Yến Từ Quy - Chương 353: Ngất xỉu thôi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:45
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Yên ghế, vẻ mệt mỏi hiện rõ khuôn mặt.
“Điện hạ dẫn săn”. Nàng chậm rãi : “Ta cưỡi ngựa, nên Quốc công gia chọn cho một con hiền lành, hai chúng cưỡi ngựa thong thả quanh đây. Ban đầu thứ đều , cho đến khi một thị vệ chạy về…”
Tào công công chăm chú lắng . Lời báo tuy sơ sài, nhưng quá trình kể khớp với những gì Quận chúa kể.
“Ý là, Quốc công gia cưỡi ngựa rừng cứu ?”. Tào công công hỏi: “Quốc công gia thể cưỡi ngựa nhanh ư?”.
Lâm Vân Yên ngước lên, đôi mắt trong veo ngấn nước: “Chân hiện giờ thế nào, công công chẳng lẽ rõ ư? Chàng đang cố gắng hết sức đấy thôi. Thái tử gặp nguy, là đối mặt với gấu đen, khi thị vệ đến cầu cứu, nơi đây lập tức trở nên rối loạn. Quốc công gia định tình hình, dù sức kham nổi cũng đành c.ắ.n răng mà cứu. Dẫu lo lắng cho , nhưng dám ngăn cản, đó là trách nhiệm của , còn thở là còn gánh vác. Thế nhưng, Tào công công , lòng thật chẳng yên. Hôm nay dồn hết sức lực như thế, cho dù đ.á.n.h đuổi con gấu, chân ắt hẳn sẽ nặng thêm, trong khi những ngày gần đây chỉ mới định đôi chút…”.
Nhìn giọt lệ lấp lánh nơi khóe mắt của Lâm Vân Yên, Tào công công cũng thấy lòng nghẹn . Khi phu nhân mất, Quận chúa còn quá nhỏ để cảm nhận nỗi đau mất mát, lớn lên trong sự yêu thương chở che, hẳn là từng trải qua cảnh lo âu đau xót. Vậy mà nay, giữa lúc tân hôn còn trọn vẹn, trượng phu của nàng vì cố gắng cứu mà quên cả vết thương cũ, rõ khi nào thể về, thể bình an trở , nàng chỉ đây chờ đợi từng phút giây. Ai mà lo lắng cho ?
Tào công công cũng lo lắng chứ. Ông lo cho Thái tử đến độ da đầu căng cứng, nghĩ đến Thánh thượng giờ đây đang chờ tin trong cung… Tào công công lên chiếc bàn bên cạnh bình , thử nhiệt rót một tách đưa cho Lâm Vân Yên.
“Người đừng tự dọa ”. Ông an ủi, đưa cho nàng: “Thái tử và Quốc công gia đều sẽ gặp dữ hóa lành thôi”.
Miệng nhưng trong lòng ông khỏi lo lắng. Không chờ trong lều nữa, ông bước ngoài, dõi mắt về phía rừng.
“Nếu trời tối thì đây?” Ông hỏi Quan nội thị bên cạnh: “Nếu thấy gì, thì mà tìm ?”.
“Vâng, khi cứu viện, Quận chúa cho chuẩn nhiều bó đuốc, khi quân cấm vệ đến thì mỗi đều phát một cây, ai cũng bật lửa, đến tối thì thể đốt lên. Nếu ai mà đuốc thì cũng phát thêm”.
Tào công công gật đầu lia lịa. Đừng Quận chúa còn trẻ là nữ nhi, lúc gặp chuyện thật chẳng hề nao núng. Dựng lều, chuẩn đuốc, thứ đều đấy.
“Quận chúa thật là chu đáo”. Ông khen ngợi.
Quan nội thị cũng phụ họa, thêm: “Quốc công gia cũng chẳng dễ dàng gì, Tào công công mà thấy cảnh ngài c.ắ.n răng thúc ngựa lao rừng thì chắc sẽ hiểu, quả là xứng danh luyện võ từ bé, đến lúc nguy cấp vẫn gắng sức ”.
