Yến Từ Quy - Chương 356: Đến không dễ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:48
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong màn đêm dày đặc, chủ viện của phủ Phụ Quốc công rực sáng từ phòng chính tới các gian hai bên. Từ Giản và Lâm Vân Yên về đến phủ, Mã ma ma nghiêm nghị hiên chỉ huy .

Hôm nay, bà và Vãn Nguyệt đều cùng Quận chúa, chỉ lờ mờ đoán rằng chuyến đến trường săn đơn giản. Việc lớn như chắc chắn ai tiết lộ nửa lời, ai cũng giữ trong lòng, chẳng ai bàn tán gì. Mãi đến khi các tin tức lẻ tẻ bắt đầu lan , họ mới lo lắng. Rốt cuộc là chuyện gì xảy , khiến Thánh thượng điều động cả đội cấm vệ đến trường săn cứu viện chứ? Tin tức bên ngoài thì nhiều mà chẳng cái nào rõ ràng, Mã ma ma dám tin hết cho đến khi Trần thị tới phủ Phụ Quốc công xác nhận mới yên lòng phần nào: Thái tử gặp gấu dữ trong rừng, Quốc công gia cứu. Nghe đến đó, dù lòng vững đến mấy, Mã ma ma cũng cảm thấy như thùng nước rò rỉ từng lỗ. Đó là gấu đấy, loài vật sinh tồn giữa rừng rậm. Dù Quốc công gia và Quận chúa chuẩn kỹ càng, nhưng liệu thể kiểm soát một con thú hoang ? Người còn lúc trái tính trái nết, huống chi là gấu. Khi Mã ma ma lo lắng Vãn Nguyệt, cả hai chỉ cần trao một ánh mắt cũng hiểu rằng chẳng ai bớt lo hơn ai, đều căng thẳng như .

Sau những phút giây thấp thỏm đợi chờ, mãi tới khuya, Tiểu Dư công công mới sai tới báo một tiếng “bình an”, cả phủ mới thở phào nhẹ nhõm. Rồi tiếp tục đợi, đợi mãi đến lúc tin “xe ngựa về phủ” từ phía báo lên, Mã ma ma và Vãn Nguyệt mới tất tả chạy đón.

Quận chúa từ trường săn trở về cùng kiệu phu, đưa thẳng Quốc công gia chủ viện, chuyển phòng. Mã ma ma thấy thế, bèn hiệu Vãn Nguyệt trong chăm sóc Quận chúa, còn thì đợi ai sai bảo, tự sắp xếp việc. Bà cử báo tin bình an cho phu nhân để bà thể yên tâm nghỉ ngơi, trời khuya tuyết rơi, sẽ vất vả. Bếp nhỏ chuẩn sẵn gừng, đưa để xua cái lạnh, và còn dặn kỹ rằng hâm nóng thức ăn, Quốc công gia và Quận chúa nếu ăn thì sẽ phục vụ ngay.

Ở bên ngoài, Từ Bách cũng sai đến.

“Đã sai báo tin về phủ Thành Ý Bá , bên chỗ Tham Thần cũng thiếu săn sóc, mời Nhạc đại phu qua đây ”.

Nghe , Mã ma ma mới yên tâm phần nào. Từ Bách lo liệu chu đáo, việc đó, bà cũng bớt căng thẳng. Bà định dặn dò vài câu cho bên , thì thấy Nhạc đại phu bước giữa trời tuyết. Ông đeo túi thuốc, bước chân gấp gáp. Thường thì việc trị liệu cho Từ Giản thực hiện ở viện An Bình, nhưng đêm hôm khuya khoắt, việc di chuyển khó khăn, nên đành chuyển đến phòng chính. Nhạc đại phu đầu đây, kìm quanh đôi chút. Mã ma ma bước tới chào hỏi, báo tin trong, đó mới dẫn ông .

Trong phòng, Lâm Vân Yên bộ áo quần sạch sẽ, chỉnh trang qua loa, trông thần sắc phần tươi tỉnh hơn. Từ Giản cũng đồ xong, lăn lộn trong tuyết suốt ngày, lớp áo trong thấm ướt khô, khô ướt, vẫn còn đầy vẻ mệt mỏi. Hắn uống xong một chén gừng, thấy Nhạc đại phu lập tức : “Phải phiền ông ”.

Nhạc đại phu đặt túi t.h.u.ố.c xuống một cách nặng nề, sắc mặt mấy hài lòng: “Quả là phiền toái”.

