Yến Từ Quy - Chương 407: Không ngại gặp người ở Vĩnh Tế cung

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:54:32
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Dư cũng đang chờ bọn họ. Trong thư phòng chuẩn nước, khi Lâm Vân Yên khép cửa bước đến bàn, Lâm Dư đẩy hai chén mới qua.

“Nhấp chút cho ấm giọng”. Ông : “Đừng uống nhiều, lát nữa còn dùng bữa”.

Lâm Vân Yên xuống. Bề ngoài, phụ dường như bình thản, nhưng nàng vẫn nhận , vẻ bình , ông đang che giấu một nỗi lo âu. Chuyện liên quan đến ái thê qua đời của ông, liên quan đến Lý Thiệu, Thánh thượng yêu quý nhất, và cũng liên quan đến tương lai gia tộc, đến sự bình yên của triều đình, nên ai thể động tâm.

Từ Giản tay cầm chén nhấp nhẹ, tay trái bàn nắm lấy tay Lâm Vân Yên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve. Lâm Vân Yên cảm nhận , nhưng rút tay . Cử chỉ của Từ Giản hề hợp. Lâm Vân Yên hiểu, Từ Giản đang hiệu cho nàng mở lời, đồng thời dùng sự ấm áp để tiếp thêm sức mạnh cho nàng. Chuyện , vốn là điều phù hợp để giữa cha và con. Nếu liên quan đến triều chính, Từ Giản lẽ lảng tránh.

“Tối qua thử hỏi, Điện hạ gần như nhớ hết những gì xảy đêm ”. Lâm Vân Yên , quả nhiên, ánh mắt phụ trầm xuống, nàng tiếp tục: “Lúc đó…”

Từ chuyện xảy ở Tiềm phủ, đến những suy tính và phân tích trong Ngự thư phòng, cả cuộc đối thoại với Hoàng Thái hậu, Lâm Vân Yên kể cho phụ từng chi tiết. Nàng chọn cách tóm tắt. Dù tóm tắt thì ngắn gọn và trọng tâm hơn, nhưng nàng lo sợ rằng sự phân biệt giữa quan trọng và quan trọng theo cách của sẽ lệch sự việc. Những điều nàng xem như đáng kể, thể là manh mối quý giá trong mắt phụ .

Lâm Dư lặng im lắng , hề ngắt lời nàng. Đợi nàng kể xong, Lâm Dư nhấp thêm một ngụm . chén cạn, ông đưa tay nhấc ấm , nghiêng nhẹ để vài giọt chảy xuống. Ông ngẩn một chút, lắc nhẹ ấm , lúc mới nhận , từ khi nào, ấm rỗng.

“Ha…”, Lâm Dư khẽ , ánh mắt pha chút bất đắc dĩ. Chính ông căn dặn đừng uống nhiều, cuối cùng uống hết cả ấm.

Lâm Vân Yên thấy, : “Con lấy thêm một ấm nhé?”.

“Không cần”. Lâm Dư ngăn nàng: “Không là chuyện nước”.

Lòng ông đang nặng trĩu, bao nhiêu cũng vơi bớt. Dựa lưng ghế, Lâm Dư trầm ngâm suy nghĩ những điều Lâm Vân Yên , hồi lâu mới thở dài: “Gần đây điều tra về chuyện của trấn Bảo Bình, chắc Phụ Quốc công cũng nắm rõ đôi chút, nhưng con e là tỏ tường?”.

Trấn Bảo Bình chính là ngôi trấn chân núi chùa Định Quốc, nơi những kẻ mạo danh sơn tặc tấn công đêm .

Lâm Vân Yên đáp: “Con chỉ sơ qua”.

Lâm Dư gật đầu. Việc xảy quá lâu, năm đó dù chấn động đến , khi Lý Tuấn cấm cố trong Vĩnh Tế cung, Lý Mịch giáng xuống thứ dân, cũng dần dần ai nhắc đến nữa. Đừng đến lũ trẻ khi còn nhỏ, ngay cả trưởng thành, cũng quên ít nhiều. Chỉ Lâm Vân Yên, vì liên quan đến chùa Định Quốc, và Từ Giản, vì mối quan hệ lợi ích của vụ án với bản mà để tâm nhiều hơn, nhưng điều họ cũng tường tận như Lâm Dư.

