Yến Từ Quy - Chương 411: Tiểu nhân không muốn chết
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:36
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành Hỷ dừng bước, Đồng công công. Hàm của ông cứng đờ, nét mặt đầy lo lắng và bồn chồn. Nhìn xuống cánh tay đang níu, Thành Hỷ chủ động hỏi: “Sao ? Nghĩ điều gì ?”.
“Không”. Đồng công công lắc đầu: “Chỉ là lòng yên. Cứ như chúng bàn , nếu… nếu chủ nhân thật sự điều gì bất mãn, mong ngươi cho . Ta trốn chạy, chỉ chuẩn đấy, rời cho thể diện”.
Giọng ông run rẩy, đủ thấy trong lòng hoảng sợ thế nào. Thành Hỷ cũng lo lây, tim đập thình thịch. giờ lúc để sợ, Thành Hỷ trấn an ông:
“Ngươi liên can gì với Phùng Thường, điều tra cũng tìm ngươi. Phùng Thường chỉ ‘Đồng công công’, nhưng thật ngươi vốn họ Đồng. Người họ thật của ngươi chỉ chủ nhân và , Phùng Thường chẳng gì, trong cung tra ngươi ?”.
Đồng công công tự trấn an, gật đầu lia lịa: “, đúng, là . Đến còn quên họ gì, cái tên họ Tào lục tung cả cung lên cũng chẳng thể tìm ”.
Thành Hỷ hỏi: “Người ngoài cung từng gặp ngươi… là Tô Xương ?”.
Đồng công công cau mày, đáp: “Tô Xương việc cho Tô Nghị, lấy gì để bán ? Dù Phụ Quốc công nghi ngờ thế nào, cũng từng nghi ngờ đến Tô Xương”.
Nói xong, giọng ông cứng cỏi, hẳn vì quá chắc chắn mà chỉ bởi nỗi bất an càng lớn, ông càng lớn để tự an ủi . Dù , sự can đảm cũng chỉ giới hạn, Đồng công công hỏi dè dặt: “Chắc là , đúng ?”.
Thành Hỷ suy nghĩ một hồi, : “Vương Kỳ từng mượn sạp hàng của Tô Xương để xử lý Đạo Hành, cũng gần một năm . Nếu Phụ Quốc công thật sự nghi ngờ, liệu Tô Xương còn yên buôn bán đến giờ ? Ta , gần đây ăn phát đạt lắm”.
Đồng công công lúc mới thở phào nhẹ nhõm, lòng như trút nửa nỗi lo: “Nghe ngươi , cũng an tâm hơn”.
“Ngươi đừng tự dọa nữa”. Thành Hỷ vỗ vai Đồng công công: “Vẫn còn dấu hiệu gì cả. Ta hứa với ngươi, nếu chủ nhân gì dặn dò, sẽ kín đáo báo ngươi , để ngươi khỏi rời trong cảnh nhục nhã”.
Đồng công công lau mặt, buông tay Thành Hỷ . Khi khuất, ông xuống ghế đẩu, tiếp tục giẫm lên bàn đạp nghiền thuốc. Sống đến từng tuổi, ông từng thấy c.h.ế.t cũng ít, c.h.ế.t thảm, lúc thu liệm mới đàng hoàng, phần lớn thì chẳng thể diện, tấm chiếu cuốn là may mắn, còn an yên , lúc sống và khi c.h.ế.t đều thể diện đầy đủ thì thật hiếm hoi. Tuy nhiên, sự của Vương Kỳ cũng coi như thỏa. Tự mặc bộ đồ mới lặng lẽ treo cổ, còn hơn rùm beng mà cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái c.h.ế.t. Hắn cũng học theo Vương Kỳ. Bộ đồ mới may từ Tết, cất kỹ trong rương, hề mặc, chỉ đợi khi nào cần mới lấy dùng. Đồng công công thoáng qua cối nghiền thuốc. Hắn nhiều phương thuốc, trong đó cũng loại gây c.h.ế.t ngay tức khắc. Hắn lén chế một ít và cất giữ. Với mối quan hệ với Thành Hỷ, nếu phản kháng mà trong yên lặng, để cho Thành Hỷ chút bạc, hẳn Thành Hỷ sẽ mua cho một chiếc quan tài. Linh căn của cũng lấy , thể đem theo xuống mộ, kiếp cần sống đời khiếm khuyết nữa…
Trong khi Đồng công công đang suy nghĩ về hậu sự của , Thành Hỷ trở tiền viện, lúc chủ nhân hồi phủ. Không kịp tìm thêm sổ sách cũ, Thành Hỷ theo chủ nhân hầu hạ đồ, rửa mặt.
