cũng chẳng tìm Đồng công công nào khớp. Chưa đến mà Phùng Thường khai , cả Đồng công công mà Tô Xương gặp ở ngõ Trần Mễ cũng chẳng khớp với bất kỳ Đồng công công nào trong cung. tuổi tác của Tiểu Hạo Tử thì khớp. Tiểu Hạo Tử nhận Đồng công công , tình cảm sâu đậm. Vậy việc khi ngoài, dùng họ Đồng cũng là điều thể hiểu . Nếu nhờ sự xuất hiện của Đồng công công ở ngõ Trần Mễ, e rằng giờ Lâm Vân Yên vẫn suy đoán vai trò của Tiểu Hạo Tử trong câu chuyện. Tiểu Hạo Tử thể theo lệnh của Đổng phi mà hại c.h.ế.t Chương Tuyển thị, là kẻ thù của Lý Độ, hoặc cũng thể chỉ là một tiểu nội thị ngây thơ gì, Lý Độ tín nhiệm vì từng hầu hạ mẫu của . Hai khả năng đều thể. Tuy nhiên, chuyện ở ngõ Trần Mễ càng khiến nghiêng về khả năng thứ hai. Dù , Lâm Vân Yên vẫn nhất trí với Hoàng Thái hậu rằng, manh mối thì cần thận trọng hết sức, cố gắng tìm thêm chứng cứ, tránh sai lầm, càng để sót điểm nào.

"Vậy Tiểu Hạo Tử trông thế nào?". Lâm Vân Yên hỏi.

Dư công công nhíu mày, chuyện quá xa, thể nhớ vài chi tiết liên quan nhưng diện mạo thật khó mà hình dung .

"Cũng chẳng gì đặc biệt”. Ông đáp: “Khi còn nhỏ, giờ lớn , e là đổi nhiều”.

Câu trả lời Lâm Vân Yên nản lòng. Tô Xương , “Đồng công công" là diện mạo tầm thường, điểm nổi bật. Nếu Dư công công nhớ rõ nét đặc trưng nào của Tiểu Hạo Tử, thì e rằng mất dấu một nữa. Về Tiểu Hạo Tử và Đồng công công, tạm thời chỉ hỏi đến đây, Lâm Vân Yên chuyển sang chuyện khác:

"Dư công công nhớ hầu hạ từng ở cạnh Điện hạ Tấn Vương ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-420-bieu-thuc-cua-ta-la-dong-cong-cong.html.]

Câu hỏi dễ trả lời hơn nhiều. Dư công công hồi tưởng việc, lượt trả lời. Ban đầu là tuyển từ chỗ của Đổng phi, về khi Tấn Vương lớn hơn, thêm vài bổ sung … Ông chỉ trả lời những gì nhớ, Lâm Vân Yên cũng lo sót, vì liên hệ đến Tấn Vương, nhất định Tào công công sẽ so sánh với danh sách nhân sự, rà soát kỹ từng từng phục vụ quanh Tấn Vương bao nhiêu năm nay.

Trời ngả về chiều. Lâm Vân Yên dậy cáo từ. Dư công công tiễn ngoài, : “Sau nếu Quận chúa cần hỏi gì, xin cứ cho gọi một tiếng, lão nô sẽ đến phủ Quốc công”.

“Không cần phiền công công ”. Lâm Vân Yên đáp: “Nói mới nhớ, dạo gần đây chân của công công ? Đại phu từng chữa chân cho Quốc công gia vẫn còn ở phủ, mai để ông đến một chuyến, khám cho công công xem thế nào nhé”.

“Thế ”. Dư công công xua tay: “Lão già tuổi cũng cao, cũng ảnh hưởng gì đến sinh hoạt, chẳng cần nhọc lòng ”.

“Sao chứ?”. Lâm Vân Yên : “Chỉ là khám bệnh thôi mà”.

Dư công công từ chối , đành đồng ý.

Chiếc xe ngựa rời khỏi hẻm nhỏ. Tiểu Dư công công chuẩn cung hồi bẩm, lòng bất an: “Chỉ dựa Đồng công công Phùng Thường tố giác, e đủ chắc chắn rằng kẻ là Tấn Vương”.

Lâm Vân Yên hiểu. Lời khai của Tô Xương là do Từ Giản dùng cách đặc biệt mà , họ tự với thôi, từng báo lên triều. Giờ đây càng thể báo, một là thể xem là cố ý, hai là khó giải thích việc che giấu khi đó. Hai họ ít hành động bí mật, mà nếu đột ngột phơi bày Thánh thượng, giữ kín chuyện sẽ khó lắm.

“Hoàng Thái hậu bảo là nhạn bay qua để dấu”. Lâm Vân Yên : “Không cần vội, cứ từng bước vạch trần ”.

Chuyện bảo là dễ cũng , mà khó cũng chẳng đúng.

Đêm đến, Lâm Vân Yên kể cho Từ Giản những gì thu trong ngày. Cả hai cùng sắp xếp bộ những gì nắm đến lúc , đặt kế hoạch tiếp theo.

