Yến Từ Quy - Chương 363: Từ Giản cũng không nói gì
Cập nhật lúc: 2025-11-11 16:57:58
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quách công công cúi đầu bên cạnh giường, câu hỏi bất ngờ của Lý Thiệu cho bối rối. Chỉ vẻ mặt của Thái tử, Quách công công đoán cảm xúc của , dường như chỉ là hỏi chơi, nhưng nếu thực sự trả lời qua loa thì Quách công công nghĩ, chắc chắn sẽ gây rắc rối. Mà ông gây rắc rối. Hôm qua mới xảy chuyện ở trường săn, Điện hạ vẫn còn bệnh, Phùng công công bắt , thời điểm , nếu Đông cung động tĩnh gì... Điện hạ là con ruột của Thánh thượng, mà Quách công công thì con ruột của Tào công công. Tào công công chọn ông đến Đông cung việc, nếu ông hỏng việc, thì chỉ thể quét lá trong Ngự Hoa viên thôi.
"Điện hạ”. Quách công công hỏi: “Phùng công công phạm gì ?".
Lý Thiệu liếc ông vài .
Quách công công cứng đầu tiếp tục : "Tào công công đích đến bắt , lẽ chuyện nhỏ nhỉ..”..
Lý Thiệu hừ một tiếng: "Cùng một phe với Vương Lục Niên".
"Ôi trời". Quách công công tái mặt trong chốc lát, cảm thấy hoảng sợ. Ông chỉ Phùng công công chia rẽ mâu thuẫn, đối phương thế lực lớn như . Một như âm thầm ở bên cạnh Điện hạ... May mà ông tố cáo với Tào công công, nếu thì đúng là tiêu đời.
"Bắt lắm". Quách công công : “Loại tâm địa đen tối như thế, nên để Tào công công xử lý, dù cho ai tố cáo cũng đều tố cáo".
Lý Thiệu chỉ rõ tình hình, ý tính sổ với tố cáo, nãy cũng chỉ thuận miệng vạch trần Phùng công công, lúc thấy Quách công công thực sự ngạc nhiên hoảng sợ, bèn giảm bớt sự nghi ngờ với ông ba phần. Nói nhỉ, dù là ai thì liên quan đến Vương Lục Niên cũng thể để . Đã chịu thiệt ở ngõ Trần Mễ một , Lý Thiệu bực bội với mấy tên như Đạo Hành, Lý Mịch gì đó. Phùng công công là Phùng công công, Quách công công vẫn là Quách công công, Lý Thiệu thể nào tâm sự với ông .
"Trong cung kẻ trộn , chỉ sợ còn thứ hai, ngươi là tổng quản Đông cung, nhất nên kiểm tra trong cung, kẻo còn đồng bọn". Lý Thiệu .
Quách công công lập tức đồng ý.
Lý Thiệu đổi giọng, tiếp: " như , bên cạnh thiếu một ”.
Quách công công vội : "Trong cung còn ai hợp mắt Điện hạ ?".
"Không ”. Lý Thiệu thẳng: “Nếu thì Phùng công công đầu, vẫn chọn vài phù hợp mới ”.
Quách công công nghĩ một lát, : “Nô tài sẽ báo với Tào công công”.
Chuyện thể vượt mặt Tào công công, Lý Thiệu cũng hiểu, so đo thêm với Quách công công, chỉ : "Ngươi xem, nên thăm Từ Giản ?".
Quách công công: ...
Nói thật, điều đó thật sự nên . Nếu để Quách công công , chỉ là phủ Phụ Quốc công, ngay cả Ngự Lâm cũng đến thăm, dù Điện hạ tự , nhưng giao cho ông một chuyến, mang chút rượu chè tiền bạc, cũng là một cách biểu hiện. Quách công công thật sự sợ Lý Thiệu, đừng để chuyện biến thành chuyện dở, khiến kịp phản ứng.
"Điện hạ đúng”. Ông đầu tiên đồng ý, đó : “ chờ Điện hạ hồi phục , Điện hạ mang bệnh thăm, Quốc công gia sẽ lo lắng, Thánh thượng cũng yên tâm”.
Lý Thiệu bĩu môi. Từ Giản sẽ lo lắng ư?
"Thôi, ngươi lui , nghỉ một lát”.
Nghe , Quách công công cúi chào rời , đến hành lang bên ngoài, vẫn cho canh giữ, bản thì vội vã đến Ngự thư phòng. Đã đến nước , ít nhất cũng để Tào công công thấy rằng ông dù chỗ sai, nhưng vẫn trung thành, dám giấu giếm điều gì. Ông đến cửa Ngự thư phòng, cảm thấy bầu khí gì đó đúng. Từ thị vệ cho đến nội thị đều căng thẳng, như một cơn giông tố sắp đến.
