Yến Từ Quy - Chương 418: Nàng ấy họ Chương
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:44
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Giản ngoài miệng thúc giục thôi, chứ hiểu rõ rằng việc tra cứu gốc rễ của một căn nhà hề đơn giản. Nếu chỉ là một căn nhà bình thường, xác định chủ nhân là ai, tự ở cho thuê, hiện tại ai đang ở, qua bao nhiêu đổi chủ, bao nhiêu đổi thuê, chỉ là mất công tìm hiểu, tốn vài ngày là thể kết quả. nếu gì đó bình thường, che giấu từng lớp từ đầu đến cuối, thì điều tra rõ từng chi tiết chẳng khác nào mò kim đáy bể, mò qua cả núi hồ sơ. Từ Giản từng tự tra cứu căn nhà ở ngõ Trần Mễ, rõ ràng khó khăn trùng trùng, nên cũng chuẩn tinh thần rằng Đan đại nhân thể sẽ mất vài ngày mà chẳng gì tiến triển.
ngờ, nơi sáng thì bên khác sáng . Trong khi đầu mối đều bế tắc, thì phía Lâm Vân Yên thu hoạch. Lúc , nàng ghế đẩu ngoài phòng bếp nhỏ, tay cầm bát sữa đông. Bát sữa là do Hà ma ma tự tay . Lâm Vân Yên nghĩ đến vài chuyện, bèn mời ma ma phủ. Hà ma ma chỉ vui vẻ đến, mà còn mang theo món ăn mà nàng yêu thích. Bát sữa đông phủ một lớp mật ngọt, thêm chút trái cây khô, ngửi thấy thơm nức. Lâm Vân Yên ăn liền ba muỗng. Người ăn vui vẻ, món ăn càng vui vẻ hơn.
"Vẫn là tay nghề của ma ma khiến khó quên nhất”. Lâm Vân Yên khen ngợi, chỉ chiếc ghế trống bên cạnh: “Ma ma cũng xuống ”.
Đã Quận chúa mời, tất nhiên là chuyện , nên Hà ma ma khách sáo, lời xuống.
Bà : “Thật khiến nhớ hồi còn ở hậu viện Đào Hạch Trai, Quận chúa cũng ngoài bếp thế ”.
Lâm Vân Yên mỉm . Những chuyện nàng hỏi đều là chuyện cũ lâu . Trong khách sảnh, mỗi một tách , nghiêm chỉnh thì nghiêm chỉnh thật nhưng khó tránh khỏi câu nệ. Chỉ gian ở nhà bếp , tuy nhà bếp ma ma quen dùng, nhưng cũng xem như đúng sở trường, thêm nữa ghế đẩu thì bà càng thoải mái hơn.
“Vừa ăn ma ma kể chuyện xưa, với cũng là một niềm vui”. Lâm Vân Yên .
Hà gia ma ma đáp: “Quận chúa hỏi chuyện gì?”.
“Vẫn là về việc của Tấn Vương”. Lâm Vân Yên đáp.
Hà gia ma ma thoáng lộ vẻ khó xử: “Những gì nhớ kể cho Quận chúa ”.
Lâm Vân Yên mỉm bà. Vì nghi ngờ đến Lý Độ, nên cũng tìm hiểu sơ qua về ông . Là con trai thứ hai của tiên đế, xuất của Lý Độ và đại ca Lý Thương khác . Lý Thương là con của Hoàng hậu Trung Cung, còn của Lý Độ chỉ là một Tuyển thị. Nàng Tuyển thị đó khi cung mờ nhạt, chỉ là cơ duyên trùng hợp nên một đêm vua sủng ái, từ đó mang long thai. Đáng tiếc, thể yếu ớt, sinh con trai bình an thì sức khỏe càng kém, cần nghỉ ngơi điều dưỡng. Lý Độ còn trong tã giao cho Đổng phi nuôi dưỡng. Ông của Đổng phi từng giữ chức Thông chính ty Thông chính sứ, các bậc tiền bối trong nhà cũng quan địa phương. Đổng phi học thức , tính tình kiên nhẫn, là lựa chọn phù hợp để chăm sóc con trẻ. Thực tế, Đổng phi cũng đối xử với Lý Độ, thể là “xem như con ruột”.
Điều , Lâm Vân Yên từng hỏi Vương ma ma và các cung nữ kỳ cựu trong cung, họ đều chung một nhận xét như . Theo lời Vương ma ma: “Thân mẫu đủ sức khỏe để chăm con, Hoàng Thái hậu cũng lưu tâm trong việc tìm mẫu nuôi cho đứa bé”.
“Thời thật sớm, tiên đế còn trẻ, trong hậu cung ai ai cũng nể mặt, mấy cung phi chút thế lực ít ai chịu thật lòng chăm sóc con cái của khác”.
