Yến Từ Quy - Chương 419: Cánh nhạn bay qua vẫn để lại dấu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:45
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương ma ma là quản lý lớn tuổi, cũng rõ mấy chuyện của thái giám, bèn cho gọi Tiểu Dư công công trả lời.

“Ta rõ, nhưng thể hỏi nghĩa phụ”.

Tiểu Dư công công thì Dư công công. Lâm Vân Yên trong cung thích nhận , quả sai chút nào. Dư công công đây là tổng quản đại nội, nương nương tin tưởng. Khi tin chùa Định Quốc gặp nạn, nương nương thất thần suýt ngã từ bậc thang xuống. Dư công công vì đỡ nương nương mà trượt ngã, nhưng chân từ đó bất tiện. Sau , việc giao cho Tiểu Dư công công tiếp quản, còn ông xuất cung an dưỡng. Nương nương ban cho ông khoản tiền lớn, hàng năm còn cho Tiểu Dư công công tới thăm.

“Chờ Mã ma ma từ Ngự d.ư.ợ.c phòng về, ngươi theo Vân Yên cung hỏi thăm. đó, ngươi hãy đến chỗ Tào công công, báo chuyện Tiểu Hạo Tử để ông điều tra”. Hoàng Thái hậu dặn dò.

Tiểu Dư công công kính cẩn . Mọi việc sắp xếp xong xuôi. Trong khi đợi tin, Lâm Vân Yên cùng Hoàng Thái hậu. Hoàng Thái hậu dựa gối mềm, dù trán hiện rõ nét mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định:

“Không là ai gia lòng tin ở hành động của Tấn Vương, mà là so với trong Vĩnh Tế cung , Tấn Vương chừng mực hơn nhiều”.

“Năm xưa Tiên Đế xử phạt họ, giáng Lý Mịch thành thường dân là răn đe, trừng phạt nặng tay. Còn về việc giam lỏng Lý Tuấn, chỉ vì Lý Tuấn từng quá phận, mà vì khi nổi điên lên còn kiềm chế. Thánh thượng tính tình chất phác, là hoàng , Tiên Đế sợ rằng ngài thể trấn áp Lý Tuấn nên mới đành đưa Vĩnh Tế cung. Tiên Đế nỡ tay với những con còn , một phần vì lòng trắc ẩn, phần khác vì cuối đời lòng càng thêm mềm yếu”.

Lâm Vân Yên hiểu ý Hoàng Thái hậu. Cuộc tranh đoạt của hoàng tử, hoàng tử là quân cờ, cũng là đích ngắm, nhưng cuốn theo đó chỉ là lá cờ, mà còn góp sức, các nhà quyền quý. Động quân cờ, liệu động những kẻ khác ? Nếu nhổ cờ lên, thì sẵn phù hợp để thế ? Người vẫn quan mới nhậm chức nhóm ba ngọn lửa. Hoàng đế mới lên ngôi, ba ngọn lửa mà đốt khéo sẽ dễ cháy ngược chính bản . Hơn nữa, ngoài việc tranh giành Kim Loan điện, cả thiên hạ vẫn đang khốn khổ vì thiên tai liên tiếp và nạn đói. Trước cảnh dân điêu , bách tính chẳng chịu nổi thêm bất nào nữa. Đó cũng là lý do Tiên Đế cuối đời mong cầu định, Hoàng Thái hậu lựa chọn Thánh thượng lên ngôi và ủng hộ giữ vững sự yên .

“Giờ đây còn như xưa nữa”. Lâm Vân Yên : “Khi là lựa chọn dựa lợi và hại, giữ sự định bằng cách chỉ xử lý Lý Mịch và Lý Tuấn. Nhìn thành quả hơn mười năm Thánh thượng trị vì, quả thực khi quyết định đúng. Giờ nếu còn ôm tư lợi, sống nhàn nhã thì cứ sống nhàn nhã, phụng sự triều đình thì cứ phụng sự, con đường tiếp cũng chẳng vấn đề gì”.

kẻ vẫn chịu từ bỏ dã tâm giấu mười mấy năm”.

“Nghĩ xem, từ Vương Lục Niên, Đạo Hành, đến các thái giám bên cạnh Đại Hoàng tử mà Tào công công vạch trần, họ gì? Còn nhắm việc Thánh thượng chỉ một Đại Hoàng tử, yêu chiều hết mực. Chỉ cần dạy hư Đại Hoàng tử, biến ngài thành kẻ vô dụng, các hoàng tử nhỏ còn sẽ dễ dàng thao túng”.

“Nếu là con, con sẽ tiếp tục ẩn , chờ đến khi sức khỏe của Thái hậu suy yếu thể gánh đỡ cho Thánh thượng nữa, hoặc Thánh thượng cũng còn tráng kiện. Lúc g.i.ế.c hại trung thần, bày mưu đặt bẫy. Cứ xem, nếu Vương Lục Niên bắt, chẳng Anh Quốc công vẫn ung dung Kim Loan điện? Hợp sức mà vu oan các trung thần, từng bước lật đổ ”.

