Yến Từ Quy - Chương 385: Họ dám làm vậy sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:21:11
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thánh thượng lên từ ngự tọa, các triều thần phía quỳ đầy đất. Cho đến khi ngài bước khỏi Kim Loan điện, cũng ai rõ ba chữ đó . Tình huống , coi như trong dự liệu của Thánh thượng. Dù cơn sóng lớn thế nào, dù ý định đó rõ ràng đến , tờ giấy cửa sổ vẫn là giấy cửa sổ, Thánh thượng thể chọc thủng, ngài cũng chọc, nhưng với vai trò thần tử, trong tình huống tuyệt đối ai chủ động x.é to.ạc tờ giấy đó. Cho dù, tờ giấy , một lỗ thủng. Tam cố, Thành Ý Bá, đều ai đưa tay xé. Đây là chuyện phế Thái tử. Dòng chảy ý kiến cứ đẩy tới, sóng xô sóng , đều đặn và trật tự.
Ngoài trời tuyết vẫn đang rơi.
Tào công công giương ô, cẩn thận theo Thánh thượng. Thánh thượng lập tức về Ngự thư phòng, đuổi hết đội hộ tống dư thừa, ngài chuyển hướng về phía Đông cung. Đường trong cung dọn sạch, nhưng tuyết ngừng, phủ thêm một lớp mới, đó, để một chuỗi dấu chân. Tiếng bước chân đạp lên tuyết rõ ràng giữa cơn gió mạnh, chỉ dấu chân đều kéo dài phía .
"Rất đều”. Thánh thượng dừng , dấu chân nhận xét.
Tào công công cũng dấu chân, đáp một tiếng "". Dấu chân đều là điều thể thấy rõ, nhưng vì Thánh thượng như , Tào công công nhất thời hiểu . Thánh thượng để ý Tào công công phản ứng thế nào, dừng một lát, tự tiếp.
"Người thường chữ như , nhưng trẫm nhớ phụ hoàng từng , đường cũng ”.
"Đại ca vững, với vóc của , bước chân lớn nhỏ, dáng đoan chính”.
"Tứ ca tính tình nóng nảy, bước cũng vội vã, lúc dài lúc ngắn”.
"Trẫm khi còn trẻ cũng nôn nóng, nhưng đến mức như tứ ca, đôi khi còn vòng vèo theo ý , cho đến khi Thái tử, kế vị, mới dần thu tính khí ”.
"Phải học theo đại ca, đại ca mới là trầm , trách nhiệm, đại ca việc luôn đầu đuôi, ngăn nắp đấy”.
"Như thế là nhất”.
Lúc Tào công công mới hiểu. Thánh thượng về dấu chân, nhưng thực đang về chuyện "phế Thái tử". Phải danh chính ngôn thuận, cũng theo từng bước. Dù ngôi nhà sắp sụp, cũng lót kỹ nền, để ảnh hưởng giảm nhẹ phần nào. Liên quan đến xã tắc, liên quan đến Thái tử và tương lai của các hoàng tử khác, hôm nay nhanh chóng giải quyết dứt khoát, thì thoải mái, nhưng nếu rối rắm gỡ , vẫn sẽ trở thành nút thắt. Không thể cứ vướng nào thắt chặt một ? Nghĩ , Tào công công liếc Thánh thượng. Gỡ mớ rối dễ, Thánh thượng bỏ công sức, cũng hao tổn tinh thần.
Vào đến Đông cung, Quách công công lập tức bước lên đón.
Thánh thượng hỏi ông : "Thái tử đang ngủ tỉnh ?".
"Một khắc tỉnh dậy, Uông Cẩu Tử đang hầu dùng chút cháo, mới ngủ ”. Quách công công đáp.
Thánh thượng tiến chính điện. Tào công công theo đến hành lang điện, định thu ô thì thấy Thánh thượng vén rèm định , ngài vội đưa ô cho Quách công công.
Thánh thượng thẳng tẩm điện, Tào công công đuổi theo khuyên: "Điện hạ đang bệnh, Thánh thượng ngài qua màn thôi, nếu gần quá, lỡ nhiễm khí bệnh.”...
"Không ”. Thánh thượng đáp.
Tào công công khuyên , : "Vậy ngài chờ một chút, để tản bớt hàn khí ”.
Lời quả thật Thánh thượng , hàn khí thể Lý Thiệu lạnh, Thánh thượng bên bếp lò, đến khi ấm mới thăm Lý Thiệu.
