Yến Từ Quy - Chương 362: Thiếu một người có lý lẽ rõ ràng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 16:57:57
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Dư tới muộn một chút. Đứng hiên, nhân lúc nội thị bẩm báo, ông chỉnh áo quần.

Tào công công gọi: “Bá gia”.

Lâm Dư đáp: “Giờ trưa ghé qua phủ Phụ Quốc công, mới về Hàn Lâm viện, thì tin Thánh thượng triệu”.

Tào công công : “Thánh thượng cũng chờ lâu, dùng xong bữa trưa thôi”.

Mà bữa trưa dùng tại Thúy Hoa cung, báo , Hoàng Quý Phi cũng kịp chuẩn .

Tào công công dẫn Lâm Dư trong, khẽ dặn vài câu: “Tâm trạng Thánh thượng ”.

Lâm Dư lấy lạ. Hôm qua sự cố ở trường săn, buổi chầu sáng nay sôi động như , Thánh thượng thể bực tức chứ? Ông gặp Từ Giản và Lâm Vân Yên, thêm ít ẩn tình, dù là điềm tĩnh, ông cũng suýt nổi giận. Nguy hiểm quá. Tính toán Thái tử, còn bảo vệ để Thái tử thương, thử hỏi như thế là mạo hiểm đến nhường nào. Hơn nữa, họ đang hợp tác với nào, mà là hợp tác với một con gấu hoang điên cuồng. Chỉ cần sơ sẩy một chút, thương tích nhẹ là may mắn . Kiểu mưu kế mạo hiểm , dù thông minh, Lâm Vân Yên cũng nổi, chỉ Từ Giản mới đủ gan và tài để bày . Biết Từ Giản là chủ mưu, Lâm Dư cũng trách Lâm Vân Yên, nhưng bảo ông trách Từ Giản… Ông nổi. Không tình, mà là ai thể nỡ trách mắng một đang giường bệnh chứ? Hơn nữa, Lâm Dư thấy quyết tâm của Từ Giản. Ngày về nhà ngoại, hai nhiều trong thư phòng. Từ Giản từng ý đổi Thái tử, Lâm Dư thể thuyết phục đối phương bằng lời, đành bình tĩnh quan sát xem Thái tử thực sự vô phương cứu chữa . Ai ngờ qua nửa tháng từ khi bắt đầu quan sát, sự việc đổi. Để sẵn sàng hy sinh đến mức , đủ thấy Từ Giản “bất chấp tất cả”. Là cố chấp, quyết định điều gì thì sẽ tiếp tục tới cùng, dù chọn cách “ ăn cả ngã về ” để c.ắ.n Thái tử một miếng. Vì ? Bởi vì Từ Giản phát hiện theo dõi , và đó là do tên Phùng công công bên cạnh Lý Thiệu sắp đặt, thế là thuận thế phản kích. Lâm Dư Từ Giản và Thái tử vốn nhiều duyên phận quân thần, nhưng việc theo dõi đến mức thì thật ngờ. Thái tử rốt cuộc gì? Ngay cả khi còn cầm quyền đối xử với Từ Giản thế , đến khi đăng cơ, phận nhà họ Lâm và Từ sẽ ? Hèn gì Từ Giản luôn căng thẳng. Lâm Dư thầm nghĩ, chẳng lẽ chỉ dựa khả năng suy đoán mà căng thẳng đến mức ? Không thể rằng Từ Giản quá lo xa, mà giống như từng thấy và trải qua những điều đó . Nỗi đắng cay khắc sâu tim, khiến Từ Giản xa lánh như tránh độc. Sự căng thẳng rõ ràng cũng tác động tới Vân Yên. Hay đúng hơn, lúc , ít nhiều gì nó cũng tác động tới ông.

Lâm Dư hít sâu một , tiến Thánh thượng, hành lễ vấn an.

Thánh thượng ban cho ông xuống, hỏi: “Nghe trưa nay khanh đến thăm Từ Giản và Ninh An?”.

”. Lâm Dư đáp: “Tối qua họ về kinh muộn, thần dám phiền, đợi đến trưa chút thời gian, đích tới xem mới yên tâm”.

Thánh thượng thở dài: “Ai phụ mẫu cũng cả thôi”.

Có lẽ vì sắp nhắc đến Lý Thiệu, Thánh thượng chợt bùi ngùi: “Chỉ tiếc là, trẫm nghĩ , trẫm từng là một cha ”.

Lâm Dư tiếp lời, chờ đợi Thánh thượng tiếp.

