Yến Từ Quy - Chương 394: Cô lập không cứu viện
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:25:23
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên Kim Loan điện, các triều thần đang chờ đợi Thánh thượng giá lâm. Lý Thiệu ở hàng đầu, rời mắt khỏi bệ cao phía . Ngai vàng vẫn đặt ở đó, tinh xảo và quý phái, mở to mắt, như thể thấu từng nét chạm khắc đó. Hắn nhớ rõ những hoa văn đó. Trước đây bên cạnh ngai vàng, từng gần chiếc long ỷ của phụ hoàng. giờ đây, chiếc tiểu ngự tọa vốn thuộc về còn. Dù thứ từ miệng Tào công công, nhưng khi thật sự thấy cảnh tượng , lòng Lý Thiệu vẫn cuộn trào.
Phía Lý Thiệu, các triều thần mỗi một vẻ mặt. Ánh mắt của Lâm Dư quét qua bóng lưng của , thấy nét mặt của Lý Thiệu, nhưng tâm trạng của , ông cũng đoán phần nào. Từ việc bậc lên tiểu ngự tọa, đoạn đường đó nhẹ nhàng, vì lên dốc bao giờ cũng dễ dàng hơn. ngược , từ tiểu ngự tọa bước xuống và trở hàng, dù ở hàng đầu, đó vẫn là con đường dốc . Với tính khí của Lý Thiệu, khó đoán tâm tư của . Tất nhiên chỉ Lâm Dư, mà hôm nay trong buổi đại triều, nhiều quan viên khác cũng đang quan sát Đại Điện hạ, dò xét , tò mò, lo lắng, và cũng kẻ toan tính mưu đồ. Đó là điều dễ đoán . Lý Thiệu những ánh mắt hoặc soi mói, hoặc đào sâu tới mức khó chịu khắp cả . Dù đầu , cũng thể cảm nhận rõ ràng những ánh đổ dồn lên như thực. Khi nóng, khi lạnh. Khiến chỉ giơ tay lên gãi cổ. May mà lúc , thánh giá tới.
Bóng dáng màu vàng sáng tiến đại điện cùng đoàn tùy tùng, bước chân vững vàng tiến lên phía , ngang qua Lý Thiệu mà dừng , cho đến khi bước lên bậc thềm và xuống long ỷ, Thánh thượng đưa mắt qua quần thần, cuối cùng dừng Lý Thiệu. Lòng bàn tay đặt lên tay vịn, Thánh thượng hít sâu một , ánh mắt liếc bên cạnh. Chỗ trống vốn là nơi đặt tiểu ngự tọa giờ trống trơn, khiến ngài một lúc cũng quen.
Buổi đại triều đầu tiên khi mở niêm phong, tất nhiên bắt đầu từ những việc quan trọng nhất. Lý Thiệu Tết nhận chiếu chỉ phế truất ngôi Thái tử, hôm nay Tào công công tuyên chiếu là dành cho bá quan văn võ, mà Lý Thiệu, phế truất, mặt tại đại điện, quỳ xuống tuyên chỉ? Một lúc, trong Kim Loan điện trở nên cực kỳ trầm lặng, chỉ còn giọng của Tào công công vang vọng giữa các cột trụ. Lý Thiệu khỏi chút ngẩn ngơ. Hắn bất chợt nhớ đến ở Đông cung, cũng Tào công công tuyên chỉ như thế. Cảm xúc lúc đó bây giờ dần dần gợi lên, khuấy động trong lòng, khiến cảm thấy nghẹt thở. Mười ngón tay siết chặt lấy viên gạch sàn, viên gạch trơn láng khiến đầu ngón tay tê rát, đỏ lên, Lý Thiệu chỉ cảm thấy bên tai vang lên tiếng ù ù, cả như ngây dại.
Cho đến khi Tào công công tuyên chỉ xong, Thánh thượng cho phép lên, Lý Thiệu vẫn còn quỳ ở giữa, nhúc nhích. Tào công công thấy , khỏi lo lắng liếc Thánh thượng một cái. Thánh thượng khẽ ho một tiếng. Lý Thiệu hề phản ứng, cho đến khi Tấn Vương gần khẽ xoay , hạ giọng gọi vài tiếng "Điện hạ", mới giật tỉnh . Thấy tỉnh táo, Tấn Vương bèn thẳng, quan tâm thêm. Lý Thiệu lên, lùi về hàng, im lặng . Chuyện nhỏ bỏ qua. Cố Hằng thấy , cảm thấy chút đáng tiếc. Người khác rõ, vẫn đôi chút, khi Đại Điện hạ dọn khỏi Đông cung từng nổi trận lôi đình, đập phá ít đồ đạc, đủ thấy tâm trạng kích động đến mức nào. Lúc thấy Điện hạ quỳ điện thất thần, Cố Hằng còn tưởng sẽ gây trò náo loạn lớn. Trên đại triều đồ đạc gì để đập phá, nhưng nhiều như , nếu Điện hạ thật sự náo loạn... Thì chắc chắn đặc sắc. Đáng tiếc, thật đáng tiếc!
