Yến Từ Quy - Chương 387: Vậy thì chặt đi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:21:13
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì Lý Thiệu giãy giụa, kiệu định lắm. Cũng may thể vốn yếu, một hồi phát hiện giãy giụa cũng vô ích, Lý Thiệu dần mất hết sức lực và còn giãy nữa. Trong kiệu, sự yên tĩnh trở . Quách công công và Uông Cẩu Tử đều thở phào nhẹ nhõm. Hai thị vệ hộ tống cũng dám lơ là, cẩn trọng nắm chặt cánh cửa kiệu, đưa Lý Thiệu trở về Đông cung, cuối cùng cũng thành nhiệm vụ mà gặp khó khăn nào.

Lúc , đến lượt Quách công công và Uông Cẩu Tử nắm chắc hơn tinh thần, lo lắng cho tình trạng của Lý Thiệu hơn. Mặc dù Thánh thượng gì về chuyện giam giữ, nhưng Quách công công cho rằng đến tình cảnh , hơn là Lý Thiệu nên ngoan ngoãn ở Đông cung dưỡng bệnh. Quách công công triệu tập những hầu bên , dặn dò kỹ lưỡng từng lời một.

Uông Cẩu Tử giúp Lý Thiệu xuống giường. Lý Thiệu bất động, ánh mắt vô định, cả đều chìm trong mơ hồ.

Rất lâu , cất lời, giọng như khàn đặc: “Uông Cẩu Tử”.

Uông Cẩu Tử vội vàng đến gần để lệnh.

“Phụ hoàng đối xử với như ?”. Giọng Lý Thiệu khàn đục, lộ rõ sự bối rối: “Ta là Thái tử mà, luôn là Thái tử, thể là Thái tử nữa chứ…”.

Uông Cẩu Tử rót cho . Nói thật, đời cái gì là bất biến. Hắn từng một câu “Hoàng đế luân lưu , năm thể tới nhà ”. Ngay cả ngôi hoàng đế còn đổi , huống hồ là ngôi Thái tử. Chưa kể, tính đến ý của Thánh thượng, chỉ tính từ chuẩn mực của Thái tử, Lý Thiệu quả thực đủ tư cách. Có thể Thái tử suốt mười mấy năm như thế, là do Thánh thượng yêu chiều lắm .

Trong lòng thầm nghĩ như , Uông Cẩu Tử ngoài mặt vẫn những lời : “Chuyện thể trách Thánh thượng. Thái tử, mấy ngày nay ngài cũng thấy , một thì nóng nảy như , thật sự là hổ. Giờ đây xem chừng việc đang đổ dồn một phía, Thánh thượng thể lúc nào cũng ngược với các quan thần. Việc phế Thái tử chỉ là một biện pháp tạm thời trấn an. nghĩ mà xem, Thánh thượng thể phế ngài lúc , vẫn thể lập ngôi Thái tử cho ngài…”.

Lý Thiệu lạnh lùng hừ một tiếng: “Ngươi dễ nhỉ”.

“Đâu nô tài dễ, nô tài thật cũng hiểu nhiều lắm, tất cả đều là ngài cho nô tài ”. Uông Cẩu Tử đáp: “Ngài , những hoàng tử khác còn nhỏ tuổi, Nhị Hoàng tử cũng kém ngài nhiều tuổi như , họ vượt qua ngài thì tốn ít nhất mười năm hai mươi năm nữa, thể ? Còn nữa, Phụ Quốc công, thông minh thông minh hại, ép buộc đến bước phế Thái tử, nhưng lựa chọn nhất của ngài vẫn là ngài. Đợi ngài dưỡng lành vết thương, chẳng lẽ nghĩ cách giúp ngài ? Không chỉ là ngài , còn Quận chúa, Hoàng Thái hậu vì nghĩ cho Quận chúa, cũng sẽ cân nhắc tới ý kiến của hai phu thê họ. Ngài đồng minh, thời gian, chỉ cần giữ bình tĩnh mà thôi”.

Nghe xong, Lý Thiệu gì. Nhìn mặt mày vẫn u ám, Uông Cẩu Tử Thái tử lọt , nhưng chỉ cần Lý Thiệu gây thêm chuyện trong thời điểm , Uông Cẩu Tử cảm tạ trời đất .

Trong thư phòng, Thánh thượng đợi một lúc, ba vị đại thần đến. Trước khi , Tào công công thầm nhắc cho ba họ. Nghe Thái tử và Thánh thượng cãi vui, nhét kiệu đưa về Đông cung, ba họ .

“Trẫm gọi ba vị ái khanh đến đây là để soạn chiếu phế Thái tử”. Thánh thượng .

