Yến Từ Quy - Chương 415: Đây là sự khác biệt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:41
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt trăng lên cao.

Gió đêm nhẹ lướt qua, lay động những chiếc lá trúc trong sân, phát tiếng xào xạc. Rèm trúc cuộn lên, nối liền gian trong và ngoài. Dưới hành lang bày một chiếc bàn thấp và đệm mềm, Thành Hỷ quỳ nền đất, tay cầm bình rượu châm chén. Quý nhân dựa hờ chiếc bàn, thỉnh thoảng nhấp một ngụm rượu. Thành Hỷ dám gây tiếng động, cẩn trọng hầu hạ, cho đến khi tiếng chân ngoài , mới đặt bình rượu xuống, nhẹ tay nhẹ chân lui . Khi mở cửa, liếc tên nội thị đợi bên ngoài. Tên nội thị là Bảo Thiện, tâm phúc của Thành Hỷ, tuổi còn trẻ nhưng lanh lợi.

Bảo Thiện hạ giọng: “Công công, Tôn công công đến ”.

“Là họ Tôn ở Vĩnh Tế cung ?”. Thành Hỷ hỏi, thấy Bảo Thiện gật đầu, hỏi: “Sao đích đến? Có ?”.

“Hắn với tiểu nhân”. Bảo Thiện bẩm: “Tôn công công bảo việc khẩn cấp, sợ truyền qua tai khác thì thông tin còn chuẩn xác, nên mới tự tới”.

Thành Hỷ chau mày, lẩm bẩm: “Cẩn thận đến mức ? Hắn ? Để gặp ”.

Nói xong, Thành Hỷ trong bẩm với Quý nhân, mới gặp Tôn công công. Trong sảnh nhỏ, Tôn công công chỉnh tề, nét mặt căng thẳng và bất an, thấy Thành Hỷ bước , lập tức cung kính dậy.

Thành Hỷ xuống nghiêm giọng hỏi: “Có chuyện gì?”.

Tôn công công dám tiếp, đợi Thành Hỷ an tọa xong mới bên trả lời: “Chiều nay, Phụ Quốc công đến Vĩnh Tế cung”.

“Ừ”. Thành Hỷ gật đầu.

Phụ Quốc công từ Ngự thư phòng tới Vĩnh Tế cung, đó về gặp Thánh thượng, điều chẳng chuyện gì bí mật, vả Phụ Quốc công một cách đường hoàng, chẳng chút che giấu. Chiều nay tin, chỉ là rõ nội tình mà thôi. Dĩ nhiên, cũng cần đặc biệt dò la tin tức. Chỉ cần chờ thêm một thời gian, tự khắc tin tức sẽ truyền đến. Có điều, chuyện Tôn công công tự đến khiến Thành Hỷ khỏi ngạc nhiên.

“Họ những gì?”. Hắn hỏi.

“Cụ thể gì thì tiểu nhân rõ”. Tôn công công lắc đầu: “Người đuổi hết ngoài, cho ai ở bên trong. Ta cho đến ngóng từ cửa sổ, nhưng…”.

Thành Hỷ khẽ nhíu mày: “ tai của Phụ Quốc công thính, ngươi dám cho đến trộm ?”.

”. Tôn công công ngượng.

Thành Hỷ bĩu môi: “Thế ngươi tự đến đây để nhận ?”.

“Không thế”. Tôn công công vội giải thích: “Sau bữa tối, trong Vĩnh Tế cung gọi một thái giám , một tràng dài, nhắm chủ nhân nhà . Tên thái giám đó lăn ngoài tìm gặp . Nghe xong, nghĩ… chuyện đúng là trọng đại... Sợ khác truyền đạt đúng ý, mới tự đến đây”.

Thành Hỷ hừ một tiếng: “Tự ngươi đến, chẳng lẽ sợ xảy sai sót?”.

Tôn công công khổ sở : “Phụ Quốc công và bên Vĩnh Tế cung rõ ràng là với ít điều, cũng chẳng còn cách nào khác…”.

“Được ”. Thành Hỷ ngắt lời: “Ngươi cứ chờ ở đây, để báo với chủ nhân”.

Thành Hỷ chuẩn dậy, nhưng Tôn công công vội cản : “Chủ nhân ở đây ?”.

“Ngươi gì thế?”. Thành Hỷ hỏi ngược : “Chỗ mà ngươi thể dễ dàng lui tới, chủ nhân sẽ ở đó ?”.