Tào công công chỉ gượng. Lúc , Quốc công gia lẽ dù thế nào cũng gắng gượng thôi. Đôi khi đến phút nguy nan, con sẽ bật dậy sức mạnh tiềm ẩn, nhưng sức mạnh chẳng thể kéo dài, khi việc xong xuôi, cơ thể sẽ phản ứng , đau đớn sót chỗ nào, một hai còn chịu đựng nổi, nhiều cũng mòn mỏi hết sức. Giờ đây chỉ mong cứu viện trong rừng sẽ thuận lợi.
Gió ngày càng lớn, quét qua mặt lạnh như dao, Tào công công gần nửa canh giờ mà chịu nổi, đành về lều. Màn lều vén lên, cơn gió lạnh từ ngoài ùa . Nghe thấy tiếng, Lâm Vân Yên cùng các Ngự y , thấy vẫn là Tào công công với gương mặt trầm lặng, bèn thôi . Dần dần, mặt trời lặn xuống, ánh chiều tà tan biến, trời bắt đầu tối . Lâm Vân Yên cũng bước ngoài ngóng.
Ánh sáng mờ nhạt, rừng sâu phía xa chìm trong bóng tối, một màu đen mịt mùng khiến lòng khỏi run sợ. Lờ mờ thể thấy vài tia sáng, hình như là đuốc, nhưng cách quá xa, chẳng thể rõ. Quan nội thị mang sang một ít thức ăn từ tiểu điện.
An viện phán phân chia thức ăn cho : “Chúng ăn, kẻo đến lúc thương đến, ai nấy đói hoa mắt, còn khám gì nổi nữa?”.
Nửa canh giờ trôi qua, Quan nội thị chợt hô lớn: “Có trở về , trở về ”.
Trong lều, tất cả lao , thấy hai ngọn đuốc từ xa tiến gần. Lâm Vân Yên chăm chú , nhận sáu , hình như là vệ binh của Đông cung.
“Thái tử ?” Tào công công vội hỏi: “Phụ Quốc công ? An Dật Bá ?”.
Ánh đèn rọi sáng, tình hình rõ hơn, sáu đều thương.
“Chúng tiểu nhân vẫn tìm Thái tử, nhưng tìm thấy”. Một đáp: “Rừng rậm khó , tiểu nhân trầy xước đáng ngại, vốn định tiếp tục tìm, giữa đường gặp An Dật Bá, ngài bảo trời sắp tối, chúng tiểu nhân thế chỉ thêm vướng chân, nên bảo về …”.
Tào công công nghẹn lời, họ ngựa kiệt sức, đều thương, cũng chẳng đành trách cứ, chỉ đốc thúc Ngự y băng bó. Trong lều gió lùa , và điểm tâm, dần ấm lên, kể thêm những gì .
“Lúc chiều phát hiện dấu vết giao đấu, thấy vết m.á.u lộn xộn khắp nơi, nhưng thấy ”.
“Chắc là đ.á.n.h rút lui, nhưng thể di chuyển, ngoài thế?”.
“Dấu vết hỗn loạn quá, chẳng họ hướng nào, đó…”.
“Trước khi trời tối, còn tiếng đ.á.n.h , nhưng rừng sâu vọng âm, phân biệt nổi hướng nào”.
“Không ai rút nữa , đêm lạnh thế , tìm thấy Thái tử, c.h.ế.t rét cũng tìm”.
“Chúng … ”, Vừa , gượng.
Dù lúc đây, nếu Thái tử xảy chuyện thì họ cũng chẳng yên .
Nghe họ kể, Tào công công chợt hỏi: “Sao các ngươi tản với Thái tử? Tạp gia lúc đó chỉ bốn theo ngài mà?”.
“Thái tử mất dấu con nai, bảo tản tìm, chúng tiểu nhân đều tìm nai, nào ngài …”, một ngượng ngùng đáp: “Mãi đến khi gặp gấu lao kêu cứu, chúng tiểu nhân mới chuyện”.
Tào công công bóp trán. Huynh lao ngoài , nhưng Thái tử và hai tùy tùng của Phụ Quốc công thì , thật là… Ông lấy mừng vì hai tùy tùng giỏi võ hơn đám thị vệ. Ngay lúc đó, Tào công công bỗng thấy vui nổi nữa.
