Yến Từ Quy - Chương 381: Đều không thoát được
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:13:15
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo lý mà , chuyện một con gà c.h.ế.t đến mức khiến Đan Thận tự mặt, để phó thừa đến xử lý là khách sáo lắm . phường Tướng Quân là con cháu quyền quý, bản chúng tuy chẳng tài cán gì nhưng gia đình thế lực, nếu tình huống xảy , đến Đan Thận cũng nịnh, những khác đương nhiên dám động . Đan Thận vốn bận đến mức đầu óc cuồng vì chuyện của Thái tử, đột nhiên báo quan, là chuyện xảy ở phường Tướng Quân, mà đau đầu. Đến khi trong lúc đấu gà ném đá c.h.ế.t gà, sư gia bên cạnh phun cả ngụm nước , khiến Đan Thận lắc đầu ngao ngán. ngao ngán sư gia, ngao ngán con gà, hoặc ngao ngán đám công tử ở phường Tướng Quân, cũng chỉ Đan đại nhân là hiểu rõ nhất.
Một nhóm đến phường Tướng Quân. Thấy quan sai đến, đám dân chúng đang bu quanh cửa để hóng chuyện bèn mau chóng tản , nhường đường. Vừa bước , Đan Thận thấy quản sự chạy đón.
"Đan đại nhân”. Hắn , tay vò vò, mặt đầy vẻ nịnh nọt: “Làm phiền ngài và các vị sai nha quá”.
Đan Thận mỉm nhạt. Quả thật là phiền toái. Đến khi đến khu vực đấu gà, thấy đám con cháu quyền quý tụ tập lầu, Đan Thận khỏi nhíu mày. Không rõ vì , bỗng cảm thấy điều gì đó " ". Ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt với những biểu cảm khác , quả nhiên, ít là "khách quen" của . Nói là phạm tội ác nghiêm trọng thì cũng , nhưng bảo là tuân thủ luật lệ thì cũng chẳng đúng, đều là những tên nhóc uống rượu gây chuyện từ nhỏ đến lớn. Trong đó một là cháu út của Bảo An Hầu, họ Dụ tên Thành An, đến tuổi nhược quán, văn võ đều tài, nhưng thích tiến , chỉ mê mải chuyện ăn chơi, khiến lớn trong nhà đau đầu. Trước đó, vì uống rượu quá chén mà cãi với đám bạn rượu, cả hai phe đ.á.n.h túi bụi, Dụ Thành An khi say nặng nhẹ, đ.á.n.h gãy tay một , đ.á.n.h gãy răng cửa của một khác, cuối cùng chuyện đến phủ Thuận Thiên, phủ Bảo An Hầu bỏ ít tiền mới dàn xếp thỏa. Lúc , Dụ Thành An đang đám vây quanh.
Thấy Đan Thận đến, vội vàng lên tiếng: "Đan đại nhân, Đan đại nhân. Họ vu oan cho , cứ khăng khăng con gà là do đ.á.n.h c.h.ế.t, mong ngài chủ cho ”.
Đan Thận: ...
Đau đầu. Chuyện nhỏ nhặt như , hung thủ còn đau đầu hơn hung thủ.
Sư gia thấy Đan Thận nhíu mày, bèn nhỏ giọng khuyên: "Dù cũng chỉ là một con gà, Dụ công tử tiền, đại nhân cứ hỏi thử điều tra, nếu thật sự là thì bắt bồi thường, khi trời tối hôm nay là xong, đến mức kéo sang ngày mai”.
Đan Thận vuốt râu, thấy cũng an ủi, dù nhiều.
Sư gia đảo mắt, : "Dù cũng dễ hơn chuyện của Thái tử”.
Nhắc đến Thái tử, Đan Thận cảm thấy đúng. Mấy đứa công tử ăn chơi gom một đống, cũng bằng một Thái tử. Nghĩ , thấy Dụ Thành An và đám dễ hơn hẳn.
"Ngươi đừng vội”. Đan Thận với Dụ Thành An, đó hỏi quản sự: "Chuyện cụ thể thế nào, kể chi tiết ”.
Quản sự còn mở miệng, đám công tử bên cạnh thi . Đan Thận mà lỗ tai ong ong, nhưng dù cũng hiểu rõ tình hình, nhận con gà lông trắng từ quản sự đưa, cầm cổ lật qua lật xem xét, đó ném cho ngỗ tác.