Tào công công gặp ông: "Điện hạ dặn gì ?".
Quách công công quan sát sắc mặt, : "Phùng công công bắt , Điện hạ bổ sung thêm ở Đông cung. Điện hạ còn nhắc đến việc thăm Phụ Quốc công”.
Tào công công nhướng mày: "Điện hạ thực sự ?".
Quách công công gật đầu. Ra hiệu ông đợi xong, Tào công công bước trong, chuyện với Thánh thượng một hồi.
Thánh thượng xoa thái dương, cầm chén lên uống một ngụm. Đêm qua lo lắng gần như ngủ , hôm nay nhiều chuyện lớn đè nặng trong lòng, mệt mỏi quá mức, thể chuẩn đặc. Dù ngon đến mấy cũng chịu nổi cách đối xử như , miệng nặng nề đến đắng, dư vị cũng chẳng gì ngọt ngào.
"Bổ sung cũng , để nó tự soạn danh sách, xem xét chọn. Nó thăm Từ Giản thì cứ , ngươi lát nữa đến gặp Lâm Dư, để ông báo cho Từ Giản. Ngươi bảo với Quách công công, trẫm chiều nay gặp Lâm Dư và Tam Cố, mặt ngự tiền mây đen mịt mờ, để Thiệu nhi suy nghĩ kỹ”.
Tào công công lén Thánh thượng, trong lòng thở dài một tiếng. Chuyện Thánh thượng quyết định, ai thể lay chuyển nổi. Chọn , còn là chọn hiểu chuyện nữa, mà là chọn kẻ ý đồ. Báo cho Phụ Quốc công, để ngài tiết lộ những điều đầu đuôi, khiến Điện hạ suy nghĩ, mà đoán mà quyết định. Để Điện hạ chìm trong suy tư mơ hồ, cuối cùng sẽ hướng đến một kết luận " lý do chính đáng" để phế Thái tử.
Mọi thứ sắp đặt, con đường là Điện hạ, nhưng đau lòng nhất ai khác ngoài Thánh thượng, nắm tay dẫn Điện hạ . Chỉ thể hy vọng rằng, đau dài bằng đau ngắn. Điện hạ trui rèn , thể nhanh chóng trưởng thành, mới phụ lòng Thánh thượng hết lòng lo nghĩ.
Tào công công nhận lệnh, lui ngoài dặn dò Quách công công. Hai điều đầu, Quách công công thật sự điều gì kỳ lạ, nhưng điều cuối cùng khiến ông lập tức hiểu tại "giông tố sắp đến".
"Tào công công”. Quách công công l.i.ế.m môi khô khốc: “Chuyện ... việc gặp nguy ở trường săn, cũng là ý của Điện hạ…”.
Nói xong, nhớ đến Phùng công công, ông hạ giọng hỏi cẩn thận: "Thật sự là cùng phe với Vương Lục Niên ?".
"Nếu thì ?". Tào công công nhạt: “Nếu thì thể khiến Thánh thượng tức giận như ?".
Quách công công gượng: " cũng là do Điện hạ...”.
"Không ”. Tào công công ngắt lời Quách công công: “Thánh thượng tức giận vì điều đó”.
Quách công công thêm gì, cúi đầu về Đông cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-363-tu-gian-cung-khong-noi-gi.html.]
Lý Thiệu ngủ yên giấc, còn cảm thấy đau đầu, trong đầu như dây thần kinh đang giật liên tục, giật đến mức khiến nhíu mày.
Nghe Quách công công xong, Lý Thiệu liếc ông : "Ngươi hành động cũng nhanh đấy”.
Đây là khen ngợi ? Rõ ràng . Quách công công như thấy lời mỉa mai của Lý Thiệu: "Trước khi chọn mới, vẫn cần theo hầu Điện hạ”.
"Tùy thôi, ngày mai sẽ gặp Từ Giản”. Lý Thiệu xong, hỏi: "Phụ hoàng triệu Thành Ý Bá và Tam Cố gì? Bàn cách bẻ gãy miệng Phùng công công ?".
Quách công công c.ắ.n răng : "Đối phương nhiều tính toán Điện hạ, đây chính là thách thức Thánh thượng, Thánh thượng chắc chắn thể khoanh tay ”.
Lý Thiệu hỏi thêm nữa. Đêm xuống, gió tuyết nổi lên. Quách công công dám ngủ say, gần như cứ cách hai canh giờ dậy kiểm tra tình trạng của Lý Thiệu, sợ lên cơn sốt. May mắn , đêm đó cũng yên , xảy chuyện gì. Lý Thiệu nghỉ ngơi một ngày, thì triều đình.