Tiền Thái phó : “Chiếu chỉ quy tắc và hình thức, khó , chỉ là về thời gian, bệ hạ quyết định ?”.

“Định là năm”. Thánh thượng mệt mỏi đáp.

Phí Thái sư nhíu mày. Ba họ đều nội tình, đồng thời ông cũng là "đẩy mạnh" việc phế Thái tử, nhưng dù , về mặt thời gian ông vẫn ý kiến.

“Lão thần cho rằng vẫn nên để sang năm”. Ông đề nghị: “Từ khi lập án đến công bố, nghị trình quá gấp, hơn nữa…”

Thánh thượng hiệu cho ông thẳng.

Phí Thái sư : “Bệ hạ đang 'ép buộc' phế Thái tử, bệ hạ cần c.ắ.n răng chịu đựng thêm một thời gian nữa”.

Thánh thượng bật , tiếng phần tự giễu: “Vậy thì hãy lập án phong ấn, chuẩn việc lớn nhỏ, phong ấn năm mới thì công bố”.

Hỏi Thánh thượng xin giấy bút, Tần Thái bảo bắt đầu soạn thảo, ba vị đại thần cùng thảo luận. Nói khó nhưng cũng dễ, nhất là một chi tiết, họ thảo luận xong hỏi thêm ý kiến của Thánh thượng. Thảo luận đến hơn nửa canh giờ, sửa sửa , cuối cùng Tần Thái bảo lấy tờ giấy mới chép bản cuối cùng, đưa cho Tào công công. Tào công công trình lên cho Thánh thượng. Thánh thượng đặt lên bàn, trải phẳng, dùng chặn giấy giữ , kỹ từng chữ từ đầu đến cuối. Tay cầm bút chu sa, còn kỹ hơn cả khi phê duyệt tấu chương, mấy sửa ngưng, ngẫm nghĩ thêm. Tâm trạng lúc , chỉ ngài hiểu rõ.

“Cứ …”. Khi mở miệng, giọng ngài khàn đặc, Thánh thượng đưa giấy cho Tần Thái bảo qua tay Tào công công, : “Chuẩn theo ”.

Ngày hôm .

Còn hai ngày nữa là phong ấn. Trong buổi triều sớm, khí tại Kim Loan điện vô cùng căng thẳng. Ba vị đại thần ngày hôm qua ở Ngự thư phòng lâu như , chuyện bên Thiên Bộ lang đều . Nếu như Cố Hằng, vẫn còn đường hậu cung, thì sẽ thêm rằng buổi chiều Thánh thượng còn đến Từ Ninh cung, đóng cửa trò chuyện lâu với Hoàng Thái hậu. Những điều dường như đều cho thấy một dấu hiệu. Cứ như thế, nhất thời cũng còn ai hung hăng nữa.

Khi Thánh thượng hiệu, Tào công công mở chiếu thư trong tay. Chiếu thư . Chiếu thư là chiếu chỉ phế Thái tử chính thức, chỉ là một đề nghị, do Thánh thượng thông báo cho triều đình, rằng ngài sẽ “phế Thái tử”. Khác với chiếu thư do ba vị đại thần soạn ngày hôm qua, chiếu thư là Thánh thượng tự tay . Người ngoài , nhưng Tào công công rõ, Thánh thượng suốt một đêm, từng chữ từng câu đều chứa đựng tình cảm sâu nặng. Ngay cả Cố Hằng, một lòng phế Thái tử, chiếu thư cũng kìm mà rưng rưng. Tình yêu thương sâu đậm của Thánh thượng dành cho Thái tử, tất cả đều trong đó. Là Thái tử đủ sức đảm đương nổi tình yêu thương . Hơn nữa, Cố Hằng nghĩ, ông chẳng cũng đồng cảm ? Tại ông bất chấp tất cả mà xông lên ? Vì Tứ Hoàng tử còn trong tã lót, và càng vì con gái của . Dù dùng thủ đoạn quang minh... Chỉ là tranh đoạt ngôi vị, nhiều chuyện để ý.

Chiếu thư xong, tiếp đó là các văn võ đại thần thảo luận, vốn theo quy trình, cũng ai đột ngột thể phế”. để tích cực ủng hộ, thậm chí hô to “Thánh thượng minh”, thì Kim Loan điện ai ngốc như . Đạt mục đích là đủ, lúc cần xông lên thì xông, lúc cần co thì co. Biết thời thế, mới xa.

Ngược , khi hạ triều, tin tức truyền ngoài cung, phố phường bàn tán xôn xao hơn hẳn. Mấy ngày đều cho rằng Thái tử , nhưng giờ đây phế Thái tử thật sự, cũng chút lo lắng bất an. Nhìn mà xem, chiều mai là các nha môn sẽ phong ấn, lẽ sẽ để sang năm mới chiếu chỉ, nghĩ đến chuyện , còn cho rằng năm nay sẽ vui vẻ gì. Dân thường thì , còn quan , quý tộc, các gia đình đều cân nhắc xem nên ăn Tết thế nào cho . Treo đèn, kết hoa, vui tươi rực rỡ? Có vẻ thích hợp.