Các quan trong các nha môn nhiều việc trình bày, Cố Hằng thu tâm tư, tiếp tục nghĩ đến sự im lặng của Lý Thiệu nữa. Lý Thiệu cũng đang lắng , nhưng tai vô cùng khó chịu, những câu từ trong chiếu chỉ của Tào công công cứ lặp lặp , vang vọng trong đầu , khiến chẳng thể rõ các quan khác đang bẩm báo điều gì, đang thảo luận về chuyện gì. Chỉ việc giữ cho tiếng cho mất tự chủ tiêu tốn gần hết sức lực của Lý Thiệu. Không , mồ hôi đầy đầu. May , đó, tiếng còn vang lên nữa. Lý Thiệu cuối cùng cũng rõ khác đang gì.
Các quan trình bày xong chính sự, giờ chuyển sang nhắm , Thái tử phế, một thời gian nghỉ ngơi hồi phục trong dịp Tết, tiếp tục đẩy tới. Không là dùng từ ngữ gay gắt, nhưng cũng chẳng từ nào . Lý Thiệu mím môi, lồng n.g.ự.c phập phồng, hít thở sâu. Thà rằng rõ còn hơn. Lý Thiệu mặt mày âm u, hai tay nắm chặt thành quyền, cố gắng kiềm chế cơn giận. Có vài , mà giận sôi máu, cãi vài câu, nhưng cảm nhận ánh mắt nặng nề của phụ hoàng, tỉnh táo và cố nén xuống. Cứ thế lặp lặp , nhịn đến hết buổi triều, cho đến khi Tào công công tuyên chỉ bãi triều, cung tiễn Thánh thượng rời , Lý Thiệu mới thở phào nhẹ nhõm.
Bãi triều , Thánh thượng còn, những kẻ kiếm chuyện, gây hấn cũng còn hứng thú trêu chọc Lý Thiệu, tự rời . Lý Thiệu vẫn rời, vẫn đó, nhúc nhích. Tấn Vương vài câu với Bình Thân Vương, đang định cùng Hiền Vương rời , thấy Lý Thiệu cứ như bức tượng im, bèn bước tới vỗ vai .
"Điện hạ”. Tấn Vương cao hơn một chút, cúi mắt Lý Thiệu: “Ngày mai lên triều đừng thất thần như hôm nay”.
"Nhị bá phụ”. Lý Thiệu ông một cái: “Cảm ơn bá phụ nhắc nhở”.
"Không gì đáng cảm ơn”. Tấn Vương đáp xong, hạ giọng : “Con cũng nên giữ gìn, đừng thật sự tổn thương tấm lòng của phụ hoàng con”.
Lý Thiệu đáp nhẹ nhàng. Tấn Vương thêm gì nữa, cùng Hiền Vương rời . Lý Thiệu vẫn động đậy, cho đến khi các quan đều hết, cả đại điện chỉ còn vài tiểu nội thị đang nhẹ nhàng dọn dẹp, vẫn ở giữa, lặng lẽ lên ngai vàng. Uông Cẩu Tử chờ mãi thấy Lý Thiệu, chỉ dám thò đầu , thấy dáng vẻ của Lý Thiệu, sợ xúc động bước lên. Trước đây còn tiểu ngự tọa, bước lên cũng . Bây giờ chỉ còn long ỷ, nếu Điện hạ bước lên xuống... Dù , chỉ cần chạm tay , trong lúc cũng đủ gây chuyện.
Nghĩ , Uông Cẩu Tử vội chạy , đến bên Lý Thiệu, lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của : "Điện hạ, muộn ”.
Lý Thiệu "tặc" một tiếng. Ý thức phần trở , nhưng chân vẫn nhúc nhích. Các tiểu nội thị việc dám ngẩng đầu, nhanh chóng qua .
Lâu , Lý Thiệu lên tiếng: "Cẩu Tử, ngươi lạnh ?".
Uông Cẩu Tử câu hỏi đầu đuôi cho hoang mang, nghĩ ngợi một chút, đáp một câu trung dung: "Cũng bình thường ạ”.
