Yến Từ Quy - Chương 409: Đều muốn kết thân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:34
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tào công công : “Có lẽ kẻ trộn đám thị vệ, hoặc lợi dụng mối quan hệ nào đó mà lẻn chùa, hiện tại vẫn rõ”.

Thánh thượng ngạc nhiên gì.

Lý Thiệu thì sốt ruột: “Không trong đám thái giám đó thì khó tìm ”.

“Điện hạ”. Từ Giản khuyên nhủ: “Vốn dĩ việc chẳng dễ dàng gì, gấp cũng . Nếu thật sự khuấy động lên để tìm một thái giám mặt khỉ trong cung thì sẽ khiến khác chú ý”.

Lý Thiệu hiểu, chỉ là kìm sự nôn nóng. Khi chẳng nhớ gì thì thôi, nhưng một khi nhớ chút gì, lòng cồn cào, lập tức câu trả lời. Tào công công âm thầm thở dài. Ông dốc hết sức, nhưng những việc dù cố gắng mấy cũng chắc đạt .

“Sau sẽ cần nhờ Quốc công gia tìm thêm tài liệu cũ ở Hình bộ”. Tào công công : “Đối chiếu xem tìm manh mối nào ”.

Từ Giản tất nhiên là nhận lời. Ánh mắt Tào công công lướt qua . Làm việc mặt Thánh thượng, nơi sáng nơi tối, nhưng cũng thể tối tăm, như thế sẽ thành vô dụng và ngốc nghếch.

“Ta cũng trao đổi với Phùng Thường vài điều”. Tào công công tiếp: “Hắn kể hồi nhỏ bán một gia đình, nơi đó là trẻ con đồng trang lứa, cùng học quy củ với một quản sự họ Bào. Bào quản sự cũng là thái giám, Phùng Thường nhờ mà học hết các quy củ trong cung khi kinh, giọng kinh thành, đều do công lao của Bào quản sự. Hiện tại trong hồ sơ cũ của cung tìm thái giám nào họ Bào. Phùng Thường kể từng gặp Vương Lục Niên vài khi ở trong nhà , còn gặp một vài thái giám khác, trong đó một họ Đồng”.

Từ Giản cau mày.

“Trong cung thái giám họ Đồng”. Tào công công tiếp tục: “ ai giống như lời mô tả của Phùng Thường”.

Tào công công bèn kể chi tiết hơn. Thánh thượng gật đầu. Từ Giản suy ngẫm. Hắn hai vị thái giám họ Đồng. Một là vị chuyên quản lý các yến tiệc trong cung, ba mươi tuổi, Từ Giản từng gặp ông trong tiệc tạ ơn năm ngoái. Người thứ hai là một thái giám từng xuất hiện ở ngõ Trần Mễ, theo lời của Tô Xương, bốn mươi, dáng gầy, mắt dài hẹp, nhưng ngoài chẳng điểm gì đặc biệt. Hai rõ ràng ai gương mặt giống khỉ. Nếu là một khuôn mặt như thì hẳn thể đặc điểm nổi bật. Hơn nữa, tuổi tác cũng khớp, theo lời Lý Thiệu nhớ , thì kẻ mặt khỉ mười mấy năm bốn mươi, năm mươi tuổi, nếu còn sống thì giờ cũng ngoài năm mươi, sáu mươi. Còn vị Đồng công công mà Phùng Thường nhắc đến chỉ mới tầm ba mươi, trùng khớp với tuổi của ở ngõ Trần Mễ. cùng một thì tạm thời thể xác nhận.

Từ Giản suy nghĩ, bèn hỏi thêm: “Tào công công tra những thái giám họ Đồng nào ?”.

Tào công công trả lời: “Một chỉ mới mười hai tuổi, cung ba năm , hiện việc quét dọn ở ngự hoa viên. Một mất năm năm mươi ba tuổi, qua đời từ năm Thái Hưng thứ mười một, từng phục vụ Viên Quý nhân bên cạnh Tiên đế. Còn một tròn ba mươi, giúp Trương công công quản lý yến tiệc trong cung”.

Thật sự chẳng ai trùng khớp. Việc tạm thời tắc , Thánh thượng để đó, chỉ dặn Lý Thiệu và Từ Giản về việc của Hình bộ. Lý Thiệu tuy mặt tỏ bình thản nhưng lòng vẫn còn nôn nao, để lộ rõ cho ai .

Ra khỏi Ngự thư phòng, Từ Giản và Lý Thiệu cùng về Thiên Bộ lang.

