Yến Từ Quy - Chương 379: Chỉ là chút tài vặt
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:13:13
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên trở về hoa sảnh.
Từ Giản vẫn trường kỷ, tay cầm tách , thong thả nhấp từng ngụm. Thấy Lâm Vân Yên trở , Từ Giản nghiêng lấy tách nàng từng dùng, đổ nước nguội và thêm nước nóng .
"Hôm nay bánh táo đỏ khá ngon”. Từ Giản đẩy tách qua: “Uống với hợp”.
Lâm Vân Yên mắt cong cong. Lý Thiệu , họ cũng cần tỏ nghiêm nghị khi ở nhà của nữa, trái vì kế hoạch tiến triển thuận lợi mà cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
"Cố đại nhân đúng là chiếc chuông ”. Lâm Vân Yên nhai bánh táo đỏ, nhận xét một câu, nghĩ ngợi tiếp: “Trước đây Ưu Ngự sử quan hệ thiết với Quốc công gia, nên mới đầu tiên gây khó dễ, còn Chân Ngự sử là từ nhảy ?".
Từ Giản nhấp ngụm , nét mặt thư thái: "Nếu đoán nhầm, thể là do Phí Thái sư”.
Lâm Vân Yên nhướng mày. Những sự vụ trong triều, nàng tất nhiên hiểu rõ bằng Từ Giản.
"Chân Ngự sử đầu bảng khoa năm Thái Hưng hai mươi ba, năm đó quan chủ khảo chính là Phí Thái sư, khi giữ chức Lễ bộ Thượng thư”. Từ Giản giải thích: “Chân Ngự sử thể coi là môn sinh của Phí Thái sư, nhưng trong môn sinh, mối quan hệ là quá gần gũi”.
Người thể lên vị trí Tam Cố, tất nhiên đều là những việc chăm chỉ trong triều đình nhiều năm, câu "đào tạo học trò khắp thiên hạ" cũng chẳng ngoa. Có mối quan hệ giữa thí sinh và quan chủ khảo, tôn xưng một câu "thầy" cũng quá đáng, nhưng thầy ít, trò quá đông, chỉ một ít học trò hoặc là hợp tính, hoặc là hợp nhãn với thầy, hoặc chút quan hệ thích, cuối cùng qua mật, phần lớn chỉ vẻ ngoài là như , thậm chí cũng kẻ khác chính kiến, khác trận doanh mà thành đối nghịch. Chân Ngự sử là một trong các môn sinh của Phí Thái sư, bề ngoài, quả thực là "cùng đường". Chỉ gặp ở Thiên Bộ lang là hành lễ cho phép, ngày lễ tới phủ Thái sư tặng quà mừng năm mới cũng tới lượt, đủ gần, dễ nghi ngờ là đang trèo cao.
"Ta cũng một phát hiện, Chân Ngự sử luôn theo ý của Phí Thái sư”. Từ Giản .
Lâm Vân Yên gật đầu, hỏi "một " đó là khi nào. Chắc chắn là một trong những trong thời gian hỗn loạn. Như Từ Giản , chính vì trải qua quá nhiều , nên mới phát hiện những chi tiết mà khác thấy từ trong những năm tháng đó, chính những điều nhỏ nhặt dần bù đắp cho hiện tại của họ.
"Thánh thượng đây bàn bạc với Tam Cố về việc phế Thái tử”. Từ Giản tiếp tục : “Phí Thái sư hiểu rõ ý của Thánh thượng, thấy ở Thiên Bộ lang bàn tán về chuyện cũ của Lý Thiệu, bèn nhân cơ hội chộp lấy”.
"Chỉ điều, vì Thái sư và Chân đại nhân bề ngoài gì liên quan, nên tự nhiên nghĩ tới ngài . Ta đoán, lẽ ngay cả Thánh thượng cũng ”.
Lâm Vân Yên : "Thế mới ”.
