Yến Từ Quy - Chương 412: Hắn còn chưa bỏ cuộc

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:37
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngự thư phòng chìm trong im lặng. Nói xong, Từ Giản im lặng chờ Thánh thượng và Tào công công suy ngẫm.

Một lúc lâu , Thánh thượng trầm ngâm hỏi: “Theo khanh , Chu Xướng ngay cả Lý Tuấn cũng chẳng coi trọng, còn thể coi trọng ai nữa?”.

Tay cầm ấm của Tào công công run rẩy. Dù Từ Giản thẳng, nhưng qua lời hỏi của Thánh thượng, ý tứ bên trong hiện rõ trong tâm trí Tào công công. Người mà kẻ tham quyền như Chu Xướng “coi trọng” chắc chắn còn hơn cả vị trong Vĩnh Tế cung . Không là những hoàng tử, hoàng hạn chế ? Hàng ngày lên triều như Tấn Vương, Hiền Vương? Thỉnh thoảng triều nửa tháng một như Bình Thân Vương? Hay những vương gia, lão vương gia tham dự triều hội, chỉ xuất hiện trong yến tiệc cung đình? Nghĩ đến đây, Tào công công khỏi cảm thấy nhức đầu.

Từ Giản sang Tào công công, liếc Thánh thượng, cuối cùng thu ánh mắt về, tỏ vẻ thận trọng. Là thần tử Thánh thượng tin cậy, những thuận lợi của riêng . Mấy năm nay, thậm chí còn nhờ chốn khuất tối để xử lý ít chuyện. cũng hiểu rõ những điều cần cẩn trọng. Trước tiên, khi bằng chứng xác đáng, thể thẳng thừng ám chỉ một hoàng cụ thể ở mặt Thánh thượng . Nếu , dù mũi nhọn hướng ngoài, nhưng thanh kiếm bạc sáng lấp lánh sẽ lọt tầm mắt của Thánh thượng, và từ đó, chỗ tối cũng chẳng thể nào còn tối . Hơn nữa, nghi ngờ nhất là Tấn Vương, ruột của Thánh thượng.

“Thần ”. Từ Giản trả lời thẳng thắn: “Thần đối tượng nào cụ thể, chỉ là cảm thấy vị ở Vĩnh Tế cung đủ khiến Chu Xướng sẵn sàng hy sinh gia tộc mà tiết lộ một lời”.

Thánh thượng hiệu cho Tào công công rót , ngài nhấp một ngụm : “ là Chu gia vụ án mà khanh và Đan Thận từng xử lý cùng . Khanh hiểu rõ chuyện hơn, hãy kể tỉ mỉ cho trẫm ”.

Từ Giản kể: “Chu Xướng hành sự độc đoán, và Vương Lục Niên là bạn cũ. Hắn giao việc cho Chu Sính, Chu Sính theo lệnh, còn thì che giấu với , thậm chí trưởng tử phong Thế tử như Chu Trì cũng gì. Thần từng thử khích bác mối quan hệ giữa Chu Trì với phụ , thấy rõ Chu Trì tức giận khi loại khỏi chuyện , còn phụ tử Chu Xướng liên lụy. Thần đến lúc c.h.é.m đầu, Chu Trì vẫn truy hỏi Chu Xướng xem đang phục vụ ai, một ‘hồn ma sáng tỏ’. Đã phản bội như thế, chỉ nửa tháng từ Thế tử một phủ Quốc công trở thành vong hồn lưỡi đao, nếu thật sự rõ nội tình, thì chắc chắn sẽ ngoan ngoãn chịu c.h.ế.t. Hắn sẽ dùng tên của kẻ chủ mưu để đổi lấy mạng sống cho tiểu nhi tử, hoặc ít nhất cũng đổi lấy sự khoan dung cho nữ quyến đang lưu đày, còn hơn là c.h.é.m đầu. Dù tên kẻ đó, nhưng chỉ cần một chút manh mối nào dùng điều kiện trao đổi, cũng sẽ la lên đòi thương lượng với ngài”.