“Nhiều năm nay, trẫm luôn giữ Thiệu nhi bên cạnh, nhưng dường như suy nghĩ giữa trẫm và nó hòa hợp. Trẫm hy vọng nó là một Thái tử , nhưng nó , còn nó thì luôn hiếu kính với trẫm, nhưng trẫm chẳng cha từ ái”.

Lâm Dư hiểu ý Thánh thượng, cân nhắc một chút : “Ngài và Thái tử giống như các phụ tử bình thường”.

Nếu là những gia đình khác, cha con chỉ đơn thuần là cha con, nhưng ở đây vẫn còn ràng buộc giữa quân và thần, lo đến việc truyền giao cả giang sơn. Lâm Dư nghĩ bụng, nếu là quân thần mà chỉ là cha con bình thường, tình cảm giữa Thánh thượng và Thái tử lẽ cũng lắm .

Thánh thượng Lâm Dư , chỉ bật , lắc đầu: “Nuôi con quả dễ. Nhà nào cũng nỗi lo riêng. Trẫm lo chuyện cơm áo của con, nhưng bận tâm đến những việc khác…”.

Ngài thở dài: “Hoàng hậu chỉ để mỗi một đứa con là Thiệu nhi, trẫm thể dồn hết tâm sức nó, nếu thì ai sẽ lo cho nó đây? Tất cả vì nuôi con khôn lớn, khanh nuôi con còn hơn trẫm nhiều đấy”.

Lâm Dư khiêm tốn đáp: “Bệ hạ quá lời . Vân Yên là nữ nhi, trong nhà thiếu thốn gì, thần cũng chẳng lo nuôi dưỡng gì cả. Việc giáo d.ụ.c của con bé đều nhờ Hoàng Thái hậu, mẫu thần, cùng các , họ đều yêu chiều nó”.

Thánh thượng trầm ngâm: “Trẫm hiểu chứ, con bé chỉ mong mẫu bên cạnh thôi. Nếu Hoàng hậu còn sống, lẽ Thiệu nhi cũng sẽ khác nhiều”.

Thánh thượng chợt thở dài, vẻ mặt băn khoăn: “Nói thật với khanh, trẫm hiện giờ do dự. Bên cạnh Thiệu nhi thiếu chính trực, nào là Tam Cô, cả Từ Giản, bao năm nay luôn chỉ bảo cho nó. Học cái thì dễ, nhưng học cái thì khó. Một Lưu Tấn, khiến Thiệu nhi lạc lối, cũng hết trong Đông cung, mà vẫn lọt một kẻ như Phùng công công, còn cùng bọn với Vương Lục Niên. Hắn chỉ cần lẩm bẩm vài câu mà cũng đủ…”.

Lâm Dư ngạc nhiên, ngờ chuyện liên quan đến Vương Lục Niên. Vội lắc đầu: “Ý Bệ hạ là, Lý Mịch…”.

Thánh thượng Lâm Dư, : “Lý Mịch c.h.ế.t , nhưng vẫn còn kẻ sống nhăm nhe Thiệu nhi, nhăm nhe ngai vàng của trẫm. Chẳng trách gì, khi xưa xảy bao biến cố, vương vị cuối cùng rơi tay trẫm, thể dễ dàng nguôi ngoai ?”.

Lâm Dư định nhắc đến vụ cháy lớn ở chùa Định Quốc, nhưng kịp mở lời thì Thánh thượng tiếp: “Hôm nay gọi khanh đến là chuyện bàn”.

“Xin Bệ hạ chỉ dạy”.

Thánh thượng thở dài: “Thiệu nhi, rèn luyện thêm. Từ Giản từng với trẫm, Thiệu nhi từ nhỏ là Thái tử, thứ đều dễ dàng, khiến nó mất sự kiên nhẫn, kiềm chế. Nó từng trải qua sự chuyển đổi từ hoàng tử bình thường thành Thái tử, thiếu sự cẩn trọng từng bước một, cho nên mới để xảy việc ở Đông cung. thế vẫn đủ”.

Lâm Dư , chợt rùng . Nhìn thoáng qua Tào công công gác bên cạnh, mặt ông nghiêm nghị, hé lộ cảm xúc gì.

“Ngài bước , nguy hiểm lắm”. Lâm Dư đáp, đắn đo cân nhắc.

Thánh thượng nhạt. Nói chuyện với hiểu như Lâm Dư quả thực dễ dàng.

“Thật , khanh thể cụ thể hơn”.