“Sự việc xảy , tiên đế vô cùng phẫn nộ, ngài vốn đang mang bệnh, nay vì tức giận mà sức khỏe ngày một suy yếu”. Lâm Dư kể: “Thêm đó là vụ hỏa hoạn ở chùa Định Quốc, triều đình đồn đoán. Quan phủ lo điều tra hỏa hoạn, triều đình hô hào dẹp loạn, lúc Định Vương từng đề cập đến việc sơn tặc tấn công trấn là điều bình thường, nhất là ở vùng kinh kỳ, hiếm khi thổ phỉ, nhưng đột nhiên xuất hiện một đám như thế, tuy nhiên, ngài thuyết phục khác. Không ai đến điều tra ở trấn Bảo Bình, nhưng manh mối ít, cuối cùng phát triển thành việc dẹp loạn, đến nỗi Lý Mịch gây sức ép với địa phương, vì lập công mà bắt dân đói trá hình thổ phỉ. Cuộc truy quét kéo dài gần nửa năm, đến cuối tháng giêng năm Thái Hưng thứ hai mươi tám, một lá thư tố cáo tiết lộ rằng bọn tử sĩ đóng giả sơn tặc để tấn công trấn Bảo Bình. Về các con đều , Thánh thượng ủng hộ Định Vương, ở Vĩnh Tế cung đố kỵ dồn ép, cuối cùng Định Vương lâm bệnh mà mất, tiên đế thương đau khôn nguôi, một cấm, một giáng, và đó lập Thánh thượng. Nhìn mới thấy, hóa điều khuất tất. Định Vương bệnh mất, ngài hạ độc, lợi dụng thời cơ thuận lợi mà tay lúc thần quỷ . Còn đó, khi điều tra thấy manh mối bất thường nào về vụ tấn công, thư tố cáo, thêm một thông tin, ví như lời khai của dân còn sống. Nói chung, kẻ nghèo túng bỏ núi giặc, nếu tấn công trấn cũng là vì cướp của, cướp lương, nhưng nhà dân nấp trong nhà, hứa để chúng lấy của cải, chỉ xin giữ mạng sống, thế mà bọn cướp vẫn buông tha, tiếng g.i.ế.c vang đến tai những hàng xóm may mắn sống sót. Chúng chỉ g.i.ế.c mà còn phóng hỏa, chẳng cướp bao nhiêu nhưng trấn Bảo Bình hầu như thiêu rụi. Thánh thượng dẫn cứu viện, từ núi xuống, ánh đuốc ngày càng gần, đáng bọn cướp thấy thì rút lui, nhưng cố thủ đối đầu, đến khi thể chống mới chịu chạy”.

Nói đến đây, Lâm Dư ngừng một chút, tiếp: “Những lời khai đều trình lên trong thời gian đó, lúc đầu điều tra hề , chính vì mà càng nổi bật lên rằng việc sơn tặc tấn công trấn là kẻ chủ mưu sắp đặt”.

“Không lời khai, nhưng hiện trường cũng tìm ít nhiều dấu vết để chứng, dù thực tế gần như chẳng thu hoạch gì. Liên kết những gì hai về vụ cháy ở chùa Định Quốc, việc Thánh thượng dẫn nhiều trở núi, tạo cơ hội cho hung thủ xử lý tình hình ở trấn Bảo Bình, từ đó cái bẫy thành, dễ dàng mở đầu cho cuộc trấn áp giặc cướp”.

“Nếu , Thánh thượng sẽ phát hiện điều bất thường trong trấn Bảo Bình, khi đó giao cho Định Vương quyết chí điều tra, một khi thấu mưu kế, thì gì còn chuyện trấn áp”.

Lâm Dư xong, đầu óc minh mẫn, chẳng mảy may nghi ngờ. Ánh mắt từ núi đại điện đổ nát, tâm tư chất đầy cay đắng, nỗi xót xa trào dâng khiến ông tự , chỉ ông mới thấu cảm giác đắng chát . Không là tai nạn, nhưng nhiều sự tình đan xen thành bi kịch . Giá như hương an thần… đời , nhiều chữ “giá như” đến thế. Khó kiềm chế, Lâm Dư nghĩ về hình bóng và nụ của Thẩm Uẩn, những ký ức vẫn như mới, in đậm mà chẳng hề phai nhạt. Những cảm xúc , dẫu mãnh liệt đến cũng tự hóa giải, chẳng nên phơi bày mặt con cháu. Nếu chỉ Lâm Vân Yên thì cũng , cha con thể hàn huyên đôi câu tâm tình, nhưng cả con rể ở đó, Lâm Dư mất thể diện.

Ông khẽ hắng giọng, chuyển chủ đề sang chuyện chính: “Sáng nay triều đình gì, con ?”.

“Điện hạ qua khi đến Lễ bộ”. Từ Giản đáp: “Trên đường tới đây con cũng kể cho Quận chúa ”.