Thánh thượng bật , nhưng nụ vui vẻ, chỉ là ngài suy nghĩ thấu đáo hơn. Ngài quá quen thuộc với Chu Sính, nhưng hiểu rõ Chu Xướng và gặp Chu Trì vài , cũng phần nào nắm rõ tính cách của hai cha con . Chu Trì bề ngoài vẻ ngoan ngoãn lời cha, nhưng bên trong cũng sự gan liều lĩnh và cái ngang ngạnh. Từ Giản đúng. Nếu Chu Trì chút manh mối, sẽ dùng nó để đổi mạng sống cho con trai . Chu Sính thì chỉ mỗi Vương Lục Niên, ngoài chẳng gì thêm, còn chỉ Chu Xướng là duy nhất giữ bí mật đến c.h.ế.t. Việc một Tiên đế giam cầm suốt mười mấy năm như Lý Tuấn mà Chu Xướng tâm ý hy sinh cả gia tộc để phục vụ thì quả thật khó tin. nếu là những khác khả năng hơn... Suy nghĩ khiến Thánh thượng cau mày chặt hơn.

“Vẫn còn kẻ từ bỏ ?”. Ngài hỏi, giọng trầm đục.

Câu hỏi dường như dành cho Từ Giản Tào công công, mà giống như ngài đang tự hỏi bản .

“Thánh thượng”. Từ Giản : “Thần đến Vĩnh Tế cung một chuyến”.

Thánh thượng thì thoáng ngạc nhiên, với vẻ bất ngờ. Từ Giản vốn ý định gặp Lý Tuấn, tất nhiên sẽ bỏ qua cơ hội .

“Mọi chuyện đều cần chứng cứ, dù thần cho rằng kẻ là Lý Tuấn, nhưng vì Uông Cẩu Tử liên quan đến Vĩnh Tế cung”. Từ Giản bày tỏ nghiêm túc: “Nên thần nghĩ cần trực tiếp đến gặp hỏi rõ Lý Tuấn”.

“Tam ca của trẫm…”, Thánh thượng do dự: “Khanh từng qua với , moi lời nào từ miệng e rằng dễ”.

“Thần tự kinh nghiệm của còn nông cạn, từng đối đầu với ”. Từ Giản dậy, chắp tay xin : “ đang ở Vĩnh Tế cung, dù ý định khuấy động giang sơn, chắc cũng chẳng đủ sức khuấy nữa . Nếu chẳng may thần thua thiệt, moi gì từ gài bẫy thì cũng chẳng chỗ nào để dùng điều đó. Ngược , nếu thực sự âm mưu tính toán, cố tình dựng lên chuyện , chứng minh là kẻ chỉ đạo Vương Lục Niên và đồng bọn, hoặc thậm chí tham gia, bày mưu cho vụ chùa Định Quốc và trấn Bảo Bình, ngài sẽ danh chính ngôn thuận xử trí ”.

Nghe xong, Thánh thượng chìm suy tư. Một lúc , ngài : “Khanh đúng, chuyện cần chứng cứ. Khanh thử cũng ”.

Từ Giản bước khỏi Ngự thư phòng, Tào công công tiễn .

Hôm nay, Tào công công xa hơn mấy bước, đợi đến chỗ vắng mới hạ giọng: “Nếu cẩn trọng như , để chúng manh mối từ Uông Cẩu Tử, thì liệu khi nào Phùng Thường cũng chẳng để gì đáng giá? Quốc công gia, lo là…”.

“Không hẳn ”. Từ Giản nghiêm túc đáp: “Phùng Thường giống Uông Cẩu Tử, là một con cờ ẩn. Nếu ham thành tích, Quách công công phát giác thì chắc lộ diện. Vả , lý lịch trong cung khi điều đến bên Điện hạ cũng sạch sẽ, tìm điều bất thường. Nhìn thấu , là công của Tào công công”.

Gương mặt già nua của Tào công công thoáng ửng hồng. Dù công lao, ông cũng quen khoe khoang, Từ Giản khen khiến ông chút ngại ngùng.

“Tạp gia ở trong cung lâu, quen nhiều chút đỉnh…”. Tào công công .

“Thế nên, khi cài bên Điện hạ, lẽ hoặc ai đó bên cạnh phát hiện lý lịch của Phùng Thường che giấu kỹ càng”. Từ Giản tiếp lời: “Vô tình để lộ chân tướng Tào công công”.

Nghe , Tào công công yên lòng hơn, mặt giãn : “Quốc công gia thì cũng nhẹ lòng, mấy đó với Uông Cẩu Tử đau đầu, lúc nào cũng lo xa”.

Hai tiếp tục trao đổi, sắp xếp các manh mối với giọng trầm thấp. Xong xuôi, Từ Giản thoải mái đùa: “Công công sợ lén ?”.