“Có nhận trách nhiệm, thì nhân cơ hội nuôi con bên , như một cách kiếm cơ hội diện kiến Thánh thượng, trong lòng tính toán. Sau cùng, Hoàng Thái hậu vẫn chọn Đổng phi”.
“Đổng phi đối xử với Điện hạ thật lòng, chuyện ăn mặc sinh hoạt đều để tâm, bao giờ hạn chế Điện hạ gặp sinh mẫu, rằng nghĩa sinh và nghĩa dưỡng đều là ân tình”.
“Có lẽ thấy Điện hạ khỏe mạnh khôn lớn, nên bệnh tình cữ của mẫu Điện hạ cũng dần đỡ hơn”.
“Đáng tiếc là, bà phúc mỏng, lúc Điện hạ bốn năm tuổi, mùa đông gặp lạnh, đến mùa xuân bệnh vẫn chẳng dứt, thể cứ yếu dần”.
“Lúc , Đổng phi cho Điện hạ thăm bệnh, sợ trẻ nhỏ thể trạng yếu đuối lây bệnh, tưởng rằng chỉ cần đợi đến hè nóng lên là khỏi, nhưng cuối cùng bà vẫn ”.
“Vì chuyện đó mà Đổng phi hối hận mãi, rằng nếu sinh tử chia ly thì nên để Điện hạ thăm bà nhiều hơn”.
“Kể từ đó, Đổng phi càng chăm sóc Điện hạ chu đáo hơn, từ việc mở mang sách vở đến luyện tập văn võ, cứ như một mẫu thật sự đối xử với con ruột”.
“Điện hạ cũng hòa thuận với Đổng phi, tiên đế từng khen Đổng phi giỏi nuôi con”.
“Sau khi tiên đế băng hà, Đổng phi vì quá đau buồn mà lâm bệnh, ba tháng cũng theo ngài, Điện hạ cũng tận tâm giữ tang và đưa tiễn linh cữu, lễ bộ cũng chẳng dám ngăn cản”.
Người trong cung ai ai cũng thương tiếc vì sinh mẫu của Tấn Vương mất sớm, cũng cảm phục Đổng phi uổng công nuôi dạy đứa con . Vương ma ma , Lâm Vân Yên hỏi Hà ma ma cũng nhận câu trả lời tương tự. Vương ma ma ở trong Trung Cung, những chuyện lớn nhỏ trong hậu cung đều trong tầm mắt. Hà ma ma tuy ở phòng bếp nhưng ít lời đồn từ những cung nữ, ma ma, thái giám khi họ bàn tán. Đó là một góc khác với Vương ma ma. Dù ở góc độ , cũng ai rằng mối quan hệ dưỡng mẫu và con nuôi của Lý Độ và Đổng phi gì bất hòa. Về phần những chuyện liên quan đến Lý Độ mà Lâm Vân Yên và Từ Giản quan tâm hơn, Hà ma ma rõ.
Lúc đầu, khi ma ma tiết lộ rằng xuất từ Ngự thư phòng, bà cũng với Lâm Vân Yên rằng rời cung quá sớm, khi ngay cả Lý Thương cũng vẫn còn là một đứa trẻ con, huống chi là những khác. Tuổi thì đang học vỡ lòng, còn đang b.ú sữa, thậm chí còn kịp sinh , cách xa cuộc tranh giành ngôi vị nhiều.
Lâm Vân Yên ăn một miếng sữa đông, : “Hôm nay hỏi chuyện mẫu Tấn Vương, mà hỏi về các công công, nội thị bên cạnh ngài . Ma ma từng gặp họ ?”.
“Làm việc trong cung, vài vị công công vẫn nhận một ”. Hà ma ma lúc thả lỏng hơn nhiều khi hỏi chuyện hoàng tử, hoàng tôn mà chỉ về những hầu như , bà nhớ và : “Ngự thiện phòng là nơi kẻ tấp nập, từ thu mua đến trực tiếp nấu nướng, ngày thường đều gặp. Còn công công bên cạnh các vị quý nhân, phần lớn là tiểu nội thị hoặc cung nữ đến chạy việc, đến lấy cơm hoặc truyền đạt xem chủ nhân ăn món gì. Thỉnh thoảng cũng quản sự đến, bên chủ nhân bếp riêng, món mới, cần nguyên liệu tươi. Hồi đó Tấn Vương còn nhỏ, bên cạnh ngài đến, chỉ của Đổng phi nương nương thỉnh thoảng đến kêu vài món…”.
Vì Quận chúa dặn dò kỹ, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng đừng bỏ qua, nên Hà ma ma cũng chẳng phân biệt cái gì hữu ích , cứ như trò chuyện trong nhà, nghĩ gì thì nấy. Lâm Vân Yên cũng ngắt lời, chăm chú lắng .
