Yến Từ Quy - Chương 396: Bản tính khó dời

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:25:25
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thiệu đến phủ Phụ Quốc công, sự kiện khó mà giấu giếm ai. Khi tin tức đến tai Cố Hằng, khó tránh khỏi chút kỳ vọng. Trươc đây, mỗi Đại Điện hạ đến phủ Quốc công, đều sẽ xảy một chuyện. Lần sẽ diễn biến như thế nào. Nếu chút hành động thiếu lý trí, thì sáng mai triều đình, các ngự sử thêm chủ đề mới. Đáng tiếc, Cố Hằng chờ mãi, chỉ tin Đại Điện hạ về cung, gì thêm. Hắn chỉ thể thở dài một . Thôi . Đại Điện hạ cũng giờ khác , hành xử thu liễm hơn. Khi bước phế Thái tử, từ giờ tiếp tục cẩn trọng, thể quá vội vàng.

Ở một góc khác, Uông Cẩu Tử cũng đang báo cáo tình hình với khác.

Sau khi về cung, Đại Điện hạ nghỉ ngơi một lát giảng bài từ Phương Thiếu Phó, Uông Cẩu Tử chạy tới lui phục vụ nước, đó lui . Hắn chỉ là một nội thị, cần thiết ở bên trong phục vụ bút mực. Uông Cẩu Tử ở điện nhỏ, ngẩn , thấy một thái giám đang ló đầu ngó nghiêng, đúng là khuôn mặt quen thuộc. Hắn bèn theo đó đến góc khuất, nơi yên tĩnh, hiếm lui tới.

“Điện hạ và Phụ Quốc công những gì?”. Thái giám hỏi.

Đây là thái giám phụ trách liên lạc với Uông Cẩu Tử, nếu chủ nhân lời dặn, hoặc Uông Cẩu Tử báo cáo, đều thông qua . Uông Cẩu Tử sắp xếp suy nghĩ, kể hết những gì tại phủ Quốc công hôm nay.

Thái giám nheo mắt: “Ngươi Phụ Quốc công vẫn đang tiếp tục điều trị, đến triều đầu tháng ba, nhưng Quận chúa và đại phu vẫn còn ý kiến khác. Còn Điện hạ dường như hết lời khuyên giải của Phụ Quốc công?”.

Hai điều quan trọng rút . Uông Cẩu Tử liên tục gật đầu.

Thái giám khẩy, giọng the thé: “Phụ Quốc công thật thú vị, Điện hạ cũng thật thú vị”.

Uông Cẩu Tử đồng ý. Phụ Quốc công ngầm tay với Điện hạ, giờ những lời như với Điện hạ. Uông Cẩu Tử tin đó là chuyện sai, nhưng Phụ Quốc công lúc thế lúc thế khác, chắc chắn suy tính riêng, chỉ là Uông Cẩu Tử đủ đạo hạnh để thấu. Còn Điện hạ... Uông Cẩu Tử thò đầu , về phía Lý Thiệu đang giảng, qua cửa sổ chỉ thấy nửa của Phương Thiếu Phó. Hắn rụt đầu về. Điện hạ đây nghi ngờ Phụ Quốc công, thậm chí còn định vạch trần ác ý của đối phương mặt Thánh thượng, mà giờ thể cùng bàn với Phụ Quốc công, trông như chấp nhận những lời khuyên giải.

“Công công cũng , từ khi mở triều, triều Điện hạ chỉ thể cúi đầu chịu đựng”. Uông Cẩu Tử .

Thái giám giọng điệu lạnh lùng: “Thù hận lớn đến , lợi ích, thù hận gì cũng gác ”.

”. Uông Cẩu Tử tiếp tục: “ tiểu nhân cho rằng, dù Phụ Quốc công ý định gì, trong lời cũng luôn cố giữ cho Điện hạ, dù Điện hạ tin gì nữa, chỉ cần gây chuyện, an phận qua thời gian , chính là điều đối với chủ nhân. Nếu khó Điện hạ, còn giúp Điện hạ tiến thêm một bước, cũng phù hợp với lợi ích của chủ nhân. Như công công , lợi ích, thù hận gì cũng gác . Chờ khi chủ nhân thành việc, ‘xong việc g.i.ế.c lừa’, cũng là chuyện khó khăn. Nếu con lừa chịu việc tử tế, gây thêm phiền toái cho Điện hạ, chủ nhân thể nắm giữ nhược điểm của ”.

