Yến Từ Quy - Chương 360: Khâm phục sự ngây thơ của ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:53
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tào công công dường như thật sự vội vàng. Trong một viện nhỏ tồi tàn, cửa sổ rách nát đến mức gió lùa qua từng khe hở, Phùng công công co rúm trong góc, run rẩy vì lạnh, nhưng thấy Tào công công chậm rãi xuống. Hai thái giám lực lưỡng mang đến một chiếc ghế thái sư trông còn khá sạch sẽ, thêm lớp đệm dày, thậm chí còn chuẩn cả ghế để chân. Tào công công ung dung tự tại, Phùng công công bằng nụ giả tạo: “Cứ từ từ nghĩ, tò mò xem ngươi thể bịa câu chuyện gì để kể cho đây”.

Phùng công công rùng một cái. Chỉ là những câu hỏi bình thường, Tào công công thậm chí dùng đến bất kỳ thủ đoạn nào, nhưng nỗi sợ trong lòng trỗi dậy. Hắn tránh ánh mắt của Tào công công, cúi đầu lục ký ức về “quá khứ” của .

Hắn nhớ rõ. Mỗi đều nguồn gốc, huống chi là trong cung, ai từng hầu hạ ai, thứ đều ghi chép rõ ràng. Trước khi điều đến Đông cung, việc ở nhiều nơi. Lúc mới cung, học quy củ từ một thái giám già từng phục vụ Văn Thái phi. Sau nửa năm, khen thông minh, giới thiệu đến phủ Trưởng Công chúa Đức Vinh. Hắn việc ở hậu viện gần ba năm, nội cung, điều nhiều nơi, đủ loại việc mà chẳng nơi nào gắn bó lâu. Mãi đến năm năm , chuyển đến Thúy Hoa cung, quản lý nhà bếp nhỏ cho Hoàng Quý phi. Sau gần bốn năm, Thúy Hoa cung cho nghỉ một cung nữ lớn tuổi và thế bằng vài thái giám mới. Một tháng , Phùng công công rời Thúy Hoa cung, lang thang ở Ngự hoa viên một thời gian, cho đến khi Đông cung đổi , mới điều đến bên cạnh Thái tử.

Hắn ôn trong đầu tất cả những điều . Chắc chắn Tào công công tường tận. trong những trải nghiệm đó, chẳng mối liên hệ rõ ràng nào với chủ nhân thật sự của , cách nào . Hoặc lẽ, chính vì quá khứ của quá nhiều thứ thể moi móc, nên chỉ cần buột miệng một câu, điều tra sẽ rối tung. Là phái đến bên cạnh Thái tử, thể để lộ sơ hở chỉ vì một chút quá khứ chứ? Tuy nhiên, sợ hãi thì vẫn cứ sợ hãi. Không tìm chủ nhân của , nghĩa là Phùng công công thể thoát vẹn. Tào công công, bề ngoài là con hổ hiền, nhưng thực chất là con sói ăn thịt nhả xương.

“Ngài, ngài tiểu nhân hoang mang quá”. Phùng công công cúi gập , gượng lấy lòng: “Tiểu nhân hiểu ý ngài”.

Tào công công kiên nhẫn : “Ngươi thăng tiến, lấy lòng Điện hạ là chuyện đương nhiên, nhưng đ.â.m thóc, chọc gạo thì . Ngươi thể Quách công công, các thái giám khác, bất kỳ ai cùng phe, chỉ cần bắt điểm yếu của họ, ngươi thể giẫm họ xuống. Dù bắt , ngươi vẫn thể bịa chuyện, vu oan đồng nghiệp. ngươi nhằm Phụ Quốc công và Quận chúa. Sao thế? Quốc công gia theo Điện hạ quan chính, ngươi tưởng sẽ trở thành Quốc công ? Chút đầu óc đó của ngươi, mơ giấc mộng xuân thu ? Người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì mồi, lợi thì ai chịu dậy sớm? Ngươi mưu cầu cái gì đây? Làm thái giám bao nhiêu năm, chẳng lẽ ngay cả điều cũng hiểu ư?”

Phùng công công nuốt khan.

Tào công công xoa chiếc nhẫn tay: “Ta thật sự thích tay, nhưng cũng nhiều kiên nhẫn. Thánh thượng còn đang đợi phục vụ, kéo dài thời gian, khó mà báo cáo ”.

