Yến Từ Quy - Chương 355: Thánh thượng phải thất vọng thế nào chứ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:47
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường trở về, xe ngựa khẽ chao đảo khi bánh xe cán viên đá nhỏ. Tào công công định tư thế, : “Vậy thì con gấu thật là quá hung dữ ”.

hung…”. Từ Giản ho mạnh hai tiếng.

Lâm Vân Yên vỗ nhẹ lưng , Từ Giản xua tay hiệu , tiếp tục chuyện với Tào công công: “Gấu thương nên càng hung hãn, nhiều nên cũng hỗn loạn, nếu thì Đào Thống lĩnh mũi tên bay sượt qua mặt . Ta thấy vài thương là do chen lấn, tự va vấp mà ”.

“Cũng may là xử lý thỏa, ngựa của Huyền Túc là ngựa lâu năm, còn dẫn hai con ngựa nữa về”.

“Điện hạ , lúc đó lòng chỉ cầu mong ngài thương”.

Tào công công xong thở dài: “Quốc công gia mệt mỏi , chợp mắt , về thành hẵng tiếp”.

Trong hoàng thành, đèn đuốc Đông cung vẫn còn sáng rực. Lý Thiệu giường, khuôn mặt đỏ bừng như tôm luộc. Trong cơn mê, lúc thì rên rỉ, khi la hét, sốt đến mức còn tỉnh táo. Quách công công đặt khăn ướt lên trán Lý Thiệu, sang thấy Thánh thượng bên bàn với gương mặt nghiêm nghị.

Phùng công công thì co rúm một bên, mặt mày tái mét như tờ giấy, dám động đậy. Ông cùng Thái tử và Tiểu Dư công công về kinh thành. Trên đường, Phùng công công cảm thấy tình trạng của Thái tử , dường như sắp sốt, bèn thông báo với Tiểu Dư công công. Tiểu Dư công công lập tức quyết định phái hai cấm vệ phi ngựa về , mở cổng thành và cổng cung sẵn, đảm bảo đoàn phía thể về thẳng Đông cung mà gián đoạn, thậm chí Thái y chờ sẵn.

Mọi việc sắp xếp đó, nhưng khi Thánh thượng tới nơi, Tiểu Dư công công chỉ kịp báo cáo tình hình về Từ Ninh cung. Còn Phùng công công thì như c.h.ế.t sống , trả lời thế nào. Nghe xong vài lời từ Tiểu Dư công công, Thánh thượng cũng dần định. Ngài lo lắng khi tin, nhưng thấy Lý Thiệu bình an mặt thì cũng nhẹ lòng. So với việc thương, thì sốt chẳng vấn đề gì to tát. Thái y cũng giải thích rằng đây chỉ là phản ứng của cơ thể khi lạnh và hoảng sợ, nghỉ ngơi vài ngày là hồi phục thôi.

Lúc , Thánh thượng hỏi Phùng công công: “Mọi việc diễn thế nào? Ngươi kể chi tiết trẫm ”.

Phùng công công kịp nhớ rõ ràng, đành gượng gạo trả lời: “Nô tài cưỡi ngựa giỏi, khi Điện hạ trường săn thì mang theo nô tài. Ban đầu chuyện bình thường, đến khi thị vệ chạy cầu cứu , …”

Thánh thượng hỏi: “Rồi ?”.

Ánh mắt nghiêm nghị của ngài khiến Phùng công công giật , đáp ngay: “Rồi Quốc công gia lập tức phi ngựa rừng cứu Điện hạ. , Quốc công gia phi ngựa nhanh như gió, chẳng ai theo kịp, dáng vẻ giống từng thương”.

Nói xong, ông mới nhận lỡ lời, mặt khỏi đỏ ửng lên ngượng ngùng. Ông nhắc nhở Thái tử chú ý đến thương tích của Phụ Quốc công, chuyện dù thử ngầm xác nhận đều nên để Thái tử và Thánh thượng đề cập, chứ ông tự thế chẳng là tự hại ? Hầy, cũng tại ông bận lo cho chủ nhân, trong đầu cứ mãi nghĩ về “chấn thương của Phụ Quốc công”.