“Khi các trung thần còn khả năng phản kháng, sẽ gạt Đại Hoàng tử qua một bên, lập một hoàng tử nhỏ tuổi lên ngôi, chiếm lấy quyền nhiếp chính, cuối cùng giành ngai vàng”.

“May , thể toại nguyện, Anh Quốc công c.h.ế.t, Thánh thượng chí ít cũng bẻ gãy một cánh tay của . Đuôi chồn của lộ , nếu thể nhổ tận gốc thì hãy tiến tới mà dứt khoát. Giờ còn là thời buổi xưa nữa, dân chúng an cư lạc nghiệp, quan chút toan tính riêng cũng chỉ về các hoàng tử, thể để một kẻ nhảy ngáng đường mà sốt ruột chứ”.

Những điều Lâm Vân Yên suy đoán là lời suông. Đó là những gì nàng từng nếm trải trong kiếp . Dựa hai rương vàng của Lý Mịch, phủ An Dật Bá, phủ Định Bắc Hầu, phủ Thành Ý Bá lượt tru di, đó đến phủ Phụ Quốc công cũng tránh khỏi. Lâm Vân Yên và Từ Giản ép rời khỏi kinh thành, đó còn mấy gia tộc quyền quý lượt hạ bệ. Lý Thiệu vẻ suôn sẻ, c.h.é.m g.i.ế.c ai thì g.i.ế.c, nhưng kết cục , tất cả đều rõ. Hoàng Thái hậu xong, lòng đầy cảm thán. Việc tranh quyền đoạt lợi tất nhiên là thấy máu, bà vốn phụ nữ hiền lành, từng chứng kiến ít cảnh như thế. chứng kiến và trải qua nghĩa là bà thích, . Điều bà mong mỏi là thiên hạ yên bình, đất nước thái bình, dân chúng an cư.

“Vân Yên đúng”. Hoàng Thái hậu thở dài: “Thời thế khác, những kẻ vẫn còn ôm khư khư cái ghế , chục năm chịu buông bỏ, chi bằng chẳng cần buông nữa”.

Con đường duy nhất là cái c.h.ế.t. Bên phía Lý Tuấn cũng canh chừng, miễn loạn khỏi Vĩnh Tế cung là . Còn về kẻ “chủ mưu” khác…

“Nếu tra thì tra cho kỹ, nếu Tấn Vương thì nhất quyết bôi nhọ , còn nếu thật sự là …”, Hoàng Thái hậu mím môi.

Trước mặt Lâm Vân Yên, bà lời cay độc, nhưng trong lòng quyết. Bà sẽ tha cho kẻ đó.

Ở một bên khác, trong Thái y viện, Phương công công gọi Mã ma ma chuyện riêng.

“Chúng cũng quen lâu mà”. Ông hạ giọng: “Bà thật , liên quan đến Đại Điện hạ chứ?”.

Mã ma ma bật : “Nói gì , chỉ đến lấy vài loại d.ư.ợ.c liệu, tiện xem hồ sơ cũ của Quận chúa, dính dáng đến ai ”.

Phương công công tin , nghĩ một lát, bèn đích dẫn bà kho. Sau khi đuổi đám tiểu thái giám canh cửa , ông xuống ghế ngoài cửa trông chừng, trong, cũng hỏi thêm. Mã ma ma cảm tạ. thể vững trong cung đều là những tinh ý cả. Các kệ cao, hồ sơ dày đặc, Mã ma ma tìm hồ sơ của Đổng phi nương nương cẩn thận xem kỹ ghi chép ba tháng từ khi nương nương ngã bệnh đến lúc mất, đó tìm đến hồ sơ của Chương Tuyển thị. tới lui qua mấy kệ sách mà thấy. Hết cách, Mã ma ma đành gọi Phương công công .

“Lưu trữ hồ sơ y d.ư.ợ.c của phi tần thời Tiên Đế, tìm ?”.

Phương công công nhăn mặt bà.

Mã ma ma mỉa: “Chúng quen lâu, xin chút thuận tiện thôi mà”.

Phương công công còn cách nào khác. Suy tính , hồ sơ thời Tiên Đế, nhiều khả năng là Hoàng Thái hậu xem, vì Quận chúa tuổi còn trẻ, ngoại trừ mấy vị đang tại thế thì nàng quen ai. Nếu là Hoàng Thái hậu cần, ông dám từ chối chứ?

“Bà , tìm hồ sơ của ai?”. Phương công công hỏi.

“Chương Tuyển thị”. Mã ma ma đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-419-canh-nhan-bay-qua-van-de-lai-dau.html.]