Uông Cẩu Tử cúi chào Thánh thượng. Thánh thượng để chuẩn ghế, ngay bên giường bệnh của Lý Thiệu.
Lý Thiệu ngủ mê man, tình hình xung quanh, sắc mặt đỏ bừng, nhưng đó là đỏ bệnh do sốt, môi khô nứt nẻ.
Thánh thượng xoa tay, dùng mu bàn tay thử đặt lên trán Lý Thiệu. Nóng rực.
"Thái ?". Ngài hỏi.
Uông Cẩu Tử đáp: "Thái , kê thuốc, cũng đơn ăn uống”.
Tào công công nhanh trí, thấy Thánh thượng nhíu mày, bước lên đưa tay : "Thánh thượng, để nô tài thử xem?".
Được Thánh thượng cho phép, Tào công công thử trán Lý Thiệu. Nhiệt độ quả thật thấp.
"Hay là gọi thái đến nữa?". Ông hỏi.
Thánh thượng khẽ gật đầu, hỏi Uông Cẩu Tử: "Vừa nó tỉnh dậy, tinh thần thế nào?".
"Tinh thần lắm, nhưng mê man, chỉ nóng bức bối, một tầng mồ hôi, áo lót sạch”. Uông Cẩu Tử đáp.
Thánh thượng hỏi thêm, chỉ yên lặng Lý Thiệu. Người sốt thở nặng, chẳng mấy chốc mặt rịn chút mồ hôi, Thánh thượng thấy , lấy khăn tay nhẹ nhàng lau giúp.
Không bao lâu, An Viện phán vội vàng đến. Ông kiểm tra tình trạng của Lý Thiệu, : "Thánh thượng cần quá lo, Điện hạ ăn , ngủ nhiều thì dưỡng hơn, lát nữa cho dùng nước ấm lau cho Điện hạ, chờ hạ sốt, sẽ từ từ khá lên”.
Thánh thượng xong, khó thái y, chỉ bảo lấy nước.
Uông Cẩu Tử nhanh nhẹn chuẩn nước, mang chậu nước tới, đầu tiên hỏi An Viện phán: "Ngài xem thế ?".
An viện phán thử nước, gật đầu.
Uông Cẩu Tử bèn đặt chậu nước lên giá bên giường, lấy khăn nhúng ướt vắt khô, định lên lau cho Lý Thiệu, thấy Thánh thượng còn bên giường, bèn : "Nô tài lau cho Điện hạ ”.
Thánh thượng : "Trẫm , ngươi giúp một tay”.
Uông Cẩu Tử sững , theo phản xạ Tào công công, thấy Tào công công gật đầu, mới một tiếng.
Thánh thượng lau kỹ, từ cổ xuống cánh tay, tiếp đến là eo bụng, đến hai chân, lau phía lật lau phía , còn chú ý để lạnh. An Viện phán bên , cúi đầu , trong lòng cảm khái vô cùng. Những tranh đấu triều đình, ông đều thấy. Công bằng mà , ông cũng thấy những gì các vị ngự sử lý, Thái tử thực sự quá nhiều điều . dáng vẻ tỉ mỉ của Thánh thượng... Thánh thượng cũng khó khăn lắm. Là quân vương, cũng là phụ . Có thật sự thương con , ngày thường, chỉ lúc bệnh chịu khó chăm sóc . Thánh thượng chăm sóc tỉ mỉ hơn nhiều so với những chỉ chỉ tay mà chịu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-385-ho-dam-lam-vay-sao.html.]
Sau khi lau xong, Thánh thượng đưa khăn cho Uông Cẩu Tử, giúp Lý Thiệu đắp chăn.
"Ra ngoài hết , trẫm đây một lát”. Ngài .
Tào công công nghĩ ngợi, hiệu cho Uông Cẩu Tử đưa An Viện phán ngoài.
Trong tẩm điện chỉ còn hai cha con. Lý Thiệu vẫn tỉnh, chỉ là mơ màng tỉnh một chút. Thánh thượng nắm tay Lý Thiệu, gương mặt của con . Lý Thiệu giống , đường nét khuôn mặt giống ngài, nhưng ngũ quan giống Hoàng hậu Hạ thị, nhất là khi còn nhỏ, nét trưởng thành rõ ràng, trông bảy tám phần giống Hạ Hoàng hậu khi còn bé. Càng lớn, gương mặt mới dần dần giống Thánh thượng.