Rời khỏi tiểu sảnh, Thành Hỷ để Bảo Thiện theo cùng, tự cầm đèn lồng xuyên qua con đường uốn lượn. Đi chừng hai khắc, ông mới đến viện của chủ nhân. Đứng mái hiên, Thành Hỷ hít một thật sâu, cố giữ bình tĩnh. Chuyện Vĩnh Tế cung thành như thế

Ôi!

Đẩy cửa, ông khẽ gọi: “Chủ nhân”.

Dưới hiên, bình và chén rượu vẫn yên như cũ, vẻ như trong thời gian oong rời , chủ nhân hề đụng tới giọt rượu nào. Thành Hỷ tiến lên quỳ xuống, cúi đầu thuật sự việc bên Vĩnh Tế cung. Càng , lòng ông càng thêm bất an. Ngoài tiếng gió đêm lùa qua kẽ lá, chỉ còn giọng của ông. Dù y cố tường thuật việc một cách bình tĩnh, bỏ qua sắc thái cảm xúc, nhưng lời của Lý Tuấn cứ như cơn bão, khiến lòng ông lạnh buốt. Sợ đến mức ông dám ngẩng đầu. Sợ đến mức lén ngước mắt lên, sắc mặt của chủ nhân.

Cuối cùng cũng kể xong, Thành Hỷ rụt cổ : “Chủ… chủ nhân, ngài thấy chuyện …”.

Chủ nhân xoay đầu liếc ông, nâng chén rượu nhấp một ngụm.

“Ngươi sợ gì chứ?”. Người hỏi: “Kẻ lớn tiếng khoác lác là Lý Tuấn, tự cao tự đại cũng là ”.

Nghe thấy , Thành Hỷ ngẩng đầu lên, đoán ý của chủ nhân, miễn cưỡng : “Ngài nghĩ xem, Phụ Quốc công Vĩnh Tế cung, rốt cuộc họ gì với ?”.

“Còn thể gì nữa?”. Chủ nhân thản nhiên đáp. Hắn hề ngạc nhiên khi Từ Giản Vĩnh Tế cung. Phải rằng, đây vốn là điều trong dự tính của . Đây là một kế “dẫn lửa về hướng khác”. Phùng Thường “khai” Đồng công công. Dù Thành Hỷ dò mãi cũng Phùng Thường đến nhân vật như Đồng công công, và rõ ràng dù tra khảo Phùng Thường nhiều thêm cũng thể moi điều gì chi tiết về Đồng công công. Tào công công là ở trong cung nhiều năm, ai mà liệu ông bất ngờ moi điều gì . Vậy nên, tìm cách Tào công công bận rộn. Phải chuyển sự chú ý của Tào công công khỏi Đồng công công, để vị thái giám đó cơ hội nhắm Đồng công công nữa. Mồi nhử chính là Vĩnh Tế cung. nhiều thúc giục Uông Cẩu Tử, chính là để bộ dây mối bày mắt Tào công công. Dù điều tra thế nào, cuối cùng cũng chỉ Vĩnh Tế cung. Hãy để Thánh thượng và Lý Tuấn đối đầu . Với Lý Tuấn, sống thêm chừng năm cũng đủ . G.i.ế.c c.h.ế.t Lý Tuấn còn thể lợi dụng sự việc để đổ tội lên Thánh thượng một nữa. Chỉ là ngờ, tên điên Lý Tuấn đó, lấy mồi, ngay lúc nguy cấp vẫn c.ắ.n một cái.

“Cho một cơ hội, để kéo Thánh thượng xuống?”.

“Trao đổi ngang giá?”.

“Nếu , sẽ báo thù cũ?”.

Chủ nhân bật , trong mắt chẳng chút ý nào, chỉ là vẻ cay nghiệt: “Hắn nghĩ thật , dám đòi điều kiện với ”.

Thành Hỷ im lặng. Sau một hồi, chủ nhân lạnh giọng dặn dò một hồi. Nghe xong, Thành Hỷ dám hỏi thêm, nhanh chóng lui , đến tìm Tôn công công. Nghe Thành Hỷ thuật , Tôn công công cũng mặt mày tái mét: “Chủ nhân thực sự như ?”.

”. Thành Hỷ đáp.

Tôn công công hoảng hốt: “Ai mà bên Vĩnh Tế cung điên lên là màng thuộc, chuyện gì cũng dám ? Phản hồi thế chẳng …”.

“Phản hồi ư?”. Thành Hỷ ngắt lời: “Từ bao giờ mà chủ nhân hợp tác với của Vĩnh Tế cung hả?”.

Tôn công công thở dài: “Vậy đây? Ta cũng tận tâm tận lực việc cho chủ nhân…”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-415-day-la-su-khac-biet.html.]