Trong phủ Phụ Quốc công, Lâm Vân Yên và Từ Giản cũng nhận tin. Đóng cửa trong nhà, hai họ cũng vẻ gì lo lắng. Việc phế Thái tử là bước quan trọng, nhưng đồng nghĩa với việc từ nay yên , tất nhiên cũng đáng để mang rượu uống vài ly. Điều bất ngờ là, ngày hôm , chỉ còn hai canh giờ nữa là phong ấn, Thánh thượng đột ngột hạ chiếu chỉ.

Chiếu chỉ tiên chuyển đến Đông cung, do Tào công công đích tuyên . Lý Thiệu vốn bệnh tật, hai ngày còn giày vò trong tuyết lạnh, tinh thần càng thêm mỏi mệt. Hắn lơ mơ quỳ xuống, Tào công công xong, hỏi:

“Phụ hoàng gấp ? Không đợi sang năm …”.

“Công bố ngoài cung là đợi sang năm”. Tào công công tới đỡ Lý Thiệu: “Thánh thượng , gì cũng nên kết thúc trong năm , năm mới sẽ khởi đầu mới, mong rằng Thái tử thể nhân dịp điều chỉnh tinh thần và sức khỏe”.

“Ta nên cảm ơn phụ hoàng vì quan tâm ?”. Lý Thiệu hỏi .

Nếu như lúc khỏe mạnh, Tào công công sẽ nghĩ câu thiện ý, nhưng dáng vẻ của Lý Thiệu lúc , ông Thái tử thực sự ý đó. Thái tử chỉ là choáng váng, đến nỗi suy nghĩ cũng mơ hồ.

“Thánh thượng luôn quan tâm đến ngài”. Tào công công dám nhắc thẳng đến chuyện “đông sơn tái khởi” (lập ngôi Thái tử), chỉ : “Ngài và Thánh thượng bên nhiều năm, tình phụ tử , chẳng lẽ ngài còn ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-387-vay-thi-chat-di.html.]

Lý Thiệu nhếch môi , nụ so với còn thê t.h.ả.m hơn.

Tào công công : “Ngài còn là Thái tử nữa, cũng chuyển khỏi Đông cung, Thánh thượng chọn Dục Khánh cung cho ngài”.

“Cái gì?”. Lý Thiệu ngẩng đầu.

“Từ hôm qua quét dọn , giờ ngài thể đến đó luôn”. Tào công công : “Những thứ ở đây cũng thu dọn, những vật dụng vượt quy chế thể mang theo…”.

Đầu óc Lý Thiệu ù .

“Vượt quy chế?” .

Hắn Thái tử bao nhiêu năm, ngày cái từ chứ. Hắn đầu quanh căn điện, chẳng còn phân biệt nổi là vật phép dùng, dùng...

“Phụ hoàng ?”. Lý Thiệu bắt đầu bối rối, giọng to hẳn lên: “Chẳng lẽ, chẳng lẽ những món phụ hoàng ban cho , những vật dụng chuẩn theo quy chế của Thái tử, cũng thu ?”.

Tào công công gật đầu.

“Vớ vẩn”. Lý Thiệu bật dậy: “Đều là của . Cớ gì thu ? Còn tiểu ngự tọa thì ? Tiểu ngự tọa ở Kim Loan điện…”.

Tào công công cúi đầu: “Tiểu ngự tọa cũng sẽ dỡ xuống”.

Mắt Lý Thiệu tối sầm, cả như lả , Uông Cẩu Tử hoảng hốt đỡ xuống.

Tào công công thấy phản ứng của Lý Thiệu, thầm thở dài một tiếng: “Thái tử, giờ ngài là Đại Hoàng tử, còn là Thái tử nữa, những thứ thu sẽ giữ kỹ lưỡng trong kho…”.

Chờ ngày nào đó, lập Thái tử, thứ sẽ trả nguyên vẹn. Đó là lời Tào công công hết, nhưng Lý Thiệu bối rối, . Lý Thiệu run rẩy giơ tay lấy tách . Uông Cẩu Tử nhanh chóng rót cho , ngờ Lý Thiệu cầm lên vững, tách rơi xuống bàn, lăn rơi xuống đất, vỡ tan. Tiếng vỡ chói tai. Nước thấm giày của Lý Thiệu, cúi đầu vết bẩn giày.

“Nô tài sẽ dọn dẹp ngay”. Uông Cẩu Tử vội vàng cúi xuống nhặt.

