Yến Từ Quy - Chương 373: Ngươi và Từ Giản còn chưa xong sao?!
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:06:27
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nha môn Thái Thường tự, mặt Cố Hằng là một cuốn sổ, nhưng tâm tư đặt đó. Đã cả buổi , chỉ lật vài trang, tay cầm chén , nhấp đến khi nguội lạnh.
"Cố Thiếu khanh, trông ngài nặng nề thế, đang nghĩ gì ?".
Cố Hằng giật , định tâm trạng đôi chút : "Nhà chút chuyện, lớn, chỉ phiền phức thôi...”.
Hắn đến đó thì dừng, khác cũng tiện hỏi thêm chuyện gia đình, chỉ thể an ủi rằng "Nhà nhà đều chuyện khó ".
Cố Hằng qua loa ứng phó, viện cớ " tiểu", khỏi phòng. Đi dọc theo hành lang, mới nửa đoạn thấy một chạy từ ngoài .
"Đại nhân”. Người thở hổn hển, miệng phả trắng: “Tiểu nhân trở về”.
Cố Hằng liếc xung quanh, hiệu cho theo. Hai đến chỗ vắng.
Cố Hằng hỏi: "Đan Thận gì ?".
Những ngày , luôn suy nghĩ về chuyện của Thái tử Điện hạ và tình trạng của Phụ Quốc công. Trực giác mách bảo rằng, chuyện Phụ Quốc công thương lúc đó đơn giản, và khả năng liên quan đến Thái tử. Phải điều tra sâu hơn... ngờ, khi còn tìm manh mối hữu ích thì Thái tử Điện hạ vướng rắc rối. Một tên thị vệ mất tích, cuốn chuyện nợ nần và bắt cóc, mà vụ án trong tay phủ Thuận Thiên, chỉ cần Thái tử chút gì rõ ràng, Đan Thận chắc chắn sẽ bỏ qua. Do đó, Đan Thận đến Lễ bộ, Cố Hằng bèn cho một tiểu tín qua ngóng. Tiểu hạ giọng, kể tất cả những gì .
Cố Hằng vuốt râu, chân mày nhíu chặt . Đan Thận quả thật là con cáo già, bẫy hết cái đến cái khác, Thái tử còn non nớt, đối phó nổi, mà chuyện của Canh Bảo Nguyên, Thái tử thể tránh khỏi liên quan. Điều là chuyện với Cố Hằng. Một chuyện khác là, giữa Thái tử và Phụ Quốc công quả nhiên khúc mắc, nghiêm trọng hơn, là mâu thuẫn sâu sắc. Vì ? Thật sự liên quan đến nội tình vụ thương ? dù nữa, cũng đến mức khiến cho "rời lòng" như . Thái tử cho rằng Đan Thận Phụ Quốc công chỉ đạo đến hại , nhưng Phụ Quốc công hại Thái tử gì? Phụ Quốc công dám hại Thái tử, một khi Thánh thượng phát hiện , thì... Dù Phụ Quốc công cưới Quận chúa Ninh An, chuyện mà vỡ lở, Quận chúa cũng thể nhờ Từ Ninh cung bảo vệ Phụ Quốc công. Chuyện thông suốt. Phụ Quốc công rốt cuộc gì? Cố Hằng, vì đứa cháu ngoại Tứ Hoàng tử, còn Phụ Quốc công thì ? Mục đích, bất kỳ hành động nào cũng mục đích của nó, chẳng lẽ Phụ Quốc công cảm thấy theo Thái tử tiền đồ, rời khỏi thuyền ? Nghĩ đến đây, Cố Hằng hít một . Hơi lạnh buốt tràn cổ họng, khiến vịn tường ho sặc sụa. Không khả năng. Dù gì, Thái tử gây bao nhiêu rắc rối . Dưới ải Dụ Môn, tuy rõ nội tình nhưng kết cục là Phụ Quốc công thương nặng, ở ngõ Trần Mễ, những chuyện quang minh của Thái tử, Phụ Quốc công cùng với phủ Thuận Thiên và vệ binh điều tra mấy ngày mấy đêm, kéo cả sứ đoàn Cổ Nguyệt và cố nhân Lý Mịch , cố gắng giảm thiểu ảnh hưởng đến Thái tử, săn b.ắ.n ở bãi săn , Phụ Quốc công màng đến tính mạng, chiến đấu với gấu đen. Quá tam ba bận. Lần nào cũng dọn dẹp hậu quả, ai mà thấy phiền chứ? Phụ Quốc công thấy phiền cũng lạ, đúng ? Thái tử Điện hạ thấy tài cán gì, vị trí hiện tại đều nhờ cái nôi sinh . So với theo một kẻ vô dụng, chi bằng nhanh chóng rời thuyền, tránh liên lụy thêm.