Quốc công gia đây tiền sử khó Thái tử, còn lợi ích liên quan, ai nghĩ gì nhiều. Nếu ai từ việc Chân Ngự sử khó, mà liên tưởng đến ý kiến của Phí Thái sư, theo đó nghĩ đến nét mặt tinh tế khi Tam Cố khỏi Ngự thư phòng lâu đây, e là sẽ đoán đôi chút. Cũng chính vì thế, Phí Thái sư mới để Chân Ngự sử mặt, thần quỷ .
Lâm Vân Yên ăn thêm một miếng bánh táo đỏ, : "Ta nãy suýt thì bật ”.
Từ Giản ngẩng đầu nàng. Tiểu Quận chúa tuy rõ, nhưng hiểu ý nàng. Nghĩ tới cảnh nãy, khóe môi Từ Giản nhếch lên, đồng tình: "Quả đúng ”.
Hai , ánh mắt Lâm Vân Yên cong cong, nụ càng thêm tươi tắn: "Uông Cẩu Tử sốt ruột đến mức suýt sủa mặt Lý Thiệu”.
Chẳng "thời thế đổi" ? Khi Phùng công công theo Lý Thiệu, ngoài chuyện để Lý Thiệu gây sai lầm lớn, nhờ cha con tình thâm mà dễ dàng vượt qua Thánh thượng, còn một nhiệm vụ là để Lý Thiệu gây khó dễ cho Từ Giản, nếu gây chuyện thì càng , nếu cũng ly gián, nếu thể khiến Từ Giản gặp rắc rối thì càng . Khi Phùng công công rơi tay Tào công công, phía thể tiếp tục đưa một tay Đông cung chứ? Người cài chính là Uông Cẩu Tử. Trên mặt thuộc về Vĩnh Tế cung, cũng Thánh thượng dặn dò từ Vĩnh Tế cung. Thánh thượng quyết tâm dùng việc phế Thái tử để cảnh tỉnh Lý Thiệu. Trước đó đuổi một Phùng công công đầy mưu mô, ngay đó Thánh thượng để Lý Thiệu dễ dàng điều nội thị của Vĩnh Tế cung Đông cung, với sự nhạy bén của phía , thể nhận ý đồ của Thánh thượng? Vì , tình hình bây giờ đảo ngược. Từ Giản và Lâm Vân Yên theo ý của Thánh thượng tìm cách gây khó dễ cho Lý Thiệu, Uông Cẩu Tử tìm cách định Lý Thiệu, để gây chuyện. Nếu thật là hai quân đối mặt, dàn quân bày trận, lẽ cân sức, nhưng Lý Thiệu quá nhiều sơ hở, đích mặt, chỉ dựa Uông Cẩu Tử thì vá nổi? Thế nên mới khiến Lý Thiệu mặc áo mùa đông mà gió vẫn lùa , từ đầu tới chân chẳng chỗ nào ấm áp.
"Biết ngày hôm nay”. Từ Giản bình luận: “Hắn chắc chắn sẽ để Phùng công công gây sự”.