"Trẫm sợ với mẫu hậu của con”. Thánh thượng thở dài: “ sợ nếu gì cả, cứ để con sống mơ hồ như , càng với nàng ”.
"Khi con còn nhỏ, trẫm luôn mong con lớn nhanh, nhưng khi con lớn , trẫm nghĩ, giá mà con mãi như hồi nhỏ thì bao”.
"Hy vọng thử thách , thể giúp con nhận bài học, chỉ cao lớn về xác, mà còn trưởng thành trong tâm hồn. Mẫu hậu của con cửu tuyền chắc sẽ lo lắng lắm…”.
Lý Thiệu ngủ say, Thánh thượng con thấy, nhưng ngài vẫn , cứ thì thầm một lúc lâu. Ngài vội rời , thêm một lát. Có lẽ do những ngày qua nghỉ ngơi , tẩm điện ấm áp khiến cơn buồn ngủ ập đến, ngài khỏi gật gù vài . Đang trong cơn mơ màng, chợt thấy một chút động tĩnh.
Thánh thượng giật tỉnh , thấy Lý Thiệu đang mơ.
"Thiệu nhi?". Thánh thượng nhẹ nhàng gọi.
Lý Thiệu nhíu chặt mày, dường như đang gặp ác mộng, trông vô cùng bất an, miệng thì thào điều gì đó.
Nghe rõ, Thánh thượng chỉ thể ghé sát để , cố gắng phân biệt, mơ hồ thấy những từ như "sợ", “đừng", “cứu con", khiến ngài tim đập chân run.
"Thiệu nhi? Thiệu nhi!". Thánh thượng vội vàng gọi thêm nữa.
Ngay đó, ngài thấy một từ "lửa", “ lửa".
Thánh thượng lập tức nín thở. Ngài chắc Thiệu nhi đang mơ thấy gì, nhưng ngài rõ đang nhớ đến điều gì. Ngọn lửa ở chùa Định Quốc.
Khi ngài đang chiến đấu với đám giặc giả chân núi, thì núi, chùa Định Quốc chìm trong biển lửa, cách quá xa, xa đến mức ngọn lửa chỉ còn là một chấm đỏ cam nhỏ bé, phản chiếu trong mắt, trông giả tạo vô cùng. nó là thật, khi ngài dẫn binh lính và tăng binh chùa, thứ chờ đợi ngài chỉ còn là tin dữ. Ngài ôm Thiệu nhi đang ngất , cảnh tan hoang. Thiệu nhi bệnh nặng, những chuyện đêm đó đều quên sạch, theo như ngài , từ đó đến nay cũng từng mơ .
Ngược , Ninh An - từng đến chùa Định Quốc, đêm khi còn nhỏ, trong mơ thấy lửa, khiến Thái hậu xót xa, mỗi khi ác mộng kéo đến đều ôm nàng lòng, tự vỗ về. Bởi vì vụ cháy chùa Định Quốc tìm thêm manh mối, chỉ thể kết luận là tai nạn, Thái hậu đây là nỗi đau của Thánh thượng nên gần như nhắc , để cả hai đều bớt đau lòng. Thỉnh thoảng kìm , bà cũng chỉ nhắc đến ác mộng của Ninh An.
Giấc mơ vốn quy luật lý lẽ. Ninh An ám ảnh nhiều năm, lớn lên mới còn gặp ác mộng. Còn Thiệu nhi, từng ác mộng đeo bám, vì lý do gì, mười mấy năm như đột nhiên mơ thấy gì đó. Thánh thượng lòng đau như cắt, mắt đỏ hoe, vỗ nhẹ vai Lý Thiệu, nhẹ nhàng dỗ dành. Dỗ dành suốt nửa khắc, Lý Thiệu mới bình tĩnh , còn mơ, chìm giấc ngủ say.
Thánh thượng lau mồ hôi cho , đó mới gọi Uông Cẩu Tử , còn thì dậy ngoài. Bước chính điện, gió lạnh mang theo bông tuyết thổi tới, khiến khỏi rùng . Thánh thượng bầu trời âm u, với Tào công công: "Quay về Ngự thư phòng”.
Tại Ngự thư phòng, ít trọng thần đang chờ đợi. Biết Thánh thượng đến Đông cung, họ đều sắp xếp nghỉ ở điện phụ. Thánh thượng áo quần, kịp nghỉ ngơi, bèn lượt triệu kiến các đại thần. Đương nhiên, vẫn là chuyện của Lý Thiệu.
