Yến Từ Quy - Chương 361: Phụ Hoàng càng tin Từ Giản
Cập nhật lúc: 2025-11-11 16:57:56
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Ngự thư phòng, Thánh thượng mặt đanh hết lời báo cáo của Tào công công.
“Chắc chắn chứ?” Ngài hỏi.
Tào công công cúi đầu đáp: “Từ việc tìm hiểu từ khi còn ở Vĩnh An cho đến thành Giang Châu, nô tài tuy chỉ suy đoán, nhưng quan sát phản ứng của Phùng công công, xem nô tài đoán đúng”.
Thánh thượng đập mạnh lên tay vịn ghế.
“Thủ đoạn thật cao tay, từng bước một cơ đấy”. Ngài nghiến răng .
Việc phủ Thuận Thiên điều tra ngõ Trần Mễ là để tìm dấu vết của Đạo Hành, và quả thực Đạo Hành liên quan đến Vương Lục Niên. Thiệu nhi hành sự tùy tiện và quá quắt, nhưng việc nó đến ngõ Trần Mễ cũng là một âm mưu. Những đều cùng một đường dây, lấy Lý Mịch bình phong, nhưng đằng còn khác. Mục tiêu của kẻ đó chỉ là Thiệu nhi, mà là nhắm chính ngai vàng . Họ dùng mưu chia rẽ Thiệu nhi với Từ Giản, điều đó cũng chẳng gì đáng ngạc nhiên. Người quanh Thiệu nhi đều là sói dữ, hổ vồ. Người thì cam lòng, tìm cách kéo Thiệu nhi khỏi ngôi vị Thái tử, thì ngại nhắm đến chính ngai vàng .
“Điều tra tiếp, đào tận gốc”. Thánh thượng lệnh.
Tào công công cúi đầu tuân lệnh. Thánh thượng khỏi lo lắng cho Lý Thiệu, đang định hỏi đôi câu thì báo rằng Thái tử đến. Tào công công bước đón.
Lý Thiệu cúi chào Thánh thượng.
Thánh thượng hỏi: “Đã hạ sốt ? Con đến gặp trẫm, chẳng lẽ hiểu điều gì ?”.
“Thân thể nhi thần đỡ nhiều, khiến phụ hoàng lo lắng ”. Lý Thiệu đáp, liếc Tào công công hỏi: “Nhi thần Tào công công đưa Phùng công công , phạm tội gì ?”.
Thánh thượng trả lời thẳng, hỏi: “Con trả lời trẫm, tại nghĩ rằng Từ Giản giả vờ thương? Con săn, là săn b.ắ.n thật thử Từ Giản?”.
Lý Thiệu đến vì gặp Phùng công công nhưng phụ hoàng truy hỏi, sắc mặt thoáng vui: “Ý của phụ hoàng là Từ Giản giả vờ ?”.
Thánh thượng đưa bản tấu chương của Từ Giản cho Tào công công đưa Lý Thiệu xem. Lý Thiệu nhận lấy, qua vài dòng, miệng nhếch lên. Quả là lời lẽ khéo léo, đường hoàng. Phụ hoàng thích gì, Từ Giản bèn điều đó.
“Hắn…”, Lý Thiệu định thẳng, nhưng khi đối mặt với ánh mắt nghiêm nghị của Thánh thượng, chợt thấy lo sợ, vội sửa giọng: “Hắn cứu nhi thần, nhi thần cảm kích. khi đối đầu với con gấu đó, thực sự giống thương”.
Lời khiến Thánh thượng hài lòng. ngài phản bác, gương mặt lộ cảm xúc, chỉ hỏi tiếp: “Nửa đêm tình hình cấp bách, trẫm chỉ Tào công công và Tiểu Dư công công kể một điều, sáng nay từ các vị ngự sử và Đào Thống lĩnh, nhưng bọn họ đều đến , tình hình trong rừng ban đầu chỉ con rõ, từ từ kể cho trẫm xem”.
Lý Thiệu tuy tình trạng của Phùng công công, nhưng đành nén lòng kể từng chi tiết. Phụ hoàng tin lời Từ Giản, nên bây giờ lấy thế trận. Mang ý nghĩ đó, Lý Thiệu bèn kể theo hướng bất lợi cho Từ Giản và Lâm Vân Yên.