“Người ở Vĩnh Tế cung phát điên, chẳng lẽ ngươi cũng phát điên theo , Tôn công công?”. Thành Hỷ vỗ vai , khẽ: “Đừng dại mà chuyện ngu ngốc”.

Lời chẳng hợp ý. Tôn công công mặt mày tái mét bước khỏi phủ, thẳng về Vĩnh Tế cung.

Trời gần canh ba, kinh thành trong đêm sâu tĩnh lặng. Vào cung qua cửa hông, Tôn công công về phía nam, nơi hoàng cung sừng sững trong bóng đêm, chỉ còn ánh đèn cung đình lấp lánh soi bóng, như phác thảo hình hài cũ kỹ. Chốn thâm cung , khi vinh quang thì rực rỡ, lúc suy tàn đìu hiu vô cùng. Thành Hỷ, cái thứ tiểu nhân đó, hiểu chủ nhân để mắt đến, những năm qua vẫn luôn kề cận bên cạnh. Còn ông đây là , giờ gặp chủ nhân một cũng khó. là kẻ tiểu nhân đắc chí. ghét thì ghét, Tôn công công cũng chẳng dám cãi lệnh của chủ nhân.

Vào phòng, ông lấy khăn lau mặt sai một tiểu thái giám: “Đi gọi Trác Bình đây”.

Trác Bình là Lý Tuấn gọi nhắn vài câu tối qua. Nghe Tôn công công dặn xong, Trác Bình run cầm cập: “Công công, tiểu nhân dám mấy lời đó chứ? Ông như thế khó khác ?”.

“Có gì mà dám?”. Tôn công công : “Hắn ba đầu sáu tay chắc?”.

Trác Bình vẫn lắc đầu.

Tôn công công sa sầm mặt: “Lúc nhận lợi lộc thì tranh đến , đến lúc cần việc thì thoái thác? Trác Bình, ngoài thể kiểu đó, nhưng ở Vĩnh Tế cung thì ”.

“Tiểu nhân chỉ nhận chút bạc thôi, công công bảo tiểu nhân mấy lời ”. Trác Bình bối rối: “Mà còn đưa giá tương xứng’ đấy”.

Tôn công công vỗ mạnh lưng : “Ngươi học câu đó cũng khá đấy. Mau cho tròn việc về lĩnh thưởng”.

Nói xong, lấy một thỏi bạc năm lượng đặt lên bàn. Mắt Trác Bình sáng rỡ: “Thật chứ? Ôi, Tôn công công, công công bảo tiểu nhân lời mà đến giờ tiểu nhân vẫn đang lời ai”.

“Biết đủ , còn bạc đây, ngươi còn cần của ai cho ?”. Tôn công công .

Trác Bình xoa xoa tay: “Tiểu nhân chỉ sợ mạng kiếm tiền mà mạng tiêu thôi”.

“Lắm mồm”.

Lời là thế nhưng thực trong lòng Tôn công công cũng thấy nao núng. Người tính tình thất thường, lúc điên lúc tỉnh, chuyện gì cũng thể xảy , nhưng điều ông thể với Trác Bình.

Tôn công công an ủi: “Sao tiêu ? Hai quân giao chiến cũng chẳng g.i.ế.c sứ giả. Ngươi là kẻ truyền lời, sẽ động ngươi ?”.

Lời rõ ràng an lòng Trác Bình, gã ngừng liếc thỏi bạc.

Thấy thế, Tôn công công bèn nhét thỏi bạc tay gã giục: “Sớm muộn gì cũng là của ngươi, mau ”.

Trác Bình bạc, lòng bèn vững vàng hơn, bước nhanh như gió đến gặp Lý Tuấn. Đến ngoài điện, ánh đèn vẫn sáng rực, gã thấy sờ sợ. Sờ tay lên thỏi bạc trong ngực, gã lấy hết can đảm bước .

“Ồ?”. Lý Tuấn nửa giường, nheo mắt gã: “Nhanh hơn nghĩ. Hắn ?”.

“Hắn... ”. Trác Bình nuốt nước bọt: “Nói rằng, ngài thì cứ ”.

Lý Tuấn nhướng mày: “Ồ? Lý Độ như thế thật ?”.

Trác Bình tiếp tục: “Hắn , ngài cứ kéo Tấn vương vũng nước, còn chờ để lợi”.

Lý Tuấn phá lên . Cười xong, dậy, mang giày, bước đến gần, cúi xuống Trác Bình đang quỳ đất: “Ngươi nghĩ tin ?”.