Xuân về mang theo những cơn mưa, gần đây chồi non bắt đầu nảy, hoa đầu xuân cũng hé nụ, cảnh sắc tràn đầy sức sống. Lý Thiệu chẳng buồn để ý đến hoa cỏ, sải bước đầy gấp gáp, thể hiện rõ lòng đang nôn nóng. Uông Cẩu Tử theo bên cạnh, thầm đoán vẻ cuộc gặp Thánh thượng suôn sẻ. Trước khi Ngự thư phòng, Điện hạ trông mấy hào hứng nhưng còn tạm , ngờ đến khi về ngay cả bước chân cũng đượm vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Lời Phùng Thường khai liệu là bịa chuyện ?”. Lý Thiệu đầu hỏi Từ Giản.

Từ Giản mím môi. Hắn vốn về “Đồng công công” mặt Uông Cẩu Tử, nhưng Lý Thiệu giữ ý. Thánh thượng chỉ dặn Lý Thiệu bàn về chuyện ở chùa Định Quốc, nhưng Phùng Thường là chuyện khác, Từ Giản cũng thể ngăn cản rõ ràng. Một là vì Lý Thiệu chắc sẽ theo, hai là tránh để Uông Cẩu Tử nghi ngờ rằng Điện hạ đang giấu diếm điều gì.

“Ta thiết với Phùng Thường nên chắc bịa chuyện ”. Từ Giản trả lời cho phép.

Lý Thiệu nhạt: “Cả Tào công công cũng chỉ nhanh chóng báo cáo xong, thật giả cứ hết”.

Nói , Lý Thiệu cũng bình luận thêm, Từ Giản cũng nhắc đề tài nữa. Chỉ là trong mắt Uông Cẩu Tử thoáng tia tò mò, cảm thấy hứng thú với chuyện . Hắn khơi chuyện từ miệng Điện hạ, nhưng mặt Quốc công gia thì lúc thích hợp, đành kiềm chế . Dù Quốc công gia cũng thể theo Điện hạ suốt cả ngày, chờ đến khi tan triều về Dục Khánh cung, sẽ hỏi .

Rời khỏi cung qua giờ Thân, trong Lễ bộ một lát là tan triều.

Dùng xong bữa tối, Uông Cẩu Tử hầu Lý Thiệu súc miệng, giả vờ hỏi bâng quơ: “Điện hạ, Phùng Thường là thái giám phục vụ ngài khi nô tài điều đến ?”.

Lý Thiệu nhổ nước : “Sao ngươi hỏi đến ?”.

“Nô tài chỉ phạm , Tào công công đưa …”. Uông Cẩu Tử ngượng ngùng: “Hồi nô tài mới đến, Quách Công công và Tào công công cũng nhắc nhở, dặn nô tài cẩn trọng, tránh vết xe đổ của Phùng công công, nhưng mà đó cụ thể thế nào thì ai cho nô tài ”.

“Ăn cây táo rào cây sung, tâm địa bất chính”. Lý Thiệu nhắc đến Phùng Thường là tức giận. Hắn vốn tin tưởng Phùng Thường, ngờ Phùng Thường cùng phe với tên Vương Lục Niên . Nghĩ đến việc Phùng Thường ngoài mặt thì phục tùng, giúp đủ việc, mà lưng tính toán, lòng Lý Thiệu chẳng khác nào nuốt ruồi nhặng. Dựa việc nhắc nhở và báo cáo, Phùng Thường lén trộn những ý đồ riêng, tất cả chỉ nhằm hại . Hắn Phùng Thường dắt mũi, mà lẽ lưng Phùng Thường còn đang nhạo chừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-409-deu-muon-ket-than.html.]

Càng nghĩ, Lý Thiệu càng bực bội, nghiến răng với Uông Cẩu Tử: “Ngươi đừng dẫm lên vết xe đổ của Phùng Thường đấy. Ta cho ngươi , rơi tay Tào công công thì chẳng gì là dễ chịu . Phùng Thường còn c.h.ế.t, nhưng Tào công công dày vò đến mức nào . Nếu khai gì đó mà là thật thì thôi, nếu là giả, lúc để Tào công công xử thì sống còn khổ hơn c.h.ế.t”.

Uông Cẩu Tử dường như dọa cho tái mặt, co rúm , run rẩy: “Điện hạ đừng dọa nô tài, nô tài nào dám gì phản bội…”.

“Ngươi dám thì sợ gì?”. Lý Thiệu vỗ nhẹ mặt Uông Cẩu Tử.