“Nhi thần đến trường săn, nhưng nghĩ hôm qua ngay. Phụ hoàng sai Tào công công đến Lễ bộ truyền tin, mãi đến trưa mới chuẩn xong. Trời đông tối sớm, nhi thần thấy sốt ruột, còn Ninh An thì chậm chạp xuống xe ở cổng thành, khiến dân chúng khỏi xôn xao. Khi đối diện với con gấu, hai tín của Từ Giản để thị vệ tìm , trong khi bản họ võ công cao cường, lẽ thể lôi con gấu xa. Nếu nhi thần ở đó, họ sẽ dễ dàng xử lý nó hơn. Nhi thần mệt đến mờ mắt, thì bất ngờ thấy Từ Giản xuất hiện, quả thực ngạc nhiên. Phụ hoàng thấy cảnh đó , cưỡi ngựa từ đằng xa lao tới, trông như thần binh từ trời giáng xuống . Tài nghệ của , chẳng giống thương chút nào. Con gấu xoay như chong chóng bằng cái xẻng. Nhi thần lúc đó kiệt sức, kêu tín hộ tống , nhưng đồng ý. Thân tín của bản lĩnh gì tin ? Sau đó trời tối dần, nhi thần lạnh đói mệt, may mà con gấu đứt một tay, nếu nhi thần thật sự khó lòng thoát nạn. Sau đó, cấm vệ quân lượt đến tiếp viện, cùng g.i.ế.c con thú đó. Lúc nhi thần mới thở phào nhẹ nhõm, mở mắt thì đưa ngoài trường săn. Nhi thần thật lòng, một vết thương, quanh quẩn trong rừng cả ngày còn chịu nổi, Từ Giản nếu thực sự thương thì đ.á.n.h với con gấu như ?”.
Lý Thiệu một mạch, khô cổ khát nước, bèn cầm chén lên uống. Tào công công thấy , vội vàng rót thêm , trong lòng thầm thở dài. Dù mặt Thánh thượng biểu hiện gì, nhưng Tào công công cũng đoán ngài đang nghĩ gì. Tâm trang Thánh thượng tệ. Vì chuyện Thái tử về việc Quận chúa "chậm chạp", rõ ràng đối lập với điều ông tường trình về "sự xúi giục của Phùng công công". Thái tử theo sự xúi giục, nhắc đến Quận chúa mặt Thánh thượng chẳng là Thánh thượng bất mãn với Quận chúa ? Những lời từ đầu đến cuối đều tỏ rõ lập trường, những điều đó, khen ngợi Từ Giản là dũng cảm vô song, thể là ý . những điều Thái tử , Thánh thượng đều Từ Giản và Quận chúa giải thích đó . Không hỏi bổ sung, mà là sớm rõ từ , chỉ chờ Thánh thượng kiểm chứng mà thôi... Sự sắp xếp đảo lộn, khiến Thánh thượng cảm nhận khác. Những ý của Thái tử, ngay cả Tào công công cũng hiểu , thể qua mắt Thánh thượng ?
“Võ nghệ của con bằng Từ Giản, cũng sự kiên trì như . Năm mười bốn tuổi dám một đối đầu với các tướng sĩ, khiến ai cũng phục, chỉ dựa võ nghệ, mà còn là sự bền bỉ, cố gắng đến cùng mà lơi lỏng”. Thánh thượng sâu Lý Thiệu, : “Thiệu nhi, con từng trải qua khổ luyện, thể hiểu điều đó, phụ hoàng trách con. Phụ hoàng chỉ , kêu khác bảo vệ con là vì Từ Giản thể, , mà vì mục tiêu của con gấu đó luôn là con”.
Lý Thiệu đỏ bừng mặt. Lời khen của phụ hoàng dành cho Từ Giản lúc , lọt tai Lý Thiệu chẳng khác nào đang phủ nhận bản , như hai cái tát mặt khiến tai ù lên. câu cuối cùng Lý Thiệu sững . Mục tiêu của con gấu là ? Sao nhận ? Không Từ Giản đang bịa đặt đấy chứ?
Lý Thiệu hoang mang phản bác: “Con chọc gì con thú đó, …”.
Thánh thượng xua tay. Từ Giản cố gắng hết sức. Con gấu đó, ngay cả khi mất một cánh tay lưỡi kiếm của Từ Giản, vẫn kiên trì chống cự sự vây bắt của Ngự Lâm quân, thậm chí còn thương hàng chục . Một con thú như , cho dù Từ Giản khỏe mạnh, bệnh thương, cũng chắc đối phó .