Trong cơn mê loạn, Lý Thiệu như tỉnh khỏi màn sương mù bởi âm thanh đó. Điều gì ở cuối con đường ? Hắn rõ, cũng chẳng rõ, chỉ thoát khỏi lớp sương mù . Lý Thiệu bất ngờ bật dậy, chạy đến bên tường, lấy thanh bảo kiếm đang treo xuống, rút khỏi vỏ. Ánh kiếm lấp lánh, lạnh lẽo đến rợn .

“Thu ?”. Hắn khàn giọng : “Không cần nữa, dùng , ai cũng dùng , thì c.h.é.m nó ”.

Vừa , múa kiếm, gặp gì c.h.é.m đó. Sự biến đổi đột ngột khiến sững sờ. Uông Cẩu Tử chậm một bước, khi dậy định ngăn , thì lưỡi kiếm đến mặt, hoảng sợ lùi , đụng cái ghế, đau đớn nhăn nhó.

Tào công công ngờ sự việc diễn biến thành thế , ông vội hiệu cho đám thái giám trong điện lui hết ngoài, đồng thời bảo họ gọi vệ binh đến. Lý Thiệu tay quy tắc gì, cũng ý định tổn thương ai, nhưng Tào công công đề phòng lỡ xảy tai nạn.

Trong điện hỗn loạn, cũng may vệ binh tới nhanh, mang theo binh khí để chặn kiếm của Lý Thiệu, vài lượt mới chế ngự . Thanh kiếm rơi khỏi tay Lý Thiệu, ánh mắt đỏ ngầu như máu.

“Thái tử”. Tào công công nghiêm giọng : “Ngài hãy bình tĩnh ”.

Lý Thiệu thở hổn hển, cảnh tượng bừa bộn, hồi lâu mới dần dần bình tĩnh .

“Hành động của ngài thật sáng suốt”. Tào công công .

“Ta…”, dường như lúc Lý Thiệu mới nhận thức gì: “Tào công công, cố ý loạn, chính cũng gì”.

Tào công công quan sát Lý Thiệu, tin ba phần, còn bảy phần thì . Con mà, gặp chuyện đau lòng, đôi khi mất kiểm soát là điều bình thường. Làm việc ở cung bao nhiêu năm, chuyện như Tào công công thấy đủ. Hoàng tử Lý Mịch phế, Lý Tuấn giam trong Vĩnh Tế cung, phi tần đày lãnh cung, lúc xảy những chuyện đó, ai cũng bộc lộ những bộ dạng kinh khủng. Đại Hoàng tử thế còn là “đỉnh điểm”.

“Nơi rối loạn quá , Thái tử bình tĩnh , nhất nên dọn đến Dục Khánh cung, những việc còn cứ để Quách công công và khác thu dọn”. Tào công công .

Uông Cẩu Tử còn hoảng hốt, cũng vội vàng khuyên: “Thái tử, để nô tài hầu ngài qua đó, ngài cẩn thận bước ”.

Lý Thiệu Uông Cẩu Tử và vệ binh đỡ hai bên, bước chân loạng choạng khỏi chính điện, bước khỏi Đông cung.

“Đợi ”. Hắn dừng chân, đầu bức tường đỏ với mái ngói lưu ly quen thuộc. Sau , sẽ còn ở đây nữa. Sau , sẽ còn là Thái tử nữa. Chỉ đến lúc , Lý Thiệu mới nhận . “Phế Thái tử”, chỉ đơn thuần là từ Thái tử trở thành Đại Hoàng tử, mà tất cả thứ xung quanh cũng sẽ đổi. Hắn cảm thấy thoải mái, cảm thấy bất an, càng thấy hoang mang và sợ hãi. Không tự chủ , cảm thấy ngộp thở, cố hít thở thật sâu. Không khí lạnh buốt xông mũi miệng, xuyên qua cổ họng, khiến ho dữ dội. Cơn ho dứt , gắng sức đưa tay lên ôm lấy cổ họng, mắt lúc đen lúc trắng, cuối cùng trong khoảnh khắc trở nên trống rỗng, cơ thể mềm nhũn, ngã xuống.

“Thái tử”. Uông Cẩu Tử kinh hãi hét lên: “Thái tử. Người . Thái tử ngất xỉu ”.

Trong Đông cung, thấy tiếng la, đều chạy . Quách công công xông lên , chỉ thấy Uông Cẩu Tử và vệ binh vì hoảng loạn mà đỡ Thái tử, ba cùng ngã lăn đất. Hắn vội vàng đến đỡ, nhưng cũng đủ sức, ngã xuống đất.

“Phế , phế thật ”.

“Thái tử phế, cũng sắp phế”.

 

Loading...