Ngỗ tác cầm con gà, mặt đầy vẻ ngượng nghịu. Hắn hành nghề mấy chục năm, từng thấy qua đủ các vụ án mạng, cảnh tượng tàn khốc, cũng nghiệm qua heo, chó, gà, vịt, nhưng đó là khi điều tra vụ án mà nghiệm cùng hiện trường, chứ bao giờ chuyện đem con vật nhân vật chính thế . Dù , vẫn giữ mặt nghiêm túc, hỏi: "Viên đá ? Mang đến xem nào”.
Có quản sự lấy, Đan Thận nhân cơ hội đó hỏi thêm: "Có thấy viên đá từ phía tiểu lâu bay , nên mới bao vây lầu?".
", đúng !".
"Dụ Công tử lúc đó đang lầu xem đấu gà, xuống lầu ?".
Dụ Thành An : "Gà c.h.ế.t , đấu nữa, đương nhiên là , kết quả bọn họ là hung thủ”.
"Không ngươi thì ngươi vội gì?".
"Ai chẳng chúng thừa thời gian chứ".
"Ngươi thích hóng chuyện thế, ai g.i.ế.c gà ?".
Trong lúc đó, một trận cãi loạn cả lên.
Đan Thận hai câu, hỏi quản sự: "Hôm nay mở trận sớm ? Không như sắp xếp ban đầu?".
"Có khách quý đến”. Quản sự vội : “Không thể để khách quý chờ đợi, nên mở ”.
Đám công tử xung quanh thấy, cũng đầu hỏi: "Khách quý gì ?".
"Quý đến mức nào? Khiến các ngươi dám báo quan?".
Dụ Thành An cũng tò mò. Hắn xuất từ hầu phủ, tổ tiên lập công từ quân đội, ở kinh thành cũng chút danh tiếng, dĩ nhiên kinh thành thiếu gì công hầu khanh tướng, hoàng quốc thích, Dụ Thành An cũng đến mức tự mãn cho rằng thể ngang. Lúc , nhịn mà ngẩng đầu lên lầu. Người nào mà khiến phường Tướng Quân cũng cẩn thận đến ? Nói thật, những kẻ thực sự thích đấu gà, thường xuyên đến phường Tướng Quân gây rối, đều quen , chẳng lẽ hôm nay là quen nào?
Quản sự công khai, mà ghé tai Đan Thận : "Đại nhân cho mượn tai một xíu”.
Đan Thận bèn nghiêng gần.
"Không rõ phận cụ thể, nhưng theo rõ ràng là thái giám, ngoài thái giám theo, bọn tiểu nhân dám cung kính?".
Sư gia thấy, chỉ thấy Đan Thận mở to mắt.
Sau đó, Đan Thận liên tục truy hỏi quản sự: "Bao nhiêu tuổi? Tướng mạo thế nào? Ngươi đến từ sáng ?".
Hèn gì ông thấy lo, ông thể lo cho . Trưa nay, Thánh thượng triệu Thái tử, nhưng tìm thấy . Tào công công lo lắng đến phát cuồng, những nơi thể nghĩ đến như Đông cung, nha môn Lễ bộ đều tìm qua, nhưng thấy bóng dáng Điện hạ , cũng đến phủ Quốc công, nhưng Điện hạ rời từ sớm. Không còn cách nào khác, Tào công công cho đến hỏi phủ Thuận Thiên, Đan Thận tung tích của Điện hạ . Đan Thận tất nhiên là , cũng cùng sư gia và các phó thừa đoán Điện hạ thể đến chỗ nào uống rượu, cho đến khi quản sự ... Chẳng lẽ Điện hạ thực đến phường Tướng Quân? Đã đến còn tính, còn vây trong tiểu lâu? Họ đến điều tra một vụ án g.i.ế.c gà, còn thuận tiện đón Điện hạ về ? Phủ Thuận Thiên tài đức gì? Có tài đức gì?! Xui xẻo thật! Đầu năm mùng một ông lễ Phật đủ ? Đan Thận còn đang cầu nguyện đừng xui đến cuối năm, lời của quản sự dập tắt chút hy vọng cuối cùng, chỉ thể nặng nề lau mặt.
"Chưa đến tuổi nhược quán, mười bảy mười tám, cao hơn nửa cái đầu, tướng mạo đoan chính”.
"Thái giám cũng trẻ, cao, vẻ nhanh nhẹn”.
Đan Thận dùng lòng bàn tay che mắt. Chắc chắn là Điện hạ và Uông công công. Không thể nhầm. Ông sang sư gia, trong lòng thầm nghĩ: " là miệng quạ đen”.
Sư gia Đan đại nhân đến ngớ , chỉ gượng gạo, lễ phép nhưng đầy lúng túng.