Lý Thiệu : "Ta thấy lạnh”.
Không chỉ bây giờ, mà từ lúc lên triều, cảm thấy lạnh. Dù đại điện đầy , nhưng mang chút ấm nào, chỉ từng luồng khí lạnh cứ như độc xà thè lưỡi, chui tận xương tủy, khiến nổi da gà. Có do mặc ít áo ? Không . Lý Thiệu rõ, thấy lạnh vì cô lập vô viện. Cả Kim Loan điện, bao văn võ đại thần, Lý Thiệu là bao vây, kẻ xem trò, kẻ cầm giáo, kẻ gõ trống trận, kẻ vung cờ cổ vũ, mỗi đều nhiệm vụ riêng, chỉ là vây khốn. Ngay cả phụ hoàng cũng về phía , để mặc cho những đó công kích . Điều khiến Lý Thiệu khỏi nghĩ đến con gấu. Hắn chính là con gấu ngựa. Bọn họ trêu đùa , hao mòn thể lực của , đợi đến khi chống đỡ nổi nữa, sẽ lao lên xé từng mảnh. Làm Lý Thiệu cảm thấy lạnh thấu xương chứ? Cảm giác cô lập vô viện , còn lạnh lẽo hơn cả sương giá giữa tháng chạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-394-co-lap-khong-cuu-vien.html.]
Tự nhiên, Lý Thiệu nghĩ đến Từ Giản. Từ Giản lên triều, Từ Giản lúc lên triều cũng thường xem kịch vui, nhưng dù , Từ Giản bên cạnh, Lý Thiệu sẽ con gấu. Bị gấu đuổi suốt một ngày một đêm, Từ Giản ở đó, còn thể một xẻng mà gỡ tay con gấu xuống. . Nói cho cùng, Từ Giản vẫn đáng tin hơn. Tối qua xem đèn, Ninh An cũng rõ ràng bày tỏ ý tứ của vợ chồng bọn họ. Mâu thuẫn thì vẫn , Lý Thiệu vẫn ghét cách Từ Giản lúc nào cũng kiểm soát , nhưng suy cho cùng, lợi ích của và Từ Giản vẫn đồng nhất. Dù phiền thì vẫn phiền, nhưng thể , ở chỗ Thái hậu, lời của Ninh An là dễ nhất, mà trong ngự thư phòng, Lý Thiệu cũng nhận , so với , phụ hoàng tin Từ Giản hơn. Nếu , tại thể lợi dụng triệt để hai đó chứ? Củng cố đồng minh với Từ Giản, một là điều phụ hoàng luôn thấy, hai là, với tính cách của Từ Giản, gì cũng dám trong Kim Loan điện, sẽ dễ rơi thế cô lập vô viện nữa. Chờ lấy lòng tin của phụ hoàng, chờ trở tiểu ngự tọa... Giữa và Từ Giản, ai kiểm soát ai, còn .
Nghĩ , Lý Thiệu l.i.ế.m môi: "Cẩu Tử, mang cho cái lò sưởi tay”.
Uông Cẩu Tử nghĩ đến việc Điện hạ lạnh, giờ dám chần chừ, sợ ở đại điện lý trí, đành c.ắ.n răng : "Điện hạ, trong điện thông gió, ngài đây càng lạnh hơn. Hay là ngài qua góc , tránh gió, nô tài lấy lò sưởi tay, ngài chờ một chút”.
Lý Thiệu phản đối. Uông Cẩu Tử thở phào nhẹ nhõm, thấy Lý Thiệu góc khuất, ngoài như bay, chạy một vòng mệt đến thở , mới đem cái lò sưởi tay ấm nóng đến cho Lý Thiệu. Lý Thiệu nhận lấy, bàn tay vốn đang nắm chặt mới dần thả lỏng. Trong lòng bàn tay hiện lên hàng dấu móng tay, hằn thành màu tím sẫm, Lý Thiệu để tâm, chỉ cảm thấy nóng lan tỏa tan cơ bắp gần như đông cứng của .
Đến khi thư thái hơn, Lý Thiệu mới : "Đi thôi”.
