Yến Từ Quy - Chương 384: Thánh thượng suy xét

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:21:10
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trận tuyết kéo đến dữ dội.

Mã ma ma hành lang xoa tay, với Vãn Nguyệt: "Nửa đêm về sáng lẽ còn lạnh hơn, dù trong nhà ấm, cũng đừng chủ quan, đêm nhớ thêm chăn”.

Vãn Nguyệt đáp lời. Tối nay là lượt nàng trực đêm, tắm rửa từ sớm, Mã ma ma nhắc nhở vài câu mới phòng. Cách một cánh cửa với một tấm rèm dày, nhưng trong ngoài khác biệt như trời với đất. Chờ khi cái lạnh tan , Vãn Nguyệt mới trong phòng, Khi giúp Lâm Vân Yên rửa mặt, nàng nhận Quận chúa tập trung. Đến khi đỡ xuống bàn trang điểm, Vãn Nguyệt cầm lược chải đầu cho nàng, nhẹ giọng hỏi: "Có lo đêm nay đủ ấm ?".

Thông thường mà , nhiệt độ trong phòng là đủ, nhưng với Quốc công gia thì càng ấm càng .

Lâm Vân Yên chớp mắt, : "Ta gió lớn, lẽ tuyết lớn”.

Vãn Nguyệt gật đầu. Một lúc , Quận chúa của nàng : "Đã nhiều năm thấy trận tuyết lớn như thế ”.

Nghe , Vãn Nguyệt ngẩn .

"Hình như thật”. Vãn Nguyệt cố nhớ : “Năm nào cũng tuyết, cũng lúc tuyết lớn, nhưng dường như giống hôm nay. Lần ... nô tỳ thật nhớ nổi, lẽ là hồi nhỏ”.

Lâm Vân Yên nàng , mỉm : "Sao thể xa đến thế”.

Vãn Nguyệt cũng .

Từ Giản bên mép giường, ngẩng đầu qua, qua gương trang điểm, đối diện với ánh mắt của Lâm Vân Yên. Vãn Nguyệt hiểu, nhưng Từ Giản "nhiều năm" trong lời Lâm Vân Yên là tính từ khi nào. Chỉ là trải nghiệm của và Lâm Vân Yên khác biệt, nên cũng nhớ nổi gặp trận bão tuyết , khi nào.

Gió lớn, thổi vang cửa sổ.

Trong phòng tắt đèn từ sớm, Lâm Vân Yên trong chăn ấm, dựa Từ Giản, ngủ chập chờn. Trong mơ, nàng thấy tiếng gió gào rít, nửa tỉnh nửa mê phân biệt hôm nay ngày nào, khiến nàng như đang ở giữa trời tuyết. Nàng mơ về trận bão tuyết . Năm tháng dài đằng đẵng, nàng thể nhớ nhiều chuyện, nhưng cũng nhiều thứ trở nên mờ nhạt và chắc chắn theo thời gian. Chỉ những gì chạm cảm xúc của nàng, mới thể hiện lên rõ ràng vài năm, mười mấy năm, cho dù những phần ngờ tới, thậm chí nghĩ quên mất, khi nó hiện lên trong tâm trí, mới nhận , hóa từng quên.

Đó là lúc họ kẹt ở Tấn Trung. Trời đông tháng giá vốn khó chịu, tuyết gió đến là đến. Thời tiết như thế thể ? Huống hồ chuyện họ điều tra ở Tấn Trung vẫn manh mối. Từ Giản tìm một ngôi làng nhỏ nổi bật, hỏi dân làng mượn một căn nhà để tá túc, mà nông thôn rẻ hơn, tiết kiệm hơn so với trong thành. Cũng thật may mắn, họ gặp bà tử từng ở bên cạnh Trần Thị. Bà tử họ Đồ, chồng mất sớm, về già con trai đón về quê nhà họ Tấn Trung dưỡng già. Khi phủ Thành Ý Bá sụp, lúc rời phủ bà cầm một khoản bạc, đủ sống ở đây. Bà Đồ thấy Lâm Vân Yên và Từ Giản sa cơ, nhớ đến sự hậu đãi của Bá phủ ngày , nghĩ đến cảnh gia đình tan tác hiện nay, nức nở, sắp xếp cho họ ở trang trại nông thôn, để họ vượt qua những ngày mưa gió. Đối với Lâm Vân Yên, thời gian đó là thời gian thư thái, thoải mái nhất kể từ khi họ rời kinh. Nếu dọn tuyết, tuyết thể chất cao đến nửa , gió thổi khiến tuyết táp mắt, cách mười mấy bước thấy , thời tiết tệ thế , quân truy đuổi nào cũng bỏ cuộc. Trong trang trại đồ ăn thức uống đều đủ, còn thịt cá, bà Đồ còn nhớ món ăn ngày đông trong phủ , gom góp chút nguyên liệu nấu hai . Lúc rảnh rỗi, bà Đồ và nàng cùng nhớ ngày xưa, ngày tháng là như thế nào, hỏi thăm tình hình hiện tại của Lâm gia, đến lau nước mắt đến đấy. Cũng trong tình cảnh , Lâm Vân Yên thật to một trận. Từ Giản ở bên cạnh nàng, an ủi, chỉ để nàng to. Nhiều biến cố như , giữ trong lòng chuyện , chi bằng để vơi bớt.

