Yến Từ Quy - Chương 417: Chi bằng nói hết ra cho ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:43
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nắng xuyên qua khung cửa, rải đầy những vệt sáng loang lổ. Đan Thận cửa sổ, ánh sáng lốm đốm phủ lên mặt, khiến vẻ mặt của ông càng thêm khó xử và chối từ.

Từ Giản kìm mỉm , hạ giọng hỏi: “Chuyện c.h.ế.t , Đan đại nhân quản ?”.

“Có đ.á.n.h trống kêu oan, quản cũng quản”. Đan Thận đáp, mấy câu đầu giọng kéo dài, câu cuối bỗng đổi giọng, nhanh hơn, giọng cũng thấp hơn: “ chuyện ai sẽ đến đ.á.n.h trống đây? Phủ Thuận Thiên chúng xử lý thế nào? Kẻ trong Vĩnh Tế cung tay g.i.ế.c , Thánh thượng truy cứu, nhảy xử lý, chẳng là tự đ.â.m đầu rắc rối ? Phải Thánh thượng cũng khó khăn riêng, cũng là trưởng của ngài. Tiên hoàng đưa Vĩnh Tế cung, tất cả việc còn đều để Thánh thượng gánh đỡ”.

“Người mà yên phận thì , thứ êm ấm, còn nếu chẳng yên phận, thì cũng , ít nhất là cái cớ để hành động. Chỉ phiền là lúc cứ mấy trò lặt vặt, can thiệp thì thành chuyện bé xé to, để ý thì muỗi vo ve quấy rối. Ai mà con muỗi đó hôm nay độc, nhưng ngày mai liệu độc , đến lúc đốt một phát, đau thì chỉ chịu. Nghĩ thôi cũng đủ thấy tội cho Thánh thượng”.

Từ Giản Đan Thận một cái, bảo: “Nghe Đan đại nhân tài mắng , ngờ tài ví von cũng chẳng kém”.

“Ôi chao, Quốc công gia đừng trêu chọc nữa”. Đan Thận xua tay: “Gì mà mắng , ví von chứ? Tất cả chỉ là chút mặt dày do ngày ngày lấy khổ vui mà luyện . Ngài cũng công việc lớn bé trong phủ Thuận Thiên bao nhiêu thứ phiền toái. Nếu ngày nào cũng sống yên lành, thì đức Phật , ai mỗi ngày mỉa mai, mắng c.h.ử.i chứ?”.

Đây quả là lời thật. Từ Giản mỉm , bảo: “Đại nhân ngoài miệng chẳng , chứ trong lòng rõ. Kìa, thái giám đó c.h.ế.t tay ai, , đại nhân hiểu rõ đấy thôi”.

Đan Thận: …

Chẳng lẽ thật lòng, Quốc công gia bắt lời . Giao tiếp nhiều nên ông hiểu cách Từ Giản việc.

“Đành rằng còn cách nào khác”. Đan Thận giơ hai tay: “Ngồi ở phủ Thuận Thiên, thể giả vờ hồ đồ, chứ chẳng thể hồ đồ thật”.

Người hồ đồ thật thì giờ chẳng đang ở góc nào ngoài thành cuốc đất cày cấy . Làm gì đội nổi cái mũ .

Đan Thận tiếp: “Thái giám c.h.ế.t, phủ Thuận Thiên chúng nhúng tay . Quan hệ dính dáng đến ngõ Trường Thiện thế nào, cũng chẳng . Trừ phi Thánh thượng nhắm đến nơi đó, chắc chắn sẽ dốc sức. Thánh thượng cần đến , từng lùi nửa bước”.

Đây chẳng lời khoác lác. Khi sự chống lưng của Thánh thượng, ông dám giữa Kim Loan điện liệt kê từng lầm của Đại Điện hạ. nếu Thánh thượng thể động đến Vĩnh Tế cung, hoặc hạ quyết tâm, Đan Thận mà chủ động quá mức, chẳng khác nào dồn Thánh thượng thế khó.

Đan Thận liếc qua quyển sổ trong tay Từ Giản, bảo: “Cái tên thái giám thật đáng thương. Tuổi còn nhỏ, vốn chẳng chút thịt, bỏ mạng. ? Phủ Thuận Thiên quản chuyện nội vụ trong cung. Ngoài thành, ở nơi bãi tha ma, cũng chỉ đành gom góp , ít nhất để những đáng thương ch.ó hoang xâu xé”.

Từ Giản Đan Thận lẩm bẩm một hồi dài, hiểu rõ ý tứ ẩn trong lời. Đan đại nhân chỉ đơn thuần trò chuyện, mà tỏ rõ lập trường. Hôm qua Từ Giản lệnh đến Vĩnh Tế cung, hôm nay đến phủ Thuận Thiên điều tra, cũng chính là mệnh lệnh từ Thánh thượng. Đan Thận thì nhận về Lý Tuấn một cách trực diện và dứt khoát: hoặc là bỏ qua , hoặc là thẳng tay dẹp yên, để vo ve chỉ thêm phiền phức. Về những vấn đề phát sinh khi dẹp yên, nhất là di chiếu của Tiên Đế, ông ủng hộ Thánh thượng.

