Yến Từ Quy - Chương 367: Là một nhân tài

Cập nhật lúc: 2025-11-11 17:06:21
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bãi triều.

Lý Thiệu dậy khỏi tiểu ngự tọa, theo Thánh thượng bước khỏi Kim Loan điện. Gió lạnh thổi tới, khiến khỏi xoa xoa đôi tay.

Thánh thượng thấy , : "Mấy ngày mới ốm dậy, con chú ý, giữ gìn sức khỏe”.

Lý Thiệu vội đáp: "Nhi thần tạ ơn phụ hoàng quan tâm”.

"Chút nữa qua Lễ bộ ”. Thánh thượng xong, sang Uông Cẩu Tử: “Chăm sóc thật cho Thái tử”.

Uông Cẩu Tử kính cẩn đáp: "Tiểu nhân nhất định sẽ chăm sóc chu đáo”.

Nói xong, Thánh thượng bước nhanh về Ngự thư phòng. Lý Thiệu theo bóng khuất dần, từ từ thở , trắng.

Uông Cẩu Tử đảo mắt, đến gần Lý Thiệu, hạ giọng : "Điện hạ, nô tài đầu đến gần Kim Loan điện thế , đầu các đại thần nghị chính”.

Lý Thiệu liếc . Có lẽ vì trong giọng của Uông Cẩu Tử chút hưng phấn, khiến Lý Thiệu cũng tò mò: "Có cảm tưởng gì ?".

Uông Cẩu Tử gãi mũi: “Nô tài thấy theo hầu Điện hạ chắc chắn tiền đồ lớn”.

Lý Thiệu nhướng mày. Nghe thì như một câu thừa. Theo hầu Thái tử đường đường chính chính, tất nhiên là hơn ở trong Vĩnh Tế cung tiểu thái giám nhiều. Chỉ là, Lý Thiệu bỗng dưng hỏi một câu: "Chưa chắc , ngươi mấy năm nay Đông cung bao nhiêu ?".

Uông Cẩu Tử thì ngẩn , lắc đầu, đó gật đầu: "Cụ thể thì rõ, nhưng nô tài thể đến đây , chắc là ”.

Lý Thiệu khẩy.

Uông Cẩu Tử : "Chắc là họ tròn phận sự, chăm sóc cho Điện hạ. Nô tài nhất định sẽ , chắc thể giữ chỗ”.

Lý Thiệu phủ nhận cũng khẳng định.

Uông Cẩu Tử tiếp tục bày tỏ lòng trung thành: "Vừa nãy lúc lên triều, nô tài chờ bên ngoài đại điện, ngẩng đầu thấy Thánh thượng và Điện hạ cao. Điện hạ ban bố lệnh, thực sự uy nghiêm, nô tài nên, nhưng vẫn thể rời mắt”.

Lý Thiệu ngờ thế, chợt sửng sốt, hỏi: "Ta ban lệnh?".

" ”. Uông Cẩu Tử gật đầu: “Mấy vị đại thần mãi thống nhất, cuối cùng vẫn là Điện hạ quyết định. Lúc đó nô tài mà tim đập thình thịch. Điện hạ đúng, Thánh thượng lúc đó cũng tán thưởng Điện hạ”.

Lý Thiệu vuốt cằm. Phụ hoàng quả thật đồng tình với lời , mà cũng vì thể hiện phụ hoàng nên mới yêu cầu phủ Thuận Thiên và Tam Ti kết thúc vụ án năm mới. Đương nhiên, đó cũng chỉ là lời trong lúc nóng vội, lúc chỉ là phụ hoàng hài lòng, giờ Uông Cẩu Tử nhắc ... Thật sự sảng khoái. Từ lúc lên ghế Thái tử, đây là đầu tiên Lý Thiệu cảm thấy thú vị khi tham dự buổi thượng triều. Hắn chỉ im ở đó, càng các ngự sử chỉ trích, mà trái , bày tỏ quan điểm của , phụ hoàng đồng ý, cũng khiến các quan thần theo lệnh của . Thực sự là một cảm giác đặc biệt.

Uông Cẩu Tử quan sát sắc mặt , : "Nô tài mấy lời dày mặt, hôm nay chứng kiến, nô tài mới hiểu vì ai cũng quan lớn. Bắt khác lời thật sự thú vị. Quan lớn quản quan nhỏ, mà Điện hạ quản quan lớn, nô tài thì chỉ mong như Tào công công”.

Lý Thiệu bật ha hả. Uông Cẩu Tử tuổi trẻ, năng thật thà, mà Lý Thiệu thích sự thật thà . Nghe Uông Cẩu Tử , cũng nhịn mà nghĩ, cảm giác khiến các quan viên lời quả thật tồi. Nhất là Đan Thận. Trước đây bắt một hòa thượng mà đẩy đến đầu , khiến khiêng phủ Thuận Thiên trong tình trạng chỉnh tề, thật xui xẻo vô cùng. Giờ thì , để Đan Thận thử xem cảm giác nhọc nhằn vất vả .