Cố Hằng cụp mắt, lặp lặp suy nghĩ. Nếu Phụ Quốc công thật sự ý định tìm chủ mới, nên thử qua với Quốc công gia. Tứ Điện hạ còn quá nhỏ, Thánh thượng cũng để tâm, chỉ dựa ông ngoại như mà vượt lên cùng vẫn cần tìm thêm sự ủng hộ. Nếu thể lôi kéo Phụ Quốc công, tức là lôi kéo phủ Thành Ý Bá, cũng thể thêm vài câu ở Từ Ninh cung, nếu theo quan hệ mà cận với An Dật Bá nữa thì... Trong lòng Cố Hằng, bàn tính kêu vang. Bước , nhất định thật vững.
Thực tế, chỉ Cố Hằng nghi ngờ lựa chọn của Từ Giản, mà Đan Thận cũng tò mò. Hôm nay qua mấy chỗ, cũng ít nhiều nhận vấn đề. Giữa Thái tử và Phụ Quốc công, tuyệt đối thể là hòa hợp. Thái tử, khi gặp chuyện đủ tỉnh táo sáng suốt, nhưng một loại trực giác sắc bén, nhận Phụ Quốc công đang dẫn dắt việc. Thái tử là dựa trực giác đó để đối đầu với Phụ Quốc công. Đan Thận dĩ nhiên chỉ dựa trực giác, xác định rằng Từ Giản " ý " đối với Thái tử qua các dấu hiệu nhỏ, nhưng đến cả cũng nhận Phụ Quốc công đang gây chuyện, cố ý tìm Thái tử, thì những hành động thể qua mặt Thánh thượng? Phải chăng Quốc công gia thật sự sợ Thánh thượng nổi giận? Cưới Quận chúa Ninh An, Từ Ninh cung chỗ dựa, thể vững tâm đến ? Đan Thận nghĩ mà đau cả răng. Thôi , Phụ Quốc công còn sợ gây hấn với Thái tử, chọc giận Thánh thượng, Đan Thận sợ gì? Trời sập xuống, thì Phụ Quốc công cao đầu hơn.
Rồi khi trời tối, Phụ Quốc công gửi đến phủ Thuận Thiên một món quà. Thứ do Huyền Túc mang tới, đúng lúc giờ cơm tối, Phụ Quốc công còn tặng thêm một vò rượu ngon.
Đan Thận tay trái cầm vò rượu, tay cầm phong thư, thở dài: "Lại là bằng chứng gì đây?".
Huyền Túc đáp: "Nguyệt Nương, chính là ngoại thất của Lưu Tấn, khi rời từng để một bức thư, chính là bức ”.
Đan Thận hít thở thông, mất một lúc lâu mới hồi phục, hỏi: "Thứ quan trọng thế , hồi sáng đưa ? Hôm qua đưa? Mấy hôm đưa?".
Huyền Túc nghiêm túc : "Không đưa, Đan đại nhân, là mới tìm ”.
Đan Thận khẩy. Ta tin ngươi mới lạ. dù tin, bằng chứng càng nhiều càng . Đan Thận đặt vò rượu xuống, mở phong thư, rút tờ giấy , càng nét mặt càng trầm trọng. Hắn sai tới kho, tìm bản án năm ngoái về vụ gian lận học đường. Khi đó vụ án liên quan đến Nguyệt Nương, nàng từng đến nha môn ghi cung, ký tên điểm chỉ, lưu bút tích. Lúc mở xem, nét chữ giấy trong phong thư trùng khớp, thể thấy đây đúng là do Nguyệt Nương tay.
"Phiền chuyển lời đến Quốc công gia, thư nhận, sẽ điều tra kỹ lưỡng, cũng sẽ tới hỏi Điện hạ nữa”. Đan Thận .
Chờ Huyền Túc rời , Đan Thận ôm vò rượu, thở dài một tiếng. Chi bằng say c.h.ế.t . Trời sập xuống đè cao sai, nhưng khi trời sập, cứ lượt châm ngòi thế thì cũng lo lắm chứ.
"Mùng hai tháng Giêng...”. Đan Thận xoa xoa ngực: “Đến chỗ hỏi thăm, xem ai nhớ ”.
Phủ Thuận Thiên bận thêm nửa đêm, sáng hôm lên triều, tinh thần Đan Thận tệ, sắc mặt cũng đang đau đầu vì vụ án. Nguyễn Thượng thư và Thạch Duệ thấy, trao đổi ánh mắt. Tuy phủ Thuận Thiên cho họ nhúng tay, nhưng họ cũng quan tâm đến tiến triển, càng quan tâm liệu liên lụy .
"Có manh mối gì mới ?". Nguyễn Thượng thư hỏi.