“Ý của Đan đại nhân, sẽ bẩm rõ với Thánh thượng”. Từ Giản lật qua một trang khác: “ Đan đại nhân, tuy quản nội vụ, chuyện trong thành, ít phủ ngài vẫn quản. Ngõ Trường Thiện, chính là căn nhà , Đan đại nhân tra giúp chủ nhà là ai nhé? Đừng từ chối vội, hề liên quan đến cái thái giám , chỉ là tra thôi. Thánh thượng sẽ dùng đến bao nhiêu sức của ngài, giờ , nhưng ngài cứ dốc lực nơi ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-417-chi-bang-noi-het-ra-cho-ta.html.]

“Hừ!” Đan Thận khổ. Nghe lời đó . Chẳng khác nào bắt lừa kéo cối, nhưng chẳng cho lừa ăn cỏ. Nếu ông thực sự theo, chẳng lừa đá đầu .

“Quốc công gia thẳng cho thì hơn”. Đan Thận than phiền.

Cũng như Đan Thận hiểu , Từ Giản cũng hiểu Đan Thận, chỉ chặc lưỡi: “Ta vốn định rõ, chẳng qua Đan đại nhân bảo mà thôi”.

Đan Thận: …

Thôi kệ! Thôi kệ! Thuyền giặc lên , còn cách nào neo bờ nữa. Giờ thả trôi, gió lộng sóng vỗ trôi nổi, lâu ngày quen, nếu thực sự mảnh đất bằng phẳng, e là ông còn vững.

“Phủ gặp sét đánh, Kim Loan điện bao giở trò Đại Điện hạ đập tan tành, cuối cùng ai gặp rắc rối? Là Điện hạ, là Thánh thượng?”. Từ Giản .

Đan Thận thế, khỏi rùng .

Từ Giản thấy ông hiểu, tiếp tục: “Nếu bỏ qua thời cơ trời cho , sẽ chẳng vui, kiếm chuyện khác mà động tay , mục tiêu chính là Vĩnh Tế cung. Còn kẻ nào tất cả, chỉ đợi Đan đại nhân tra chủ nhân căn nhà , thứ sẽ rõ”.

Đan Thận đưa tay ôm lấy trán. Ông nghĩ là chuyện đơn giản, nhưng ngờ phức tạp đến thế. Ban đầu tưởng chỉ liên quan đến Đại Điện hạ là ghê gớm lắm , nào ngờ vẫn kẻ cam tâm, còn kéo cả Thánh thượng . Phủ Thuận Thiên của ông nhỏ bé, quản chuyện kinh đô, điều tra cả Kim Loan điện. là…

“Cài hoa đỏ ngực, đến cóc ghẻ cũng tân lang”. Đan Thận lẩm bẩm c.h.ử.i thề.

Từ Giản bật : “Đan đại nhân hà tất tự mắng như thế”.

Cả hai cùng xem xét căn nhà và những hộ liền kề, thấy gì đáng nghi ngay từ đầu.

“Ta sẽ điều tra cẩn thận”. Đan Thận : “Còn kết quả , khi nào kết quả thì dám chắc”.

“Cố gắng tra gì thì tra”. Từ Giản đóng quyển sổ, đặt lên giá: “Chúng thì gấp, nhưng kẻ đang sốt ruột, nhất là ở Vĩnh Tế cung, tối qua một thái giám c.h.ế.t, tối mai ai sẽ đến lượt đây?”.

*****

Đan Thận đảo mắt ngước lên trời đầy vẻ bất mãn. Là sách, lên từ con đường khoa cử, tuy rằng cũng mưu cầu danh lợi, nhưng trong lòng vẫn luôn mong cống hiến cho triều đình, vì dân. Còn bao nhiêu sách, chịu khó học hành bao nhiêu năm mà vẫn cơ hội thể hiện tài năng. Vậy mà những kẻ như trong Vĩnh Tế cung , sinh cao sang quyền quý, nếu thực lòng chí hướng thì chuyện hẳn cũng dễ dàng hơn thường. Nếu nổi bật thì cũng thể an yên sống một cuộc sống nhàn hạ, lo nghĩ chuyện ăn ở. cuối cùng chỉ những việc hại nước hại dân. Nghĩ đến đây… Đan Thận liếc Từ Giản. Đại Điện hạ cũng khá hơn là bao, Phụ Quốc công ngày nào cũng ở cạnh, mà kết quả chỉ tổ nhọc công.

 

Loading...