Yến Từ Quy - Chương 368: Thẻ bài
Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:06:22
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là một quan phụ mẫu, Đan Thận phán xử nhiều vụ án. ông thích nhất vẫn là những vụ tranh chấp lặt vặt, bà con láng giềng cãi cọ, lóc ồn ã, tuy ồn nhưng liên quan đến tính mạng. Dân thường dù mạnh miệng đến , công đường cũng lặng ba phần, một tiếng đập của kinh đường mộc, một cây gậy đe dọa, còn mấy ai cứng đầu. Đan Thận thích xử án mạng. Ai thích việc c.h.ế.t chóc chứ? Một mạng sống còn đang hô hấp, khác vô duyên vô cớ cướp , thật đáng thương, nhưng ngay cả kẻ tội ác tày trời, cũng nên dễ dàng tước đoạt mạng sống như . chuyện khó tránh khỏi, là quan phụ mẫu, chỉ thể hết sức phá án. Đan Thận tự nhận bản tài phán đoán, khám nghiệm tử thi trong nha môn cũng năng lực thực sự, bỏ công suy xét thì cũng thể tìm kết quả. Điều khiến bất lực nhất là những vụ án "mục nát" lâu ngày. Một nắm đất vàng, tìm manh mối thật quá khó khăn. Giống như vụ án , những xác c.h.ế.t trôi từ dòng sông, nam nữ , tất cả đều c.h.ế.t từ lâu, đến vẻ ngoài kinh khủng, chỉ riêng việc xác định phận họ cũng khiến phủ Thuận Thiên tốn bao nhiêu công sức.
"Có c.h.ế.t một tháng, ba tháng, thậm chí nửa năm ”. Đan Thận thở dài một : “Ta phục tên hung thủ thật, mấy cái xác đó mà cũng giữ đến giờ. Khoảng thời gian đó, Quốc công gia cũng , dẫn nha môn suốt ngày ở ngoại thành, tìm xem họ từ trôi đến, phận thế nào”.
Vừa , Đan Thận mở túi vải, bên trong là một chồng hồ sơ dày.
"Ngài xem , chỉ riêng lời khai của dân chúng ở các thôn quanh đó dày như thế ”. Đan Thận vỗ mạnh hai cái: “Chúng mới dần tìm , thương nhân từ nơi khác, thôn phụ”.
Từ Giản Đan Thận , cũng cầm lấy một hồ sơ lên xem kỹ. Phủ Thuận Thiên điều tra ba tên hung thủ, đều là những kẻ ăn , bình thường việc tử tế. Ban đầu, chúng cướp của một thương nhân ngoại tỉnh, cướp tiền bạc, trong lúc giằng co thì xảy án mạng, sợ quá nên giấu xác . Run rẩy sợ hãi hai tháng, thấy nha môn tìm đến, nhà thương nhân cũng ai đến tìm, chúng bắt đầu cả gan, giống , cướp của một thương nhân khác, tìm chỗ chôn xác. Mọi chuyện tưởng chừng như thần quỷ , nào ngờ cô vợ nhỏ của một trong ba tên phát hiện, sợ quá báo quan, kết quả g.i.ế.c c.h.ế.t. Tên hung thủ cũng chôn vợ nhỏ chung một chỗ, trong thôn hỏi thì chỉ "mụ đàn bà thối tha đó chạy theo gã đàn ông khác ", c.h.ử.i bới vài câu, cũng ai để tâm. Chỉ là ai ngờ, mùa xuân năm nay trở lạnh đột ngột, mưa mãi dứt. Chúng chôn chặt, xác nước cuốn trôi, trôi đến ngoại thành kinh thành.
Từ Giản xong hồ sơ, Đan Thận : "Ta cũng phủ Thuận Thiên vất vả thế nào mới điều tra phận, mất mấy tháng mới xong, thế mà bên Hình bộ mở miệng đòi. Đòi thì đòi, bằng chứng giao, phạm nhân cũng giao, cái gì cũng đưa, bọn họ chỉ cần sắp xếp kết án, và giao cho Đại Lý tự, trả về. Đại Lý tự lật lật là quan liêu, Hình bộ tìm chúng , đây? Ngài xem, lão Đan đúng là xui xẻo”.
Từ Giản mỉm , : "Cả năm đạt hạng ưu, Đan đại nhân cũng xui lắm chứ?".
"Nhờ phúc, nhờ phúc". Đan Thận chắp tay cảm tạ: “Đứng đước cái xui năm nay mà còn đạt hạng ưu, tất cả là nhờ Quốc công gia giúp đỡ”.