Thạch Duệ : "Đan đại nhân, ai cũng rõ vụ án, hồ đồ, sự kiên trì của ngươi, chúng đều hiểu, nhưng dù cũng liên quan đến Thái tử, ngươi ngây thơ đến mức nghĩ rằng 'hoàng tử phạm pháp, cũng như dân thường' chứ?".
"Canh Bảo Nguyên chắc c.h.ế.t , thể liên quan đến Thái tử , ngươi đừng quá cố chấp”.
Đan Thận đáp mỗi bằng một nụ , khóe miệng cong cong, cao thấp, trong mắt chút ý nào. Đây là chuyện cố chấp ? Rõ ràng là lên thuyền cướp, chỉ thể liều mạng chèo. Dĩ nhiên, lời của hai vị , Đan Thận ít nhiều vài phần, chí ít, manh mối mới nắm sẽ trong buổi triều sáng, đợi khi bãi triều sẽ đến Lễ bộ hỏi Điện hạ. Đan Thận nghĩ , trong Kim Loan điện, ngoan ngoãn trong hàng, co cổ con cút. hài lòng với việc con cút, Cố Hằng thậm chí chủ động hỏi về vụ án.
"Chuyện …”. Đan Thận chỉ thể giữa điện, cân nhắc : “Vẫn đang điều tra…”.
Nói xong, ngẩng đầu liếc Thái tử và Thánh thượng. Thái tử lạnh lùng, cố nén vẻ hài lòng. Ánh mắt Thánh thượng sáng rực, đến nỗi Đan Thận sắp toát mồ hôi. Đang định giơ tay lau mồ hôi, Đan Thận bỗng sững , như thể sự "khích lệ" trong ánh mắt của Thánh thượng? Chẳng lẽ nhầm ? Đan Thận kinh ngạc, ngẩng đầu , thì chạm ánh mắt của Thánh thượng. Hay thật, quả thật đầy khích lệ. Thánh thượng khích lệ tích cực hỏi, chủ động chất vấn? Chuyện ... Đan Thận nhất thời thể hiểu rõ hết thánh ý, nhưng ít nhất cũng hiểu vì Phụ Quốc công lớn gan như . Quả nhiên là cận thần Thánh thượng tín nhiệm. Chẳng trách Quốc công gia , tiếng sấm to, mưa cũng to, nhưng nhắm phủ Thuận Thiên. Cách bố trí , hóa là thuận theo ý Thánh thượng. Vậy Đan Thận , thể trái ý Thánh thượng ? Thánh thượng hỏi, hỏi, chẳng biến thành kẻ ngốc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-373-nguoi-va-tu-gian-con-chua-xong-sao.html.]
Đan Thận hít sâu một , tự tin hơn: "Thần hỏi Điện hạ, ngài còn nhớ ngoại thất của Lưu Tấn ?".
Lý Thiệu mím môi. Bất ngờ hỏi, thật nhớ tên của cô nương đó, nhưng trong đầu vẫn hiện lên khuôn mặt , lông mày lá liễu, mắt phượng, khiến nốt ruồi lệ càng thêm nổi bật.
"Đan đại nhân gì cứ thẳng”. Hắn nuốt khan: “Hôm qua , chứng cứ thì đưa , chứng cứ đừng hỏi đông hỏi tây".
Đan Thận , lấy phong thư từ trong tay áo , : “Ngoại thất đó tên là Nguyệt Nương, đây là bức thư tay nàng để khi rời kinh, so với bút tích nàng để trong hồ sơ của phủ Thuận Thiên, xác nhận là chính nàng ”.
"Trong thư , mùng hai tháng Giêng, Lưu Tấn bảo nàng đến hí lầu hát, trong gian nhã nàng gặp Điện hạ, trong lúc hát, nàng phát hiện ngài luôn nàng, ánh mắt ý ”.
"Nguyệt Nương sinh lòng sợ hãi, đó từng nhắc chuyện với Lưu Tấn, Lưu Tấn ngầm tiết lộ rằng nàng hầu hạ Điện hạ, Nguyệt Nương đành giả vờ hiểu”.
"Đến giữa tháng Tư, một Lưu Tấn say rượu lỡ miệng, lộ chuyện Canh Bảo Nguyên bắt nhưng thất bại, Nguyệt Nương cô nương chỉ vì trông giống mà gặp nạn, lòng hoảng loạn, cũng sợ Thái tử nhắc chuyện cũ, Lưu Tấn thật sự mang nàng dâng lên, vì thư bỏ trốn khỏi kinh thành”.
"Thần sai đến hí lầu hỏi, mùng hai hôm đó quả thật khách quý đến hát”.
"Chứng cứ bức thư tay của Nguyệt Nương đều khớp với lời khai đó”.