Phùng công công giãy dụa một chút sợi dây trói, để thoát mà chỉ để điều chỉnh tư thế, quỳ ngay ngắn.

“Tiểu nhân, đây tiểu nhân việc ở Thúy Hoa cung”. Hắn cúi đầu đến mức trán gần chạm đất: “Ngài cũng , Thánh thượng chỉ ghé Thúy Hoa cung nhiều hơn khi tâm trạng . Tiểu nhân khiến Điện hạ và Quốc công gia bất hòa, chỉ là tạo chút mâu thuẫn nhỏ để Thánh thượng thể quan tâm đến Hoàng Quý phi nương nương hơn. Nương nương lòng nhân hậu, con cái, luôn đối xử tử tế với trong cung, tiểu nhân chỉ báo đáp …”.

Tào công công lớn.

Phùng công công giả vờ sự châm biếm trong tiếng đó, liên tục : “Những gì tiểu nhân đều là thật, tiểu nhân chỉ vì Hoàng Quý phi nương nương…”.

Tào công công cắt ngang: “Thường chủ nhân ngươi hiếu kính như ?”.

Thường chủ nhân nhân hậu, hiền hòa, điều sai. Thánh thượng càng phiền muộn, càng quan tâm đến Thường chủ nhân, điều cũng đúng. rằng Thường chủ nhân kiểu báo đáp , Tào công công tin. Thường chủ nhân chỉ mong chuyện ít phiền toái nhất thể. Hôm nay Quận chúa gì nhỉ? “Hèn gì Hoàng Quý phi thà đóng cửa tiếp khách, cũng rủ ai đ.á.n.h mạt chược”.

Chậc!

Phùng công công cố giữ bình tĩnh: “Tiểu nhân một lòng trung thành, cầu nương nương ”.

Tào công công thở dài. Được thôi, đổ chuyện lên đầu Thúy Hoa cung, gạt Hoàng Quý phi ngoài. Rõ ràng là kiểu “ thể bắt, nhưng mối quan hệ của giữ sạch sẽ”. giữ sạch cho ai đây?

"Ta khâm phục ngươi”. Tào công công .

Phùng công công ngây , đó thấy câu tiếp theo: "Khâm phục sự ngây thơ của ngươi”.

Những lời giống như một xô nước đá, đổ thẳng lên giữa mùa đông giá rét, khiến lạnh thấu tim gan. Hắn hiểu , Tào công công tin sự "ngây thơ" trong lý do vì Hoàng Quý phi, mà đang mỉa mai nghĩ rằng thể dùng những lời dối trá như để qua mặt. Dù cảm giác lạnh lẽo tràn ngập, nhưng Phùng công công vẫn chấp nhận . Nếu Tào công công tin việc vì Hoàng Quý phi, ông chỉ thể đoán mò liên quan đến Trưởng Công chúa Đức Vinh, Văn Thái phi, hoặc những khác mà từng tiếp xúc trong cung. Cứ để Tào công công từ từ đoán. Hắn quyết tâm bám chặt câu chuyện về Thúy Hoa cung.

Tào công công điều chỉnh tư thế, giọng trở nên lạnh lùng: "Thúy Hoa cung quản lý chặt, ngươi chỉ là một thái giám việc trong nhà bếp nhỏ, thậm chí cơ hội xuất hiện mặt Thường chủ nhân. Làm việc bốn năm yên , bỗng nhiên điều , chẳng là vì Kim công công mới nhậm chức ưa ngươi ?".

" , Kim công công thích tiểu nhân”. Phùng công công đáp.

"Trước đó, ngươi nhiều nơi trong cung, nhưng nơi nào cũng lâu. Nơi lâu nhất của ngươi là ở phủ Trưởng Công chúa Đức Vinh”.

"Có lẽ tiểu nhân đủ thông minh, việc chu đáo, nên khi điều chuyển, quản lý lập tức đưa tiểu nhân ”.

Tào công công hỏi tiếp: "Vậy tò mò, điều đến phủ Trưởng Công chúa, tại ngươi thể gọi trở trong cung? Ai cho ngươi cơ hội đó?".

Phùng công công cứng đờ cả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-360-kham-phuc-su-ngay-tho-cua-nguoi.html.]

Tào công công thẳng , tiếp tục : "Ngươi bảo là thông minh, chu đáo? Một thái giám mới cung, gì, thể trong vòng đầy nửa năm lấy lòng một thái giám già nghỉ hưu từ cung Văn Thái phi, mà ngươi sống càng lâu càng lùi ?".