Chỉ mất năm ngày. Triều đình bề ngoài vẫn yên ắng, ai nhắc đến chuyện tiểu thái giám c.h.ế.t ở Vĩnh Tế cung, nhưng mặt nước, dòng chảy ngầm đang dâng cao. Tào công công tra về Tiểu Hạo Tử. Những gì Dư công công đều đúng, điều đến hầu hạ bên Lý Độ, nhưng chỉ ở đó bốn năm vì bệnh mà khỏi cung, còn đó thì cung cũng chẳng rõ. Những thái giám phục vụ quanh Lý Độ mấy năm đều đổi liên tục. Có vài xuất cung, vài mắc điều nơi khác. Tào công công tra kỹ, những thái giám điều đa phần là do Đổng phi yêu cầu đổi. Đổng phi chăm chút nuôi dưỡng Lý Độ cẩn thận, bên cạnh đổi qua đổi , ai thiếu nhanh nhẹn quá lanh lợi đều .

“Nói là tay chân của Lý Độ, thì chi bằng là tay chân của Đổng phi”. Từ Giản với Lâm Vân Yên: “Đổng phi nương nương dồn tất cả kỳ vọng Lý Độ, giữ còn chặt hơn cả mắt của ”.

Lâm Vân Yên hiểu : “Hèn chi Tiểu Hạo Tử mới khỏi cung. Nếu , sớm muộn gì cũng thể ở bên Lý Độ”.

“Tiểu Hạo Tử là của Lý Độ, Đổng phi tất nhiên tín nhiệm”. Từ Giản gật đầu đồng tình: “Hơn nữa, từng phục vụ Chương Tuyển thị, để lâu ngày nhỡ biến cố, Đổng phi khi âm thầm xử lý cũng chừng. Ban đầu, Lý Độ còn nhỏ, giữ Tiểu Hạo Tử khiến an tâm. Đợi Lý Độ lớn lên, Đổng phi tự khắc giữ . Lý Độ cũng vì chuyện đó mà xung đột với dưỡng mẫu, để Tiểu Hạo Tử lấy cớ bệnh mà xuất cung lẽ là vẹn cả đôi bên”.

Lâm Vân Yên gật đầu: “Có lẽ sớm nhận cái c.h.ế.t của Chương Tuyển thị điểm đáng ngờ, thì cái c.h.ế.t của Định Vương mới tỉnh ngộ, mà là thấy điều khác thường từ sớm, nhưng sức lực hạn, đành giả vờ đứa con hiếu thảo mặt Đổng phi. Cũng thể gì, mà Tiểu Hạo Tử cũng rõ, chỉ là hiểu rằng Đổng phi nuôi dạy cẩn thận quá mức, bên cạnh của Đổng phi, thế là dứt khoát đẩy Tiểu Hạo Tử , tránh xung đột”.

Nói cho cùng, dù Đổng phi g.i.ế.c Chương Tuyển thị , thì trong việc nuôi dưỡng con nuôi, bà cũng tận tâm. Nuôi một hoàng tử là việc dễ dàng. Nuôi sống khó, nuôi lớn khó hơn, nuôi dạy càng khó. Đổng phi lòng kiểm soát quá lớn, để bên Lý Độ của , điều chẳng cần là con nuôi, ngay cả con ruột cũng dễ nảy sinh cách.

“Tóm là thế nào, chỉ Lý Độ và Tiểu Hạo Tử mới rõ”. Từ Giản .

Hôm .

Ở phủ Thuận Thiên, Đan Thận thức đêm bèn mấy hôm, vất vả lắm mới thể nộp cho Từ Giản một bản báo cáo. Cuối cùng cũng moi chủ nhân thực sự của căn nhà đó.

“Quanh co mấy vòng, lớp chồng lên lớp khác”. Đan Thận nghiến răng: “Chủ nhân thật sự họ Lao, còn là ai, lai lịch thế nào thì rõ. Ta điều tra đến lo liệu chuyện cho năm xưa, sớm cát bụi . Giờ tìm ? Hiện tại chủ danh nghĩa là họ Diêu, đất Thục, nếu gọi đến hỏi cũng mất vài tháng”.

Từ Giản bật : “Họ Lao là , khéo họ Lao cần gặp”.

Đan Thận hề hề, cũng hỏi thêm.

Chiều tối, Lý Thiệu hồi cung, Từ Giản cũng cung và đến Ngự thư phòng. Nhìn theo bóng Từ Giản, Uông Cẩu Tử hỏi Lý Thiệu: “Điện hạ, gần đây Phụ Quốc công hình như thường xuyên cung nhỉ”.

“Có gì lạ ”. Lý Thiệu đáp: “Trước dưỡng thương nên ít cung, chứ lúc theo ở Lễ bộ, cũng ít phụ hoàng gọi để hỏi chuyện”.

Uông Cẩu Tử lời, nhưng trong lòng vẫn yên. Gã bước theo Lý Thiệu, mắt dõi theo bóng lưng Điện hạ. Trong lòng cứ thấy lấn cấn, dường như bỏ lỡ một việc quan trọng nào đó, nhưng rốt cuộc là gì nhỉ…

 

Loading...