Khi Lâm Vân Yên trở phòng khách, Từ Miểu lập tức kể cho nàng chuyện Cố phu nhân đến thăm.
"Cố phu nhân dường như quan tâm đến vết thương của A Giản, chắc nên với bà bao nhiêu, chỉ đành lấp liếm”. Từ Miểu .
Lâm Vân Yên khoác tay bà, nhẹ nhàng : "Lấp l.i.ế.m là , ai cũng mẫu thích giao thiệp nhiều, nếu bỗng dưng nhiều thì thật kỳ quặc. Hiện tại tiện rõ tình hình cho mẫu và A Sính, nhưng cứ yên tâm, chuyện gì , như là ”.
Nghe nàng , Từ Miểu thật sự yên lòng hơn nhiều. Dù bà rõ nội tình, nhưng sự giấu giếm khác hẳn so với Lưu Tĩnh, Lưu Tấn giấu bà đây. Điều bà vẫn phân biệt .
Còn bên , Cố phu nhân khi về phòng khách, cảm thấy yên. Bất ngờ nhận tin tức , bà lập tức báo cho chồng , nhưng giờ mới giữa trưa, lão gia đến khi tan triều mới về, nên bà đành cố nhẫn nhịn, gì thì tiếp thôi. Cố phu nhân đến Phật thành tâm kính cẩn, chắp tay cầu nguyện.
"Xin Bồ Tát phù hộ cho con nhận tin , tin thể giúp lão gia, giúp Tiệp Dư và Tứ Điện hạ”.
Khấn xong, bà cúi lạy còn bỏ thêm nhiều tiền dầu đèn, đó mới rời chùa về phủ.
Vừa cổng nhà, bà sốt ruột hơn, bảo nhắn với gác cổng rằng lão gia về đến là báo ngay. Khổ nỗi, hôm nay Cố Hằng hẹn uống rượu với đồng liêu, Cố phu nhân chờ mãi, cuối cùng đợi chồng đang say.
"Sao bây giờ mới về". Cố phu nhân trách móc.
Người Cố Hằng thoảng mùi rượu, vẻ mặt ngạc nhiên: "Sao, thế?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-375-them-dau-vao-lua.html.]
Đều là vợ chồng già , uống rượu với đồng liêu cũng chẳng chuyện gì lớn... Sao như ông chuyện gì minh bạch ?
Cố phu nhân giục chuẩn canh giải rượu, kéo Cố Hằng xuống cạnh bàn: "Hôm nay đến chùa Quảng Đức, gặp Quận chúa Ninh An và Từ phu nhân, hóa …”.
Theo lời kể của Cố phu nhân, Cố Hằng giật , tỉnh rượu .
"Phu nhân chắc chứ?". Ông hỏi: “Phụ Quốc công đây thương là vì cứu Thái tử? Thái tử lén khỏi cửa ải, còn trộn giữa hai quân giao chiến ?".
"Do Trương bà tử ”.
Cố Hằng sang hỏi ma ma.
Trương bà tử gật đầu: "Nô tỳ lúc đó trốn tấm cửa, Quận chúa và nha bên cạnh nàng như ”.
Cố Hằng vuốt râu, hỏi: "Có khi nào Quận chúa phát hiện Trương bà tử, cố tình như ?".
"Ta cũng nghĩ , nên mới đến gặp Từ phu nhân”. Cố phu nhân : “Sau đó nghĩ, nếu là dối, Quận chúa lừa chúng gì?".
Cố Hằng hỏi khó. Lừa gạt thì mục đích. Nếu Quận chúa cố tình dối, thì mục đích chắc chắn là gây hiểu lầm cho họ. Nếu ông tự cho là đúng, truyền tin tức ngoài, một khi cho là tin giả, hậu quả ông gánh nổi. Không chỉ ông, mà còn liên lụy đến Tứ Điện hạ. Chiêu gọi là dẫn lửa đốt nhà, đẩy ông và Tứ Điện hạ , giải quyết đống rắc rối hiện tại của Thái tử. Nhìn từ lẽ thường, đây chính là một chiêu như , nhưng, nhưng đống rắc rối đó rõ ràng là do Phụ Quốc công gây . Người khác lẽ phát hiện , nhưng khi Đan Thận đến Lễ bộ hỏi chuyện Thái tử, Cố Hằng cho lén. Giữa Thái tử và Phụ Quốc công quả thật mâu thuẫn. Nếu mâu thuẫn bắt nguồn từ cứu giá đó, cũng là thể hiểu . Tất nhiên, Cố Hằng hiểu Phụ Quốc công, ông hiểu Thái tử. Phụ Quốc công liều mạng cứu Thái tử, mất một chân, nhưng Thái tử hề cảm kích, thật quá lạnh lòng. Một đủ, còn thứ hai, lạnh càng thêm lạnh.Phụ Quốc công âm thầm tìm rắc rối cho Thái tử, cũng gì là lạ. Cố Hằng nghĩ, đây ông đoán Phụ Quốc công rời khỏi con thuyền của Thái tử, lẽ là suy đoán bậy bạ. Tuy nhiên, Cố Hằng cũng là kẻ liều mạng. Ông ngại tiên phong, lên Kim Loan điện gây khó dễ cho Thái tử, nhưng ông khác giở trò, vẫn cần cẩn trọng. Suốt đêm trằn trọc, Cố Hằng quyết định.