"Đi”. Lý Thiệu tâm trạng khá hơn hẳn: “Theo Lễ bộ, để ngươi xem quan lớn quản quan nhỏ thế nào”.

Uông Cẩu Tử lời, hào hứng theo .

Bên , Đan Thận trở về phủ Thuận Thiên, mặt mày ủ dột trong nha môn. Vụ án lớn rối ren, tập hồ sơ chất chồng, ông liếc một cái, nhẫn nại lấy tập hồ sơ liên quan , bắt đầu xem từ đầu đến cuối một cách cẩn thận. Xem xem ba , đến mức gần như thuộc lòng, mà Đan Thận vẫn tìm bất kỳ điều gì bất thường.

"Tha cho mắt ”. Đan Thận khẩy, quẳng tập hồ sơ lên bàn: “Thời gian, địa điểm, nhân chứng, vật chứng, tình tiết đều , còn phủ Thuận Thiên điều tra gì nữa? Đại Lý tự như thì dễ , Hình bộ lúc đầu thì tranh công, giờ xong tìm . Nghi phạm bọn họ mang hết, giờ đến hỏi phủ Thuận Thiên ? Ta điều tra kiểu gì? Chẳng lẽ là tự bịa ?".

Sư gia giọng điệu của ông , rằng Đan đại nhân đang tích đầy lửa giận. Cũng khó trách. Nói là quan cùng triều, nhưng dù chức vị khác , trách nhiệm cũng khác, phủ Thuận Thiên cặm cụi trồng cây đào, bỗng nhiên hái quả, đó hái quả tìm đến trách rằng quả thơm ngọt... Đan đại nhân cầm cái xẻng phang mặt , là nhẫn nhịn lắm . Nghĩ thì nghĩ , nhưng sư gia thể cùng than thở với Đan Thận. Họ tất nhiên là đồng lòng, nhưng cứ nổi giận mãi thì cũng chẳng giải quyết gì.

"Hay là chúng sửa hồ sơ, chi tiết hơn chút?". Sư gia đề nghị.

Khóe miệng Đan Thận giật giật: "Chi tiết thế nào? Rõ ràng như còn đủ ? Chẳng lẽ tô vẽ thêm, biến thành một kịch bản chia thành ba hồi ? Hay là ngươi thành thoại bản, mượn thanh mộc của , ' chuyện thế nào, xin đợi phân giải ’?".

Sư gia: ...

Thật sự cần thế .

Phủ thừa Trương Viên đúng lúc ngang qua, chỉ mấy câu cuối, theo bản năng thò đầu hỏi: "Chuyện gì ? Phân giải cái gì?".

Đan Thận lạnh lùng một tiếng: "Muốn hả? Để Hình bộ với Đại Lý tự kể cho ngươi ”.

Trương Viên khổ. Giận thì giận, buồn thì buồn, cuối cùng vẫn với , cùng bàn bạc, hy vọng thể giải quyết vụ án năm mới. Vì thế, Đan Thận dẫn , chạy chạy giữa Hình bộ và Đại Lý tự liên tục mấy ngày. Trương Viên cũng rảnh rỗi, theo mệnh lệnh của Đan đại nhân, với tinh thần " ai nghỉ ngơi thoải mái", chỉ điều của phủ Thuận Thiên, còn yêu cầu Hình bộ điều giúp đỡ, và Đại Lý tự cũng cử giám sát, cùng đến mấy nơi liên quan đến vụ án ở ngoại thành.

Trời lạnh cắt da, gió bấc thổi ù ù.

Vụ án kéo dài cả nửa năm, khó mà tìm manh mối mới, đó, lời khai của dân cứ lặp lặp , thì nhớ, thì bắt đầu đến lẫn lộn. Bốn, năm ngày trôi qua, nhưng chẳng chút tiến triển nào.

Trên buổi thượng triều, lẽ vì mệt mỏi, hoặc lẽ là chán nản, ai còn đùn đẩy nữa, tất cả đều im lặng Thái tử đốc thúc, nhanh chóng giải quyết.

Trời bắt đầu tuyết.

Từ Giản ôm lò sưởi tay, giường La Hán đ.á.n.h cờ cùng Lâm Vân Yên. Mấy ngày nay, rời lò sưởi, đặt nó chân, nhờ ấm mà chân lạnh. Nhạc đại phu thật lòng, lạnh thêm nữa nên cứ dưỡng từ từ như . Từ Giản Lâm Vân Yên và mẫu lo lắng, nên cũng phối hợp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-367-la-mot-nhan-tai.html.]