Hắn dẫn Uông Cẩu Tử gặp Tam cố. Phụ hoàng giao phó cho , trong thời gian ngắn, cần tiếp tục quan sát chính sự ở Lục bộ. Quan sát chính sự, thật cũng quy định chỉ Thái tử mới thể thực hiện, các triều đại cũng nhiều hoàng tử tham gia. Lý Thiệu phế, nếu chỉ đổi danh phận mà thứ vẫn như cũ, thì thể hiện sự đổi. Nếu hoàng tử khác cũng đang quan sát chính sự, thì còn thể hiểu , nhưng mấy của , còn đủ điều kiện. Vì thế, con đường quan sát chính sự của Lý Thiệu cũng đình . Không thể , Lý Thiệu thoải mái. Trước đây lúc cảm thấy quan sát chính sự thật vô nghĩa, nhất là khi Từ Giản bắt từng bản tấu chương, buồn chán đến mức ngứa cả xương, nhưng nay tước , ngược cảm thấy trân quý. Không , thì luôn là thứ nhất.
Uông Cẩu Tử tâm tư của Lý Thiệu, kiến nghị: "Điện hạ đừng nôn nóng, ban đầu khó tránh khỏi kiềm chế, chờ thời gian qua , dần dần cũng sẽ hòa hoãn. Đến lúc đó ngài đề nghị quan sát chính sự ở Lục bộ, chắc hẳn Thánh thượng sẽ đồng ý”.
Lý Thiệu gì, nhưng trong lòng tính toán. Hắn tự đưa đề nghị, phụ hoàng chắc đồng ý ngay, nhưng nếu Từ Giản đề nghị, với tài năng thuyết phục phụ hoàng của Từ Giản trong Ngự thư phòng, lẽ sẽ thành công. Nếu Từ Giản giỏi việc , nếu phụ hoàng lời Từ Giản, sẽ chỉ huy Từ Giản phát huy hết khả năng. Nói cho cùng, do Từ Giản tự gây rối, chơi quá tay, hại phụ hoàng trách phạt, phế truất ngôi Thái tử, thì Từ Giản giúp phục vị. Lý Thiệu tính toán xong, chỉ đợi Từ Giản trở triều.
Chờ mãi, chờ đến gần cả tháng, chờ đến khi triều thần hết hứng kiếm chuyện với cũng , Từ Giản vẫn đang dưỡng thương. Dưỡng thương đến nỗi Lý Thiệu phát bực.
Uông Cẩu Tử đoán tâm tư của Lý Thiệu, : "Điện hạ, bằng ngài đến phủ Quốc công một chuyến ”.
Lý Thiệu , hiệu tiếp.
"Trước Tết Thánh thượng để ngài thăm, kết quả vui vẻ gì, nô tài nghĩ, nếu ngài chủ động bày tỏ sự quan tâm của đến thương thế của Quốc công gia, chắc Thánh thượng sẽ vui…”.
Nếu là hơn một tháng , Uông Cẩu Tử chắc chắn dám đề xuất ý kiến . Điện hạ gặp Quốc công gia, đừng là bày tỏ quan tâm, chỉ cần lôi xuống hố, nổi lửa lên đầu, thì Uông Cẩu Tử niệm hai tiếng "A Di Đà Phật" . mấy ngày gần đây, tận mắt chứng kiến Lý Thiệu "tu dưỡng tính". Dù Ninh An và Quốc công gia đào hố gì, chỉ cần những lời đó vẫn giống như dịp Thượng Nguyên, thể giữ chân Điện hạ, để Điện hạ từ từ mà tiến, chỉ cần Điện hạ vẫn nôn nóng, dễ dàng mắc bẫy, cũng xem như lấy lòng Thánh thượng . Không cần chủ nhân nhiều lời, Uông Cẩu Tử cũng hiểu . Điện hạ phục vị, Quốc công gia là con đường tắt. Dù thể đoán ý đồ thực sự của Quốc công gia, nhưng Thánh thượng vẫn tin tưởng Quốc công gia... Quốc công gia danh nghĩa vẫn cùng lợi ích với Điện hạ, thể lợi dụng thì lợi dụng, nếu Quốc công gia đột nhiên lộ móng vuốt, thực sự ý định hại Điện hạ, thì thể nắm chặt cái đuôi đó. Kẻ thù đối nghịch với chủ nhân, nắm sai lầm, điểm yếu của , mới thể lúc cần thiết mà đòn chí mạng.
Lý Thiệu . Hắn quan tâm đến việc Từ Giản liệu phục hồi , nhưng quan tâm khi nào Từ Giản mới thể lên triều. Còn về việc phụ hoàng từng tạ ... Bây giờ là Từ Giản và Ninh An cúi đầu với . Nếu hợp tác, thì hai đó chắc chắn sẽ vô cớ mà tỏ thái độ với nữa chứ? Vừa , cũng thử xem Từ Giản sẽ giải thích thế nào về chuyện "chơi quá tay" .
"Vậy thì ". Lý Thiệu nhướng mày, đầy mong chờ.