Tuyết bắt đầu rơi lả tả. Vẻ mặt Lâm Vân Yên nặng nề, tiếng động từ xa vọng , tưởng từ phía trường săn trở , nhưng đó nhận âm thanh đến từ hướng ngược . Là Tiểu Dư công công, mang theo một bọc vải, mở thì thấy bên trong là một nồi nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-353-ngat-xiu-thoi.html.]
“Trước khi rời cung tiểu nhân nấu, là món cháo đậu đỏ Quận chúa thích”. Ông múc một bát: “Vẫn còn ấm”.
Lâm Vân Yên đón lấy, : “Đã Hoàng Thái hậu lo lắng ”.
Tiểu Dư công công cố nở một nụ . Khi tin ban ngày, Hoàng Thái hậu yên lòng, đến lúc trời tối cũng chịu nổi, sai ông đến trường săn xem xét.
“Thành Ý Bá cũng đến, tiểu nhân nên dặn gửi lời đến Quận chúa”. Tiểu Dư công công dịu giọng an ủi: “Cả phủ đều lo lắng, Bá gia ở trong phủ, dặn Quận chúa cần bận lòng về lão phu nhân và . Tam thẩm của Quận chúa chiều nay sang phủ Phụ Quốc công, trò chuyện với Từ phu nhân và cô nương Lưu Sính, Quận chúa cứ yên tâm chờ ở đây”.
Lâm Vân Yên gật đầu. Biến cố hôm nay tại trường săn là kế hoạch sắp đặt từ . Từ Giản tuy chi tiết nhưng nàng cũng đại khái. Lần tay, nhất định thu đủ kết quả. Để đạt hiệu quả, thể cứu viện ngay lập tức mà chuyện đều yên , họ kéo dài thời gian, ít nhất đến khi trời tối. Dù , cũng thể kéo đến sáng, đêm đông trong rừng quá lạnh, dễ xảy chuyện thật. Lâm Vân Yên chuẩn tinh thần chờ đến khi trời tối , cũng sẵn sàng tỏ lo lắng sốt ruột . Có lẽ vì thời gian lâu, lẽ vì sự lo lắng nàng thể hiện ảnh hưởng thật đến tâm trạng, nàng chợt thấy lòng bất an. Nghe tin trong kinh thành đều thỏa, lòng nàng dịu nhiều, còn cả bát cháo ngọt ngào trong tay ấm cả cơ thể. Trước đây, Hoàng Thái hậu từng gì nhỉ? Bà còn sống thì bà sẽ là chỗ dựa của nàng, là cứu binh của nàng. Không chỉ Hoàng Thái hậu, giờ đây nàng cũng yêu, họ đều là chỗ dựa vững chắc của nàng. Có hậu thuẫn, trong lòng nàng thực sự thấy mạnh mẽ hơn nhiều.
Lại chờ thêm một lúc, Quan nội thị phát hiện phía khu rừng thấy ánh đuốc tụ , dần dần tiến về phía . Ông nhịn mà lên về phía xa. Nhiều rút về thế , là tin vui chăng?
Thấy ánh đuốc mỗi lúc một gần, Quan nội thị kêu lên: “Đến , nhiều ”.
Vừa dứt lời, đều ngoài, về phía . Đông quá, khó thể thấy rõ tình hình, ngay cả Lâm Vân Yên cũng tính bao nhiêu trở về.
Tào công công nhận đầu, bèn gọi: “Đào Thống lĩnh”.
Đào Thống lĩnh xuống ngựa. Ông thương, mặt vết m.á.u do tên sượt qua, m.á.u ngừng chảy, trông mệt mỏi nhưng vẻ gì là quá đau buồn. Thấy sắc mặt ông, Tào công công cũng an tâm phần nào.
“Thái tử bình an chứ?”. Ông hỏi.
Đào Thống lĩnh chỉ về phía , đáp: “Ngài đang ở cùng An Dật Bá”.
Lâm Vân Yên vội hỏi: “Quốc công gia thì ?”.