Sau đó, Tào công công để Phùng công công cơ hội phản biện.

"Ta hỏi Kim công công, nhớ ngươi rõ. Thay vì cố ý gây khó dễ, chi bằng rằng chính ngươi vốn định ở Thúy Hoa cung. Lấy lòng thì khó, nhưng khác khó chịu mà rõ lý do dễ. Ngươi điều nhiều nơi, nhưng nơi nào bắt lớn, điều đó chứng tỏ ngươi năng lực của . Thái giám già năm đó qua đời, nhưng lời chứng. Ông từng rằng, trong những thái giám trẻ mà ông từng dạy, ngươi là thông minh nhất, hiểu ngay khi chỉ, phục vụ chủ nhân chu đáo. Hiểu ngay là gì? Quy củ cung đình nặng nề như thế, ngươi học còn nhanh hơn khác, thậm chí cần ai dạy kỹ, chỉ cũng học nhiều điều. Vậy là ngươi học nhanh, từ ? Người Vĩnh An? Vĩnh An nghèo đến mức gửi con cung thái giám, mà ngươi mới tịnh sõi giọng kinh thành? Thái giám già nghỉ vì còn thính, nếu ngươi giọng kinh thành, ông còn thèm để mắt tới ngươi, càng dạy một đứa trẻ chỉ giọng địa phương. Trước khi tịnh , ngươi học quy củ ở ? Và học giọng kinh thành từ ai?".

Phùng công công run rẩy như cánh cửa trong gió. Hắn Tào công công ghê gớm, nhưng nghĩ rằng với những “manh mối” trong quá khứ của , Tào công công sẽ mất thời gian để sàng lọc. Ngay cả khi cuối cùng mất mạng, cũng sẽ tiết lộ danh tính chủ nhân, thậm chí còn thể rối tung thứ. Rơi tay Tào công công là c.h.ế.t, nhưng nếu bắt vì liên quan đến chủ nhân cũng là c.h.ế.t. Hắn chỉ c.h.ế.t cho giữ lòng trung thành. Nếu nhờ chủ nhân bồi dưỡng, ngày hôm nay? ngờ rằng, Tào công công vượt qua manh mối bề nổi, thẳng cốt lõi. Không hổ danh là Tổng quản đại nội, lăn lộn trong cung hàng chục năm. Những việc khác, Tào công công chắc , nhưng với các thái giám tên tuổi, ông nắm rõ từng chi tiết. Tào công công thể hiểu về , nhưng rõ Kim công công và thái giám già .

Tào công công dậy, bước đến mặt Phùng công công, cúi xuống và bóp cằm : "Quay mười năm , cộng thêm vài năm ngoài cung, ngươi nghĩ ai ngươi thể qua cửa của ? Vĩnh An? Vĩnh An cách thành Giang Châu cũng xa. Năm xưa ngươi theo Cát công công, Vương Lục Niên công công, là Lý Mịch?".

Phùng công công gần như ngừng thở.

“Cát công công qua đời chín năm, Lý Mịch cũng mất cách đây vài năm. Ông thậm chí còn giao con trai cho khác chăm sóc, sức bận tâm ngươi gây sóng gió gì trong cung”. Tào công công từng lời từng chữ : “Chỉ còn Vương Lục Niên. Hoặc đổi cách , chủ nhân thật sự mà Vương Lục Niên một lòng phục vụ mới khả năng điều ngươi từ phủ Trưởng Công chúa về cung, cho ngươi việc ở Thúy Hoa cung, đưa ngươi đến Đông cung. Có đúng ?”.

Phùng công công dám gì, cũng thể .

“Ngươi nghĩ chỉ với những kinh nghiệm , sẽ đủ kiên nhẫn ngươi ?” Tào công công , ánh mắt sắc lạnh: “Ngươi Vương Lục Niên gì khi rơi tay ? Ngươi nghĩ ngươi cứng cỏi hơn ư? Ta xem lời ngươi và Vương Lục Niên khớp . Đừng nghĩ đến cái c.h.ế.t. Những gì Vương Lục Niên chịu nổi, ngươi cũng sẽ trải qua. Có theo dõi ngươi, phí sức . Cứ từ từ nghĩ , đến hầu hạ Thánh thượng ”.

Nói xong, Tào công công buông Phùng công công , rút khăn tay lau ngón tay, giao cho hai thái giám lực lưỡng. Ông nhanh chóng bước về phía Ngự thư phòng.