Nào là Quận chúa đòi xương hổ là lập tức lục kho tìm ngay, nào là vết thương thật giả, đừng là Từ Giản chạy vài bước giả sơn ở vườn Chương Bình, mà dù nhảy xuống hồ bơi hai vòng thì cũng với Thái tử rằng "Quốc công gia thương nặng". Tất nhiên, còn xa hơn, đáng lẽ nên dùng kế với Lưu Tấn, dụ Thái tử đến ngõ Trần Mễ. Bên đó vốn cũng chỉ suy nghĩ đơn giản. Rượu là độc dược, sắc là đao sắt gọt xương. Lý Thiệu tuổi vốn dễ dụ dỗ, một khi quen với thứ ô uế , tinh thần tất nhiên sẽ ảnh hưởng, giả sử thời gian kéo dài, vẻ bề ngoài giấu kỹ bao nhiêu, bên trong cũng rỗng tuếch. Hắn vẫn là Thái tử, nhưng cũng là một Thái tử dễ khống chế. Như đây, Lý Thiệu là thanh đao chặt bỏ những công thần tri thức như An Dật Bá, và khi họ còn sức bảo vệ triều đình nữa, với những điểm yếu trong tay, đó cũng dễ dàng kéo Lý Thiệu còn giá trị xuống. Chỉ là, bên đó ngờ rằng Từ Giản phát hiện ngõ Trần Mễ. Kế hoạch chút sai lệch, đành bỏ căn nhà, dùng Đạo Hành mồi, đồng thời để Lý Thiệu tránh xa. Từ Giản mà dùng kế, dồn Lý Thiệu tức giận căn nhà đó, mới hàng loạt hành động cắt đuôi đó. Tệ hơn là, những tai tiếng bám Thái tử lúc đó hề qua theo thời gian, giờ đây Từ Giản tận dụng. Một kế hoạch " " Từ Giản và nàng lợi dụng ngược đến mức , đó sẽ tâm trạng thế nào, Lâm Vân Yên chỉ cần nghĩ cũng rõ. Nói là ngũ vị tạp trần cũng còn nhẹ. Đó là lý do khi nàng đóng mạnh cánh cửa, cảm thấy tinh thần thoải mái. Một lát nữa còn cung, Lâm Vân Yên lãng phí thời gian, ngắm gương mặt Từ Giản, sang bảo Từ Bách lấy một chậu nước nóng.
"Rửa sạch lớp phấn mặt , quen”. Nàng .
Từ Giản bất đắc dĩ. Không quen ? Rõ ràng từng nét từng nét đều là do tiểu Quận chúa tự tay vẽ, chỉ để tạo vẻ "trắng pha chút xám", trạng thái mệt mỏi đến cực độ. Thời gian bắt Lý Thiệu chờ đợi đều nàng tận dụng. Nếu để lâu hơn sẽ , tiểu Quận chúa còn tỉ mỉ thêm nữa.
Từ Bách bưng chậu nước tới, đặt bàn. Từ Giản dậy, định lấy khăn lau mặt thì thấy Vãn Nguyệt mở túi, lấy một hộp bạc nhỏ, trong đó đựng những hương cao dùng để rửa mặt hằng ngày của Lâm Vân Yên.
Đặt hộp xuống, Vãn Nguyệt : "Gia dùng cái , phấn của Quận chúa đều là loại nhất, lên mặt thấy rõ lớp trang điểm, mồ hôi cũng nhòe, rửa bằng nước thường sạch ”.
Từ Giản: ...
Nhặt lấy hương cao, nhịn Lâm Vân Yên vài . Hắn là chấp nhận những thứ đồ mà các tiểu thư thường dùng, đều là những vật sạch sẽ, gọn gàng, gì mà nàng dùng còn thì ? Ông nội khi còn sống cũng từng dạy, lên chiến trường là mặt đầy máu, gió cát vây quanh, nhưng khi rời khỏi trận mạc thì dáng con , sạch sẽ, nhất là khi về kinh, họ là võ tướng, cũng là công thần, là gương mẫu điển hình, nhưng cũng thể luộm thuộm, thấy khó chịu. Từ Giản chỉ đang nghĩ, tiểu Quận chúa vốn trắng trẻo, khí sắc , phấn cũng chẳng khác mấy, nhưng nàng vẫn thích đ.á.n.h phấn, mỗi ngày say sưa trang điểm. Đến hôm nay khi tô điểm cho , nàng vẫn vui vẻ hứng khởi. Càng hiểu nàng nghĩ gì, khác đều đ.á.n.h phấn trắng, tiểu quận chúa chuẩn cả loại phấn pha xám, bình thường chẳng mấy khi dùng tới. Nói là chuẩn , quả thật dùng tới.