Thánh thượng chỉ hỏi thăm sức khỏe của , thêm điều gì khác. Lý Thiệu bước Kim Loan điện, lên tiểu ngự tọa. Hôm qua dù mặt nhưng Cát Ngự sử đến Đông cung mắng một hồi, Lý Thiệu tự nghĩ chịu một trận, hôm nay thể yên , ai ngờ sáng nay còn tệ hơn.
Có hôm qua Cát Ngự sử giành , cơ hội thể hiện, ngửi thấy chút mùi từ việc Tam Cố Ngự thư phòng, bèn bắt đầu "bàn việc theo sự kiện".
Không mắng dữ như Cát Ngự sử, nhưng đông , hết hát đến lên sân khấu, hết đến khác trách mắng khiến mặt Lý Thiệu trắng bệch. Lý Thiệu như đống lửa. Hắn đầu tiên rằng, tiểu ngự tọa cũng khó chịu như . Hắn sang phụ hoàng bên cạnh, sắc mặt phụ hoàng nghiêm nghị, tâm trạng tệ, nhưng ý định ngắt lời. Lý Thiệu mắng gần một canh giờ.
Lâm Dư trong hàng ngũ, ánh mắt di chuyển qua giữa Thánh thượng và Thái tử, thu . Những triều đều là củi, Từ Giản chính là thùng dầu, đợi lúc đổ lên đống củi, châm lửa... Chuyện Thánh thượng giao cho Từ Giản , thật sự dễ dàng. Nói cũng , việc Từ Giản vốn dĩ cũng đầy gian nan nguy hiểm.
Cuối cùng cũng đến lúc hạ triều, Lý Thiệu mặt mày nặng trịch đến phủ Phụ Quốc công, đến lúc xuống xe ngựa, sắc mặt vẫn khó coi.
Từ Giản ở phòng khách. Lâm Vân Yên dẫn , Lý Thiệu liếc mắt thấy Từ Giản đang giường.
"Không dậy ?". Lý Thiệu hỏi.
"Quả thật dậy nổi”. Từ Giản thẳng dậy, hành lễ : “Mong Điện hạ thứ tội”.
Lý Thiệu tặc lưỡi. Hắn nhiều bất mãn với Từ Giản, nhưng tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt thì thật là vô vị: "Ngươi cứ ”.
Lâm Vân Yên chuẩn , hỏi: "Điện hạ thì ? Nghe Điện hạ về cung thì sốt, lúc đó nghĩ, chẳng lẽ là điều kiện trường săn đủ, thái y vội quá nên phát hiện Điện hạ thực sự thương ư? Nếu thì đang yên sốt chứ?”.
Lý Thiệu: ...
Chuyện thật là buồn . Hắn vẫn còn khách khí, nhưng Ninh An bắt đầu gây khó dễ cho .
"Nếu như ngươi thì thể bệnh ?". Lý Thiệu hỏi nàng.
Lâm Vân Yên mím môi: "Ngài là Thái tử, việc đều lấy ngài trọng, tuyệt đối thể để ai tổn thương ngài. Sợ nhất là thần tử bảo vệ ngài, xảy chuyện còn che giấu hộ ngài”.
Lý Thiệu còn kịp đáp , thấy Lâm Vân Yên đưa tay lên chạm chân thương của Từ Giản.
"Vết thương cũ của Quốc công gia khỏi, chịu lạnh”.
Nói đến mức , còn chút quanh co mà rõ ràng là đang thẳng thắn. Sắc mặt Lý Thiệu lúc xanh lúc trắng: "Hôm nay ngươi nóng tính thật, Từ Giản còn gì…”.
"Chàng thể gì chứ?". Lâm Vân Yên : “Ngay cả lúc thương , hỏi hỏi mới hỏi đầu đuôi. Nếu , còn thật nghĩ là thương khi đ.á.n.h Tây Lương đấy. Điện hạ, cứu khó, chiến trường biến hóa khôn lường, ai mũi tên từ b.ắ.n tới, gấu ngựa là loài thú, nếu Ngự Lâm đông , cũng bắt nó. Quốc công gia cứu Điện hạ, một hai , dù là hai mươi , ba mươi , đều là việc lên , nhưng con lúc bất lực, nhỡ ? Nhỡ xảy chuyện, cứu Điện hạ? Điện hạ thương, Điện hạ mất mát tính, những bên cạnh Điện hạ đều bỏ mạng vì Điện hạ. Ta đến Từ Ninh cung lóc cầu xin Thái hậu, cầu xin Thánh thượng đừng bắt thủ tiết”.