“Hì, tại nô tài nhát gan mà”. Uông Cẩu Tử nịnh nọt, nghiêng đầu đưa thêm mặt : “Phùng công công khai điều gì ?”.

Lý Thiệu chỉ vỗ mặt , đáp qua loa: “Hắn gì mà về một thái giám họ Đồng, chẳng là bịa thật nữa”.

Uông Cẩu Tử thoáng ngừng thở. Thái giám họ Đồng? Đồng công công ? Trong lòng hoang mang lo lắng, định hỏi thêm thì thấy Lý Thiệu dậy phòng nước. Vậy là gián đoạn, đợi hầu hạ Lý Thiệu rửa tay xong, Uông Cẩu Tử cũng tiện nhắc , chỉ đành giữ trong lòng để suy nghĩ. Hắn thật quen Đồng công công, chỉ rằng chủ nhân một như bên cạnh. Tuy rõ Phùng Thường khai gì về Đồng công công, nhưng nhỡ Tào công công điều tra đến, thì … Dù Phùng Thường chỉ nhắc chữ “Đồng” nhưng mở lời một , thì chắc chắn sẽ Tào công công tra hỏi thêm. Thế nào cũng bẩm báo chủ nhân, sớm lo liệu .

******

Phủ Phụ Quốc công.

Sảnh chính dọn xong bữa. Không để ai hầu hạ bên cạnh, Lâm Vân Yên trong phòng để tiêu cơm, lắng Từ Giản chuyện. Khi đến chuyện về “Đồng công công”. Nàng khỏi dừng bước.

Từ Giản : “Tô Xương gặp một thái giám ở ngõ Trần Mễ, tự nhận họ Đồng, còn Phùng Thường thì khai rằng từng gặp một thái giám họ Đồng khi xưa. Nếu thật sự một vị Đồng công công như , mà tìm thấy trong danh sách trong cung, thì lẽ ‘Đồng’ chỉ là cái họ giả mà thường dùng”.

“Tào công công vốn việc tỉ mỉ, ngay cả những qua đời từ năm Thái Hưng thứ mười một cũng kiểm tra , xem khó chuyện bỏ sót”. Lâm Vân Yên : “Chỉ cần từng việc trong cung, đều ghi chép”.

Cho dù là thái giám cung nữ, việc trong cung, thông tin từ tên tuổi, quê quán đều đầy đủ. Cũng những tự hoạn ở bên ngoài, đó cung mà tìm việc tại phủ các hoàng tử, vương, hoặc trưởng công chúa, vốn phép dùng nội thị, nên những thông tin đó chắc báo về cung. Bình thường sẽ giả mạo, nhưng gặp kẻ lòng mưu mô, thì là chuyện khác. Nếu vị Đồng công công là kiểu đó, thì dù lục tìm bao lâu, Tào công công cũng tìm trong danh sách trong cung.

“Có trong cung còn hai Đồng công công khác ?”. Lâm Vân Yên hỏi.

Thấy Từ Giản gật đầu, nàng suy nghĩ tiếp: “Người trong cung, dù là cung nữ, bà tử nội thị, đều thích kết . Người mới , lạ nước lạ cái, chỉ bảo, dễ thăng tiến, nên thường kết nghĩa phụ mẫu, thúc bá. Còn các bậc lão thành thì thích thu nhận mấy kẻ hiểu chuyện, dạy bảo một thời gian, thành cận bên cạnh chủ nhân. Có khi chẳng họ hàng ruột thịt gì, chỉ vì lợi ích hoặc hợp ý mà kết nghĩa tỷ . Nếu tra thêm về Đồng công công, hướng cũng đáng để thử. Vị mới cung ba năm thì đáng nghi, còn phụ trách yến tiệc, xét tuổi tác, chắc chắn liên quan đến vị mất, nhưng thể ít nhiều về mà Phùng Thường nhắc đến”.

Từ Giản , tay chống cằm, chiều trầm ngâm. Hắn dù quen thuộc chốn triều đình, cũng xa lạ với nội cung, nhưng quả thực hiểu rõ các chi tiết bằng lớn lên bên Hoàng Thái hậu như Lâm Vân Yên. Lúc bắt tên Vương Lục Niên, từng ngẫm rằng, cung đình quả thật nhiều thích nhận . Vương Lục Niên nhận Đại nội thị của Lý Mịch là , xuất cung nhận thêm con nuôi. Nay nghĩ , Vương Lục Niên thích nhận , mà trong cung vốn theo lối đó. Giờ đang tìm manh mối, bất kể chi tiết nào cũng thể bỏ qua.