Đợi đến khi ma ma dừng , cố nhớ thêm, Lâm Vân Yên mới hỏi tiếp: “Ma ma chuyện bên Đổng phi nương nương, còn vị Tuyển thị thì ? Bà nhận bên cạnh bà ?”.
“Không ai trong cung cũng thể đến Ngự thiện phòng gọi món, những phi tần địa vị thấp, sủng ái thì…”. Mói đến đây, Hà ma ma ngừng , cau mày: “Hình như từng một ”.
“Phải , khi nội thị phục vụ bà đến, còn ấn tượng”.
“Chắc là vài ngày khi bà bệnh mất, một tiểu nội thị đến Ngự thiện phòng”.
“Nhìn gầy nhẳng, chỉ chừng bảy tám tuổi, tìm quản sự chuyện, nhưng quản sự để ý, đúng lúc gặp ”.
“Cậu bảo, Tuyển thị đột nhiên chút khẩu vị buổi trưa, thèm vài món, tình hình giống hồi phục mà là hồi quang phản chiếu (sức sống lóe lên lúc c.h.ế.t)”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-418-nang-ay-ho-chuong.html.]
“Ta bảo, lời từ quản sự thì thể tùy tiện thêm món”.
“Cậu , dám đến chỗ Đổng phi, sợ nếu Điện hạ trông thấy, đòi gặp mẫu thì Đổng phi nương nương sẽ khó xử. Nhỡ để Điện hạ lây bệnh thì càng c.h.ế.t chỗ chôn. Từng nghĩ đến gặp Hoàng hậu, giờ là Thái hậu, nhưng mấy ngày đó nương nương cũng ốm, dám vì vài món ăn mà quỳ lạy”.
“Ta thấy đáng thương nên cũng mềm lòng, chọn một món đơn giản, tranh thủ lúc bếp còn tắt lửa buổi tối mà , tới lấy cảm ơn rối rít”.
“Rồi chỉ chừng ba, năm ngày , tin dữ truyền tới. thật như đoán, là hồi quang phản chiếu”.
Lâm Vân Yên hỏi: “Vị công công đó họ gì?”.
“Họ gì nhỉ…”, ma ma lẩm bẩm: “Hình như gọi là 'Hạo Tử', 'Tiểu Hạo Tử'? Không là họ Hạo thật chỉ là biệt hiệu”.
Lâm Vân Yên thuận miệng hỏi thêm: “Ta còn hỏi, vị Tuyển thị đó họ gì nhỉ?”.
“Nếu nhớ nhầm, nàng họ Chương”. Ma ma cảm khái: “Thật đáng thương, cả đời dù sinh hoàng tử cũng chỉ là Tuyển thị, c.h.ế.t cũng chẳng truy phong. Mà nghĩ , c.h.ế.t đèn tắt, truy phong cũng quan trọng nữa”.
Nhắc đến cái c.h.ế.t, Lâm Vân Yên nhớ đến vị Đồng công công mất từ lâu. Mất năm năm mươi ba tuổi, năm Thái Hưng thứ mười một. Cũng gần thời điểm Hà ma ma rời cung, cách khác, thể bà qua về Đồng công công . Nghĩ , Lâm Vân Yên liền hỏi:
“Bên cạnh Nguyễn Quý nhân của Tiên đế một vị Đồng công công, lúc đó năm mươi tuổi, ma ma từng đến ?”.
“Không ấn tượng gì cả”. Hà ma ma đáp: “ từng thấy một vị Hạ công công bên cạnh Nguyễn Quý nhân vài ”.
Lâm Vân Yên hỏi: “Vậy ma ma nghĩ, tiểu Hạo Tử , hoặc những công công từng hầu hạ Chương Tuyển thị và Tấn Vương, thể quen với Đồng công công đó ?”.
Tưởng là là một câu hỏi cần ma ma vắt óc suy nghĩ, ai ngờ bà trả lời dứt khoát và nhanh chóng: “Quen, chắc chắn là quen”. Bà .
“Chương Tuyển thị ở tại Bích Hoa cung, chủ vị ở đó là Ngụy Tiệp dư của Tiên đế. Nguyễn Quý nhân ban đầu ở nơi khác, hình như đắc tội với chủ vị bên đó nên khí căng thẳng, Ngụy Tiệp dư hòa giải, đưa Nguyễn Quý nhân chuyển tới Bích Hoa cung. Từ đó về , Chương Tuyển thị và Nguyễn Quý nhân cùng ở một cung. Chỉ cần Đồng công công từng hầu hạ Nguyễn Quý nhân, thì trong cùng một cung, ngày ngày gặp mặt, cúi đầu ngẩng đầu đều thấy . Tiểu Hạo Tử kẻ ngốc nghếch gì, thể từng gặp?”.