Nói đến đây, đôi mắt Lâm Vân Yên đỏ hoe, nước mắt đọng nơi khóe mắt, hàng mi dài run rẩy như sắp rơi xuống ngay lập tức. Từ Giản dường như cũng nhiều điều , nhưng thể , chỉ thể nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Vân Yên, siết lấy ngón tay nàng để an ủi.
Lý Thiệu nàng một tràng như khiến cho lời nào. Không là giận, cũng là hờn, chỉ là bối rối. Biết rõ Ninh An ngoan hiền như trong mắt phụ hoàng và Thái hậu, rõ Ninh An và Từ Giản là một phe, những lời Ninh An chẳng là do Từ Giản chỉ dẫn, nhưng thế Lý Thiệu vẫn cảm thấy trăm mối ngổn ngang. Có lẽ vì vẻ mặt sắp của Ninh An chăng? Hèn gì thể khiến Thái hậu cưng như bảo bối, đúng là thủ đoạn. Cũng giống như tấu chương Từ Giản cho phụ hoàng, cùng một chiêu cả. Lý Thiệu thấy rõ ràng, nhưng phản bác . Hắn giỏi tranh luận với phụ nữ, tất nhiên, dù Từ Giản gì, Lý Thiệu cũng thể chiếm thế thượng phong, thái độ của Từ Giản chỉ khiến tức c.h.ế.t mà thôi.
"Có vẻ như”. Lý Thiệu dậy: “Ta đến đây là sai ”.
"Vậy thế nào mới là đến đúng?". Lâm Vân Yên hỏi: “Là Quốc công gia ngày mai kiên quyết triều, là đến Thiên Bộ lang vết thương của nặng thêm là liên quan đến Điện hạ? Dù cũng là vận xui, gặp con gấu”.
"Chẳng lẽ vận xui ?". Lý Thiệu tức giận: “Chuyện tính lên đầu ”.
Lâm Vân Yên thở dài, : "Điện hạ tức giận gì cũng , chỉ cần đừng khiến Thánh thượng tức giận thêm, phụ , Thánh thượng hôm qua tức buồn, ngài thất vọng về Điện hạ. Điện hạ đến phủ Phụ Quốc công, thì cũng nên đến phủ An Dật Bá, đó Ngự Lâm mà thưởng công, bao nhiêu lao đến cứu Điện hạ, Điện hạ cảm kích thật cảm kích giả quan trọng, nhưng ít cũng thể hiện , để bịt miệng những kẻ thích mượn cớ, để cho Thánh thượng yên . Điện hạ thấy đúng ?".
Lý Thiệu dậy bỏ . Lâm Vân Yên tiễn ngoài, miệng ngừng: "Ta thoải mái trong lòng, chỉ lẩm bẩm vài câu. Điều quan trọng nhất đối với Điện hạ lúc , vẫn là khiến Thánh thượng vui vẻ, nhưng chắc Điện hạ cũng cách Thánh thượng nguôi giận…”.
Tiễn , Lâm Vân Yên mới từ từ thở phào nhẹ nhõm. Hôm qua cha nàng khi hạ triều đến một nữa, mang đến tin tức khiến nàng và Từ Giản bất ngờ. Thánh thượng "phế Thái tử". Tất nhiên đây chỉ là một chiêu thức, nhưng nếu thực sự đến bước , thì là cơ hội cho họ. Thánh thượng phế Thái tử một cách danh chính ngôn thuận, thì những ủy quyền rõ như bọn họ, tất nhiên việc thêm dầu lửa. Từ Giản là bề , những lời tiện , quá cũng là ẩn họa. Lâm Vân Yên là nữ quyến thì cần kiêng dè, lóc ầm ĩ cũng , nàng lớn lên trong cung, cũng từng ở Từ Ninh cung. Dù giữa bọn họ và Lý Thiệu thể nào hóa giải, nàng ấm ức bao nhiêu phần thật bao nhiêu phần giả cũng quan trọng, chỉ cần châm lửa lên là . Tất nhiên, nếu để kích thích Lý Thiệu, Lâm Vân Yên chắc chắn sẽ những điều lúc .
Ở bên , Lý Thiệu rời phủ Phụ Quốc công, tâm trạng vô cùng phiền muộn. Đi phủ An Dật Bá, Ngự Lâm quân? Nếu Ninh An nhắc đến, , đằng Ninh An những lời đầy mỉa mai.
Nội thị cẩn thận hỏi: "Điện hạ, về cung chứ?".
"Không về”. Lý Thiệu : “Đến phủ Tấn Vương, , chẳng cả, cứ loanh quanh trong thành …”.