“Ồ?” Thái giám Uông Cẩu Tử từ xuống , lắc đầu: “Cẩu Tử, ngờ ngươi cũng suy nghĩ như ”.

Bên trong nhiều chuyện, chủ nhân tính toán bề, hết ? Uông Cẩu Tử vốn nên những chuyện , nhưng theo Lý Thiệu vài tháng, nên cũng tự suy đoán ít điều. Thậm chí một vài điều, ngay cả thái giám cũng rõ ràng như .

Uông Cẩu Tử giả lả: “Chỉ là một vài suy nghĩ thô thiển thôi…”.

“Có thể suy đoán ”. Thái giám : “Hãy suy nghĩ đúng hướng, những việc chủ nhân giao, thấy ngươi tương lai sáng lạn đó”.

“Đa tạ công công”. Uông Cẩu Tử cúi đầu: “Tiểu nhân nhất định sẽ chăm sóc Điện hạ, để lợi dụng Phụ Quốc công và Quận chúa. Một khi điều gì đúng, tiểu nhân sẽ lập tức nhờ công công báo cho chủ nhân”.

Thái giám hài lòng, khẽ ho một tiếng, nghiêm giọng: “Không thể coi thường Phụ Quốc công, chỉ cần một sơ suất, sẽ giống như Vương Lục Niên. Có một kết thúc dễ chịu , nhưng với phận như chúng , phần lớn sẽ rơi tay tên thái giám họ Tào , khi đó thực sự là gọi trời trời thấu, gọi đất đất chẳng . Ngươi tình trạng của Phùng công công hiện nay chứ? Người còn c.h.ế.t, đang sống dở c.h.ế.t dở, chỉ để giữ một cái mạng, tác dụng. Ta lén hỏi thăm , t.h.ả.m lắm”.

Uông Cẩu Tử giọng điệu u ám của thái giám lạnh sống lưng. Không vì sợ, mà vì cảm giác rờn rợn. Hắn vội vàng thể hiện lòng trung thành, rõ thái độ, thái giám lúc mới hài lòng rời . Uông Cẩu Tử tiễn , vội vàng trở về điện nhỏ, uống liền ba chén nóng, mới xua tan hết nổi da gà.

“Lão thái giám, chuyên dọa ”. Uông Cẩu Tử thầm mắng vài câu.

Chính là vì chuyện lo, phận xa, ngày thường gặp địa vị cao bên chủ nhân, chỉ thể thông qua thái giám . Nếu thể để báo cáo trực tiếp với chủ nhân, sẽ đoán thêm một điều, chủ nhân chẳng lẽ phát hiện Uông Cẩu Tử là lanh lợi ư? Chắc chắn tương lai , chỉ là lão thái giám chèn ép, khó lòng ngoi lên.

*****

Ngự thư phòng cũng chuyện Lý Thiệu từng đến phủ Phụ Quốc công. Thánh thượng hỏi nhiều, Tào công công cũng nhắc thêm.

Chớp mắt qua mười ngày nữa, cuối tháng hai, Thánh thượng Lý Thiệu mời ngự y đến khám cho Từ Giản. Ngài khỏi thấy tò mò. Tào công công nhận lệnh, mời Lý Thiệu Ngự thư phòng. Lý Thiệu yên, cung kính hành lễ với Thánh thượng, đó theo lời sang bên cạnh.

Thánh thượng đặt bút chu sa xuống, tựa lưng ghế nghỉ ngơi một lát, hỏi: "Con mời ngự y đến khám cho Từ Giản, khám thế nào ?".

Ngài vẫn nhớ, đây Thiệu nhi từng nghi ngờ Từ Giản cố ý giả thương.