Ánh mắt Trác Bình đổ mồ hôi lạnh. Những lời đều là do Tôn công công dạy gã. Nói cách khác, chủ nhân hẳn cũng đoán phản ứng của vị khi những lời . Đương nhiên, đáp thế nào cũng căn dặn sẵn. năm lượng bạc trợ lực, Trác Bình vẫn thấy run rẩy. Thôi thì lỡ cưỡi lên lưng cọp . Tự nhủ rằng “ truyền lời chém”, Trác Bình lấy hết can đảm, run :

“Bên bảo, ngài tin cũng chẳng quan trọng. Hắn ngoài , ngài ở trong , là sự khác biệt”.

Lời chẳng khác nào châm lửa đổ dầu lên đống cỏ khô. Nói xong, Trác Bình vội vàng nhấn mạnh: “Lời đó là của bên … Ôi chao”. Hắn kịp dứt lời Lý Tuấn đá bay ngã ngửa sàn. Ánh đèn chiếu mặt Lý Tuấn, nửa sáng nửa tối, khiến nét mặt lạnh lùng toát lên vẻ âm u đầy quỷ dị, đôi mắt lấp lánh như nọc độc của rắn. Trác Bình thấy thì sợ hãi bò lùi . Lý Tuấn xoay , cầm lấy cây đàn giá, bất ngờ vung mạnh xuống đầu . Trác Bình kịp phản ứng, chỉ tiếng đàn loạn nhịp vang lên trong đầu, mắt hoa lên, ngập trong sắc đỏ. Phải một lúc mới nhận m.á.u đang chảy. Qua màn sương đỏ, thấy hình ảnh của Lý Tuấn chồng lên ba bốn bóng mờ. Lý Tuấn nhếch môi, khẽ: “Hắn dám với như thế, ngươi dám ?”.

Mắt Trác Bình tối sầm, ngã gục . Nghe động tĩnh bên trong, Tôn công công do dự nên xuất hiện thì chợt Lý Tuấn cao giọng gọi trong điện. Không còn cách nào khác, Tôn công công đành bước , mang theo hai tiểu thái giám: “Ngài đây chuyện gì ? Nô tài hình như thấy…”.

Đang dở thì Tôn công công thấy Trác Bình bất động đất, Tôn công công hít mạnh một , kinh hãi.

“Cái… cái ?!”, mặt Tôn công công tái nhợt như trét bột: “Còn sống đây?”.

Một tiểu nội thị cúi xuống, run rẩy thăm dò kêu lên thất thanh: “Hết thở ”.

Rầm!

Chiếc cổ cầm rơi xuống nặng nề, rớt ngay cạnh vài , khiến tiểu nội thị nhảy dựng lên, hét toáng.

“Gào cái gì mà gào?”. Lý Tuấn lấy khăn lau vết m.á.u dính tay, từ tốn, nửa miệng: “Chỉ là đập c.h.ế.t một tên thái giám phép tắc thôi, Lý Ngân còn vì chuyện g.i.ế.c thái giám mà tìm đến tính sổ ? Bên ngoài với bên trong gì chứ, đúng là nực . Dù ở Vĩnh Tế cung, vẫn họ Lý. Đó chính là sự khác biệt. Phải , Tôn công công?”.

Tôn công công run rẩy ngừng. Hai tên nội thị hiểu hàm ý, nhưng ông thì hiểu rõ sự khác biệt “bên ngoài với bên trong” . Lời của Lý Tuấn để hỏi mà là một lời cảnh cáo, một sự đe dọa với chính chủ nhân. Dù hiểu rõ tất cả, giờ đây cũng chỉ còn cách giả vờ ngây ngô.

“Điện hạ”. Tôn công công run run : “Cái … xử lý thế nào ạ?”.

“Đem ngoài”. Lý Tuấn chỉ Trác Bình chỉ vết m.á.u văng tứ tung: “Lau sạch sẽ. Chuyện đơn giản thế cũng đợi dạy? Trước giờ từng dọn xác c.h.ế.t ?”.

Tôn công công cúi đầu lặng thinh. Sau khi khiêng Trác Bình ngoài, mới sai một lấy chiếu, khác lau sạch vết máu. Đợi hai rời , Tôn công công cúi xuống lục trong áo Trác Bình, lấy thỏi bạc .

“C.h.ế.t mang bạc theo , thôi thì trả cho , sẽ đốt giấy tiền cho ngươi”. Tôn công công lẩm bẩm: “Oan đầu, nợ chủ, ai đập c.h.ế.t ngươi thì tìm đó mà đòi”.

Trong phòng tắm, Lý Tuấn bộ đồ dính máu, soi gương gương mặt . Thứ thơm ngon, hảo hạng, ai khác chính là mạng sống của . Nếu mạng món ngon, cũng ngại chuẩn thêm vài món phụ.

 

Loading...