Đây lời khách sáo, mà là lời thật lòng.
Từ Giản : "Đan đại nhân chắc chắn vụ án vấn đề gì chứ?".
"Ba tên hung thủ còn tra tấn, mới mắng một nửa, bọn chúng chịu nổi, bắt đầu c.ắ.n ”. Đan Thận : “Hung thủ nhận tội, lời khai trùng khớp, phủ Thuận Thiên chúng quả thật gì hổ thẹn”.
Từ Giản gật đầu. Hắn từng việc với Đan Thận, năng lực của Đan đại nhân, cũng tin rằng ông qua loa cho xong chuyện.
"Vụ án …”. Từ Giản cân nhắc.
Thật và Lâm Vân Yên đều nhớ vụ án . Trước đây thời gian , hôn sự định, tiểu Quận chúa chuẩn gả, chỉ nhiều chuyện lặt vặt, cơ hội những vụ án trong nha môn. Từ Giản đây thường lên triều, nếu phủ Thuận Thiên, Hình bộ và Đại Lý tự vì một vụ án mà mấy ngày liền tranh luận ngớt trong Kim Loan điện, nhất định sẽ ấn tượng, nhưng thật Từ Giản nhớ chuyện . Cũng giống như nhiều sự kiện khác, những tình tiết diễn dường như trống rỗng trong ký ức.
"Trước khi đóng dấu xác nhận phá án?". Từ Giản hỏi: “Ta thấy, hồ sơ rõ ràng thế , Đan đại nhân vì tiếp tục điều tra, chi bằng chặn ở cửa Đại Lý tự, bắt bọn họ ký tên đóng dấu cho xong”.
Đan Thận nhạt: "Ta chỉ thiếu điều thắt cổ ở cửa Đại Lý tự nữa thôi".
"Vậy thì đào xới ba thước đất?". Ngón tay Từ Giản chỉ chỗ chôn xác trong hồ sơ: “Đào thêm nữa? Nếu thì hỏi Vạn Chỉ huy sứ xem thể mượn thêm ? Nha môn thủ kinh nghiệm trong việc đào xới đấy”.
Đan Thận dở dở .
"Đan đại nhân đừng nghĩ bừa”. Từ Giản nhấp một ngụm : “Vụ án xem Đại Lý tự chịu phê chuẩn , ai mà bọn họ cố chấp cái gì, phủ Thuận Thiên các ngài ít nhiều cho vẻ. Làm ngày nào thì gõ chuông ngày đó, ngài gõ vang trời lở đất, ít nhất cũng cho họ thấy thái độ ”.
Đan Thận khổ. Trải qua bao nhiêu năm, chút hình thức ông ?
"Thật là..”.. Đan Thận thở dài: “Giờ cũng chiều , đợi ngày mai . Không , thời gian còn nhiều, vẫn là hôm nay , đào cả đêm, tiếng chuông cũng đủ vang nhỉ?".
Từ Giản : "Nói vài lời với Vạn chỉ huy nữa”.
Đan Thận cáo từ.
Vạn Đường miễn cưỡng cho mượn , đợi khi Đan Thận đập bàn c.h.ử.i Hình bộ và Đại Lý tự một trận, bình thường cũng các nha môn khác gây khó dễ, trong lòng Vạn Chỉ huy sứ dâng lên một chút đồng cảm, coi như đồng ý.
Đan Thận dẫn trèo lên núi, trời bắt đầu tuyết. Trên núi dấu chân lộn xộn, càng nhiều càng loạn, xẻng đào xuống đất, đất cứng ngắc, đào khó khăn. Đến khi trời tối đen, chỉ còn thể dựa đuốc để chiếu sáng.
Đan Thận xoa hai bàn tay lạnh cóng, lớn tiếng dặn dò: "Mọi cẩn thận chút, mùa đông lửa cũng bén đấy, đừng đào chẳng bao nhiêu, đốt luôn cả núi”.
, bọn họ chính là đang khai hoang, ai mà mùa xuân sang năm sẽ mọc lên hoa gì. Một lát , bỗng nhiên, một tiểu của Nha môn thủ khẽ: "Đây là cái gì?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-368-the-bai.html.]
Mấy gần đó đều xúm , vật đang cầm.
"Hình như là cái thẻ bài?".
"Thẻ bài? Thẻ bài ?".
"Đưa đuốc gần chút, xem kỹ coi”.