*****

Trong bóng tối, Lâm Vân Yên mở mắt. Mí mắt nàng nặng, nàng đưa tay xoa, dần tỉnh trong tiếng gió, nhận những chuyện ở Tấn Trung chỉ là mơ. Lâm Vân Yên bèn trở , dựa sát hơn bên cạnh. Từ Giản ngủ sâu, Lâm Vân Yên động đậy, cũng tỉnh, theo bản năng đưa tay , vỗ vỗ lên vai nàng qua lớp chăn. Trong phòng ấm, chân sợ lạnh nhưng tay thì . Để chân thoải mái, tay chịu thiệt, nửa đêm thường nóng toát mồ hôi.

"Trước khi ngủ, hỏi, trận tuyết là khi nào đúng ?". Lâm Vân Yên ngủ , bèn chuyện với Từ Giản.

Từ Giản ừ một tiếng.

Lâm Vân Yên bèn kể , kể về Tấn Trung, kể về bà Đồ.

Nghe một hồi, Từ Giản cũng nhớ : "Khóc cả buổi tối, nửa đêm ngủ còn nấc”.

Lâm Vân Yên giọng giễu cợt của , đang định biện bạch vài câu, nhưng nghĩ đến cảnh khi đó, nàng cũng bật .

"Bà Đồ cứ hỏi , một Bá phủ, một phủ Quốc công, từng chuyện gì thẹn với triều đình, rơi cảnh như ”. Lâm Vân Yên mím môi: “Ta cũng hỏi, như thế”.

Từ Giản im lặng một lúc, tay đặt chăn tiếp tục vỗ nhè nhẹ: "Bây giờ chúng khả năng đổi”.

Lâm Vân Yên hít sâu một , điều chỉnh cảm xúc, ngẩng đầu Từ Giản.

"Người đó thật sự thể bình tĩnh đến ?”. Nàng hỏi: “Nhìn chuyện của Lý Thiệu ngày càng rối ren, chỉ để Uông Cẩu Tử loay hoay mà kết quả gì ư?".

Từ Giản : "Nếu là kẻ giữ bình tĩnh, thể rút lui trong cuộc tranh đoạt hoàng vị năm đó?".

Người nóng nảy là Lý Mịch. Biết cơ hội mong manh vẫn tiếp tục khiêu khích, là Lý Tuấn trong Vĩnh Tế cung. Các hoàng tử khác, thể thời thế, cũng thể là giữ bình tĩnh. Tóm từ khi tiên đế quyết định nhường ngôi cho Thánh thượng, họ bình an vô sự, để lộ chút sơ hở nào. Dù trong lòng cam tâm, cũng giữ núi xanh. Bây giờ cũng như .

"Với năng lực và tầm của , chắc chắn ý định thực sự của Thánh thượng”. Từ Giản khẽ: “Nếu chỉ là vài triều thần gây khó dễ, thì còn thể thương lượng, nhưng điều Thánh thượng như đóng đinh gỗ. Hắn nếu đối nghịch, chỉ giữ ngôi Thái tử của Lý Thiệu, mà còn kéo vòng nguy hiểm. Chi bằng yên lặng quan sát, nhân cơ hội xem xét thêm quan hệ trong triều. Giống như Chân đại nhân, thể chắc liệu Chân đại nhân quan hệ riêng tư với ai trong Tam cố, nhưng sẽ cho rằng Chân đại nhân 'đơn độc', nếu thời gian, thể xác định đó là Phí Thái sư”.