Trước đó, những điều cung kiểm tra, nhưng thứ chỉ dừng ở bề nổi, lý lịch đều khớp, vấn đề rõ ràng nên cho qua. Hôm nay xem xét kỹ, mới nhận điểm bất thường.

Thật là…

Vương Lục Niên và phe cánh của , lặng lẽ ẩn bên cạnh Thái tử, gây sóng gió. Ông còn báo cáo thế nào với Thánh thượng nữa.

*****

Trong cơn gió lạnh, Thành Hỷ chạy gấp, bước chân loạng choạng suýt ngã. Hắn nhanh chóng trấn tĩnh , điều chỉnh nhịp tim đập mạnh tiếp tục chạy về phía , gõ cửa. Khi đến mặt chủ nhân, kính cẩn hành lễ.

Quý Nhân đang sách, ngẩng đầu hỏi: “Rõ ràng ? Phùng Thường gì?”.

Vừa hỏi xong, Quý Nhân thấy sắc mặt Thành Hỷ thoải mái. Quý Nhân cau mày. Bản năng của nhận điều . Hoặc thể , gần đây tin quá nhiều, chỉ cần biểu cảm của Thành Hỷ, cũng chẳng lành.

“Phùng Thường hiểu nội tình, khác dẫn dắt một vòng, Từ Giản nắm thóp ở ? Đến mức bắt mà còn rõ chuyện gì đang xảy ?”. Quý Nhân trầm giọng hỏi.

Thành Hỷ c.ắ.n răng đáp: “Người của chúng kịp gặp Phùng Thường. Sau khi Tào công công từ phủ Phụ Quốc công về cung, ông đến Ngự thư phòng báo cáo, mang Phùng Thường luôn”.

Quý Nhân đặt quyển sách xuống.

Thành Hỷ tiếp tục: “Không rõ Tào công công mang , cũng vấn đề xuất hiện từ …”.

Quý Nhân hài lòng chút nào với hai chữ “ rõ”. Sự việc tại trường săn ngoài dự liệu của . Mọi chuyện xảy quá đột ngột. Ban đầu chỉ là sự cố, ai ngờ kéo theo “con gấu đen”, tình thế đổi trong chớp mắt, khiến trở tay kịp. Đòn phản kích của Từ Giản nhanh như sét đánh, khiến chỉ chậm một bước mà chậm cả một chặng đường. Hiện tại, Phùng Thường rơi tay Tào công công. Quân cờ , quân cờ cất giấu bao năm, giờ xem sắp phế bỏ . Dù Tào công công mất nhiều công sức để điều tra về Phùng Thường, chắc đến , nhưng việc mất một cài cắm bên cạnh Lý Thiệu cũng là một thất bại lớn. Để cài một mới năng lực, mà qua mắt Tào công công và Thánh thượng, sẽ tốn ít công sức.

Quý Nhân dậy, đến bên cửa sổ, chắp hai tay lưng. Phùng Thường lộ như thế nào? Có Thái tử khai trong cơn hoảng loạn? Nói rằng chính Phùng Thường gợi ý việc Từ Giản giả vờ thương? Trực giác mách bảo , Thái tử. Rất thể chuyện đều liên quan đến Từ Giản. Cũng đúng. Màn kịch lớn tại trường săn diễn sôi động như , Từ Giản liều mạng chiến đấu với gấu đen suốt cả ngày trời, thể chấp nhận chỉ nhận một chút phần thưởng nhỏ ? Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Quý Nhân, khiến ánh mắt tối sầm.

Nếu rằng, Từ Giản chủ động đạo diễn màn kịch tại trường săn, thì chắc chắn từ rằng Thái tử nghi ngờ giả vờ thương. Vậy thì việc chạy vài bước tại vườn Chương Bình cũng là cố tình? Nếu Từ Giản cố tình diễn trò tại vườn Chương Bình, khi cưới, việc trèo tường phủ Thành Ý Bá thì ? Hắn thật sự trèo tường, cố ý để theo dõi thấy? Nghĩ đến đây, Quý Nhân chợt nhận , từ thời điểm đó, hành động của đều trong tầm mắt của Từ Giản, thậm chí còn lợi dụng để phản kích.

Bốp!

Quý Nhân đập mạnh tay xuống khung cửa sổ.

“Từ Giản, quả nhiên là một Từ Giản cao tay”.

Loading...