Tào công công giật , đầu quanh, thấy ai, ông bật : “Quốc công gia đừng trêu tạp gia nữa, tai ngài như , nếu kẻ nào đến gần sớm phát hiện ”.

Sau khi tiễn Từ Giản, Tào công công về bên Thánh thượng. Thánh thượng dựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, giữa hàng lông mày nhíu , rõ vẻ trầm tư.

“Trong lòng trẫm yên”. Ngài : “Không trẫm tin rằng vẫn kẻ chịu buông tay, mà là trẫm xứng đáng với tiên đế”.

Tào công công cúi đầu lắng . Thánh thượng thêm, chỉ để một tiếng thở dài nặng trĩu. Cuộc tranh giành quyền lực ác liệt trong hoàng tộc, ngài tự trải qua và thấu hiểu. Năm xưa, bao sóng ngầm cuộn mặt nước, ngài chỉ là một hoàng tử ngoài, cảm giác sâu sắc. từ đêm ngài cuốn vụ ở chùa Định Quốc cho đến ngày khoác lên long bào, đến một năm, các trưởng của ngài mất, giam cầm, giáng chức. Lịch sử những trận tranh giành còn khốc liệt hơn, nhưng lời chép trong sách thể sánh với những trải nghiệm ám ảnh ngài từng giây phút. Năm đó, đúng là gian nan vô cùng. Mà việc tiên đế giáng chức và giam cầm đặt dấu chấm hết cho cuộc tranh quyền. Năm , kẻ dùng tử tù và dân đói trá hình sơn tặc để đổi công lao, nào chỉ Lý Mịch và Lý Tuấn? Kẻ cố bám theo, gắt gao buông với Định Vương Lý Thương, cũng chẳng chỉ hai bọn họ, nhưng cuối cùng tiên đế chỉ nghiêm trị họ. Với những khác, chỉ răn đe, cấm túc, hoặc trừ lương, tùy mức độ và thời gian. Ý của tiên đế rõ ràng, xử phạt thì bỏ qua, để tân đế cứ lật chuyện cũ. Lý do , Thánh thượng mới từ từ hiểu. Một là vì, trong mắt tiên đế, tất cả đều là con ruột, hơn nữa ngài bệnh nặng, tình cha càng thêm đậm. Hai là vì suy nghĩ cho vị tân đế. Ngài lấy đức nhân hậu để lên ngôi, thể tự tay cắt đứt cánh tay của , mất danh tiếng nhân hậu. Nếu quá khắt khe với các , kể đám ngự sử hài lòng , các vì tự bảo vệ cũng khả năng loạn. Mà trong những năm cuối của tiên đế, thiên tai liên miên, dân chúng lầm than, thực sự ít trở thành thổ phỉ. Thay vì để tân đế tranh đấu quyền lực với vì sự an của , tiên đế bách tính an cư lạc nghiệp hơn. Ngài mong tạo lập thịnh thế, nhưng ít nhất để dân chúng yên qua ngày. Vì hiểu mong mỏi của tiên đế, suốt mười mấy năm qua, Thánh thượng và các duy trì một thế cân bằng. Ít nhất, bề ngoài thì quả thực là . Muốn an nhàn thì thể an nhàn, tham gia triều chính thì cứ tham gia. Giờ đặt tình thế , tiến thoái đều chẳng dễ.

*******

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-412-han-con-chua-bo-cuoc.html.]

Bên , Từ Giản Vĩnh Tế cung.

Tên nội thị canh cửa thấy thì lên tiếng ngay: “Ngài tới đây gì? Quốc công gia, ngài chỉ lệnh của Thánh thượng ? Nếu , tiểu nhân thể để ngài ”.

“Không chỉ lệnh của Thánh thượng là ?”. Từ Giản hỏi như hề .

“Quy củ là như ”. Nội thị gượng: “Ngài đừng khó tiểu nhân”.

Đại Điện hạ hai cần chỉ lệnh của Thánh thượng mà”. Từ Giản đáp.

“Hai đó tiểu nhân canh”. Nội thị vội : “Sau đó những trực quản sự công công phạt …”.

Từ Giản mỉm . Hắn tin lời , đây chẳng từng Vĩnh Tế cung tìm cách gây rối. Từ Giản cũng khó thái giám, chỉ lấy một tờ chỉ lệnh của Thánh thượng từ tay áo : “Đây là chỉ lệnh dấu đỏ, kỹ ”.