Nhìn thấy ánh mắt của Thánh thượng, Phùng công công thoát cũng dễ, đành tiếp tục kể: “Nô tài chỉ chờ tin tức. Nhìn thấy An Dật Bá cùng cấm vệ tới, chờ đến khi trời tối mới thấy Bá gia đưa Điện hạ về. Nghe Quốc công gia dũng mãnh, c.h.é.m đứt tay con gấu trụ đến khi cứu viện đến”.

Nghe ông lặp lặp mà chẳng thêm gì, Thánh thượng cũng buồn hỏi tiếp, cho lui một bên.

Trên giường, Lý Thiệu lẩm bẩm gì đó, rõ là mơ mê sảng. Thánh thượng thấy như đang gặp ác mộng, bèn xuống bên cạnh, cúi xuống lắng nhưng cũng thể gì. Lý Thiệu chìm cơn ác mộng, lúc tối tăm lúc chói lòa, cả chẳng thể nào yên .

“Thiệu nhi, Thiệu nhi?” Thánh thượng gọi thử, nắm lấy bàn tay ướt đẫm mồ hôi của .

Lý Thiệu giật mở mắt, ánh ngập tràn kinh hãi lướt khắp xung quanh.

“Đừng sợ, đừng sợ”. Thánh thượng thấy tỉnh , vội trấn an: “Con về cung , lo gì nữa”.

Ánh mắt Lý Thiệu rơi cây đèn bàn, ánh sáng mờ nhạt, tầm dần nhòa trong mắt , cứ như thứ quanh đều trở nên kỳ lạ. Hắn thấy tiếng tim đập thình thịch như tiếng trống dồn dập, nặng nề đến độ như thể nổ tung. Sau một lúc, ánh mắt mới dần tỉnh táo, nhận những gì đang diễn .

“Phụ hoàng…”, Lý Thiệu cất giọng khàn khàn.

“Con mơ thấy ác mộng”. Thánh thượng .

Lý Thiệu chau mày. Thật , nhớ rõ mơ thấy gì, chỉ trong mơ hỗn loạn, khiến khó chịu, vô thức chối bỏ nó. Hắn bàn về cơn ác mộng của . Trong lúc đầu óc còn lộn xộn, nếu bình tĩnh hơn chút nữa, hẳn sẽ rằng chỉ cần tiếp tục ngủ là xong, nhưng vì quá mơ hồ, nóng vội tìm chủ đề khác để tránh né.

“Phụ hoàng, chân của Từ Giản chẳng thương gì cả”. Lý Thiệu .

Thánh thượng nghiêm giọng: “Con đừng…”

Lý Thiệu tiếp tục: “Con tận mắt thấy, còn thể cưỡi ngựa, còn kéo con xoay sở với con gấu đen trong rừng, bước chân của hề giống như thương lành, con suýt kiệt sức mà vẫn , còn dùng cả xẻng đ.á.n.h với gấu, là đang giả vờ”.

“Giả vờ ư?”. Thánh thượng hỏi: “Vậy con xem, giả vờ thương để gì?”.

“Hắn theo con giám sát các bộ”. Lý Thiệu : “Hắn lấy cớ vết thương lành để diễn kịch mặt phụ hoàng, khiến cảm thấy áy náy…”.

Thánh thượng cắt ngang: “Nếu chân vì cứu con mà thương, liệu trẫm cần áy náy ?”.

Lý Thiệu cúi đầu rụt cổ, đến như , chỉ thể tiếp tục: “Hắn chỉ con lời thôi, rõ ràng chân khỏi hẳn mà còn…”.

Thánh thượng tức giận nhạt: “Từ Giản con lời ư? Nếu con thực sự lời , trẫm còn mừng hơn”.

Lý Thiệu định thêm, nhưng thấy ánh mắt nghiêm khắc của phụ hoàng, lập tức mất hết khí thế.

“Thiệu nhi”. Thánh thượng nghiêm giọng: “Đừng với trẫm là con cố ý trường săn chỉ để thử Từ Giản”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-355-thanh-thuong-phai-that-vong-the-nao-chu.html.]

 

Lý Thiệu gì. Thánh thượng rời mắt khỏi . Nếu chỉ là tình cờ gặp nguy hiểm, lẽ sẽ tới “đúng sai”, nhưng nếu Lý Thiệu cố tình gây sự dẫn đến rắc rối, thì đó chính là “sai lầm”. Giống như tìm vui mà đụng địa bàn của Đạo Hành . Giống như vượt ải để chứng tỏ bản lao cuộc giao tranh giữa hai quân. Từ đầu đến cuối, điểm nào là đúng đắn.