Lý Thiệu đáp: "Lần nhi thần đến phủ Quốc công, Từ Giản với nhi thần rằng đầu tháng ba thể hồi triều, nhưng lúc đó Ninh An đồng ý lắm. Hắn từng nhắc trong tấu chương cuối năm rằng nhất nên đợi đến khi khí trời ấm lên, dưỡng thương hồi phục định, để còn thương tật cản trở việc công. Nay đổi ý, e rằng do bên nhi thần xảy biến cố, sốt ruột nên mới . Nhi thần dĩ nhiên mong sớm hồi triều, nhưng cũng lo cho thương thế của . Ban đầu vốn dưỡng , giữa chừng nhiều tái phát khiến việc chữa trị càng khó. Lần nếu gắng gượng, chẳng may chuyện gì, chỉ triều thần mắng c.h.ử.i nhi thần, mà nhi thần cũng thể an lòng, càng mặt mũi nào đối diện với Ninh An. Vì thế nhi thần mới mời ngự y đến hội chẩn, bàn bạc với đại phu bên phủ . Nếu thực sự lên thì gì bằng, còn nếu vẫn , lời ngự y khuyên ngăn cũng cơ sở”.

May mà, ngự y chẩn đoán là hồi phục khá nhiều, sáng sớm khí lạnh vẫn nặng, tiện triều, nhưng trời nắng ấm, vận động nhẹ nhàng còn lợi cho việc hồi phục. Thánh thượng chăm chú lắng , thỉnh thoảng gật đầu. Nhìn cũng , ngài hài lòng với câu trả lời của Lý Thiệu. Không những kiểu "nghi ngờ giả thương" như ngài từng nghĩ, mà trong lời còn mang theo nhiều cân nhắc. Thiệu nhi việc, từng bước đều rõ ràng rành mạch. Tất nhiên, điều thể gọi là tiến bộ vượt bậc. Theo Thánh thượng thấy, chuyện mời ngự y khám bệnh cho Từ Giản từ đầu vốn chẳng vấn đề về năng lực việc, mà là vấn đề ở thái độ hành xử. Thái độ đoan chính, suy nghĩ lệch lạc, thì việc thế nào cũng thành rối ren. Căn bản phát huy năng lực.

“Con nghĩ cho thương thế của Từ Giản, ”. Thánh thượng nhấp một ngụm , tiếp: “Sau đừng tiếp tục cố chấp mãi. Trước trẫm con nghi ngờ hãm hại, tính kế con, trẫm thực sự cảm thấy lạnh lòng”.

Yết hầu Lý Thiệu khẽ chuyển động. Hắn chỉ là “nghi ngờ”, mà từ đầu đến cuối chắc chắn một trăm phần trăm. Ác ý mà Từ Giản để lộ hôm đó, như ngàn kim vạn chỉ siết chặt lấy , khiến nghẹn thở. Ngay cả Từ Giản cũng phủ nhận rằng chuyện hôm đó hỏng việc, là do nắm bắt đúng mực… Trong lòng Lý Thiệu bức bối vô cùng, nhưng cũng hiểu, lúc lúc tranh luận với phụ hoàng. Một là, phụ hoàng tin . Hai là, phụ hoàng càng mong Từ Giản thể trợ giúp cho , và thì thể tin tưởng Từ Giản. Đã tạm thời con đường hợp tác, thì Lý Thiệu đành nhịn, nhắc oán hận cũ. Đợi đến một ngày vững vị trí của , còn các triều thần soi mói bắt bẻ nữa, nhất định sẽ để phụ hoàng rõ bộ mặt thật của Từ Giản.

"Nhi thần và quả thực vài va chạm, cũng nhiều chuyện vui”. Lý Thiệu hít sâu một , : " thần vẫn nhớ lời dạy, từng cứu nhi thần hai , mẫu Ninh An cũng từng cứu nhi thần. Họ nhất định mong nhi thần gặp chuyện chẳng lành. Chỉ là khi phối hợp thuận, nhi thần nghĩ lệch…”.

Thánh thượng khẽ cong môi, trong mắt chút ý : “Con nghĩ , trẫm vui mừng”.