Với tư cách là thầy thuốc, điều ông sợ nhất bệnh khó trị mà là bệnh chịu hợp tác. Sau mấy tháng điều trị cho Quốc công gia, Nhạc đại phu hiểu rõ, Từ Giản tuy là thông minh thấu đáo, nhưng cũng cố chấp, dù ông khuyên bảo thế nào, vẫn một mực theo ý . Nói lên triều là lên triều, trèo tường là trèo tường, hôm nay còn phi ngựa nhanh còn đấu với gấu dữ nữa. Chẳng lẽ một lành hẳn chân thể nổi những việc ? ngẫm , cũng chẳng thể trách Quốc công gia, đơn giản là tình thế đẩy đưa. Thái tử gặp nguy trong lúc săn bắn, thể liều cứu giúp? , thật sự là tiêu hao sức lực nhiều quá . Trong lòng dù ý, nhưng Nhạc đại phu vẫn cẩn thận khám cho Từ Giản. Ông chỉ kiểm tra đùi , mà còn dò theo các kinh mạch, đổi lực tay vài để quan sát phản ứng, hỏi thêm tình trạng của Từ Giản.

Lâm Vân Yên bên cạnh, thấy chân mày của đại phu càng lúc càng nhíu chặt, lời cũng dần thêm cân nhắc, trong lòng khỏi lo lắng. Chẳng lẽ tình trạng ở chân như Từ Giản ? Vừa nãy, nàng hỏi thì Từ Giản bảo “ gì nghiêm trọng”, hóa ... À, thì giờ luôn giấu niềm vui mà chẳng hé lộ ưu tư. Đang còn phân vân, Lâm Vân Yên thấy Nhạc đại phu dường như còn bối rối hơn cả nàng, gần như áp sát chân Từ Giản, ngẫm nghĩ một lúc mới ngẩng lên.

“Cái …”, Đại phu sang Vãn Nguyệt.

Hiểu vấn đề, Lâm Vân Yên gật đầu với Vãn Nguyệt. Vãn Nguyệt lập tức cho lui ngoài, chỉ còn nàng ở canh chừng, để Mã ma ma trông ngoài sảnh.

Nhạc đại phu lúc mới hạ giọng, cau mày hỏi: “Nói thật , Quốc công gia bôi t.h.u.ố.c gì lên chân ngài? Dù lau , nhưng lão phu vẫn ngửi thấy mùi đấy”.

Từ Giản bật , sang Lâm Vân Yên : “Ta giấu ông mà”.

Lâm Vân Yên cũng chỉ còn bất đắc dĩ. Trước khi trường săn, nàng thoa cho Từ Giản một lớp cao t.h.u.ố.c chữa thương, loại dùng cho vết thương bầm tím trong phủ. Mới bôi thì chẳng lộ gì, nhưng khi bọc trong quần áo suốt cả ngày, đến tối kiểm tra ánh đèn, quả thật trắng xanh tím khiến giật . Không sự chuẩn thì dọa Tào công công chứ?

Còn Thái y quen thuộc với t.h.u.ố.c Từ Giản dùng hàng ngày, hơn nữa đó ông bận tay băng bó cho mấy thị vệ của Ngự lâm quân, nên dù ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c cũng để ý. Còn Nhạc đại phu thì khác, ông quen thuộc từng chút t.h.u.ố.c hằng ngày của Từ Giản, tinh thông đến nỗi chỉ một chút mùi cũng nhận ngay dù t.h.u.ố.c lau .

“Thuốc giảm đau”. Từ Giản : “Bôi chút ít ở trường săn”.

Nhạc đại phu tin lời . Nếu thật là t.h.u.ố.c bôi của Thái y, cần đến mức nháy mắt với Vãn Nguyệt là Quận chúa cho tất cả lui ? Rõ ràng là điều giấu giếm. Thế nhưng, đến mức , Nhạc đại phu cũng hiểu một điều rằng những chuyện nhiều chắc . Biết giữ sự tò mò đúng lúc đôi khi là điều khôn ngoan. Không cần Quốc công gia và Quận chúa nhắc nhở, ông cũng hiệu rằng sẽ nhắc đến “dược liệu lạ” , coi như từng gì.

Lâm Vân Yên mỉm . Người thông minh đúng là tiện lợi, cần nhiều lời. Sáng mai Từ Giản chắc chắn sẽ lên triều, thể nhiều sẽ đến thăm hỏi bệnh tình. Nếu ai đó suy nghĩ thấu đáo mà buột miệng hỏi về “thuốc bôi ở trường săn” những đa nghi, tất sẽ sinh chuyện phiền toái. Nhạc đại phu xác nhận t.h.u.ố.c gây ảnh hưởng cho Từ Giản, tỉ mỉ châm cứu cho , đặt khăn ấm lên chân để giúp giảm đau, đó châm cứu cho . Chăm sóc xong cho Từ Giản, Nhạc đại phu bắt mạch cho Lâm Vân Yên, để chắc chắn nàng vì mệt mỏi lạnh mà bệnh.