Từ Giản xoa hương cao, cẩn thận rửa mặt, đó ngẩng đầu lên, sắc mặt khỏe khoắn như cũ, chỉ hai bên tóc mai và quai hàm còn chút dấu vết. Nghĩ là nhắm mắt nên lau kỹ, Lâm Vân Yên hiệu cho Từ Giản xuống, cầm khăn, cúi tiến gần mà lau kỹ. Hơi thở tràn ngập hương thơm của hương cao, nhất thời chẳng phân biệt là từ ai. Từ Giản ngay mắt, hàng mi dài nhẹ nhàng lay động, đôi mắt thêm phần dịu dàng.
Yết hầu chuyển động, hỏi: "Lau sạch ?".
"Còn một chút”. Lâm Vân Yên trả lời, đến khi chắc chắn còn chỗ nào bỏ sót, nàng mới thẳng dậy.
Ừm. Như thế mới thuận mắt. Vẫn là khí sắc như hợp với Từ Giản. Cái vẻ xám xịt, bệnh hoạn, tuy là do nàng tô điểm, nhưng thực sự chẳng thích chút nào.
"Ta chỉ chút tài nghệ , lừa mỗi Thái tử thôi”. Lâm Vân Yên ném khăn chậu, nâng cằm Từ Giản qua : “Đổi thành giỏi hơn, chừng sẽ thấu”.
Để thấu, tiên tinh thông, thứ hai đến đủ gần, cả hai điều Lý Thiệu đều thể. Hắn hiểu gì, đến gần cũng còn cách vài quyền, phân biệt nổi?
Từ Giản để mặc ngón tay Lâm Vân Yên đặt má, hỏi: "Ai giỏi?".
"Vương ma ma”. Lâm Vân Yên đáp chút do dự: “Bà mới là tài năng biến hóa thần kỳ”.
Từ Giản bật . Tiểu Quận chúa chí khí cao, so với Vương ma ma. Dù đổi thành ai so sánh nữa, cũng thể kết luận "chỉ chút tài nghệ ".
Lâm Vân Yên tâm trạng vui vẻ, đòi Vãn Nguyệt đưa hương cao, lấy một chút tay xoa đều, hai tay ấn lên mặt Từ Giản, cũng chẳng động tác cầu kỳ, chẳng để tâm mạnh nhẹ, xoa loạn xạ khắp nơi. Từ Giản nhúc nhích, cũng né, dù tiểu Quận chúa da mịn, tay nhỏ, lực tay chỉ nhiêu đó, đau chút nào.
Lâm Vân Yên xoa lung tung, nhưng cuối cùng vẫn đều, còn lấy má Từ Giản chạm mu bàn tay , : "Ta cung đây”.
Từ Giản : "Được”.
*****
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-379-chi-la-chut-tai-vat.html.]
Chẳng mấy chốc, chiếc xe ngựa lộng lẫy từ phủ Quốc công , thẳng tiến tới cổng phía Tây. Trên quảng trường, Vãn Nguyệt đỡ Lâm Vân Yên xuống xe, những lính canh cổng đều thấy Quận chúa cau mặt, mang theo vẻ phẫn uất. Đến khi Lâm Vân Yên kiệu Từ Ninh cung, mấy tên thị vệ , đều hiểu đầu đuôi thế nào.
"Quận chúa thế? Mọi khi gặp chúng đều 'vất vả ', nãy tuy nhưng mặt chẳng thấy vui vẻ chút nào”.
"Hay là cãi với Quốc công gia ?".
"Không thể nào ? Quận chúa và Quốc công gia tình cảm , ai cũng ”.
"Nhà nào cũng lúc phu thê cãi , tình cảm đến mấy cũng khi tranh cãi vài câu”.
"Ta Thái tử rời phủ Quốc công lâu…”.
"Thái tử chọc giận Quận chúa ?".