Một ván cờ đ.á.n.h hơn nửa canh giờ, thế cờ vẫn ngang ngửa.

Lâm Vân Yên đặt một quân xuống, nhẹ nhàng : "Mấy ngày nay Lý Thiệu hình như ngoan ngoãn”.

Từ Giản mỉm : " là ngoan ngoãn, tên Uông Cẩu Tử đó đúng là nhân tài”.

Hắn tuy lên triều, nhưng những chuyện lớn nhỏ trong triều, nhất là những chuyện liên quan đến Lý Thiệu, vẫn nắm rõ trong lòng. Kể từ ngày rời phủ Quốc công, ghé qua Vĩnh Tế cung, Lý Thiệu bỗng trở nên yên lặng hẳn, mỗi ngày đều lên triều, học việc, để xảy bất kỳ sai sót nào. Trong chốc lát, sự an phận khiến tất cả những " chuyện" đều bất ngờ.

Từ Giản hiểu rõ Lý Thiệu. Lý Thiệu từng ngoan ngoãn, những ngày đầu đến Lễ bộ học việc, cũng quy củ như , tuy học hỏi bao nhiêu, nhưng ít cũng mắc . Lý Thiệu của những ngày đầu đó, và Lý Thiệu mấy ngày gần đây, thực giống . Lúc là tâm trạng bồn chồn, miễn cưỡng kiềm chế, thực lòng vẫn hoang dã, còn bây giờ là bớt những suy nghĩ lộn xộn, tâm tư thu nhiều. Lý Thiệu vì thế mà đổi, thì chắc chắn là . Theo lời Từ Giản, Lý Thiệu quá nhiều "một hồi" . Nếu như , Thánh thượng nghĩ tới việc mạnh tay với , bộ dáng lời của cho mềm lòng. Đương nhiên, Từ Giản chính là "nạn nhân" lớn nhất. Trước đây Từ Giản cũng từng Lý Thiệu kéo theo, nghĩ rằng chỉ dạy hư, tìm cách để sửa , cuối cùng mới hiểu thể. Con của Lý Thiệu, chỉ đổi vài bên cạnh là thể kéo về con đường chính. Phải kéo từ vị trí Thái tử xuống, trừ khử kẻ , nếu Từ Giản và Lâm Vân Yên thể yên tâm mà sống . Vì , Từ Giản mới , Uông Cẩu Tử là một nhân tài. Ít nhất cách "dỗ" Lý Thiệu, khiến Lý Thiệu trong thời gian ngắn vẻ như một vị Thái tử cải tà quy chính.

"Có vẻ, sợ Lý Thiệu phế hơn chúng ”. Lâm Vân Yên .

Từ Giản cụp mắt, xoay xoay quân cờ trong tay: "Hắn cần Lý Thiệu Thái tử hơn chúng ”.

Trước , họ coi Lý Thiệu là con cờ, cũng dùng Lý Thiệu mồi nhử, Lý Thiệu điên lên thì Thánh thượng cũng nỡ tay, và cũng thể dựa để dẫn dắt kẻ mặt. kẻ như , coi Lý Thiệu như một con dao, dùng Lý Thiệu để trừ khử những đối lập , khống chế triều chính, giống như chim sẻ rình rập. Nếu Lý Thiệu còn là Thái tử, thì còn d.a.o gì nữa? Nhất là, nay khác xưa.

"Chu Xướng c.h.ế.t , Vương Lục Niên cũng c.h.ế.t, cộng thêm Đạo Hành, Vương Kỳ”. Từ Giản : “Dù nhiều tay sai hơn nữa, cũng chịu nổi việc cứ c.h.ế.t hết đến khác, nếu mất Lý Thiệu, việc của càng khó thực hiện hơn”.

Lâm Vân Yên : "Thánh thượng vất vả lắm mới nảy ý định , nếu Lý Thiệu ngoan ngoãn, khi sẽ đổi”.

Lòng khó đoán. Thánh ý càng khó lường. Thánh thượng quá thiên vị Thái tử.

"Thánh thượng điều Uông Cẩu Tử từ Vĩnh Tế cung đến để khiến Lý Thiệu phạm sai lầm, chỉ là ngờ hiện tại, Uông Cẩu Tử tìm cách để bảo vệ Lý Thiệu, để bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn”. Lâm Vân Yên : “Còn mười ngày nữa là đến ngày phong ấn, cho dù gài bẫy , cũng khó tay”.

Quá gần , quá gần với ngày Lạp Bát. Một ngoài ý còn thể qua mặt Thánh thượng, nhưng nếu thêm nữa, e là khó mà chu .

Từ Giản nhấp một ngụm : “Ai ..”.

Buổi chiều, tuyết ngừng rơi.

Phủ Thuận Thiên vẫn âm u mây mù.