“Con nhắc đến Ninh An”. Thánh thượng xoa xoa trán, những việc ở trường săn hỏi xong, giờ quan trọng là tâm tư xa : “Con nhắc đến Ninh An mà lý do là vì ?”.
Lý Thiệu á khẩu: “Con…”.
Hắn vì Phùng công công mà , nhưng thể là do Phùng công công khiến nghi ngờ hành động của Ninh An ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-361-phu-hoang-cang-tin-tu-gian.html.]
Thánh thượng hỏi tiếp: “Phụ hoàng thắc mắc, con nghĩ rằng Từ Giản khỏi hẳn? Hắn đang giả bộ ư? Con tự thấy Từ Giản khỏe mạnh, tung tăng chạy nhảy ?”.
Lý Thiệu há miệng. Hắn từng thấy, nhưng Phùng công công cho theo dõi Từ Giản, tận mắt thấy ở vườn Chương Bình.
Thánh thượng đợi Lý Thiệu lên tiếng, chỉ cần phản ứng của rõ nhiều điều, bèn hỏi thẳng: “Là tên Phùng công công đó, đúng ? Chính với con Từ Giản giả bệnh, cũng là nhắc con chuyện của Ninh An”.
Lý Thiệu nín thở. Hắn thấy sợ, phụ hoàng truy hỏi thế , khiến cả nổi da gà. sâu trong lòng, cũng thấy phấn khích. Cảm giác thật là kích thích, thích vô cùng. Mỗi cảm nhận đều m.á.u sôi sục, thể rút lui an ? Hắn nên giải thích với phụ hoàng ...
“Con..”.. Lý Thiệu nuốt khan, môi run run, cảm giác căng thẳng và phấn khích lẫn lộn: “Con đến trường săn, để thử Từ Giản. Con chỉ khỏe, nhưng chỉ đến điểm danh triều, cùng con thực tập chính sự theo ý , chắc là vì mới kết hôn nên ở bên Ninh An nhiều hơn. Con cũng săn ít thịt mang về cho phụ hoàng và Hoàng Thái hậu, nên mới rủ cùng, để phụ hoàng an tâm, để phu thê họ dịp thư giãn. Thật con cũng nghĩ, lẽ Từ Giản cần một cơ hội, chẳng hạn như thử sức cưỡi ngựa một , nếu khi khỏi chân sẽ vì vướng bận mà dám phi ngựa..”..
Một khi bắt đầu , lời bắt đầu tuôn như suối.
“Chỉ là những suy nghĩ mơ hồ, con rõ mùa khó mà săn thú, chỉ là thử vận may thôi”. Lý Thiệu khẽ chạm mũi: “Vì , khi con thấy con nai đó, con thật sự vui mừng. Con nai đó trông béo , nướng lên chắc sẽ thơm lắm, con chỉ nghĩ đến việc mang nó về, càng rượt càng sâu trong rừng. Tiếc là đuổi kịp”.
Thánh thượng khép mắt . Bên tai, còn là giọng của Lý Thiệu nữa mà là giọng đầy khí thế của đại thần Cát Ngự sử ở Kim Loan Điện vang lên: “Giữa mùa đông lạnh giá, ngày Lạp Bát, vì mà Điện hạ nhất quyết đến trường săn? Là săn thêm vài con nai, mang về cho Thánh thượng và Hoàng Thái hậu nếm mùi thịt rừng ?”.
Lòng hiếu thuận… Lòng hiếu thuận của Thiệu nhi biểu hiện lúc , là chân tình, nhưng lẽ nào là một cách để lấy lòng ? Cảm giác mà Thánh thượng cảm nhận sâu sắc vài canh giờ trải qua, giờ chạm , cảm giác như đắng chát thấm tận ruột gan.
“Tên Phùng công công ”. Thánh thượng mở mắt, thẳng Lý Thiệu: “Con chẳng vì bắt ? Hắn cùng phe với Vương Lục Niên, rõ chứ?”.
Đầu óc Lý Thiệu vang lên một tiếng nổ lớn. Trong khoảnh khắc đó, phản ứng kịp Vương Lục Niên là ai, đến giây tiếp theo, sững sờ cha . Không dám tin, thể tin ? Người hầu bên cạnh thể là cùng một phe với Vương Lục Niên ? phụ hoàng dối, phụ hoàng , hẳn chứng cứ rõ ràng.