Sau đó, Thánh thượng hỏi vài việc về sinh hoạt hằng ngày và ý kiến về chính sự, Lý Thiệu đều trả lời hết sức nghiêm túc. Càng , Thánh thượng càng cảm khái. Quả nhiên là vấn đề ở thái độ. Khi thái độ ngay ngắn, thì việc cũng theo khuôn phép rõ ràng. Trong đó, tất nhiên công lao của Tam cố, nhưng việc Lý Thiệu đổi tính cách cũng là yếu tố quan trọng.

“Thiệu nhi”. Thánh thượng dịu giọng : “Làm bất cứ việc gì cũng chịu cô đơn. Làm học vấn thì khổ nhiều năm, dù tư chất cao đến mấy mà nhẫn nại, cũng vô ích. Con và trẫm đều chẳng gặp cảnh khổ cực, cũng gọi là khổ, nhưng vẫn yên một chỗ. Con xem trẫm…”

Vừa , Thánh thượng vỗ vỗ chồng tấu chương chất đống bàn.

“Một quyển nối một quyển, chỉ một ngày, mà là mỗi ngày, trẫm cứ ở đây phê duyệt”. Thánh thượng : “Phải tính kiên nhẫn như , con hiểu ?”.

Lý Thiệu dậy, cúi đầu đáp: “Nhi thần xin ghi nhớ lời dạy của phụ hoàng”.

Đợi Tào công công đưa Lý Thiệu ngoài, Thánh thượng thở dài với ông : “Trẫm mong nó vấp một mà khôn , nếu từ nay về thể mãi giữ đà tiến như thế, thì cũng là chuyện ”.

Tào công công đáp: “Điện hạ ắt sẽ hiểu nỗi khổ tâm của ”.

Sang tháng ba, thời tiết ấm dần, cành khô cũng bắt đầu đ.â.m chồi. Từ Giản “ theo” lời chẩn đoán của ngự y, vẫn hồi triều sớm, mà chỉ chọn những buổi chiều nắng , cung theo lệnh triệu.

Tào công công đến dẫn Từ Giản trong, híp mắt: “Lão nô lâu gặp Quốc công gia , một đoạn đường thế , chứ?”.

Hôm nay sắp xếp kiệu, Từ Giản từ cửa cung xuống xe bộ suốt dọc đường.

“Không ”. Từ Giản đáp: “Thái y cũng đến lúc nên nhiều hơn ”.

Đến gần, Thánh thượng cũng cẩn thận quan sát Từ Giản từ xuống một lượt: “Nhìn khí sắc khanh thế , trẫm yên tâm nhiều ”.

“Dưỡng thương phần lớn là nhàn rỗi”. Từ Giản chắp tay, nhẹ nhàng chạm môi, tiếp: “Thần và Quận chúa mới thành , cũng nhân mấy tháng rảnh rỗi thêm thời gian bầu bạn, hiểu hơn, hòa hợp”.

Thánh thượng thích mấy lời như . Hôn sự hài hòa, thấy vui lòng.

“Hòa hợp là ”. Thánh thượng mỉm : “Hai các khanh sống , trẫm vui mừng, Hoàng Thái hậu cũng yên tâm”.

Nói vài câu chuyện nhà, đó lập tức chính sự. Tào công công cho lui hết ở Trung điện, tự canh giữ cẩn thận.

Thánh thượng thu nụ , : “Chuyện cuối năm ngoái, do nhạc phụ khanh chuyển lời mấy , trẫm vẫn chuyện trực tiếp với khanh. May là chuyện vẫn thuận lợi”.

“Thần khi đó cũng sốt ruột, gặp Thánh thượng bẩm rõ, lo đang dưỡng thương mà gián đoạn”. Từ Giản : “Trong đó vài việc mạo hiểm, may mà rộng lượng, thấu hiểu”.

Từ Giản đến chuyện lật vụ ải Dụ Môn.

Thánh thượng thở dài: “Thế cũng thôi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-396-ban-tinh-kho-doi.html.]