Lâm Vân Yên gật đầu: "Cũng , dù Thánh thượng cũng chỉ dùng việc phế Thái tử để dạy dỗ Lý Thiệu, chứ bỏ mặc. Chờ qua cơn sóng , nghĩ cách để Lý Thiệu lập công, lập Thái tử, con đường vẫn ”.

"Ta thấy Uông Cẩu Tử cũng khá thật thà, Thánh thượng sẽ động đến ”. Từ Giản .

Lý Thiệu đồng ý để Uông Cẩu Tử theo, gần đây Uông Cẩu Tử cũng dỗ Lý Thiệu điều . Thay vì dùng một nội thị từ đến, chi bằng giữ Uông Cẩu Tử, chuyện gì cũng thể ngay.

"Người phía cũng đổi khác”. Lâm Vân Yên : “Huấn luyện một dễ, nếu bỏ Uông Cẩu Tử, tìm khác thể trấn an Lý Thiệu, khó lắm. chỉ còn mấy ngày nữa là phong ấn, nếu phế Thái tử cũng đợi tết”.

"Việc đại sự của xã tắc, theo từng bước”. Từ Giản : “Chỉ là năm nay, nhiều sẽ cái tết vui vẻ”.

Trong tiếng gió rít, hai thủ thỉ trò chuyện. Cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến, Lâm Vân Yên ngáp, tựa đầu vai Từ Giản, dần mơ màng. Từ Giản tiếng thở đều của nàng, chỉnh góc chăn cho nàng. Mắt quen với bóng tối, vốn đêm rõ, nghiêng đầu nàng một lát, mới nhắm mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-384-thanh-thuong-suy-xet.html.]

Nửa đêm quả nhiên lạnh hơn.

Đồng công công chụm lò nhỏ, đun thêm hai ấm rượu, gọi Thành Hỷ tới ăn đêm. Một ngụm rượu cay cổ, ấm lên, Thành Hỷ dùng đũa gắp miếng thịt trong nồi nhỏ.

Rượu uống một bát, Đồng công công mới đưa vấn đề : "Ta mấy ngày nay tâm trạng chủ nhân ?".

"Ngươi ai ?". Thành Hỷ hỏi: “Đoán mò ?".

Đồng công công bĩu môi: "Nghe đập vỡ bộ bát đĩa”.

"Hừ". Thành Hỷ : “Là vô ý vỡ, chủ nhân giận dữ , ngày nào cũng hầu cận, chẳng lẽ . Không giấu gì ngươi, mấy ngày nay chủ nhân trở về, đa phần là xem kỳ phổ, uống , mặt biểu hiện gì, chuyện với cũng khác thường. Ta vốn nghĩ chủ nhân sẽ vui, nhưng mấy ngày nay thật sự . Nghĩ cũng , sóng to gió lớn gì chủ nhân trải qua, những chuyện chẳng đáng để mắt”.

Đồng công công , cũng yên tâm: "Chủ nhân hổ là chủ nhân”.

Thành Hỷ gật đầu.

Hai ăn hết rượu thịt còn , mới giải tán.

Đồng công công tiễn Thành Hỷ ngoài, lúc mở cửa ngập ngừng một chút, : "Hôm là ngày sinh kỵ của Vương Kỳ, nghĩ đến sinh nhật đầu tiên khi mất, nên đốt ít tiền giấy, rót chút rượu ở góc sân . Chủ nhân vững vàng, còn khỏi lo lắng chuyện chuyện . Chuyện từng với ngươi, bây giờ vẫn giữ ý .”...

Thành Hỷ chậc một tiếng. Đương nhiên nhớ chuyện Đồng công công từng . Nếu thật chuyện gì, nhận tin sẽ để lộ chút tin tức, để đối phương chuẩn tươm tất lên đường.

"Ta ”. Thành Hỷ : “Ngươi đừng nghĩ nhiều, đừng tự dọa . Trước đó chủ nhân Phụ Quốc công lừa, sai , mới đ.á.n.h bất ngờ. Giờ đều rõ, dù gần đây cục diện bất lợi, nhưng chỉ cần tránh ám tiễn, minh thương đáng sợ. Cứ chờ xem”.

Đồng công công ừ một tiếng.

Tuyết lớn rơi cả đêm.

Sáng hôm , trong Kim Loan điện đầy dấu chân ướt nhẹp. Thánh thượng đại ngự tọa, bên cạnh ngài, tiểu ngự tọa trống , hôm nay Lý Thiệu đến. Nửa đêm Thái tử sốt cao, Đông cung vội vàng triệu thái y, suốt đêm chẩn đoán kê đơn, chợp mắt một lúc.