Nội thị nhận lấy, xác nhận là thật mới dẫn đường cho Từ Giản. Sau khi thông báo, Từ Giản của Lý Tuấn dẫn nội điện. Lý Tuấn khoác áo dài, cổ áo mở rộng, thắt lưng buông lỏng, hề dáng vẻ trang nghiêm.

Hắn quan tâm đến lễ nghi, chỉ Từ Giản từ xuống : “Tôn nhi của Từ Mãng? Lần gặp ngươi, ngươi bao nhiêu tuổi ? Chỉ đến ngang bàn thôi, ?”.

Từ Giản thi lễ, đáp: “Lần ngài gặp, lẽ thần cao hơn cái bàn ”.

Lý Tuấn bật ha hả, hỏi: “Nói thử xem, Lục của phái ngươi đến gì?”.

Từ Giản thoáng qua đám nội thị bên.

Lý Tuấn thấy , chậc một tiếng: “Ta còn chẳng sợ họ , ngươi sợ ?”.

“Sợ”. Từ Giản đáp.

Một từ đơn giản, rõ ràng, nhưng như yếu thế, khiến Lý Tuấn ngạc nhiên. Nhất là khi Từ Giản lựa chọn lời như tỏ yếu thế, nhưng giọng điệu chẳng hề mềm yếu, chẳng nhường một chút, tạo sự mâu thuẫn khiến Lý Tuấn nghi hoặc, thấy buồn . Rồi ông hất cằm hiệu cho đám nội thị. Người trong điện lặng lẽ rút lui.

Lý Tuấn nhấp ngụm , : “Người hết, nếu ngươi uống thì tự pha lấy”.

Từ Giản bước lên, cầm ấm rót thêm cho Lý Tuấn, : “Một rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Bên cạnh Lý Mịch tên Vương Lục Niên, là kẻ ăn cây táo, rào cây sung suốt mười mấy năm, đến lúc Lý Mịch c.h.ế.t mà vẫn Vương Lục Niên chẳng của . Ai mà quanh ngài, nơi Vĩnh Tế cung , kẻ như ?”.

Lý Tuấn ngước lên, xuyên qua làn khói sâu Từ Giản.

“Thánh thượng phái đến Vĩnh Tế cung là để chuyện cùng ngài về trấn Bảo Bình và vụ việc ở chùa Định Quốc”. Từ Giản thẳng.

Đôi mắt dài của Lý Tuấn nheo , bật : “Nó vẫn từ bỏ ? Cái thằng Lục , cố chấp thật, Lục mất bao nhiêu năm , thế mà nó vẫn nhớ mãi. Mà nhắc mới nhớ, ngươi từng gặp Lục ? Dung mạo cũng , nhưng kinh thành nào thiếu ? Thân mẫu ngươi và nhạc mẫu ngươi khi còn xuất giá mà. Ấy mà Lục một lòng say đắm Lục ”.

Từ Giản hiểu. Lý Tuấn vốn thích chuyển đề tài, nắm thế chủ động trong tay. Hôm nay Từ Giản thiếu chủ đề “hấp dẫn” đương nhiên sẽ để Lý Tuấn lôi kéo .

, ngài từng gặp ít trong và ngoài cung”. Từ Giản đáp lời bất ngờ đổi chủ đề: “Không ngài gặp một thái giám mặt khỉ nào ?”.

Lý Tuấn nhướng mày: “Thái giám mặt khỉ? Ngươi rõ ràng thế, chẳng lẽ kẻ dính dáng đến chuyện lớn?”.

“Kẻ châm lửa ở chùa Định Quốc chính là ”. Từ Giản trầm giọng.

Trong mắt Lý Tuấn thoáng qua một tia sắc bén, chăm chú Từ Giản rời. Đây là sự thật, chỉ là Từ Giản bịa chuyện để lừa ông? Nếu đây là thật, hơn mười năm, đầu mối từ ? Lý Tuấn phân định rõ, bèn hỏi thẳng.

“Nhạc mẫu báo mộng”. Từ Giản đáp.

Lý Tuấn nhạt: “Sao ngươi rằng thằng vô dụng Lý Thiệu bỗng nhớ chuyện , khi còn tin chút ít”.

“Ngài tin ?”. Từ Giản gật đầu, như thể đăm chiêu: “Vậy , lâu đây Tiềm phủ sét đánh, tiên hoàng hậu thấy thể chấp nhận việc Điện hạ u mê, nên mới nhắc nhở ngài sống cho con , cũng là để gợi nhắc ngài nhớ chuyện đêm . Đêm đó, Điện hạ thức dậy…”.

 

Loading...