Năm đó che giấu vì ngài lý do riêng, giờ cũng thấy thật chu . Đã lựa chọn phơi bày , Thánh thượng cũng hối hận. Nhìn theo hướng tích cực, xem như dạy cho Thái tử một bài học, cũng cho Từ Giản một lời giải thích, chắc là cách nhất để tháo gỡ nút thắt.

“Chuyện năm ngoái là chuyện của năm ngoái, khanh cũng cần vì thế mà canh cánh”. Thánh thượng Từ Giản, tiếp: “Trẫm Đại hoàng tử chuyện với khanh khá suôn sẻ. Nó dạo giữ chừng mực hơn nhiều, mấy ngày Văn Thiếu Bảo còn khen nó với trẫm, đây tâm tính nó quá bồng bột”.

“Đợi khanh dưỡng thương thêm ít lâu, khanh giúp trẫm giám sát nó”.

Từ Giản cụp mắt xuống. Những suy nghĩ của Thánh thượng cũng trong dự liệu của . Vấn đề của Lý Thiệu bao giờ là năng lực để gánh vác giang sơn, khai cương mở đất thì chắc , nhưng giữ nước thì thành vấn đề. Chỉ cần phân biệt trung gian, chịu lời khuyên của các đại thần phò chính. Tiếc rằng, bản tính khó dời. Vấn đề lớn nhất của là ở tính khí, chịu nổi sự cần mẫn và nghiêm cẩn mà bậc quân vương cần . Hắn cũng giả vờ, giả vờ ba tháng năm tháng thì trông cũng giống thật lắm. Từ Giản từng lừa dối bởi cái dáng vẻ đạo mạo đó nhiều , hại ít, nên giờ tuyệt đối thể tin tưởng nữa, nhưng Thánh thượng thì khác. Thánh thượng dùng việc phế Thái tử phương pháp, trong lòng vẫn còn kỳ vọng, đương nhiên sẽ hài lòng với sự đổi gần đây của Lý Thiệu.

Từ Giản nghĩ một lát, : “Thần cũng cảm thấy Điện hạ nhiều đổi. Tháng ngài đến phủ thần, thẳng thắn giãi bày nhiều, thần thể sự chuyển biến của ngài ”.

“Trước mỗi đều suy nghĩ riêng, thần lên triều cũng chỉ hóng chuyện, bảo thần cùng Điện hạ quan chính, thần tuy gì, nhưng thực sự nên dẫn dắt Điện hạ thế nào cho , dẫn đến nảy sinh ít trục trặc”.

“May mà giờ rõ ràng, càng nên tận tâm tận lực, cũng khiến Điện hạ thêm tin tưởng thần”.

Thánh thượng gật đầu.

Từ Giản thấy thế, tiếp tục : “Thần thỉnh Thánh thượng, định khi nào để Điện hạ Thiên Bộ lang quan chính?”.

Thánh thượng nhướng mày: “Khanh thấy bây giờ thích hợp ?”.

Từ Giản cân nhắc : “Thần cho rằng nên cho Điện hạ chút khích lệ”.

“Như , từ đầu năm đến nay, Điện hạ hành xử nghiêm chỉnh hơn nhiều, đến cả Thiếu Bảo cũng khen ngợi Điện hạ”.

“Có thể thấy, Điện hạ thực lòng lấy sự tín nhiệm của và các đại thần, cho thấy sự đổi của Điện hạ”.

“Điện hạ tích cực như , cũng nên một vài kết quả cụ thể, hữu hình, để giúp Điện hạ thêm hăng hái”.

Thánh thượng bật . Lý lẽ dễ hiểu, nhưng kiểu khích lệ trong mắt ngài, thường là dùng với trẻ con. Văn nhi bài văn, ngài sẽ khen thưởng, còn tặng thêm vài món đồ chơi phù hợp với tuổi. Lâm nhi học thuộc thơ từ, cũng . Nói thật, khi Thiệu nhi còn nhỏ, cũng từng như .

giờ nó là trẻ con nữa ”. Thánh thượng .

Trong lòng cha , con cái bao lớn vẫn là con, nhưng ngoài mặt thì xử sự khác.