Đan Thận tựa ghế thái sư, xoa cái trán đau nhức. Có một khoảnh khắc, ông mặc kệ tất cả, để sư gia một quyển thoại bản nộp cho Hình bộ cho xong, may mà ông vẫn còn giữ chút lý trí. Bên ngoài vang lên tiếng bước chân, vội vã cũng chậm rãi, trái ngược hẳn với khí căng thẳng trong nha môn dạo gần đây.

Đan Thận mở mắt, hỏi: “Ai đến ?”.

Sư gia dậy, mở cửa một cái, đầu : “Là tín bên cạnh Phụ Quốc công”.

Đan Thận ngẩn , cũng dậy, chỉ thấy Huyền Túc mang theo hai hộp đồ ăn hành lang, vội vã mời trong chuyện. So với Huyền Túc, Đan Thận quen thuộc với Tham Thần hơn. Trước đây khi Phụ Quốc công trấn giữ nha môn bọn họ, thường là Tham Thần theo bên cạnh.

“Tham Thần tiểu ca thương thế nào ?”. Ông hỏi.

Huyền Túc đáp: “Chỉ là vết thương ngoài da, gần như khỏi , gia nhà cũng rảnh rỗi, nên để nghỉ ngơi thêm chút nữa”.

“Dưỡng thêm cũng ”. Đan Thận , ánh mắt rơi xuống hai hộp đồ ăn: “Đây là…”

Huyền Túc đưa đồ cho sư gia, : “Gia sai mang đến cho các vị đại nhân. Năm nay phủ Thuận Thiên chiếu cố, đáng lý khi phong ấn xong nên mở một bàn tiệc, mời các đại nhân đến uống rượu, nhưng gia hiện giờ tiện ngoài, thể tổ chức tiệc . Nghĩ đến gần đây nha môn bận rộn, Đan đại nhân bận đến mức thời gian ăn một bữa cơm nóng, nên chuẩn chút bánh điểm tâm gửi đến, để ngài lót cho đỡ mệt”.

Đan Thận hộp đồ ăn, vui vẻ : “Ngọt ?”

Huyền Túc nghiêm túc đáp: “Tiểu nhân thấy cũng bình thường, quá ngọt”.

Đan Thận ha hả. Ngọt cũng , pha bình là xong. Phải , Phụ Quốc công đúng là điều. Nói đến chiếu cố, năm nay đáng gọi là “chiếu cố” nhất chính là nhanh chóng lo xong thủ tục hòa ly của Lưu Tĩnh và Từ phu nhân, từ lúc cửa đến lúc về, nhanh đến mức tưởng. cũng , cả năm nay Đan Thận cũng ít hưởng lợi từ Phụ Quốc công. Không xa, tình hình rối ren ở ngõ Trần Mễ, nếu nhờ Phụ Quốc công lo liệu mặt Thánh thượng, phủ Thuận Thiên và nha môn thủ khi khó mà kết án. Chút “nhang đèn” , từ đầu năm phù hộ đến cuối năm, loại “Bồ Tát” như , tìm nữa chứ?

Đồ đưa đến, Huyền Túc cáo từ rời .

Đan Thận vuốt râu. Lần Phụ Quốc công từng gì nhỉ? “Không khách sáo”. “Khi nào cần Đan đại nhân giúp, sẽ thẳng”. Vậy thì cũng đừng khách sáo nữa, sang chuyện với Phụ Quốc công một chút ? Đan Thận động lòng, hỏi: “Quốc công gia hồi phục thế nào ? Ta vốn nên đến thăm, nhưng vẫn dịp”.

Huyền Túc đáp: “Gia đang tĩnh dưỡng, đại phu cho tùy tiện , chỉ thể ở trong phòng sách, đ.á.n.h cờ”.

Nghe thấy thật rảnh rỗi. Rảnh đến mức Đan Thận còn thấy ghen tị.

Chiều tối, khi Từ Giản và Lâm Vân Yên dọn bàn cờ, đến báo: Phủ doãn Thuận Thiên đến .

Từ Giản đến tiền sảnh, đợi bao lâu, thấy Đan Thận mang theo một bọc lớn theo Từ Bách .

“Đan đại nhân”. Từ Giản chỉ bọc vải: “Tránh nạn ?”.

Đan Thận khẩy: “Quốc công gia thật tinh mắt”.

Từ Giản cũng bật , gật đầu : “Trong Kim Loan điện tiện mắng , phủ Thuận Thiên đủ cho ngài trút giận ?”.

“Nếu chỉ mắng thôi mà thể khiến Đại Lý tự ‘nương tay’, c.h.ử.i họ xối xả ”. Đan Thận thở dài: “Vụ án , cũng chẳng hiểu rốt cuộc bọn họ giày vò cái gì nữa”.

 

Loading...