"Chà, các ngươi ? Hôm qua ở Thiên Bộ lang tin đồn cụ thể , rằng Thái tử từng ở cửa ải Dụ Môn…”.
Trong hoàng thành , khó nhất là việc truyền một tin tức nào, dễ nhất cũng là việc tin tức lan khắp nơi, còn tùy bên nào giữ và bên nào lan tỏa hơn. Rất nhanh chóng, các nơi lượt truyền một lời đồn. Thái tử đến phủ Quốc công khiến Quận chúa Ninh An tức giận. Thái tử vốn dĩ lý, còn đến phủ Quốc công mà phô trương? Khi Quận chúa Từ Ninh cung, sắc mặt nàng khó coi đến mức Tiểu Dư công công cũng cẩn thận hỏi han.
thực tế là, khi Lâm Vân Yên bước Từ Ninh cung với khuôn mặt nghiêm túc, vài tiếng "tâm can" của Hoàng Thái hậu, khi trong nội điện chỉ còn Vương ma ma, nàng nở nụ ngoan ngoãn.
Hoàng Thái hậu giơ tay vỗ nhẹ lên nàng: "Con còn ”.
"Dù cũng thể thật”. Lâm Vân Yên dịu dàng : “Vốn dĩ là theo ý Thánh thượng, theo kế hoạch, vui cũng chỉ là diễn cho khác xem…”.
Hoàng Thái hậu thở dài. Còn thể gì nữa? Nếu Thái tử thật sự gì, Thánh thượng cũng sẽ nghĩ đến việc dùng cách phế Thái tử để rèn giũa tính tình . Nếu vì mong Thái tử thể học hỏi, trưởng thành hơn, đúng đường, thì cần Từ Giản và Vân Yên bày mưu tính kế? Dù là hiểu rõ nội tình gì, các triều thần tham gia đều tốn nhiều công sức.
"Người đừng thở dài nữa”. Lâm Vân Yên : “Con kể cho một chuyện vui, nãy Thái tử đến phủ Quốc công, con vì sắc mặt của Từ Giản trông khó coi hơn nên bôi phấn lên mặt …”.
Hoàng Thái hậu dù trong lòng nặng nề cũng nhịn mà bật . Một nụ , cảm xúc đè nén tan nhiều, cả cũng thoải mái hơn chút. Hơn nữa, chuyện vui giữa hai vợ chồng Vân Yên và Từ Giản, cũng thấy họ hòa hợp, khiến Hoàng Thái hậu càng vui lòng.
Vương ma ma ở bên cạnh cũng theo: "Quốc công gia thật tính, Quận chúa gì là đó, nếu đổi là tính khí , chủ kiến, chắc chắn sẽ theo thê tử”.
Hoàng Thái hậu lời thì thích, trong lòng hài lòng, miệng nhắc nhở: "Đừng ỷ việc nó chiều con mà bắt nạt , ở trong nhà thì , lỡ để ngoài , sẽ nó đó”.
"Con ngốc”. Lâm Vân Yên , cố ý động tác im lặng: “Con chỉ cho và Vương ma ma thôi, ngàn vạn đừng với khác, nếu sẽ đó”.
"Được ”. Hoàng Thái hậu tươi, sang Vương ma ma : “Ngươi xem kìa, nó thành mà vẫn như trẻ con ”.
"Mới cưới vài tháng, mẫu , là trẻ con chứ?". Vương ma ma trêu: “Quận chúa, đúng ?".
sai quan trọng, miễn là Hoàng Thái hậu vui tai, thì lời sẽ sai.