"Điện hạ, ngài trúng Nguyệt Nương, nên Lưu Tấn, Canh Bảo Nguyên, Tiền Hổ mới bàn bắt , ?".
Đan Thận một xong, mắt mũi, mũi tim, quan tâm Lý Thiệu sẽ phản ứng .
Lý Thiệu mà há hốc mồm. Hắn Lưu Tấn là kẻ bỉ ổi, nhưng ngờ kẻ bỉ ổi đó để một bức thư như . Không thể nào. Bức thư đó cũng chỉ gửi cho Lưu Tấn, thể ngu ngốc đến mức hủy nó?
"Đan đại nhân”. Lý Thiệu từng lời từng chữ : “Ngươi ngụy tạo chứng cứ? Ngươi đó là chữ tay của nàng thì đúng là chữ tay ? Ngươi dựa chứng cứ trong hồ sơ của phủ Thuận Thiên, tất cả chỉ là lời của ngươi".
Đan Thận lập tức quỳ xuống, nhưng lưng vẫn thẳng: "Thần hề ngụy tạo bút tích. Nếu Điện hạ tin kết quả giám định của phủ Thuận Thiên, thể yêu cầu quan viên khác đến kiểm tra. Thần vụ án của Canh Bảo Nguyên liên quan đến Điện hạ, nên dám lơ là, càng dám bịa chuyện”.
Lý Thiệu tức đến đỏ cả mặt. Lời khai đề cập đến mùng hai tháng Giêng, nhớ , nhưng tin ở hí lầu thể nhớ chuyện từ một năm . Hơn nữa, vi phục xuất cung, ai phận của . Hắn quả thực Nguyệt Nương vài , nhưng bao giờ đòi từ Lưu Tấn. Một phụ nữ theo Lưu Tấn lâu như , thể nhận về ? Mặc đồ cũ của Lưu Tấn? Hắn thèm. Những chuyện đó càng khó hiểu hơn. Hắn giải thích nhiều rằng những gì Lưu Tấn và Canh Bảo Nguyên lưng , , và cũng từng lệnh. tất cả thể thông.
"Ngươi xem, bức thư đến tay ngươi?". Lý Thiệu hỏi.
Đan Thận khai Phụ Quốc công, chỉ : "Theo quy định, phủ Thuận Thiên bảo vệ nhân chứng và vật chứng. Thần thể tiết lộ”.
"Ngươi". Lý Thiệu tức giận đập mạnh tay vịn ghế.
Chắc chắn là Từ Giản. Đừng tưởng đoán .
"Đủ ". Thánh thượng đầu Lý Thiệu, thêm gì, chỉ dậy từ ngự tọa, thẳng đến chỗ Đan Thận, liếc ông một cái lạnh lùng: "Thật là hỗn loạn".
Nói xong, ngài bước nhanh ngoài đại điện. Tào công công thấy , vội vàng hô "bãi triều", dẫn đoàn nghi lễ theo Thánh thượng.
Lý Thiệu cũng lên, nghiến răng hỏi Đan Thận: "Ngươi và Từ Giản còn xong ?!".
Đan Thận cứng rắn đáp: "Cung tiễn Thánh thượng, cung tiễn Điện hạ".
Tiễn Thánh thượng và Thái tử xong, Kim Loan điện lập tức trở nên huyên náo, các quan viên bàn tán sôi nổi. Đan Thận thèm để ý, lập tức gót rời . Ở đây để vây hỏi ? Những tin tức từ buổi triều sớm lâu lan khắp Thiên Bộ lang, nhanh chóng đến phủ Phụ Quốc công.
Lâm Vân Yên dùng xong bữa sáng, đang trong phòng để tiêu hóa.
Từ Giản nàng : "Ngọn lửa đủ khiến Lý Thiệu khó chịu ”.
Lâm Vân Yên cũng . Bức thư tay đó là do nàng bảo Huyền Túc mang đến phủ Thuận Thiên. Trước đó, khi nàng và Nguyệt Nương giao dịch, nàng giúp Nguyệt Nương rời khỏi kinh thành, và bức thư tay "bảy phần thật, ba phần giả" chính là một phần trong thỏa thuận. Lưu Tấn tất nhiên hề buột miệng trong cơn say, Nguyệt Nương cũng vu oan cho Lưu Tấn, nhưng những chuyện thực sự xảy . Sau khi suy nghĩ, Nguyệt Nương quyết định bức thư theo ý của Lâm Vân Yên. Lâm Vân Yên giữ bức thư đó đề phòng cho những lúc cần thiết. Không ngờ rằng hơn nửa năm, nó thực sự sử dụng đúng lúc. Nàng nghĩ, Lý Thiệu chắc chắn " hài lòng" với món quà bất ngờ . Nàng quyết định thêm chút lực, chuẩn cho Lý Thiệu một món quà lớn hơn nữa.