Từ Giản : “Ta sẽ tìm cơ hội gặp Đồng công công hỏi chuyện”.

******

Ngày hôm . Sau khi bãi triều, Lý Thiệu đến Lễ bộ. Vì vài ngày nữa sẽ chuyển sang Hình bộ học việc, những ngày cuối ở Lễ bộ, Từ Giản bắt xem thêm văn thư mới mà mang các “nhật ký suy nghĩ hàng ngày” từng nộp lên Thánh thượng để cả hai cùng hệ thống . Thánh thượng hài lòng với cách , dù ban đầu là do Từ Giản đôn đốc Lý Thiệu, nhưng dần dà, ngay cả khi Từ Giản dưỡng thương theo, Lý Thiệu vẫn duy trì. Không là chăm chỉ, mà chỉ vì phụ hoàng thích. Dù mất chút thời gian suy nghĩ, nhưng để khiến phụ hoàng hài lòng, Lý Thiệu vẫn sẵn lòng .

Những tập nhật ký hàng ngày đều Tào công công sắp xếp, giờ mang thành mấy quyển dày. Lý Thiệu lật xem từ đầu, ánh mắt toát lên sự hài lòng. Hắn hài lòng với bản . Trong thư phòng ai khác, Lý Thiệu ngần ngại tán dương chính , còn khoe với Từ Giản. Từ Giản thuận theo khen ngợi vài câu, hạ giọng: “Uông công công ?”.

“Chắc là ở ngoài?”. Lý Thiệu ngước lên, qua khung cửa sổ hé mở hành lang, thấy bóng Uông Cẩu Tử ở chỗ thường , chậc một tiếng: “Có lẽ giải quyết việc riêng ?”.

Từ Giản để ý từ lúc khi Uông Cẩu Tử rời khỏi. Ban đầu nghĩ chắc là gần thôi, nhưng đợi mãi nửa khắc cũng thấy , khỏi cảm thấy bất thường. Ngày thường, Uông Cẩu Tử luôn chọn ở gần để hầu hạ, bỏ qua bất cứ động tĩnh nào bên cạnh Lý Thiệu, dù tiện thư phòng cũng sẽ ở hành lang bên ngoài. Cách một khung cửa sổ, dù câu chuyện, chỉ cần thầm, chuyện bên trong dù gì cũng thể bỏ qua. Từ Giản kín đáo Lý Thiệu vài , trong lòng cũng phán đoán.

“Không ở đây cũng ”. Từ Giản giả vờ nhẹ nhõm, giọng hạ thấp thêm chút: “Điện hạ, ngài nghĩ Phùng Thường ‘Đồng công công’ là họ giả ?”.

“Ai mà ”. Lý Thiệu nhắc đến Phùng Thường là bực bội: “Để cho Tào công công lôi , nếu ở mặt , đá vài cái , đúng là đồ chó”.

Từ Giản liếc sắc mặt Lý Thiệu, tiếp: “Ngài vốn là Thái tử, bên cạnh thể thiếu ý đồ ? Phùng Thường là một, Canh Bảo Nguyên cũng là một, còn tên Tiền Hỗ , cũng chẳng là thứ…”.

Lý Thiệu ngắt lời Từ Giản, nghiến răng hỏi: “Chuyện Canh Bảo Nguyên, chẳng lẽ ngươi nhúng tay ? Mấy hôm đó Đan Thận chạy tới phủ Phụ Quốc công nhà ngươi ít , còn tò mò cái thư tay của ngoại thất Lưu Tấn từ , đừng bảo là ngươi, ngoài nhà họ Lưu các ngươi, ai cái đó?”.

“Điện hạ đúng ”. Từ Giản giữ vẻ bình thản, sợ Lý Thiệu chất vấn: “Quả thật Đan đại nhân đến phủ vài , ông dạo đó Đại Lý tự và Hình bộ cho cuồng, đến tìm than thở một chút. Thần với ông cũng chút giao tình, từng cùng phá án. Thần giúp gì nhiều, chỉ Đan đại nhân than thở một chút, ông thói quen đó, gặp chuyện đau đầu tìm thần vài câu. Còn nhà họ Lưu… Điện hạ, thần họ Từ, họ Lưu. Thần với Lưu Tĩnh, Lưu Tấn thế nào, Điện hạ tự rõ”.

 

Loading...