“Lần ứng đối ”. Lâm Dư thẳng thắn: “Tốt hơn nhiều so với đối diện với đám triều thần về Canh Bảo Nguyên”.

Từ Giản bật : “Là do Uông Cẩu Tử dạy đấy”.

“Thái giám từ Vĩnh Tế cung ư?”. Lâm Vân Yên nhướng mày : “Cũng là nhân tài đấy chứ”.

Vừa là lời khen, mà cũng là lời châm biếm.

Từ Giản tiếp lời: “Con chép danh sách những theo cầu phúc năm ở Lễ bộ, giao cho Tào công công, giờ chỉ chờ xem khi nào ông tin tức mới thôi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-407-khong-ngai-gap-nguoi-o-vinh-te-cung.html.]

“Không dễ ”. Lâm Dư qua những khó khăn và suy nghĩ của Từ Giản, thấy hợp lý: “Chỉ một đặc điểm mặt khỉ… dù cũng còn hơn chẳng gì”.

Lâm Vân Yên đang lắng , nén mà bật . Tiếng mỉm , ngắn ngủi, nhưng xua tan khí ngột ngạt trong thư phòng, khiến hai cạnh cũng thả lỏng đôi chút.

Lâm Dư cũng một lát, : “Những suy đoán , sớm muộn gì cũng báo cho Thánh thượng, đến khi ngài , tâm trạng sẽ , thực cũng thể đoán ”.

Không thể tránh khỏi cảm giác ân hận. Và nỗi ân hận đó sẽ đổ dồn lên vai Lý Thiệu…

“Trong họa phúc, trong phúc họa”. Lâm Vân Yên an ủi: “Đêm qua trò chuyện cùng Điện hạ, con thấy rõ là gượng ép, xem chuyện Thái tử phế vẫn còn ảnh hưởng đến . Hắn còn ngạo mạn, vô tư lự như nữa”.

Lý Thiệu thông minh ? Cũng hẳn là thông minh gì lắm, nhưng bảo ngu dốt thì chắc chắn . Ít nhất trong việc nhận nguy cơ, trực giác khá nhạy bén. Dạo gần đây bớt ngông cuồng, chăng là cải tà quy chính? Không. Lý Thiệu mà thực sự thể cải tà quy chính, một kế vị xứng đáng, một ngày trở thành vị vua bảo cơ nghiệp thì Từ Giản buông tay . Những bài học quá khứ cho thấy Lý Thiệu đổi, vì thế mới chọn con đường dứt khoát để triệt tiêu cơ hội của Lý Thiệu. Còn cái vẻ an gần đây của Lý Thiệu, thực là vì nhận thời thế khác . Mất phận Thái tử, triều thần vốn hai lòng bắt đầu ngấp nghé cơ hội, thái độ của Thánh thượng cũng chẳng còn như xưa, Lý Thiệu dám bừa bãi nữa. Chừng nào thấy chắc chắn an , sẽ dám ngông cuồng. Lý Thiệu mà ngông cuồng thì trái với mục tiêu của Lâm Vân Yên bọn họ.

“Thánh thượng càng cảm thấy áy náy, càng thiên vị, thì Điện hạ càng dám liều”. Lâm Vân Yên : “Hắn chỉ còn thiếu một cơ hội để liều thôi”.

Lời trúng lòng Từ Giản. Đã tiếp xúc với Lý Thiệu ít, quá hiểu tính cách của đó.

“Cứ thong thả, chờ đến khi tìm kẻ hoặc ít nhất cũng danh tính ”. Lâm Dư phản đối, với Từ Giản: “Nếu cơ hội, cũng nên gặp thử ở Vĩnh Tế cung”.

Bất ngờ xẹt qua trong lòng, Từ Giản hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ lắng . Theo tính cách của Lâm Dư, những chuyện hệ trọng thế ông sẽ tránh nhắc đến mặt Lâm Vân Yên. Không chuyện tin tin, mà là vì một cha như ông, tất nhiên sẽ gánh hết những phiền phức cho con gái. Lần cho nàng cùng, dẫu giấu lúc , thì đó con rể cũng sẽ kể với nàng. Mà cho cùng, triều ông gánh, nhưng chuyện hậu cung chẳng thể thiếu vai trò của Lâm Vân Yên.