Đan Thận hít một sâu, cố bình tĩnh : "Người của nha môn đến, bảo các khách nhân giải tán . Đừng tụ tập nữa, chen chúc như ở chợ mua rau. Người thì nghĩ là xem chọi gà, còn tưởng mua gà ăn Tết đấy. Ai cũng thiếu tiền bạc, thiếu thịt, thế mà như cả năm chỉ ăn mỗi bữa ".
Quản sự ngẩn một lúc, vội vàng đáp lời. Một khi Đan Thận mở lời, cảm xúc vốn định của ông bùng lên: "Ta dẫn lên xem . Nghe lầu chật kín. Ta xem thử ai mà tài ném đá chuẩn đến , một hòn đá trúng ngay cổ con gà. Nếu giỏi thế, phủ Thuận Thiên đang thiếu dùng đao xử án đấy".
Còn về Thái tử Điện hạ, Đan Thận hề nghĩ đến việc khả năng chuyện như . Các quản sự và thị vệ lên giải tán đám đông. Đương nhiên, , còn lớn tiếng cằn nhằn.
Đan Thận mà thầm c.h.ử.i trong lòng: "Đồ khốn".
Nghĩ đến những phiền toái gần đây, nghĩ đến thái độ kỳ lạ của Thánh thượng Kim Loan điện, nghĩ đến những rắc rối ngày mai…
"Tại chỉ phủ Thuận Thiên chịu xui xẻo thế ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-381-deu-khong-thoat-duoc.html.]
"Đám thích hóng chuyện thế , chi bằng kéo cả lên mặt Thánh thượng xem ai gan lớn nhất, chịu hậu quả to nhất".
"Đừng , tất cả đừng ". Đan Thận lớn tiếng mắng: “Ai gan lớn, nhà lão gia chống lưng thì cứ ở . Một lát nữa theo về phủ Thuận Thiên, để nhà lên lãnh về".
Lời dứt, khí yên lặng trong giây lát, rộ lên những tiếng bàn tán. Những chỉ tiền mà quyền thì lập tức lời giải tán. còn thì , nán . Để trưởng bối đến phủ Thuận Thiên lãnh thì ho gì, nhưng hôm nay chỉ hóng chuyện, gây chuyện, hơn nữa "pháp bất trách chúng", đông thế thì sợ gì? Đan Thận thèm để ý, bảo quản sự dẫn đường lên lầu, bước lên cầu thang. Dưới sự giám sát của quan viên, Dụ Thành An cũng coi là nghi phạm, rời , đành theo Đan Thận, xem lầu rốt cuộc là vị khách quý nào.
Tòa lầu thiết kế để tầm nhất, bao quanh đấu trường bên , dạng hình bán nguyệt, tổng cộng 16 phòng khách, đều chật kín.
"Dụ công tử phòng thứ bảy”. Quản sự giới thiệu: “Vị khách quý ở phòng thứ chín”.
Đan Thận bèn hỏi: "Phòng thứ tám là ai?".
"Ba vị công tử và một tiểu thư nhà họ Hàn”. Quản sự đáp.
Họ Hàn, sắp xếp ở khu trung tâm, Đan Thận lập tức đoán đó là con cháu nhà Hàn Triệu Thanh, Phụ Quốc công của Trưởng Công chúa Đức Vinh. Những kẻ ăn chơi cũng phân loại. Trong mắt Đan Thận, con cháu nhà họ Hàn thuộc loại tử tế. Không việc gì tích cực, chăm chỉ, nhưng cũng gây chuyện phiền toái. Nếu kẻ ăn chơi nào cũng như con cháu họ Hàn, phủ Thuận Thiên sẽ bớt nhiều rắc rối .
Đan Thận vội gặp Lý Thiệu, dẫn kiểm tra hết các phòng khác, thu một loạt lời khai na ná : "Chỉ đến xem chọi gà, ai ngờ xảy chuyện . Dưới lầu chen chúc, cũng ”.
"Đan đại nhân chúng giống ném đá trúng gà ?".
"Nhanh chóng tìm hung thủ , còn việc khác”.
"Một con gà bao nhiêu tiền? Nếu cần thì trả, g.i.ế.c gà, chỉ là rắc rối. Chuyện bé xíu, xé to gì?".
Đan Thận tức giận, vỗ mạnh tay đó.
"Chuyện bé xíu? Chuyện thể nổ tung Kim Loan điện ngày mai, ngươi xem lớn nhỏ?!".
Cuối cùng, Đan Thận gõ cửa phòng thứ chín: "Hạ quan Đan Thận của phủ Thuận Thiên, bên trong là Điện hạ ?".
Quản sự ngạc nhiên: "Điện hạ?".
Dụ Thành An mở to mắt: "Điện hạ".