“Tại …? Không thể nào?”. Lý Thiệu lẩm bẩm, hứng thú, kích động đều phút chốc tan thành mây khói.
“Con là Thái tử, con xem là vì ?” Thánh thượng hỏi : “Hắn khiến con nghi ngờ thương thế của Từ Giản, mục đích là gì? Ta từng với con, Từ Giản sẽ là cánh tay đắc lực của con, vì , sẽ vô kẻ ly gián con và Từ Giản. Thiệu nhi, con phân rõ, ai thật lòng với con, ai là kẻ hại con”.
Lý Thiệu im lặng đáp. Phùng công công hại ư? Còn Từ Giản đang bảo vệ ? Miệng thốt nên lời, nhưng lòng thì đang gào thét. Có thể Phùng công công thực sự Tào công công nắm thóp, nhưng còn Từ Giản, Lý Thiệu dám chắc rằng ý đồ với , Từ Giản tuyệt đối điều khiển . Những điều Từ Giản nghĩ và tính toán khác với những gì phụ hoàng thấy. thể thuyết phục phụ hoàng. Hắn bằng chứng. Phụ hoàng tin , phụ hoàng tin Từ Giản, cuốn tấu chương … đúng , cuốn tấu chương trong tay , giả dối hệt như con của Từ Giản. Thế nhưng phụ hoàng sùng bái thứ đó. Nhìn thấy những cảm xúc biến động khuôn mặt của Lý Thiệu, Thánh thượng cũng thêm lời nào nữa. Nói thêm gì cũng vô ích, cũng chỉ thể để Thiệu nhi tự ngộ thôi.
“Con lui xuống ”. Thánh thượng : “Về Đông cung , bên ngoài lạnh, đừng để đêm sốt lên, dưỡng thể vẫn là quan trọng nhất”.
Nghe lời , Lý Thiệu chỉ thể kìm nén bực tức mà dậy cáo lui. Tào công công tiễn ngoài, thấy vẻ do dự, bèn : “Phùng công công thực sự là đồng đảng của Vương Lục Niên, Điện hạ, những kẻ như quả thực là dã tâm hiểm ác”.
Lý Thiệu liếc ông một cái, gật đầu mơ hồ . Tào công công theo, đó trở bên Thánh thượng, thấy ngài đang mệt mỏi.
“Thánh thượng”. Tào công công ngập ngừng: “Người dõi theo Điện hạ quá nhiều”.
“Với phận , đó là điều gánh chịu”. Thánh thượng mở mắt : “Khi hoàng và đại ca còn sống, chẳng lẽ họ theo dõi ? Thậm chí, họ còn bỏ mạng vì điều đó nữa”.
Ngai vàng dễ , dù là sẽ đó . Phải thật cẩn trọng, hết sức thận trọng. Con đường của Thiệu nhi dễ hơn các Thái tử khác nhiều, bao triều đại ghi chép trong sử sách, bao nhiêu ngôi vua vì tranh đấu mà thành, vì giành giật bằng m.á.u và nước mắt giữa các ? Ngay cả bản , vốn dĩ tranh đoạt, nhưng chứng kiến cảnh em c.h.é.m g.i.ế.c, âm mưu giăng khắp nơi, mất thương, từng bước đến vị trí hôm nay. Thiệu nhi con đường dễ nhất, mà trân trọng. Năng lực đủ ? Thánh thượng nghĩ thế. Điều đáng lo hơn chính là tâm tính, là cái tinh thần để gánh vác giang sơn, từ đầu tới cuối Thiệu nhi từng căng để gánh trọng trách .
“Nó cần rèn giũa”. Thánh thượng : “Nếu trẫm rèn giũa kỹ càng, ắt sẽ kẻ khác đến rèn nó”.
Tào công công giật , vô thức hỏi: “Ý của ngài là…”.
Thánh thượng cầm lấy tấu chương của Từ Giản, xem từ đầu đến cuối.
“Trẫm thật gặp Từ Giản để chuyện”. Ngài : “Đáng tiếc, còn dưỡng thương, trẫm mà triệu cung, e rằng Ninh An sẽ vui”.
Tào công công gượng . Vừa trở về từ phủ Phụ Quốc công, ông dĩ nhiên nhắc đến chuyện Quận chúa vì sốt ruột mà buông lời than phiền, nhưng Thánh thượng hiểu điều ? Đoán cũng đoán .
“Gọi Thành Ý Bá tới đây”. Thánh thượng dặn.