“Ai cơ?”. Phương công công nhất thời nhớ : “Chỉ là một Tuyển thị, chắc gặp thái y mấy ”.

“Mẫu của Tấn Vương gia, bà bình an hạ sinh hoàng tử, lẽ nào lưu trữ hồ sơ ”. Mã ma ma giải thích.

Phương công công cuối cùng cũng nhớ , liếc qua mấy kệ sách, : “Bà mất sớm nhỉ? Mấy chục năm , hồ sơ đó sớm dọn , còn ở đây ”.

Mã ma ma hỏi: “Dọn ? Chuyện quan trọng, thể rùm beng ”.

“Bà cũng , năm Thái Hưng thứ hai mươi sáu, Thái y viện dời vị trí một ”. Phương công công đáp: “Mấy hồ sơ cũ khi đó gom , đưa qua kho bên đối diện . Nơi đó kệ như thế , tất cả đều chất đống lên, bà tìm mà gây chú ý thì thể ”.

Mã ma ma đành chịu.

“Bà xem xong chứ? Cần giấy bút ?”. Phương công công hỏi thêm: “Yên tâm, miệng kín lắm, chuyện của Từ Ninh cung thứ tùy tiện nhúng tay ”.

Mã ma ma cảm tạ. Nhờ Phương công công giúp, bà cẩn thận chép vài trang hồ sơ của Đổng phi nương nương.

Trở về Từ Ninh cung, Tiểu Dư công công cũng trở . Bên Tào công công cũng tương tự. Những chuyện nhỏ nhặt cũ kỹ, vài chục năm , ông cũng lục hồ sơ mới thời đó ở Bích Hoa cung những thái giám nào, kẻ tên “Tiểu Hạo Tử” đó là ai.

Mã ma ma bẩm báo: “Hồ sơ của Chương Tuyển thị xem khá khó tìm, nô tì chỉ chép phần của Đổng phi nương nương. Xét diễn tiến bệnh tình, quả thực giống như trúng độc đó, nhưng t.h.u.ố.c dùng khác với của Định Vương Điện hạ. Điều cũng lý, vì nam nữ khác , tuổi tác cũng khác biệt. Đổng phi khi đó còn trẻ, bình thường cũng mắc ít bệnh cũ, thêm nữa đau buồn vì Tiên Đế băng hà, thái y kê t.h.u.ố.c cũng cẩn trọng điều chỉnh”.

Hoàng Thái hậu hỏi: “Vậy là vẫn thể khẳng định Đổng phi c.h.ế.t vì trúng độc, đúng ?”.

”. Mã ma ma tiếc nuối: “Chỉ xét triệu chứng, thật khó phân biệt rõ ràng”.

Hoàng Thái hậu xong, bỗng nhẹ nhàng vỗ tay Lâm Vân Yên: “Chớ sốt ruột”.

Lâm Vân Yên đầu bà. Nàng thực sự vội, điều tra lâu như , tâm tình sớm rèn giũa kiên định. Chỉ là nương nương lo nàng nóng ruột, lo nàng vững lòng, nương nương lúc nào cũng quan tâm nàng.

“Con mà”. Lâm Vân Yên : “Nếu dễ chẩn đoán, Định Vương cũng chẩn sai ”.

Loại độc hiểm ác, bệnh đến như đổ núi. Kết hợp với t.h.u.ố.c chữa trị đó, biểu hiện suy yếu dần dần, bệnh nặng cứu nổi, thần , quỷ . Nếu nhờ manh mối từ mẫu của Chu Trán, chắc bọn họ còn phát hiện sự thật về cái c.h.ế.t của Định Vương. Mẫu Chu Trán giữ mạng lâu như , thẳng chẳng vì t.h.u.ố.c dùng hiệu quả, mà là Chu Sính khi hạ độc còn sợ hãi mà giảm liều lượng. Nếu Đổng phi cũng đầu độc, chỉ cần liều lượng đủ lớn, ba tháng “vì đau buồn mà mất theo Tiên Đế”, tất cả xem hợp tình hợp lý, phương t.h.u.ố.c điều trị chỉ là thủ đoạn giữ mạng nhất thời.

“Kẻ kê t.h.u.ố.c giữ mạng cho Định Vương là Mao thái y”. Mã ma ma : “Theo lời của Vương Lục Niên, Mao thái y thể nhận độc d.ư.ợ.c nhưng dám , đành kê t.h.u.ố.c giữ mạng”.

******

Tiểu Dư công công cung kính đáp: "Theo lệnh truyền, bọn nô tài phái đến quê cũ của Mao Thái y ở Lĩnh Nam, nhưng ông qua đời . Phương t.h.u.ố.c cứu mạng mà An viện phán phỏng đoán từ phương t.h.u.ố.c độc cũng mang đến, hầu như sai lệch”.