“ , về chuyện ”. Đào Thống lĩnh nghiêm mặt : “Quốc công gia đang ở cùng những thương, họ thể cưỡi ngựa , cũng dám tùy tiện di chuyển, mau thêm mấy chiếc cáng, để vài Ngự y theo chúng rừng đón ”.
“Đã chuẩn tám chiếc cáng, đủ ?” Lâm Vân Yên hỏi.
“Nếu đủ thì lấy thêm”. Đào Thống lĩnh đáp, đầu bảo các Ngự lâm quân: “Người nào thương, còn sức thì mau khiêng cáng, uống chút nước theo rừng đón ”.
Thấy , Lâm Vân Yên gọi Tiểu Dư công công trong lán lấy bánh và đưa cho Đào Thống lĩnh phân phát. Quan nội thị thấy, bèn sai về sảnh lấy thêm đồ nóng mang tới. Còn Tào công công thì tìm kiếm Lý Thiệu khắp nơi, tìm một lúc mới thấy An Dật Bá, nhưng thấy Thái tử .
“Bá gia…”, Tào công công kịp hết câu nhận bước chân của An Dật Bá nặng trĩu, ông kỹ hơn thì thấy lưng An Dật Bá là một bất động: “Trời ơi, chuyện gì đây?”.
Tào công công ba chân bốn cẳng chạy tới, kỹ lưng An Dật Bá chính là Lý Thiệu, ông suýt nữa khuỵu xuống.
“Không ”. An Dật Bá ngay: “Điện hạ chỉ là ngất thôi, thương”.
Tào công công: “Hả?”.
An Dật Bá mang lán, đặt lên ghế, Tào công công vội đỡ Lý Thiệu ngay ngắn . Ngự y bắt mạch, kiểm tra mắt Thái tử, cuối cùng kết luận: “Có lẽ do quá căng thẳng, khi thả lỏng thì chịu nổi mà kiệt sức ngất ”.
Lâm Vân Yên cũng bước , An Dật Bá nàng, nhếch mép gượng: “Từ Giản bảo nhắn với ngươi là thương”.
Lâm Vân Yên hỏi: “Vậy về cùng?”.
An Dật Bá chẳng nổi nữa, đưa tay xoa mặt: “Hắn cưỡi ngựa nữa, cùng cáng đón ”.
Tào công công , lòng thoáng lạnh .
“Hầy!” An Dật Bá nhếch mép: “Nói gì thì vẫn giỏi, chỉ một nhát c.h.é.m gãy tay con gấu, nếu nhờ nó đau rống lên thì chúng chẳng thể nào vị trí của họ. Tiếc là trời tối quá, dù đuốc cũng khó tìm lối, tốn ít thời gian mới tìm thấy bọn họ. Đào Thống lĩnh đến , lúc đến thì bọn họ hợp sức g.i.ế.c con gấu già đó . Có hơn mười thương, ai thì tự về, còn thể di chuyển thì ở đó. Từ Giản thương thật, chỉ là dốc sức quá độ, giữ Thái tử giằng co với con gấu già đến tối, kiệt sức còn cưỡi ngựa nữa. Thái tử thì ngất cũng một lúc , để Điện hạ trong rừng thì an tâm nên mới cõng ngài về”.
Tào công công hỏi: “Những thương thể di chuyển nguy hiểm đến tính mạng ?”.
An Dật Bá đáp: “Trước khi rời sơ cứu cẩn thận, xem chừng ai nguy hiểm đến tính mạng. Ta với Đào Thống lĩnh nghỉ ngơi một chút sẽ đón, thể để họ lành lặn mà gặp chuyện vì lạnh ”.
Tào công công liên tục niệm “A Di Đà Phật”, tuy mất nhiều thời gian nhưng Thái tử bình an vô sự, Quốc công gia cũng thương, những còn nguy hiểm đến tính mạng, đây là kết quả .
Lâm Vân Yên hỏi: “Đi rừng tìm đường ?”.
“Quận chúa cứ yên tâm”. An Dật Bá chắc nịch: “Dọc đường cầm đuốc chờ, đảm bảo lạc lối”.
Vừa xong, bên ngoài thấy tiếng Đào Thống lĩnh gọi lớn. Ông phân công xong khiêng cáng đợt đầu tiên, chuẩn lên đường.