Quý nhân lau tay bằng khăn, liếc mắt Thành Hỷ: “Có chuyện gì thì , đừng giấu”.
“Vâng”. Thành Hỷ lo lắng, đành cứng rắn : “Tin từ phía Uông Cẩu Tử gửi đến, Phùng Thường khai, nhắc đến ‘Đồng công công,’ cụ thể thì rõ bao nhiêu”.
Quý nhân ngừng tay, im lặng một lúc : “Hắn nhắc đến Đồng công công?”.
Thành Hỷ gật đầu, lén quan sát sắc mặt chủ nhân. Chủ nhân thì biểu cảm, nhưng rõ đang suy tính điều gì. So với Đạo Hành và Vương Kỳ, Thành Hỷ thiết với Đồng công công hơn, trong lòng cũng lo sợ khi thấy đồng liêu gặp nguy hiểm. Vì thế, lấy hết can đảm với Quý nhân:
“Tiểu nhân hiểu nổi, Phùng Thường đến Đồng công công? Họ hề gặp . Chủ nhân, ngài nghĩ thể nào chỉ bên cạnh ngài một tên là Đồng công công, chứ gì thêm, nên mới bịa chuyện để thoát tội mặt Tào công công ?”.
Quý nhân ném khăn chậu nước: “Nói một câu, sẽ câu thứ hai, câu thứ ba”.
Thành Hỷ thầm than: “Vậy ý ngài là…”.
Quý nhân , sân. Một bên của căn phòng vốn cửa sổ sát đất, sang mùa xuân, như lệ cũ dỡ cửa sổ xuống, bằng rèm buông. Hiện rèm vén lên, nối liền với hành lang bên ngoài, màu xanh non từ sân vườn hòa tầm mắt. Thành Hỷ theo ánh mắt chủ nhân, thấy mảnh đất trồng trúc mọc lên mấy chồi măng.
Một lúc lâu , Quý nhân mới chậm rãi : “Ngươi gọi Đồng công công tới đây”.
“Chủ nhân?”. Thành Hỷ hỏi nhỏ, thấy chủ nhân phản ứng gì thêm, đành lệnh.
********
Khi ánh chiều dần tắt, Đồng công công thấy Thành Hỷ .
Thành Hỷ : “Chủ nhân ngươi qua đó”.
Đồng công công run rẩy, vịn chặt lưng ghế: “Đã đến lúc ?”.
“Không chắc”. Thành Hỷ hạ giọng: “Nếu ngươi quen Phùng Thường thì cứ trình bày rõ ràng với chủ nhân”.
Đồng công công cũng chẳng dám chắc điều gì: “Vương Kỳ bọn họ đều c.h.ế.t cả …”.
“Không giống ”. Thành Hỷ vội : “Ngươi và chủ nhân tình cảm khác, ngươi từng hầu hạ Chương chủ nhân mà”.
Cả hai im lặng. Lâu lắm , lâu đến mức ai nhắc đến Chương chủ nhân, ngay cả chủ nhân cũng .
Một lúc , Đồng công công chua xót: “Khi theo Chương chủ nhân, cũng đến mười tuổi, nào thể gọi là hầu hạ?”.
“ chủ nhân vẫn nhớ đến”. Thành Hỷ tiếp lời: “Nếu thì trồng cả rừng trúc bên cửa sổ? Hoa bốn mùa đều , nhưng khóm trúc vẫn giữ nguyên suốt bao năm, cũng chỉ vì trong nửa năm cuối đời của Chương chủ nhân, điều bà thấy là những bụi trúc xanh đó thôi. Lúc nãy, thấy chủ nhân ngắm rừng trúc, lẽ cũng nhớ tới công lao của ngươi”.
Câu chuyện mở , những ký ức xưa cũ dần ùa về. Nghĩ đến Chương chủ nhân với thể yếu đuối, nghĩ đến lúc bà lú lẫn khi lâm bệnh, và giả giọng chủ nhân để trấn an bà trong những lúc lú lẫn…
Đồng công công lau khóe mắt: “Chương chủ nhân sớm, cũng thật đáng thương, đến một ngày hưởng phúc cũng ”.
Thành Hỷ từng gặp Chương chủ nhân. Khi theo chủ nhân, Chương chủ nhân mất từ lâu, những ân oán cũng chỉ do tự tìm hiểu khi việc cho chủ nhân.
“Ngươi chờ bên ngoài”. Đồng công công : “Ta bộ đồ, nếu chủ nhân thực sự giữ …”.
