Yến Từ Quy - Chương 40: Trẫm còn thấy xấu hổ thay hắn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:06:31
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Giản bước thư phòng thì Thánh thượng đang dùng điểm tâm. Trên án thư chất đống những tấu chương dày cộp, Tào Công công sắp xếp một lượt, mang những tấu chương phê chuẩn ngoài, giao cho tiểu nội thị đem đến Tam Công xứ.

Từ Giản cung kính hành lễ. Thánh thượng chỉ chiếc ghế bên cạnh, hiệu xuống: "Sao giờ đến?"

Từ Giản cúi đầu, chân thành đáp: "Thần đến để nhận tội."

Sau buổi triều, chuyện ồn ào ở Kim Loan Điện tất nhiên truyền đến tai Thánh thượng, ngài rõ mười mươi nhưng hề nhắc đến.

"Là miệng thần lắm chuyện, rõ Hứa Quốc công đang bực bội mà vẫn chọc ." Từ Giản ngừng , thấy Thánh thượng mím môi , tiếp: "Chuyện thật sự đáng."

Nghe xong, Thánh thượng như chợt nghĩ đến điều gì đó, chén nhấc lên đặt xuống: "Nếu ngươi thấy rảnh quá thì còn từ bỏ công việc ở Binh Bộ?"

"Chỉ là treo chức để điểm danh thôi, thêm bớt cũng chẳng khác gì." Từ Giản cố ý thật thẳng thắn, xong, đoán tính khí Thánh thượng, còn thêm một câu: "Ngài rõ mà, thần chí hướng ở đó..."

Thánh thượng hiểu rõ chí hướng của Từ Giản, vì thế bèn theo phản xạ liếc chân của , sự hài lòng với câu thẳng thắn cũng bớt phần nào.

"Trẫm..."

Thánh thượng đang định dặn dò thêm vài câu thì bên ngoài báo, rằng Ngũ công tử nhà Ân Vinh Bá phủ đến.

"Kêu đợi..." Nói đến giữa chừng, Thánh thượng đổi ý định. Hạ Thanh Lược vốn quen với Từ Giản, nếu để thêm vài lời khuyên nhủ lẽ sẽ hiệu quả. Ngài bèn bảo: "Cho ."

Hạ Thanh Lược bước hành lễ mặt Thánh thượng. Thánh thượng hỏi: "Đến gì?"

Hạ Thanh Lược tươi chiếc ghế trống bên cạnh Từ Giản, còn nhận từ tay Tào Công công một chút điểm tâm và .

"Thơm quá." Hắn hít sâu một , : "Thần đến đây để kể cho bệ hạ chuyện ."

Thánh thượng vốn thích Hạ Thanh Lược kể chuyện, nhưng khi nhắc đến thì mặt hoàng đế cau : "Lại chuyện gì nữa? Đừng bảo là cái thằng con của Hứa Quốc công. Ta những chuyện tầm bậy nữa."

Suốt hai buổi triều gần đây, quá nhiều về những chuyện kỳ quặc như là kẻ tiểu nhị phóng hỏa, nào là tiếng nỉ non của một thất, còn chuyện năm áo quần chẳng đủ che ...

Đây là Kim Loan Điện, nơi thảo luận quốc sự, biến thành cái nơi kể mấy chuyện đồi bại, chỉ thiếu mỗi đĩa hạt dưa là đủ thành quán .

Thánh thượng cảm thấy thật thể chấp nhận.

" mà chuyện là chuyện rôm rả nhất lúc ." Hạ Thanh Lược dù chỉ trích nhưng vẫn tiếp tục: "Tô Kha bây giờ còn đang quỳ ngoài cổng phủ Thành Ý Bá."

Thánh thượng... im lặng.

Hạ Thanh Lược dường như để ý đến sự chán ghét của Hoàng thượng mà tiếp tục kể: "Thành Ý Bá xin phép nghỉ ba ngày, lão phu nhân thì vẫn đang ở trang viên của Hoàng Thái hậu, sợ đến mức dám về kinh, vẻ là từ bỏ mối hôn nhân ."

Thánh thượng hít sâu một . Tốt, ít nhất phần là những chuyện lố lăng.

"Ngươi trong Bá phủ, ý định của họ rõ ràng thế?" Thánh thượng châm chọc.

Nghe , Hạ Thanh Lược càng tỏ hào hứng: "Thần từ Dư Ma ma bên cạnh tổ mẫu, hôm qua Quận chúa Ninh An vây ngoài phủ, bà giúp và hết cả câu chuyện. Quận chúa bày tỏ rõ ý đó. Hơn nữa, xe của Quận chúa vẫn , lẽ nàng đang tạm lánh trong Từ Ninh cung."

Thánh thượng giữ vẻ nghiêm túc, nhưng khi thấy Từ Giản bật thì cũng nhịn theo, lắc đầu bất lực.

"Ninh An còn nhỏ, tự quyết định ?" Thánh thượng lên tiếng: "Dẫu cho Tô Kha phần gì, nhưng việc hôn nhân thể tùy tiện hủy bỏ ."

Thực , gọi Hạ Thanh Lược đây là để giúp khuyên giải Từ Giản.

Còn về chuyện của Tô Kha, thì cũng chẳng mấy quan tâm, chỉ là cho qua, chuẩn đổi đề tài.