Thánh thượng dậy, hạ giọng nghiêm nghị: “Hôm nay con mệt mỏi và sốt nên nghỉ ngơi . Đợi khi con tỉnh , hạ sốt và đầu óc tỉnh táo hơn, hãy suy nghĩ thật kỹ cách chuyện với trẫm”.

Nói xong, Thánh thượng , bước thẳng. Quách công công đưa tiễn vài bước, thấy Tào công công đang chờ bên ngoài, bèn dừng về chăm sóc Lý Thiệu. Trong lòng ông chỉ thầm nghĩ, lẽ Điện hạ thật sự sốt đến lú lẫn, dám những lời như chứ…

Thánh thượng bước dừng: “Vừa mới trở ?”.

“Vâng, mới hồi cung”. Tào công công bước theo, đáp lời: “Nghe đang ở Đông cung, nên nô tài lập tức đến ngay”.

Thánh thượng hỏi: “Từ Giản thế nào ?”.

Tào công công mím môi. Lời của Thái tử ông đều rõ mồn một. Thực lòng mà , chẳng dễ chịu chút nào. Tất nhiên, Tào công công đề cập đến những lời của Thái tử mặt Thánh thượng lúc , mà chỉ kể tình hình chuyến .

“Phụ Quốc công vẻ kiệt sức, Thái y vết thương ở chân của ngài thể sẽ ảnh hưởng thêm, còn chờ đại phu ở phủ kiểm tra kỹ hơn ”.

“Nghe Thái tử đuổi theo một con nai, dẫn đến việc đối mặt với gấu đen trong rừng, lúc chỉ hai cận vệ của Phụ Quốc công cùng với hai thị vệ cùng ngài ”.

“Phụ Quốc công tin, bình tĩnh ứng cứu, dẫn đến giải vây, còn Quận chúa thì ở bên ngoài chỉ huy chuẩn . Nàng dựng lều, chuẩn nước nóng và thức ăn nhẹ, sắp xếp cáng cứu thương và cả đuốc”.

“Chuẩn chu đáo. Khi nô tài đến nơi, cũng chỉ thể chờ tin”.

“Chỉ đến khi An Dật Bá cõng Điện hạ về, mới thực sự yên lòng. Sau đó, Đào Thống lĩnh rừng hai nữa, đưa thương từng đợt”.

“Một tín của Phụ Quốc công thương ở lưng, gấu cào một cú, da thịt rách bươm. Phụ Quốc công thì thương bên ngoài, nhưng kiệt sức đến mức nổi”.

“Khi Thái y chẩn bệnh, nô tài thấy chân của Phụ Quốc công thật sự trắng bệch, bầm tím hết cả, khi chạm da thấy lạnh toát”.

“Cũng thôi, ngài đầu tiên rừng, một đối đầu với con gấu, kiệt sức trong rừng, mãi mới đưa . Ở đó lâu , bình thường cũng chịu nổi cái lạnh, huống hồ là chân của ngài vốn chịu lạnh”.

Thánh thượng xong, trầm ngâm một lúc : “Ngươi Lý Thiệu ? Tuy phản bác, nhưng trẫm ngươi đang nghiêng về phía nào ”.

Tào Công công ngượng ngùng. Thánh thượng thế, ông thể chối quanh, bèn đáp: “Nô tài nghĩ rằng, ai cũng xu hướng ủng hộ điều thấy. Nô tài thấy Thái y chẩn bệnh cho Phụ Quốc công, thấy ngài đưa phủ Quốc công bằng cáng. Điện hạ thấy điều đó, chỉ thấy Quốc công gia đến, thể chạy, thể đ.á.n.h gấu…”.

“Nếu đó thấy mới nghĩ Từ Giản thương thì còn hợp lý”. Thánh thượng hừ lạnh: “Chỉ sợ rằng nó cố tình kiếm chuyện, sớm thành kiến với Từ Giản”.

Tào công công nuốt nước bọt. Điện hạ đang mắc kẹt trong vòng xoáy của . May mà những lời tự vấn của Quốc công gia, bằng thêm chuyện, đổ hết lên đầu ngài vì vụ trường săn. Thánh thượng tự phán xét, tin lời nghi ngờ của Điện hạ, nhưng như thế khiến Thánh thượng thêm đau lòng.