Từ Giản cũng mỉm : “Văn võ bá quan cả năm vất vả cũng mong đ.á.n.h giá, khen thưởng, Điện hạ cũng khác gì”.

Thánh thượng ha hả. Tâm trạng vui vẻ, lời cũng dễ hơn.

“Trẫm vốn cũng định bắt nó đợi lâu, như năm ngoái trẫm với khanh, khanh theo dõi cùng quan chính, trẫm yên tâm nhất”. Thánh thượng : “Khanh bảo trẫm nên tin nó thêm, trẫm cũng tin, chỉ là đây nó khiến trẫm thất vọng quá nhiều. Trẫm vẫn câu cũ, đợi khanh thể theo , thì cùng Thiên Bộ lang”.

Từ Giản , nhẹ nhàng gõ gõ chân của : “Thần chỉ là quen với sương lạnh ẩm ướt bình minh, thể lên triều sớm, nhưng ban ngày theo Điện hạ quan chính thì vẫn ”.

Thánh thượng sự kiên quyết trong lời , thở dài một tiếng, trêu đùa: “Trẫm mà đồng ý thì e là Ninh An sẽ vui ”.

“Quận chúa vô lý”. Từ Giản cụp mắt xuống, lời mang theo ý : “Nàng trách thì cũng trách thần thôi, ngài cứ xem như đây là chút thú vui nho nhỏ giữa thần với nàng ”.

Thánh thượng sững , đó bật . là đôi vợ chồng son, thật thiếu chuyện vui.

“Khanh thế, trẫm còn cản gì?”. Thánh thượng : “Lát nữa khanh thương lượng với Thiệu nhi một chút, mấy hôm tới chuẩn xong thì tiếp tục đến Lễ bộ ”.

Từ Giản nhận lệnh. Rời khỏi Ngự thư phòng, Từ Giản đến gặp Lý Thiệu.

“Ngươi phụ hoàng đồng ý cho quan chính ?”. Lý Thiệu hỏi.

Nghe bảo Văn Thiếu Bảo tuổi cao, dạy nửa canh giờ ngoài vận động, nghỉ lấy . Lý Thiệu cũng mỏi mệt, dậy giãn gân cốt, Từ Giản chuyện, ngờ xuất hiện mang đến tin tức như .

Thấy Từ Giản gật đầu xác nhận, Lý Thiệu quả thực tò mò, đ.á.n.h giá mấy lượt: “Rốt cuộc ngươi gì với phụ hoàng thế?”.

Dù Lý Thiệu Từ Giản xưa nay giỏi moi lợi trong Ngự thư phòng, nhưng cũng đoán bày lời lẽ gì. Phụ hoàng đồng ý . Dễ như trở bàn tay, như chẳng tốn chút sức nào. Quả nhiên, phụ hoàng tin tưởng Từ Giản nhất, chỉ cần mở miệng, chuyện đều xong. Lý Thiệu cảm thấy chua, nhưng nghĩ , nếu Từ Giản lo liệu , thì chuyện gì cũng để với phụ hoàng là . Dùng đúng chỗ, vốn là như thế. Từ Giản kể tỉ mỉ với Lý Thiệu, mà Lý Thiệu cũng thực sự dỗ phụ hoàng thế nào, bèn chuyển chủ đề, coi như chuyện qua.

“Điện hạ định khi nào bắt đầu quan chính?”. Từ Giản hỏi.

“Càng sớm càng ”. Lý Thiệu xoa xoa bả vai, tiếp: “Ngay ngày mai ”.

“Thánh thượng cho phép thần tạm thời cần thượng triều, sáng mai triều sớm, thần sẽ chờ Điện hạ ngoài nha môn Lễ bộ”. Từ Giản .

Lý Thiệu tặc lưỡi. Xem vẫn đơn độc ứng phó triều sớm một thời gian nữa, may mà gần đây coi như yên , khốn đốn như lúc đầu tháng giêng.