Lâm Vân Yên hỏi: "Trước đây vẫn nghĩ rằng là Vương Lục Niên mang phương t.h.u.ố.c độc về từ Lĩnh Nam, đưa cho tên chủ mưu mà hại c.h.ế.t Điện hạ Định Vương. Đối với Đổng phi nương nương thì thể , nhưng nếu Chương Tuyển thị cũng c.h.ế.t vì phương t.h.u.ố.c độc , thì Vương Lục Niên chắc là kẻ đầu tiên dùng độc. Lúc trong cung còn ai đến từ Lĩnh Nam ?".

Vương ma ma xong thì hít sâu một . Hoàng Thái hậu ngạc nhiên bà một cái: "Nghĩ ai ?".

Vương ma ma đáp: "Nô tỳ nếu nhầm, bên cạnh Đổng phi nương nương một ma ma là Lĩnh Nam. Trước khi cáo lão về quê, tổ phụ của Đổng phi từng giữ chức Bố chánh sứ Lưỡng Hồ, nhưng đó cũng từng Tham chính ở Lĩnh Nam. Nhà ma ma là gia nô mà họ mua khi nhiệm sở”.

Lâm Vân Yên nhanh nhạy, tiếp lời: "Ta cũng chỉ đoán thôi. Đổng phi nuôi dưỡng Tấn Vương, nhưng Tấn Vương thuở nhỏ nhớ thương sinh mẫu của . Đổng phi ngoài mặt thì phản đối, thậm chí còn tỏ vẻ tán đồng, nhưng trong lòng sợ đứa trẻ lớn lên thuộc, nên tay độc ác với Chương Tuyển thị. Vì một cách thần quỷ , ai nghi ngờ đến bà , mối quan hệ giữa bà và Tấn Vương đó cũng hòa hợp. Đến khi xảy tranh đoạt ngôi báu, để hại Định Vương, lẽ Vương Lục Niên dâng phương thuốc, hoặc là Đổng phi đem , cuối cùng họ thành công. Tấn Vương từ đó phát hiện điều bất thường, âm thầm nghi ngờ Đổng phi. Đến khi ngôi vị tuột khỏi tầm tay, ông còn cần đến sự giúp đỡ của Đổng phi và nhà họ Đổng nữa, nhân lúc tiên đế băng hà, ông bèn tay với Đổng phi. Phương t.h.u.ố.c giữ mạng cho Đổng phi kê khác Định Vương nhiều, một phần là do tình trạng cơ thể khác , một phần cũng tránh để Đổng phi, rõ về độc dược, phát hiện chính trúng độc. Ngự y kê đơn gì về phương t.h.u.ố.c độc, chỉ trị liệu theo triệu chứng thông thường, mà phương t.h.u.ố.c độc là loại sử dụng t.h.u.ố.c thường dùng để bồi bổ sức khỏe. Tấn Vương cần giữ mạng cho Đổng phi lâu, cuối cùng bà cũng ”.

Mã ma ma đến thì liên tục gật đầu đến đó. Từ lý do đến kết quả, suy đoán của Quận chúa đều hợp lý.

"Thiếu chứng cứ”. Hoàng Thái hậu nhận xét: “Dù lý lẽ thông suốt đến chứng cứ thì cũng thể kết luận. Mặc dù là vụ án của nha môn, cần tra rõ từng điểm một, căn cứ rõ ràng, nhưng rốt cuộc đây là chuyện mưu đoạt quyền lực, hại c.h.ế.t là chuyện nhỏ. Dù là Đổng phi hại Chương Tuyển thị, Tấn Vương hại Đổng phi, thậm chí đến nay còn đang mưu đồ tranh đoạt ngôi vị, thì vẫn cần bằng chứng xác thực, thể cứ thế mà đội lên đầu họ. Vân Yên, lời của ai gia vẫn là như , tra thì tra kỹ. Trước đây đầu mối, chỉ quanh quẩn mãi mà tiến triển, giờ ít nhất cũng hướng. Nhạn qua sẽ để dấu, chỉ cần từng xảy , thì sẽ dấu vết”.

"Con hiểu”. Lâm Vân Yên gật đầu: “Lát nữa con sẽ cùng Tiểu Dư Công công đến hỏi thăm Dư công công, xem ông đầu mối gì ”.

Hoàng Thái hậu nâng khuôn mặt của Lâm Vân Yên, mỉm : "Vân Yên trưởng thành , chuyện lớn thế mà vẫn xử lý gọn gàng”.

Lâm Vân Yên chớp mắt, mỉm đáp . Nàng tranh thủ lúc nương nương còn thể chỗ dựa cho , mà loại bỏ hết lo lắng lưng. Nếu , vài năm nữa, khi Hoàng Thái hậu qua đời, nàng chật vật với những sóng gió thì nhắm mắt cũng yên lòng .

 

Loading...