Trong cung, những nhận tin nhanh nhạy đều đang đoán Quận chúa cung gì với Hoàng Thái hậu, ai rằng trong nội điện Từ Ninh cung đầy tiếng . Trời lạnh, cửa sổ đều đóng kín, âm thanh vốn truyền ngoài , hơn nữa Từ Ninh cung vốn coi trọng việc , ai dám ngoài bậy, trừ khi là do Hoàng Thái hậu chỉ thị. Vì , khi Lâm Vân Yên rời khỏi Từ Ninh cung, thêm một đợt tin tức nữa. Sắc mặt Quận chúa vẫn , áo choàng tuyết quấn chặt, cộng thêm nội điện gọi chậu nước, chắc là và rửa mặt. Hoàng Thái hậu sai mời Thánh thượng, lẽ là đòi công bằng cho Quận chúa.
Mặt khác, Tào công công bước Ngự thư phòng, nhỏ giọng bẩm báo: "Từ Ninh cung đến, Hoàng Thái hậu mời ngài qua”.
Thánh thượng ngẩng đầu, tập tấu chương dày bàn, đặt bút xuống, xoa ấn đường.
"Sao thế?". Thánh thượng hỏi: “Ninh An tới ?".
Tào công công đáp: "Nghe là tới, nửa canh giờ, mới rời cung”.
Thánh thượng khổ lắc đầu. Nhìn xem, sắp tới giờ ăn trưa , Hoàng Thái hậu chỉ mời đến, nhắc cùng dùng bữa, giống hệt như đang giận đến ăn nổi cơm.
"Đi thôi”. Thánh thượng dậy: “Đi xem mẫu hậu gì”.
Thánh thượng đến Từ Ninh cung, bước cảm thấy khí nặng nề, Tiểu Dư công công dẫn nghênh giá, mấy hầu phía đều căng thẳng, hành lễ xong bèn lui hết , từ xa.
Đến khi Thánh thượng trong nội điện, mới phát hiện bên trong là cảnh tượng khác. Hoàng Thái hậu khoanh chân giường La Hán, bên cạnh bàn bày một đống bài mã điếu, bà nhắm mắt sờ sờ đoán bài.
"Nhị bình”. Bà , mở mắt lật bài: “Quả nhiên đúng".
Thánh thượng: ...
Còn đắc ý.
Thấy Thánh thượng đến, Hoàng Thái hậu mới bảo Vương ma ma thu dọn: "Vừa Vân Yên , Thánh thượng bảo Thái tử đến phủ Quốc công xin ”.
Thánh thượng gật đầu, hỏi: "Ninh An đến đây kể lể ? Khi nhi thần tới nó mặt mày nghiêm trọng, còn ”.
"Chỉ là giả vờ thôi”. Hoàng Thái hậu nhấp ngụm : “Người khác rõ sự tình, chẳng lẽ Thánh thượng ? Vốn dĩ là vì Thái tử mới bày những chuyện , lừa là , nào thật sự lóc? Dù Vân Yên mệt, ai gia cũng mệt”.
Thánh thượng im lặng, một lát : "Để mẫu hậu vất vả ”.
"Làm Thái tử, tất nhiên sẽ trách nhiệm tương xứng”. Hoàng Thái hậu : “Tương tự, ai gia là Hoàng Thái hậu, cũng trách nhiệm của ai gia. Muốn quốc thái dân an, giang sơn yên , hẹp hơn thì là mong ngai vàng đủ khả năng. Vì thế, năm đó ai gia chọn Thánh thượng trong các hoàng tử, nay nghĩ đến việc Lý Thiệu sẽ kế vị, nên để rèn giũa nó mà bỏ chút công sức, thì gì là vất vả? Ai gia chỉ mong rằng, qua , Lý Thiệu thể mau chóng trưởng thành, dù trong lòng khó chịu, cũng đừng vì thế mà thù hận Vân Yên và Từ Giản”.
Thánh thượng xong, cực kỳ cảm động: "Nhi thần hiểu rõ”.
Hai chuyện thêm một lúc, Thánh thượng mới dậy. Ngự giá rời khỏi Từ Ninh cung, sắc mặt ngài lạnh lùng với Tào công công: "Thái tử ở ? Bảo nó tới Ngự thư phòng gặp trẫm".