Xong xuôi, ông : “Phải mất chừng ba khắc nữa mới . Lão phu sẽ qua xem tình trạng của Tham Thần, lát nữa sẽ ”.

Lâm Vân Yên cảm ơn, tiễn ông xong bèn xuống bên cạnh giường.

Từ Giản ngước lên, nhẹ nhàng : “Nàng phòng nghỉ ngơi ”.

Lâm Vân Yên lắc đầu. Dù mệt nhưng nếu thật sự bảo nàng ngủ, e rằng nàng cũng chẳng thể an giấc.

“Nàng hãy nhắm mắt thư giãn chút ”. Nàng đáp: “Ta buồn ngủ thì sẽ ”.

Từ Giản ép nàng, nhắm mắt , chẳng mấy chốc . Lâm Vân Yên lấy khăn, lau những giọt mồ hôi mỏng trán Từ Giản. Nàng hiểu rằng thực sự mệt lả. Dù họ cố tình tính toán để gài bẫy Lý Thiệu, nhưng Từ Giản vẫn cố gắng đến cùng. Nếu đến mức kiệt sức như thế , thể ngủ dù đau đến toát mồ hôi lạnh chứ? Giấc ngủ mấy bình yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-356-den-khong-de.html.]

Lâm Vân Yên lo trong mơ sẽ động chân, bèn dịch gần, một tay đặt lên đầu gối Từ Giản, chỉ cần cử động là nàng thể kịp thời đè giữ . Tay còn , nàng khẽ đan những ngón tay tay Từ Giản.

Lúc ở trường săn, nàng đến xem thử con gấu đen. Gấu c.h.ế.t cứng, còn cử động, nhưng chỉ hình đồ sộ cũng đủ thứ dễ đối phó. Thậm chí, con gấu đó còn vẻ to lớn hơn những gì Từ Giản từng hình dung, khiến khác khỏi thót tim. Một con dã thú như mà Từ Giản tự tay chặt đứt một cánh tay của nó. Dù lúc gấu tiêu hao sức lực đến kiệt quệ, nhưng đối đầu với nó cũng mệt mỏi kém. Trong tình huống gian nan đến , vẫn thể tìm cơ hội. Tham Thần từng gì nhỉ? "Đều tính cả ”. Khó thật. Ở tình cảnh đó mà tính toán chính xác, chỉ cần thực lực mà còn cần cả vận may. Phải , Từ Giản bảo con gấu "còn nhỏ", trong bốn năm từng trải qua, khi đối mặt với con gấu to lớn hơn nữa, hao tâm tổn sức đến nhường nào đây? Chỉ nghĩ đến đó thôi, Lâm Vân Yên cũng cảm thấy ngột ngạt, như ai siết chặt lấy . Khó khăn, vất vả thì nàng từ , nhưng hiện giờ, mỗi khoảnh khắc đều là cảm nhận rõ ràng hơn. Điều nàng hiểu nhất là, tất cả đều " dễ dàng". Thành quả của hơn một năm qua là dễ dàng, chiến thắng hôm nay cũng là dễ dàng. Điều nàng cần thể , là khuếch đại thêm chiến thắng , xứng đáng với sự nỗ lực trong trường săn.

Bất chợt, chân Từ Giản co giật nhẹ, Lâm Vân Yên nhanh nhẹn, lập tức giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u gối . Trong mơ, dường như Từ Giản cảm nhận , mơ màng trấn an nàng: "Không , thực sự mà…".

Lâm Vân Yên rũ mắt, thì thầm vỗ về: "Vâng, ”.

Đến khi thời gian gần hết, Nhạc đại phu trở .

"Tham Thần chỉ thương ngoài da, Thái y đó xử lý cũng đúng cách, chỉ cần dưỡng thương là ”. Ông : “Huyền Túc thì thương, chỉ là quá mệt, thấy ngủ ngon”.

Lâm Vân Yên cũng yên tâm.

Khi Nhạc đại phu rút kim, Từ Giản tỉnh dậy, trông vẫn mệt mỏi, nhưng ánh mắt phần tỉnh táo hơn.

"Ngoài cái chân , thể trạng của Quốc công gia , sẽ vì lạnh mà sốt. Ngài cứ nghỉ ngơi một giấc thật ngon, như thế còn hơn bất kỳ loại linh d.ư.ợ.c nào”. Nhạc đại phu : “Chân giờ còn thấy gì, nhưng lát nữa sẽ thâm tím, vài ngày mới tan ”.

Lâm Vân Yên thấy cũng hài lòng. Vết bầm thâm tự nhiên hiện chắc chắn hơn là dùng dầu t.h.u.ố.c giả tạo, hơn nữa, ban ngày khó che giấu hơn so với ánh sáng lờ mờ của đèn dầu.