Cửa mở , Uông Cẩu Tử ngượng ngùng với Đan Thận, nhường đường để lộ Lý Thiệu bên trong.
Đan Thận bước , hành lễ với Lý Thiệu: "Điện hạ, ngài ở đây?".
Mùi rượu nồng nặc bốc lên. Đan Thận thoáng qua bàn, thấy mấy chén rượu bày la liệt, trong lòng khỏi thở dài. Vốn dĩ dễ đối phó, giờ uống nhiều rượu, càng phiền phức hơn.
"Ta thể ở đây ?". Lý Thiệu hỏi.
Không lằng nhằng với say, Đan Thận hỏi thẳng: "Ngài thấy viên đá ném từ ?".
"Không”. Lý Thiệu cáu kỉnh: “Đang xem vui thì phá đám. Chỉ vì một con gà mà ngươi cũng đến đây, phủ Thuận Thiên rảnh rỗi lắm ?".
Đan Thận: ...
Cả nha môn bận nhất là vì chuyện của ngài đấy, Điện hạ. Tất nhiên, câu ông dám mặt Thái tử.
Lý Thiệu sang hỏi quản sự: "Hôm nay chọi nữa đúng ? Vậy về cung”.
Quản sự căng thẳng tột độ. Trong kinh thành, ai gọi là Điện hạ mà còn "về cung", ngoài vị , còn ai nữa.
Hắn cúi đầu khom lưng: "Cung, cung tiễn Điện hạ…".
Đan Thận định ngăn , Uông Cẩu Tử thấy, bèn vội : "Đan đại nhân, ngài xem, Điện hạ ở ngoài cả ngày , nên về cung thôi. Nếu hỏi đến…".
Ở bên ngoài, dám nhắc đến Thánh thượng, chỉ giơ tay chỉ lên trời.
Đan Thận lạnh: "Từ trưa nay hỏi đến . Tìm khắp nơi thấy, còn đến phủ Thuận Thiên hỏi nữa".
Nghe , Lý Thiệu tỉnh rượu một nửa, vội vàng rời .
Thấy Đan Thận chịu tránh đường, hỏi: "Ngươi còn định đưa về phủ Thuận Thiên ? Ta nổi nữa ?".
Nghĩ đến địa phận của , Đan Thận nhường đường, tiễn Lý Thiệu xuống lầu. Uông Cẩu Tử cẩn thận đỡ Lý Thiệu, lo lắng chú ý, sợ trượt ngã cầu thang.
Khi Lý Thiệu bước cửa lầu nhỏ, thấy đám đông bên ngoài, sắc mặt càng khó coi hơn: "Tránh hết ”.
Đám con cháu quý tộc, ai cũng nhận Lý Thiệu, nhưng vài nhận và cảm thấy bầu khí đúng, bèn xô đẩy rút lui, tạo thành một con đường. Lý Thiệu dẫn theo Uông Cẩu Tử rời .
Đan Thận rời . Ông sang hỏi Dụ Thành An: "Vui ?".
Dụ Thành An gượng. Đan Thận lớn tiếng với đám con cháu ăn chơi: "Quý khách đủ nhỉ? Tên họ, lai lịch đều ghi cả , ai chạy. Phủ Thuận Thiên nhỏ, chứa nổi nhiều thế , tất cả theo quảng trường ngoài cung, để phụ mẫu các ngươi đến lãnh ".
Có kẻ sợ hãi, kẻ lo lắng, cũng kẻ thèm quan tâm.
"Đan đại nhân, rốt cuộc hung thủ là ai?".
Đan Thận hung thủ? Những lầu, chẳng ai khả năng đó. Nghĩ nghĩ , lẽ đây là một nước cờ nhắm Thái tử, kẻ gây chuyện chắc bỏ trốn. Đã xui xẻo nửa tháng, hôm nay tìm một nhóm chịu trận cùng thì thật uổng công bao ngày mất ăn mất ngủ. Không một ai chạy.
Không lâu , bên ngoài phường Tướng Quân, dân chúng tò mò thấy một chiếc xe ngựa rời . Họ ai xe, nhưng lát , một đám đông rồng rắn nối đuôi xuất hiện. Quan binh vây quanh đám công tử ăn mặc lộng lẫy, trông chẳng khác nào lùa đàn cừu. Đan đại nhân, chăn cừu, khí thế hùng hồn dẫn đầu. Dân chúng tự nhiên bám theo xem, chỉ trỏ, bàn tán xôn xao. Đến khi càng gần hoàng cung, họ dám theo nữa, nhưng cũng rời , chỉ đám đông xếp thành hàng quảng trường cung.