Thành Hỷ dám hứa hẹn, lặng lẽ lui . Ánh chiều tắt hẳn, bóng đêm dần phủ xuống. Lòng Thành Hỷ cũng chìm dần, mong rằng Đồng công công sẽ bình an. Nếu đến Đạo Hành nhiều công lao cũng sống , còn Đồng công công tình cảm lâu năm với chủ nhân mà cũng giữ nổi mạng, ngày Thành Hỷ sơ suất, liệu hy vọng sống sót ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-411-tieu-nhan-khong-muon-chet.html.]
Đợi Đồng công công ăn mặc chỉnh tề, hai cùng . Trên đường, Đồng công công dặn dò kỹ lưỡng những việc khi . Chỗ giấu bạc riêng ở , linh căn để , Thành Hỷ ghi nhớ kỹ càng, mãi đến khi đến cửa phòng chủ nhân mới im lặng. Thành Hỷ đợi bên ngoài, còn Đồng công công thì một trong.
Đi qua bức rèm dài, thấy chủ nhân, đúng như Thành Hỷ , chủ nhân hành lang nối liền, ngoài sân những chiếc đèn đá thắp, bóng trúc xanh chập chờn.
Đồng công công tiến lên, quỳ gối hành lễ: “Chủ nhân”.
Quý nhân , thấy mặc bộ đồ mới, tóc chải gọn gàng, khỏi sững sờ: “Sao? Ngươi chuẩn xuất môn ?”.
Nghe , mặt Đồng công công tái nhợt, đầu cúi gằm xuống đất: “Nô tài xuất môn, nô tài toan tính bỏ trốn giống Đạo Hành, gây thêm phiền phức cho ngài”.
Quý nhân lúc mới hiểu , sắc mặt vốn nghiêm càng thêm khó coi.
“Ngươi c.h.ế.t?”. Giọng lạnh lẽo: “Ta cho phép ngươi c.h.ế.t ?”.
Đồng công công run rẩy , câu hỏi , đáp cũng , mà đáp cũng chẳng xong. Chủ nhân thêm lời nào, chỉ để ánh mắt lạnh lùng rơi lưng, khiến Đồng công công cảm thấy như kim châm da thịt. Nhớ đến lời của Thành Hỷ, Đồng công công cố gắng lấy dũng khí. Cùng lắm là c.h.ế.t.
“Chủ nhân, nô tài c.h.ế.t”. Đồng công công nghẹn ngào: “Phùng Thường khai nô tài, tuy hiểu vì sơ suất , nhưng… nhưng nô tài quy củ…”
Kẻ nắm thóp thì chủ nhân bao giờ để . Cả và Thành Hỷ, theo hầu chủ nhân nhiều năm, hiểu điều đó?
“Nô tài nghĩ rằng, nếu hôm nay , thì cho chỉnh tề một chút”. Đồng công công tiếp: “Cũng đỡ bẩn mắt của ngài”.
Quý nhân lặng lẽ cúi mắt Đồng công công. Trong đầu hiện lên nhiều hình ảnh, những ký ức vùi sâu mà ông tưởng chừng bao giờ nhớ nữa. Lâu lắm, ông mới từng chữ một:
“Ngươi cần tích cực đến . Phùng Thường vốn ngươi, ngươi lo gì? Ta còn chẳng lo”.
Đồng công công run lên vì vui mừng, ngẩng đầu lên: “Chủ nhân?!”
“Về mà an phận ”. Quý nhân : “Đừng gì thừa thãi, ngươi còn sống lâu đấy. Cho Thành Hỷ đây”.
Đồng công công vái lạy liên tục, cảm tạ lui .
Thành Hỷ ngoài chuyện bên trong, nhưng vẻ mặt phấn khởi của Đồng công công thì cũng sáng mắt: “Ổn ?”.
“Ổn ”. Đồng công công phấn khích, nhưng vẫn nhớ hạ giọng: “Chủ nhân bảo an phận, về thôi, chủ nhân cũng bảo ngươi ”.
Lúc đến thì bước chân nặng trĩu, lúc thì bước chân nhẹ nhàng. Thành Hỷ thế cũng phấn chấn ít. Hít sâu một để định tinh thần, mới đẩy cửa bước .
Quý nhân hỏi: “Bảo hỏi kỹ Uông Cẩu Tử xem, Phùng Thường còn gì nữa”.
Thành Hỷ xong, trong lòng thầm nghĩ. Uông Cẩu Tử chắc bẩm báo tất cả những gì , nếu thêm tin tức sẽ tự động báo , việc chẳng cần thiết hỏi. Đang suy nghĩ, thấy chủ nhân thẳng , bèn thu vai .
“Ta bảo gì thì cứ ”. Quý nhân .
Thành Hỷ cúi đầu: “Tiểu nhân hiểu ”.