Lâm Dư cân nhắc, : “Hắn là kẻ từng chủ động đối đầu với Định Vương năm xưa, tham vọng đoạt ngôi nhỏ. Nhà họ Vương năm , nhất là đám họ Chu, đến tận hai năm nay vẫn còn mưu đồ. Chuyện nhà họ Vương hãy khoan đến, Chu Xướng là kẻ đầy toan tính, vốn ưa thích lấy lợi ích sẵn , dù ngoài mặt thế nào cũng khó khiến động lòng, bảo một lòng trung thành với Lý Tuấn thì tin lắm. Chuyện chúng cũng từng suy đoán. Lý Tuấn tuy căm ghét Thánh thượng vì ngài chiếm mất công sức bao năm, nhưng nếu đến chuyện ở chùa Định Quốc trấn Bảo Bình, Thánh thượng căm phẫn thì Lý Tuấn cũng căm phẫn. Hắn là kiêu ngạo, kẻ biến thành quân cờ, điều đó thể nào chấp nhận . Nếu rõ tình hình đêm , lẽ sẽ đưa một câu trả lời khác”.

Lâm Vân Yên hiểu . Nàng rõ Lý Tuấn, nhưng rằng chuyện . Đổi góc độ, sẽ đổi cách . Lý Tuấn là trong cuộc, nhưng mối nghi ngờ của chắc bằng những suy xét của ngoài cuộc. Dù , Lý Tuấn chính là từng dấn tranh quyền đoạt vị năm , so với Thánh thượng vốn chỉ bước khi cục diện gần như ngã ngũ, Lý Tuấn thực sự đấu với những em của . Hắn mới là đối thủ của họ. Kẻ đối địch với , nào ai hiểu bằng họ. Sắp đặt chuyện ở trấn Bảo Bình chỉ là bước đầu, nhưng bên ngoài trấn, tại chùa Định Quốc, ngọn lửa lớn là kế điệu hổ ly sơn của ai? Lý Tuấn chắc cũng phán đoán của .

Suy nghĩ một hồi, Từ Giản gật đầu: “ là cần một chuyến đến Vĩnh Tế cung, chỉ điều kiếm một lý do hợp lý”.

Đến đó cần qua cửa Thánh thượng, mà cũng khó tránh khỏi động tĩnh, nhưng nhất là giữ càng nhỏ càng . Dù gì đó cũng là Vĩnh Tế cung. Dù lệnh , triều đình chắc chắn ánh mắt cũng sẽ đổ dồn về phía . Nói xong việc, ba từ thư phòng bước . Lâm Cửu chờ sẵn ở phía xa, bước đến : “Tam phu nhân cho đến báo, là ở viện Tải Thọ thể dọn bàn ”.

Lâm Dư gật đầu. Vài cùng về phía hậu viện. Ở viện Tải Thọ bàn ăn vẫn dọn lên, đến truyền tin cũng hiểu lễ nghi, thư phòng đóng cửa tất là việc trọng đại nên dám quấy rầy, chỉ để lời báo cho Tiểu Đoạn Thị. Vậy nên đến khi họ đến trong viện, bàn ăn mới dọn lên, thức ăn vẫn nóng hổi.

Bàn ăn chỉ trong một nhà, món ăn cũng đơn giản, chỉ thêm hai món nữa, theo như lời Lâm Vân Yên là “ trong nhà thì cứ như ngày thường thôi”. Trong bữa cơm, Tiểu Đoạn Thị thấy Lâm Dư như tâm sự, bèn bảo đem lên một bình rượu.

“Để cô gia uống cùng vài ly cho vui”. Tiểu Đoạn Thị .

Từ Giản mỉm , đón lấy bình rượu rót mời cha vợ. Hai cha vợ con rể trò chuyện nhiều, chỉ tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của cháu chắt, thi thoảng cụng ly, náo nhiệt nhưng yên ả, dễ chịu. Một bình rượu, Lâm Dư uống hết ba phần, phần còn thuộc về Từ Giản.

Trời khuya, Tiểu Đoạn Thị cũng giữ lâu, chỉ căn dặn “ đường cẩn thận”.

Lâm Dư tiễn họ đến tận cổng, trầm giọng : “Việc lớn, chớ nên hấp tấp, một nhà đồng lòng thì ắt cách thoát”.

Lâm Vân Yên nghiêm nghị gật đầu.

Xe ngựa đưa họ xuyên qua từng con phố trở về phủ Phụ Quốc công. Về đến nơi, đến nội viện, Lâm Vân Yên bảo hậu viện báo bình an cho Từ Miểu.

Đêm khuya, Lâm Vân Yên gương trang điểm, bóng dáng Từ Giản qua gương, khẽ hỏi: “Chàng từng giao thiệp với ở Vĩnh Tế cung ?”.

Đời hẳn là , kiếp trong ký ức của nàng cũng cơ hội , nàng chỉ những năm tháng Từ Giản một từng trải qua những gì.

“Ta từng gặp vài ”. Từ Giản tiếng nàng, , suy nghĩ đôi chút : “Hắn dễ chuyện”.

 

Loading...