Đan Thận thấy, vẫy tay với tiểu : "Lại đây, đây, đưa xem nào”.
Tiểu bước tới, dùng tay áo lau mạnh vật đó: "Toàn là bùn”.
Đan Thận hành động thì nhíu mày: "Đừng lau nữa, đưa xem”.
Tiểu lời, đưa đồ cho Đan Thận. Đan Thận nhận lấy, đuốc ở gần đó nên cúi đầu . Dơ bẩn, cũ kỹ, lau nhiều bùn đất, vẫn còn một vài chỗ lau sạch , nhưng cũng ảnh hưởng đến việc nhận nó. Ngay đó, sắc mặt Đan Thận chợt trở nên khó coi. Đó quả thật là một thẻ bài, hơn nữa là thẻ bài của Đông cung. Một nghẹn nơi cổ họng, Đan Thận lật thẻ bài , trừng lớn mắt dòng chữ phía .
Canh Bảo Nguyên. Canh Bảo Nguyên là ai? Thẻ bài của tại ở đây?
Đan Thận vội hỏi tiểu : "Đào ở chỗ nào ?".
Tiểu dẫn tới. Nơi đó đào chỗ nông chỗ sâu, lộn xộn hết cả. Đan Thận xuống xem kỹ, khóe miệng giật nhẹ. Nha môn thủ thật sự giỏi đào xới đấy. Đào đồ , mặt đất cũng nát bét, ngoài việc thẻ bài đào lên từ chỗ , thật sự thể đưa phán đoán nào khác. Đan Thận ngẩng đầu tiểu .
Tiểu chừng hai mươi tuổi, trẻ trung vô cùng, giọng căng thẳng phấn khích: "Đại nhân, cái dùng ? Tay của tiểu nhân xẻng rách hết cả, ngài giúp tiểu nhân vài lời mặt Chỉ huy sứ nhé?".
Đan Thận: ...
Nói gì đây? Một kẻ non trẻ mới đến, còn hiểu quy tắc, Đan Thận ngay cả trách vài câu cũng nổi. Hắn chỉ thể hít sâu một , hỏi mấy bên cạnh: "Đông cung ai tên là Canh Bảo Nguyên ?".
Hầu như tất cả đều lắc đầu. Chỉ một vị Thông phán tiến lên, ghé tai Đan Thận : "Nhà ở sát vách ngõ nhà tiểu nhân, là một thị vệ, đầu năm nay thấy bóng dáng nữa. Nghe là kẻ ham mê cờ bạc, nợ nần chồng chất, bỏ cha già chạy mất, ai . Cha bao lâu cũng bỏ trốn, chắc sợ đòi nợ. Thẻ bài của chôn ở đây, đại nhân, chẳng lẽ chạy thoát chủ nợ c.h.é.m c.h.ế.t ? Chậc. Người Đông cung mà bọn đòi nợ cũng dám chém, chủ nợ nào mà ngông cuồng thế nhỉ?".
Đan Thận nghẹn một . Xui xẻo là như thế nào? Là như ông đó. Làm cho vẻ, gõ cái chuông cho tiếng, nghĩ dù Đại Lý tự chịu, ít nhất phủ Thuận Thiên phá án cũng thể chê . Nào ngờ đào đào , đào một thứ xui xẻo thế . Ngẩng đầu bầu trời tối đen, Đan Thận day day thái dương. Sáng mai lên triều, nếu Thái tử Điện hạ hỏi tiến triển vụ án, thế nào?
"Điện hạ, thị vệ của ngài vì nợ nần c.h.é.m c.h.ế.t”. Lời rốt cuộc ?
"Đào. Đào tiếp. Thẻ bài ở đây, ?".
Đan Thận dặn dò vài câu, cũng ở núi nữa, vội vàng xuống núi về thành. Đêm nay chắc ngủ . Hắn thức, Hình bộ và Đại Lý tự cũng cùng thức.
Hắn thẩm vấn ba tên khốn suốt đêm, dù gì cũng chôn xác ở cùng một nơi, chẳng lẽ chúng gì cả?
Đêm khuya, Hình bộ vẫn sáng đèn.
Đan Thận sải bước , chờ gọi Đại Lý tự khanh, Thiếu khanh, Hình bộ Thượng thư, Thị lang đến đầy đủ, đập cái thẻ bài xuống bàn.
"Mọi xem . Cùng xem".
Gõ chuông thôi, cái chuông hòa thượng niệm kinh sáu mươi năm thì thật sự gõ nổi.