*****

Gió đêm cuốn tuyết bay lả tả.

Thành Hỷ thấy tiếng khẽ gõ cửa, bèn khoác áo dày bước . Là Đồng công công: “Chủ nhân ngủ ?”.

“Sao thể ngủ , chỉ nghỉ thôi”. Thành Hỷ kéo cửa , hạ giọng : “Có tin tức gì ?”.

“Thái tử hồi cung, thương, nhưng sốc nên sốt”. Đồng công công tiếp: “Quốc công gia và Quận chúa cũng trở về, hình như lạnh cóng, chân ngài chắc ”.

“Thì ai bảo ngài khơi hứng cho Thái tử săn”. Thành Hỷ chép miệng: “Thái tử gặp nguy, nếu ngài cứu kịp thì mà yên?”.

Đồng công công đáp: “Chớ , nếu Thái tử mất tay chân, chủ nhân cũng đau đầu…”.

Thành Hỷ định thêm gì đó thì cửa phòng bất ngờ mở , ánh đèn le lói từ trong rọi .

“Vậy là còn cảm ơn Từ Giản vì chừng mực, để Điện hạ thành tàn phế?”. Giọng lạnh lùng khiến Thành Hỷ lạnh sống lưng.

Đồng công công lập tức quỳ xuống.

Thành Hỷ cũng vội quỳ theo: “Tiểu nhân lỡ lời…”.

“Được ”. Quý nhân cắt ngang: “Vào đây mà ”.

Vào phòng, Thành Hỷ pha , Đồng công công tường thuật tỉ mỉ tin tức nhận. Chủ nhân xua tay cho lui, nhấp ngụm , gương mặt mệt mỏi thoáng giận. Thành Hỷ sai, Thái tử quả thật là một tồn tại thiết yếu. Thái tử thể gặp rắc rối, thanh danh thể suy giảm, nhưng thể phế truất, ít nhất là cho đến khi thứ sẵn sàng, Lý Thiệu vẫn là Thái tử. Một khi ngày đó đến, tức là sự chuẩn đấy, chỉ chờ gió Đông thổi thôi. Quý nhân vẫn thể hiểu thấu tâm tư Từ Giản. Từ Giản rõ ràng đang tính kế Thái tử. Những hành động giúp đỡ, hỗ trợ Thái tử bề ngoài ẩn chứa mưu đồ gây bất lợi cho , chỉ là che giấu quá tài tình, đến mức Thánh thượng cũng nhận điểm bất thường. Người nhận vấn đề chỉ Quý nhân, kẻ từng cắt đuôi nhiều , và Thái tử là trực tiếp chịu đựng. Có lẽ Từ Giản cũng đang chờ một cơ hội. Khi Từ Giản thật sự tay hạ Thái tử, là lúc chuẩn sẵn sàng cho một cuộc đối đầu trực diện. Cho đến lúc đó, Từ Giản sẽ giữ Thái tử. Quý nhân nheo mắt . Ở điểm , Từ Giản và ông lẽ giống - coi Thái tử là con cờ, là biểu tượng. mục tiêu mà ông theo đuổi, Từ Giản lẽ khả năng đạt tới, hiện tại cũng thấy dấu hiệu sắp xếp cho mục tiêu đó… Có lẽ là ngôi vị Nhiếp chính? Một tiểu hoàng tử dễ dạy, dễ kiểm soát hơn hẳn vị Thái tử hiện giờ. Vậy Từ Giản chọn kẻ dễ bảo nào ? Hình như là . Hơn nữa, Thánh thượng vẫn còn trong độ tuổi sung mãn, cách ngày đó vẫn còn xa, trừ phi Từ Giản thực sự dám chuyện động trời. dù thế nào, hôm nay Từ Giản vẫn là kẻ chiếm ưu thế. Ban đầu dự định để Thái tử vạch trần chuyện Từ Giản giả bộ thương, cuối cùng thành thương thật. Ngày mai, chẳng cần phân tích kỹ, Quý nhân cũng nghĩ vài cách lợi dụng tình huống . Trường săn, gấu hoang, một vở kịch quá xuất sắc. Sắc mặt sa sầm, Quý nhân đặt chén mạnh xuống bàn.

 

Loading...