Lâm Dư vội trả lời, lặng lẽ suy ngẫm, lên tiếng: “Ngài phế Thái tử, thật sự cắt đứt đường nối ngôi, chỉ để ngài hiểu cái danh Thái tử dễ , hiểu gánh nặng giang sơn khó khăn , để khi đủ tư cách, ngài mới lập nữa, như một bài học quý giá. Trước khi vụ việc ở ngõ Trần Mễ xảy , trong triều ít tiếng buộc tội Thái tử. Cho đến khi lệnh cấm túc gỡ bỏ, vẫn tốn công suy tính, kéo Thái tử xuống, nhưng khi đó ngài đè ép tất cả . Thần từng Từ Giản về sự cân nhắc của bệ hạ trong chuyện ở ngõ Trần Mễ, Thái tử đích thực sai lớn, nhưng cũng kẻ khác bày mưu tính kế. Trong tình huống hãm hại rõ ràng như , đến Thái tử mà ngài yêu thương nhất cũng nghiêm khắc trừng phạt đến mức suýt phế truất, điều sẽ ảnh hưởng đến các hoàng tử khác. Vị hoàng tử lớn nhất cũng mới tám tuổi, nhỏ nhất còn đang nôi, một khi kẻ liều mạng diệt trừ dị kỷ, thì việc trưởng thành của các hoàng tử sẽ đáng lo ngại. Lần sự việc ở bãi săn, tuy thương ít, nhưng ai thiệt mạng, gặp gấu đen thì coi như xui xẻo, mà việc đến bãi săn cũng là do bệ hạ gật đầu, nếu vì mà phế Thái tử, quả thực là thỏa đáng. Cho dù ngài cho Thái tử một cơ hội từ đầu, thì cũng nên để ngài tâm phục khẩu phục, nếu đả kích quá mức, Thái tử một khi vực dậy nữa, thì sẽ phản tác dụng. Ngôi vị Thái tử, lập phế, cũng đều ảnh hưởng sâu sắc bởi vận thế”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-362-thieu-mot-nguoi-co-ly-le-ro-rang.html.]

Lâm Dư xong, cúi hành lễ. Chuyện hôm nay thực sự khiến kinh hoàng, cho dù mục đích của Từ Giản là thế Thái tử, Lâm Dư dám chắc rằng giờ phút Từ Giản cũng thể ngờ rằng Thánh thượng nảy ý định . Dĩ nhiên, Lâm Dư hề mừng thầm, vì ông rõ, việc “phế” của Thánh thượng và của Từ Giản là hai chuyện khác . Thánh thượng cách của , còn Từ Giản thì chỉ cần kết quả. Còn Lâm Dư, mặt Thánh thượng, trình bày hết những điều nghĩ, dù , đó là thái độ bắt buộc thể hiện. Không chỉ mỗi Lâm Dư là đầu óc, Thánh thượng nghĩ cách , thì từng nghĩ qua khúc mắc trong đó ? Những gì Lâm Dư , Thánh thượng đều hiểu rõ trong lòng. Điều Thánh thượng cần là “đẩy một tay”, giúp củng cố quyết định. Dù cho Lâm Dư kiên quyết phản đối, thì chuyện cuối cùng vẫn sẽ tiến triển, chỉ là giữa và Thánh thượng sẽ sự xa cách trong quan điểm. Mà điều đó là thứ Lâm Dư mong . Hơn nữa, dù là hai chuyện khác , thì đây cũng là một bước tiến lớn.

Thánh thượng nghiêm túc lắng lời Lâm Dư, gật đầu : “Trẫm hiểu ý của ái khanh, cho nên nếu trẫm phế, cũng tình”. Để những kẻ âm mưu cũng dè chừng, suy xét kỹ lưỡng.

“Hơn nữa”. Thánh thượng khẽ ho một tiếng, che vẻ mỏi mệt: “Trẫm vẫn còn đang ở độ tuổi tráng niên, nhân lúc còn thể nắm cục diện, thì dọn sạch con đường phía . Chỉ cần Thiệu nhi tâm tu dưỡng, trẫm sẽ cho nó cơ hội, sẽ để khác thế nó. Điều trẫm lo là, nếu mài giũa nó từ bây giờ, đến khi trẫm già , còn thể nắm giữ cục diện nó?”.

Lúc đó, ngài già, các hoàng tử khác cũng dần trưởng thành, bao âm mưu và sát khí, sẽ thêm một Lý Thương như Định vương, cũng sẽ thêm một Lý Mịch, vị hoàng tử phế truất... Thánh thượng con trai bước kết cục như thế.

“Ngài khổ tâm vì điều đó, thần chỉ mong tấm lòng của ngài thể khiến Thái tử hiểu ”. Lâm Dư xong, ngừng một chút, tiếp: “Hiện giờ điều ngài thiếu là một ‘lý do chính đáng’”.

Thánh thượng gật đầu: “”.