Thánh thượng Lý Thiệu sốt đến dậy nổi, cẩn thận hỏi thái y. Theo thái , ngày mồng tám hôm đó ở trường săn nhiễm lạnh, khi sốt dùng t.h.u.ố.c hạ nhưng thật vẫn còn triệu chứng trong , chỉ vì Điện hạ trẻ nên phát . Sau đó, chuyện nhiều lên, cảm xúc Điện hạ thăng trầm, cuối cùng bệnh phát . Chắc chắn sẽ khỏi, nhưng dưỡng nhiều, tuyệt đối thể ỷ tuổi trẻ mà chăm sóc. Thánh thượng xong, bèn cho Lý Thiệu nghỉ ngơi.

Chỉ là, Thái tử dưỡng bệnh, Thánh thượng vẫn lên triều, buổi triều sớm cũng vì Thái tử vắng mặt mà kém phần "huyên náo". Tiếp hôm qua Cát Ngự sử chỉ trích Thánh thượng, hôm nay các triều thần, nhất là các ngự sử chuyển sang bàn thảo Thái tử nhận sai, mà là Thánh thượng nên xử phạt Thái tử thế nào. Dẫn kinh trích điển, bài văn dài, cũng những lời từ đáy lòng. Bảo An Hầu , nhiều.

"Thần tuổi cao, nhờ ân huệ tổ tiên, bao năm qua lập công trạng gì, nhưng may mắn cũng mất mặt tổ tiên”.

"Thành tựu lớn nhất đời là tôn tử đông đủ, dù cho kẻ tài hèn trí mọn, ít nhất cũng gây họa lớn gì, lúc rảnh nghĩ , thậm chí phần đắc ý”.

"Đến khi lời của Cát đại nhân hôm qua, như đ.á.n.h thức, mới sai . Chúng là gia đình ăn bổng lộc triều đình mà thể cống hiến, thì thật mặt mũi”.

"Lão thần dạy dỗ tôn tử, nhất là đám tôn nhi, còn trẻ, vẫn hy vọng việc cho triều đình, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là đứa út Thành An khiến thần lo lắng nhất”.

"Luận văn võ, Thành An căn cơ, nhưng đến tính nết, nó cũng là đứa suốt ngày chỉ thích chọi dế, chọi gà, lão thần mắng, nhưng cứ nghĩ đến Thái tử, mắng thế nào”.

"Thánh thượng, gặp chuyện như chắc chắn chỉ lão thần, nếu Thái tử Điện hạ thể chấp nhận hình phạt, rút bài học, lão thần dạy dỗ đám tôn tử cũng thể giúp chúng hiểu thêm đạo lý”.

Nếu , Cát ngự sử dùng chiêu "c.h.ế.t giữa chừng" để mắng khiến Thánh thượng nổi trận lôi đình, thì Bảo An Hầu như , khiến Thánh thượng thể bốc hỏa. Một cứng một mềm, đ.á.n.h vuốt. Những triều thần khác cũng lượt , nhân cơ hội lên tiếng.

"Bách tính đều bàn tán, ai yên tâm về Thái tử Điện hạ”.

"Tình trạng của Điện hạ tại trường săn, nhiều Ngự Lâm quân đều thấy”.

"Kinh thành thể giấu kín chuyện cũ, nhưng khi các binh sĩ trấn thủ ải Dụ Môn đều Thái tử lén rời doanh trại, khiến Phụ Quốc công thương, nếu việc lời giải thích, sẽ tổn thương lòng trung thành của tướng sĩ biên ải”.

Thánh thượng đó, lâu. Cho đến khi trời ngoài sáng rõ, ngài mới cất lời.

Giọng mệt mỏi và khàn khàn, ánh mắt quét qua các triều thần, Thánh thượng : "Ý của các khanh là trẫm phế Thái tử ?".

Lời dứt, cả điện im phăng phắc. Dù rằng nhiều đang chờ kết quả , nhưng nhất thời ai dám lên tiếng.

Một lúc , Bình Thân Vương bước , : "Xin Thánh thượng suy xét kỹ lưỡng”.

phá vỡ cục diện, bèn nhiều hưởng ứng, trong điện vang lên liên tiếp tiếng "xin Thánh thượng suy xét kỹ lưỡng".

Thánh thượng phất tay, hiệu cho các triều thần im lặng, hỏi tiếp: "Các khanh trẫm suy xét kỹ, là suy xét phế phế?".

 

Loading...