Ra khỏi phòng, Thành Hỷ đưa tay gãi đầu. Phải . Chủ nhân tính toán riêng. Hắn nghĩ , cũng vì bản kém cỏi, chủ nhân cần giải thích từng chuyện.
Vài ngày .
Lý Thiệu chính thức kết thúc việc thị sát ở Lễ bộ. Chiều hôm , Lễ bộ Thượng thư Phùng lão theo cùng Lý Thiệu và Từ Giản đến Ngự thư phòng, báo cáo tóm tắt thời gian thị sát của Đại Điện hạ. Phùng Thượng thư là kẻ lõi đời, sáu phần ba phần và một phần cần cải thiện, năng khéo thận trọng. Dù Lý Thiệu nghĩ đến tám phần, nhưng ở trong Ngự thư phòng cũng tỏ vẻ gì, lời đ.á.n.h giá “trung lập” của Phùng Thượng thư cũng khiêm tốn đón nhận. Thánh thượng hỏi thêm đôi câu, cho phép Lý Thiệu hồi Dục Khánh cung.
Sau đó, ngài hỏi Phùng Thượng thư: “Giờ chỉ còn trẫm và Phụ Quốc công, ái khanh gì cứ thật”.
Một giọt mồ hôi trán Phùng Thượng thư gần như rơi xuống. Cũng may ông quan nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, cẩn thận quan sát thái độ của Thánh thượng bổ sung thêm vài lời cho hợp ý ngài, cuối cùng cũng xong việc. Phùng Thượng thư dậy cáo từ, chỉ còn Từ Giản Thánh thượng giữ . Biết chắc việc quan trọng, vội, từ tốn thưởng , chờ Tào công công đưa Phùng Thượng thư .
Hôm tìm gặp Đồng công công, phụ trách cung yến, hỏi thăm về những cùng họ Đồng trong cung, cũng hỏi xem ai là “mặt khỉ” . Đồng công công suy nghĩ hồi lâu nhưng lắc đầu. Không thu đầu mối, nhưng may mắn Đồng công công giữ mồm giữ miệng, còn chủ động sẽ kể với ai. Không lâu , Tào công công . Thánh thượng gật đầu, ý bảo ông với Từ Giản.
“Phụ Quốc công”. Tào công công : “Những gì liên quan đến Uông Cẩu Tử, cuối cùng đều dẫn về Vĩnh Tế cung”.
Từ Giản nhíu mày. Giữ Uông Cẩu Tử bên cạnh Lý Thiệu cũng nhiều toan tính, trong đó quan trọng nhất là “ đ.á.n.h rắn động cỏ” và “ theo mà nắm bắt”. Chỉ là kết quả … Bất ngờ, nhưng cũng chẳng bất ngờ.
“Tào công công tra xét cẩn thận, chắc hẳn sai sót gì”. Từ Giản .
Tào công công mỉm . Theo dõi việc dễ dàng, kín kẽ đến mức ai , gần thì , xa quá cũng xong. Mấy tháng liền theo dõi, Tào công công chỉ đạo dễ, nhưng thực hiện thực sự khổ sở, ai mà khi nào Uông Cẩu Tử sẽ điều gì khác thường? Hơn nữa, chuyện riêng với ai đó cũng hẳn là đang truyền tin, lọc cái sai và nắm bắt cái đúng. Tìm một liên lạc, tiếp thứ hai. Qua bốn lớp , xác định danh tính, quê quán và công việc của từng , cuối cùng cũng đến Vĩnh Tế cung.
Nhìn vẻ trầm tư của Từ Giản, Tào công công hỏi: “Phụ Quốc công điều gì lấn cấn ?”.
“Không hẳn là lấn cấn”. Từ Giản đáp: “Tào công công điều tra kỹ lưỡng, chắc nhầm về lai lịch đối phương, chỉ là, đây là chiêu che mắt”.
“Che mắt khác?”. Thánh thượng nhướng mày: “Ý khanh là ?”.
Từ Giản cẩn thận : “Thần vẫn giữ suy nghĩ như , ngài đăng cơ hơn mười năm , Chu Xướng kẻ mù quáng mà dám đối đầu với ngài vì ở Vĩnh Tế cung . Nếu Uông Cẩu Tử là của Vĩnh Tế cung, việc điều tra là hợp lý. nếu thuộc phe kẻ chuyện, thì kẻ đó dám chỉ đạo Điện hạ điều Uông Cẩu Tử từ Vĩnh Tế cung, rõ ràng sắp đặt cả một chuỗi liên lạc để dẫn đường về Vĩnh Tế cung. Hắn sẽ tự đẩy lửa, để một dấu vết rõ ràng để ngài dễ dàng nắm bắt”.