Báo với Lý Thiệu xong, Từ Giản khỏi cung đến Lễ bộ, thông báo việc Đại Điện hạ sẽ bắt đầu quan chính từ ngày mai cho Phùng Thượng thư và những khác.

Phùng Thượng thư vuốt râu : “Bàn ghế khi xưa vẫn còn, phòng cũng bỏ trống, cứ như cũ . Đã Quốc công gia cùng, chuyện sắp xếp quan chính của Điện hạ, lão phu sẽ tùy tiện can thiệp”.

Từ Giản ông là cáo già, thuận theo mà đáp lời. Chân Từ Giản rời khỏi nha môn, chân tin tức lan khắp Thiên Bộ lang, suy nghĩ và lo ngại riêng về việc Đại Điện hạ tới quan chính. Những chuyện vặt vãnh , Lý Thiệu hề .

Sáng hôm , triều sớm, bước nha môn Lễ bộ với dáng vẻ đầy tự tin, khác với sự chán nản những tháng , như thể chỉ đơn thuần trở quan chính, mà còn nắm trong tay quyền lực vượt trội. Từ Giản sắp xếp một việc cho .

Không giống năm ngoái cố ý cho Lý Thiệu xem một đống văn thư cũ kỹ, chủ yếu là tổng hợp công vụ hai năm gần đây và cùng các quan viên tìm hiểu tiến trình công việc gần nhất. Với Lý Thiệu mà , việc nhẹ nhàng hơn nhiều. Không khô khan như năm ngoái, đổi hai tháng học hành cùng Tam cố, thêm đó là tâm thái khác biệt, nên Lý Thiệu cảm thấy vô cùng thoải mái. Ngay cả việc mỗi ngày một bài cảm nhận dâng lên Thánh thượng, một thông lệ, giờ đây cũng còn là gánh nặng nữa.

Cứ thế, nửa tháng, ánh mắt Lý Thiệu Từ Giản càng thêm thuận mắt. Ban đầu, tên Uông Cẩu Tử còn căng thẳng chú ý nhất cử nhất động của Từ Giản, nhưng dần dần cũng yên tâm hơn nhiều. Xem , Phụ Quốc công ý lộ bài, hiện tại vẫn đang định giúp Điện hạ vững.

Xuân ý ngày càng đậm. Sau mấy trận mưa nhỏ, thành trì tràn đầy sức sống. Đêm hôm đó mưa, Lâm Vân Yên tiếng mưa đ.á.n.h thức, khi xoay chợt nhớ theo lệ mấy năm nay, ban ngày ắt hẳn trang trại sẽ đưa măng tươi đầu mùa đến phủ Thành Ý Bá, nhị thẩm nghĩ đến nàng, cũng sẽ sai đưa tới phủ Quốc công. Loại măng tươi non, hầm với thịt, thêm vài lát thịt, uống một bát súp là miệng. Lâm Vân Yên nghĩ đến món canh , sáng sớm tỉnh dậy lập tức nhắc đến chuyện với Từ Giản.

Từ Giản ngoài qua ô cửa sổ đang mở. Mưa tạnh, nhưng mái hiên vẫn nhỏ giọt, sắc trời âm u, qua dường như tối đến sẽ sấm chớp.

“Bảo nhà bếp chuẩn thêm mấy món”. Từ Giản sang với Lâm Vân Yên: “Nhất là món nhắm rượu”.

Lâm Vân Yên đang chải tóc, chớp chớp mắt, cũng ngoài. Nàng giỏi xem thời tiết, gì nhiều, chỉ đoán chút manh mối từ vẻ mặt bỗng nghiêm túc của Từ Giản.

“Mấy ngày nay mưa nhiều”. Nàng .

Ẩm quá, lửa khó cháy.

“Sắp sấm sét”. Từ Giản đến bên nàng, nhặt đôi khuyên tai trân châu Nam Hải bàn giúp nàng đeo : “Đáng để thử một phen”.

Lâm Vân Yên nghiêng đầu, đôi hoa tai khẽ đung đưa trong gương, nhẹ giọng đáp một tiếng: “Được”.

Thành bại, đều xem vận .

 

 

 

Loading...