Lâm Vân Yên đến đây, ánh mắt bừng sáng: “Sau khi Chương Tuyển thị qua đời, Tiểu Hạo Tử ?”.
“Chuyện thì rõ”. Hà ma ma .
trong lòng Lâm Vân Yên tính toán. Trước đây, những Đồng công công mà bọn họ tra đều liên quan gì đến Đồng công công ở ngõ Trần Mễ, hoặc đến Tấn vương Lý Độ. bây giờ, một sợi dây mơ hồ dường như lộ . Tên thật của Tiểu Hạo Tử là gì, đó , những điều Hà ma ma , thì trong cung nhất định ghi chép. Trước đây như mò kim đáy biển, nay thì phương hướng rõ ràng. Lâm Vân Yên cảm ơn Hà ma ma, vội vàng chuẩn tiến cung một chuyến.
Về tới phòng, Vãn Nguyệt giúp nàng y phục, chải đầu tóc, còn Mã ma ma thì chuẩn xe ngựa. Trước lúc khởi hành, Lâm Vân Yên đột nhiên lóe lên một ý, gọi: “Mã ma ma, cùng một chuyến”.
Xe ngựa chạy thông suốt gặp trở ngại. Trên xe, Lâm Vân Yên hạ giọng dặn dò: “Ta sẽ xin nương nương cho một khẩu dụ, để bà đến Ngự d.ư.ợ.c phòng. Ngoài mặt là lấy thuốc, nhưng thực lúc Chương Tuyển thị và Đổng phi nương nương bệnh gì, dùng t.h.u.ố.c gì”.
Mã ma ma lanh lợi, lập tức hiểu ngay ý: “Phu nhân nghi ngờ bệnh tình của họ cũng đơn giản ?”.
“Ta là rắn c.ắ.n một , mười năm còn sợ dây thừng,” Lâm Vân Yên thở dài: “Nếu điều tra rõ chuyện Định vương trúng độc, thì ai đó lâm bệnh một thời gian qua đời, cũng sẽ bất an như ”.
Mã ma ma : “Cẩn thận một chút thì vẫn hơn”.
Lâm Vân Yên gật đầu. Chẳng bao lâu , Lâm Vân Yên tới Từ Ninh cung. Tiểu Dư Công công dẫn nàng . Sau khi hành lễ với Hoàng Thái hậu, Lâm Vân Yên bày tỏ mục đích đến.
“Người ở Vĩnh Tế cung cứ một mực c.ắ.n chặt Tấn vương Điện hạ, con Chương Tuyển thị và Đổng phi nương nương đều bệnh c.h.ế.t, nên nghĩ liệu cũng dính dáng đến độc d.ư.ợ.c đó ”. Lâm Vân Yên .
“Một là mẫu sinh , một là dưỡng mẫu đối xử với vô cùng , xuống tay gì? Huống hồ lúc mẫu ruột mất, mới bốn, năm tuổi gì đó”.
Hoàng Thái hậu , từ từ nhíu mày, dường như nghĩ điều gì, đầu Vương ma ma. Vương ma ma là hiểu rõ Hoàng Thái hậu nhất, thấy thế trong lòng cũng thoáng giật .
Sau một hồi suy nghĩ, bà lên tiếng: “Chương Tuyển thị qua đời lâu quá , nô tỳ nhớ rõ. khi Đổng phi nương nương bệnh ba tháng trời, hình như tình trạng vài phần giống với Định Vương Điện hạ”.
Mặt Hoàng Thái hậu nặng trĩu, Lâm Vân Yên nhắc, bà cũng gật đầu cho Mã ma ma đến Ngự d.ư.ợ.c phòng tìm hiểu.
Lâm Vân Yên hỏi thêm: “Tiểu Hạo Tử, thái giám hầu hạ Chương Tuyển thị, ? Tào công công điều tra thấy Tiểu Hạo Tử và Đồng công công khuất, cả hai đều từng việc ở Bích Hoa cung, liệu liên hệ gì chăng?”.
Chuyện quá vụn vặt, Hoàng Thái hậu chắc chắn nhớ rõ. Thậm chí tuổi tác cao, những ký ức cũ cũng dần mờ nhạt.
“Nguyễn Quý nhân từng ở Bích Hoa cung ?”. Bà hỏi Vương ma ma: “Không nàng luôn ở cùng Chương Tuyển thị ?”.
“Hình như từng ở vài tháng, cụ thể xem hồ sơ”. Vương ma ma đáp: “Về chuyện Tiểu Hạo Tử, cần tra cứu thêm, còn liên hệ thì…”