Từ Giản nhận điều đó, nhanh chóng lên tiếng khi Thánh thượng kịp chuyển chủ đề: "Thần cho rằng, dù hai nhà đính hôn nhưng thành , mà vị hôn phu gây bao nhiêu chuyện thị phi. Nếu một gia đình danh tiếng như Thành Ý Bá phủ còn dám từ hôn thì các gia đình khác e rằng cũng ai dám tùy tiện kết duyên với Tô Kha nữa."

Thánh thượng ngạc nhiên, đáp: "Chuyện thể đơn giản như ."

"Bệ hạ dám gả một hoàng biểu cho kẻ như ?" Hạ Thanh Lược nhanh miệng thêm : "Ta thì một tên phu như thế. Chỉ sợ sẽ nhịn mà đá mất thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-40-tram-con-thay-xau-ho-thay-han.html.]

Thánh thượng xoa trán, thở dài: "Ngươi nghĩ rằng trong những đứa con cháu quý tộc của triều đình, bao nhiêu giống như con nhà Hứa Quốc công?"

"Nhìn việc để rút kinh nghiệm cho ." Hạ Thanh Lược ngả ngớn: "Nếu Tô Kha gây chuyện như mà vẫn trừng phạt, chẳng sẽ kẻ khác học theo ?"

Thánh thượng: ...

là càng càng khó .

Cái trò nam nữ lộn xộn mà Tô Kha vướng , ai học theo cũng .

"Ngươi đau đầu đấy." Thánh thượng thở dài: "Thôi, lui . Ta còn chuyện cần bàn với Từ Giản."

Hắn rõ, hôm nay đầu óc Hạ Thanh Lược chỉ mải mê với mấy chuyện ồn ào của phủ Hứa Quốc công, bảo giúp khuyên Từ Giản... chỉ mong kéo lùi là may lắm .

Hạ Thanh Lược lén lút nháy mắt với Từ Giản, hiệu rằng cố gắng hết sức, cung kính lui .

"Vừa đến nhỉ?" Thánh thượng nhấp một ngụm , trấn tĩnh : "À , ngươi ý định quan. Ta ngươi biên ải rèn luyện bản , cầm quân đ.á.n.h trận, chứ trong phủ Binh bộ mà xem xét công văn."

Thánh thượng hạ giọng, nghiêm nghị : " chân ngươi thương . Nhìn qua thì tưởng nhưng hỏi ngươi, ngươi dám chạy ? Ngươi dám dùng chân mà đá ? Ngươi rõ là thể nữa nên mới rời biên cương về kinh mà."

Từ Giản im lặng.

Thánh thượng ánh mắt đầy u sầu của thì lòng trĩu nặng. Hắn liếc Tào Công công.

Tào Công công hiểu ý, lặng lẽ rời khỏi thư phòng để gian riêng cho họ.

Giọng Thánh thượng trầm hẳn: "Vết thương của ngươi cũng là của . Nếu vì sự thiếu thận trọng của Lý Thiệu..."

"Bệ hạ cần áy náy." giọng Từ Giản bình thản, chút cảm xúc: "Thần là bề của họ Lý, bảo vệ Thái Tử là trọng trách của thần, đừng chỉ là cái chân, cho dù dùng mạng sống để bảo vệ thì cũng là điều hiển nhiên."

"Ngươi còn trẻ, con đường chặn thì hãy tìm một con đường khác." thấy Từ Giản định , Thánh thượng vội ngăn : "Chẳng lẽ ngươi sống buông thả như tên Hứa Quốc công ?"

Từ Giản mỉm .

"Thần vẫn giữ nguyên ý định đây." Thánh thượng tiếp lời, giọng trầm ấm: "Nếu ngươi ở Binh bộ thì chọn một phủ khác. Ngươi là Quốc công, tài, đừng để lãng phí bản . Còn nhiều nơi thể giúp ngươi phát huy tài năng."

"Đa tạ Bệ hạ quan tâm." Từ Giản thu nụ , trầm ngâm một lúc cuối cùng : "Chỉ là thần lọt mắt Thái Tử."

"Trẫm , Lý Thiệu hối hận và tự trách nhiều." Thánh thượng nhỏ.

"Thần ." Từ Giản cụp mắt, giấu kín cảm xúc sâu trong đáy lòng, để lộ chút gì: "Chính vì Điện hạ nhạy cảm nên thần xuất hiện mặt , kẻo mỗi gặp nhắc nhở chuyện chân thần thương như thế nào. Nếu Điện hạ vô tâm vô tính thì lẽ chuyện dễ dàng hơn."

Thánh thượng , chỉ thở dài nặng nề.

Sau một lúc lâu, ngài mới : "Trẫm nhớ tổ phụ ngươi, càng tiếc tài năng của ngươi. Để trẫm suy nghĩ thêm."

Từ Giản dậy cáo lui.

Đi tới bên tấm rèm, chợt tiếng Thánh thượng gọi .

"Ở thêm một chút nữa , lát nữa cùng trẫm dùng bữa tối."

Từ Giản thoáng do dự: "Thần vốn định cùng Hạ Thanh Lược tới phủ Ân Vinh Bá, tiện thể xem thử Tô Kha đang quỳ ngoài phủ Thành Ý Bá thế nào."

Sắc mặt Thánh thượng lập tức sa sầm.

Ngài trách Từ Giản mà gọi ngay Tào Công công đến.

"Đi bảo Hứa Quốc công mang con trai về ngay. Để nó quỳ ngoài phủ như thế là ? Còn bêu rếu đến chừng nào nữa? Trẫm mà còn thấy hổ ."

 

 

Loading...