Lâm Dư trầm ngâm một lát : “Thưa Thánh thượng, ngài vẫn nghi ngờ vụ cháy lớn ở chùa Định Quốc năm xưa là tai nạn, đúng ?”.

Thánh thượng sâu mắt Lâm Dư: “Trẫm từng đổi quan điểm, ái khanh rõ điều đó mà, chỉ là khanh luôn trái ý trẫm”.

“Thần chỉ là tìm chứng cứ để đặt nghi vấn”. Lâm Dư hít sâu một , thở dài, đủ thấy tâm trạng ông d.a.o động thế nào, đó trấn tĩnh : “Đêm hôm đó chỉ vụ cháy ở chùa Định Quốc, còn vụ giả sơn tặc, đến giờ vẫn kết luận ai là kẻ chủ mưu”.

Thánh thượng hiệu cho Lâm Dư tiếp tục.

“Trong lời đồn, kẻ nghi ngờ nhất chính là ở Vĩnh Tế cung”. Lâm Dư : “ bao giờ thừa nhận”.

“Cho dù thừa nhận , thì cũng tiên đế giam lỏng ”. Thánh thượng .

Lâm Dư bỗng chuyển hướng câu chuyện về phía Lý Thiệu: “Sau vụ việc ở ngõ Trần Mễ, Thái tử dù đến Vĩnh Tế cung, thì thể gặp đó?”.

Thánh thượng nheo mắt : “Ái khanh định lấy Lý Tuấn để ?”.

“Nếu ngài lý do chính đáng để phế, khiến những kẻ ý đồ khác dè chừng, thì ở Vĩnh Tế cung là cái cớ ”. Lâm Dư : “Thái tử gặp một , thì thể gặp thứ hai, nhiều , thì cũng là chuyện hợp lẽ. Hơn nữa, ngài cũng tính cách của , giam mười mấy năm, trong lòng oán khí cho ? Nếu năm đó vụ giả sơn tặc và vụ cháy ở chùa Định Quốc thật sự liên quan đến , hoặc điều gì, thì khi xúc động, cũng khó là sẽ buột miệng điều gì đó”.

Thánh thượng cụp mắt, từ tốn nhấp cạn chén : “Những gì ái khanh cũng lý, trẫm sẽ suy nghĩ thêm”.

Lâm Dư dậy cáo lui. Tào công công đưa ông ngoài, khẽ : “Bá gia thong thả”.

Lâm Dư mỉm đáp , thái độ thể hiện rõ, ông nặng nhẹ, bước khỏi Ngự thư phòng thì sẽ lung tung bên ngoài. Chuyện quan trọng, Thánh thượng tất nhiên thể chỉ vài câu từ một Lâm Dư.

Buổi chiều, Thánh thượng triệu kiến Tam Cố. Không ai Thánh thượng gì với các vị đại thần, chỉ thấy vẻ mặt họ đều nghiêm trọng.

Lúc , trong kinh thành dấy lên những lời bàn tán mới. Hôm qua thì ăn cháo, hôm nay thì bận rộn mua sắm Tết, chẳng ai là đầu tiên nhớ đến bữa yến tiệc mà nhà họ Trần hứa, bắt đầu quan tâm đến vết thương của Phụ Quốc công.

“Nghe là đang hồi phục , còn tưởng sang xuân năm ăn tiệc chứ”.

“Hôm nay hình như thượng triều”.

“Trời thì lạnh thế, còn bãi săn một vòng, chẳng l..m t.ì.n.h hình tệ hơn ?”.

“Ta là vì cứu Thái tử, Thái tử gấu đen đuổi, nhờ Phụ Quốc công bảo vệ mới xảy chuyện”.

“Thái tử hình như còn ngất vì quá sợ nữa”.

“Tự rước họa , chỉ sợ mà còn liên lụy đến Phụ Quốc công và đám thị vệ ngự lâm, hôm qua bao nhiêu phi ngựa khỏi thành, ai mà thấy chứ?”.

Những lời đồn đại thể truyền đến tận Thiên bộ lang, nhưng đến Đông cung. Lý Thiệu gì, chỉ giường, ánh mắt vô hồn, đầu óc rối loạn. Phùng công công cùng một giuộc với Vương Lục Niên ư?! Hắn dắt mũi dẫn đường nữa ? Bên cạnh , còn ai là thể tin tưởng nữa đây? Từ Giản đang bộ tịch để lừa dối phụ hoàng, còn Quách công công thì khỏi , vốn là của Tào công công.

“Quách công công”. Lý Thiệu vẫy tay gọi ông gần, hỏi: “Người tố giác Phùng công công, chẳng lẽ là ngươi?”.

 

 

 

Loading...