Khi đèn trong phòng tắt, Mã ma ma ước tính thời gian. Thêm một chút nữa là đến giờ bình thường Quốc công gia thức dậy lên triều. Một đêm lo âu, cuối cùng cũng sắp qua . Mã ma ma trở về phòng, chợp mắt chút thức dậy.

Bên chỗ Từ phu nhân, sớm đến hỏi thăm tình hình, hai vợ chồng trẻ vẫn dậy thì phiền. Sau đó, bà mời Nhạc đại phu qua hậu viện, hỏi kỹ tình trạng chấn thương. Nhạc đại phu thật, việc chạy đôn chạy đáo như hôm qua chắc chắn sẽ ảnh hưởng, chỉ thể dốc sức chữa trị thêm. Ông cũng rằng, may mà đó trị liệu một thời gian, tình trạng giảm nhẹ đáng kể, nếu , dù c.ắ.n răng chống chịu ở rừng tuyết thì chân chắc hỏng hẳn, đừng đến việc hồi phục, nếu thể chống nạng tự là may lắm . Những lời , chẳng riêng gì Từ Miểu, mà cả Lưu Sính và Hạ ma ma cũng liên tục niệm "A Di Đà Phật".

Cùng lúc đó, bầu khí trong triều đình phần căng thẳng. An Dật Bá đau nhức khắp , ghế, ngũ quan vốn nghiêm nghị nay càng như ẩn chứa lửa giận. Thực tế thì ông hề tức giận. Mệt đến kiệt quệ , gì còn sức để giận cái gì nữa. Lâm Dư nghiêm túc cảm ơn, cảm ơn ông mau chóng tới trường săn, giúp đỡ Từ Giản và Lâm Vân Yên.

"Họ may mắn nên mới thoát nạn, công lao của lớn lắm”. An Dật Bá đáp: “Lúc tìm thấy bọn họ thì con gấu đen gục xuống ”.

"Ngài là cột trụ mà”. Lâm Dư .

An Dật Bá cũng chấp nhận lời tán dương đó. Không ông mặt dày, mà tình huống tối qua, thứ thiếu là nhân lực mà là thể giữ vững cục diện, và ông là một trong đó. Một vị quan bước tới, hỏi An Dật Bá về tình hình.

“Thái tử thương? Vậy thì thật quá”.

“Nghe Bá gia cõng Thái tử về, còn tưởng Thái tử thương, giật cả ”.

“Phụ Quốc công bảo vệ Thái tử đến lúc cứu viện đến nơi, đó quả là công trạng lớn”.

“Vậy chân của ngài chắc cũng hơn ? Sao thấy tới chầu?”.

Nghe thấy , An Dật Bá ngẩng đầu, chép miệng : “Hắn mà lên chầu á? Hôm nay lên Kim Loan điện, chắc cũng nhờ cõng mất”.

Lời dứt, cả phòng lập tức im lặng. Hôm qua, Bá gia cõng về là Thái tử, giờ An Dật Bá như , giống như đang giễu cợt Thái tử… nghĩ thì cũng chẳng gì đáng trách. Họ đều tính Bá gia thẳng thắn, năng cần suy nghĩ nhiều, chắc chỉ là câu vu vơ mà thôi. An Dật Bá dường như nhận , xoa xoa cái vai mỏi, tiếp: “Cái chân , thấy thật khó mà cứu chữa, dưỡng mãi …”.

“Dẫu là Thái tử gặp nguy hiểm, Phụ Quốc công chắc chắn dốc hết sức cứu giúp, cái chân đó… vốn dĩ cũng…”. Nói một nửa dừng, rõ ràng hàm ý sâu xa.

Lâm Dư đầu , là Thiếu khanh Thái thường tự, Cố Hằng. Vị quả là sốt ruột. Lâm Dư nghĩ thầm. Tứ hoàng tử còn cai sữa, mà ngoại tổ của - Cố Hằng - tranh thủ cơ hội để “bình luận” đôi điều. Trước đây, lúc Thái tử cấm túc, kẻ hăng hái tìm chuyện nhất cũng chính là phe cánh Tứ hoàng tử. Cố Hằng chỉ buông một câu ngưng, nhưng cũng đủ khiến khác nảy sinh suy nghĩ. Chuyện Phụ Quốc công thương năm xưa, kinh thành từng kết luận, nhưng câu của Cố Thiếu Khanh như ngầm gợi nhắc rằng tin đồn cho rằng Quốc công gia thương cũng vì Thái tử. Công lao cứu giá vốn nên công nhận, giấu ? Cố Hằng thực cũng rõ ngọn nguồn, chỉ dựa vài lời đồn đoán mà câu nửa thật nửa giả, nhưng ngay chính ông cũng cảm thấy, chuyện vẻ đáng để đào sâu thêm.

 

 

 

Loading...