Hỏi thăm tình hình bệnh của Thái tử, hỏi ý định của Thánh thượng, tờ giấy cửa sổ thể xé trong Kim Loan điện, khi chỉ còn vua đối thoại tại Ngự thư phòng, vẫn kẻ gan to dám thăm dò. Ngoài Tam cố, Thành Ý Bá , Thánh thượng để lộ bất kỳ ý định nào với khác, chỉ tỏ vẻ bất đắc dĩ và lưỡng lự. Lấp l.i.ế.m qua loa cũng chuyện dễ. Tào công công hầu hạ mệt mỏi, Thánh thượng còn mệt hơn.
Đến khi cuối cùng cũng yên tĩnh, Tào công công sắc mặt của Thánh thượng, hỏi: "Ngài mời thái đến xem ?".
"Không ”. Thánh thượng từ chối: “Không cần phiền phức như ”.
Lời là , nhưng đến tối, Thánh thượng rõ ràng dấu hiệu bệnh. Lúc , Tào công công lập tức sai mời ngự y. Ngự đến chẩn mạch, Thánh thượng mệt mỏi, hao tổn quá nhiều tâm lực, cần nghỉ ngơi nhiều hơn, cũng thả lỏng tâm trí. Tào công công xong, trong lòng khổ sở. Thả lỏng tâm trí? Khó lắm! Phương t.h.u.ố.c kê, t.h.u.ố.c chuẩn xong, nhưng suy cho cùng đây là tâm bệnh, khúc mắc trong lòng giải, dù uống t.h.u.ố.c cũng chỉ để an ủi.
"Ngày mai vẫn thượng triều như thường”. Thánh thượng dặn Tào công công khi ngủ: “Thêm hai ngày nữa là phong ấn, đợi phong ấn xong nghỉ ngơi cũng muộn”.
Ngày hôm .
Trong Kim Loan điện, các triều thần tiếp tục thảo luận chuyện xử phạt Thái tử, Thánh thượng thỉnh thoảng ho vài tiếng. Trước khi kết thúc buổi chầu, ngài phất tay hiệu cho yên lặng.
"Trẫm suy nghĩ nhiều”. Ngài : “Ý của các khanh, trẫm cũng sẽ cân nhắc, cứ thế ”.
Lời dứt, chỉ cần ngu ngốc đều ý tứ trong đó. Thoạt như đưa quyết định, thậm chí còn đang trì hoãn, nhưng Thánh thượng nghiêng về việc "phế Thái tử". Việc lớn như thế, đặt lên bàn cân nhắc, thì sẽ dễ dàng bỏ xuống. Trong tiếng hô "Thánh thượng minh", “Thánh thượng bảo trọng long thể", Tào công công tuyên bố bãi triều.
Ở một nơi khác.
Trong Đông cung, Lý Thiệu tỉnh .
Sáng hôm qua, hạ sốt nhiều, tinh thần cũng khá hơn, ngờ đến nửa đêm sốt cao, dữ dội hơn ban ngày, Uông Cẩu Tử và Quách công công cả đêm ngủ chăm sóc. Đến khi trời sáng nửa canh năm mới dịu . Uông Cẩu Tử tranh thủ ngủ một chút, khi Lý Thiệu tỉnh , mới vội vàng dậy, Quách công công nghỉ.
Lý Thiệu ăn chút cháo, khàn giọng hỏi: "Bên ngoài tình hình thế nào?".
"Nô tài luôn ở Đông cung hầu hạ ngài, rõ lắm”. Uông Cẩu Tử dám thật: “Ngài dưỡng bệnh là quan trọng nhất, những chuyện khác, lát nữa nô tài sẽ ngóng…”.
Lý Thiệu liếc .
Uông Cẩu Tử c.ắ.n răng, : "Có chút lời đồn, triều thần ép Thánh thượng 'phế Thái tử', nhưng họ chỉ là yêu cầu , Thánh thượng sẽ …”.
"Phế ?". Lý Thiệu trừng mắt, khó mà tin nổi.
Mấy hôm , rõ ràng phụ hoàng những lời nặng như , mà vẫn còn kẻ dám chọc giận? Họ dám ? Họ thể?! Phụ hoàng nhất định sẽ họ .