Yến Từ Quy - Chương 352: Giải cứu tại trường săn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:56:44
Lượt xem: 115
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió rét thét gào, âm thanh tan trong gió. Có một khoảnh khắc, Phùng công công chợt nghĩ, lẽ nhầm. đám bụi tuyết ngày càng gần hơn, theo đang phi tới, các nội thị việc trong bãi săn cũng xúm , khuôn mặt giấu nổi vẻ khó tin. Ngựa hí lên, dừng ngay mặt. Khi xuống ngựa, đôi chân run rẩy vững, gần như bò lết đến để túm lấy tay áo của Phùng công công.
“Cứu Thái tử, mau cứu Thái tử”.
Hy vọng mong manh trong lòng Phùng công công vỡ nát. Ông từng gặp tình huống bao giờ. Chuyện xảy quá đột ngột, khiến ông trở tay kịp, giờ đây ông gì. Những khác tin Thái tử gặp nguy hiểm cũng bối rối, kẻ thì dắt ngựa, thì cuống cuồng hỏi han, tiếng huyên náo nổi lên, chẳng ai gì cho đúng.
Đến khi Từ Giản xuất hiện. Nghe thấy đến cầu cứu, Từ Giản bèn bảo Lâm Vân Yên xuống ngựa, cả hai nhanh chóng tiến gần.
“Thái tử gặp chuyện gì thế?”. Hắn cất giọng hỏi: “Nói rõ ràng”.
Giọng trầm , đủ lớn để thấy, cho đám hoảng hốt chỗ dựa. Người cầu cứu Từ Giản, vội vàng đáp: “Gặp một con gấu, to thế ”.
Hắn đưa tay mô phỏng kích thước, khiến xung quanh khỏi lạnh gáy.
Sắc mặt Từ Giản tối sầm, hỏi: “Ở hướng nào, cách đây bao xa?”.
“Trong rừng sâu, hướng đó, chỗ cây cối dày đặc, Thái tử đuổi theo con nai đó , tiểu nhân... tiểu nhân cũng chính xác cách…”.
Từ Giản tiếp tục hỏi: “Ngươi đến cầu cứu, bên cạnh Thái tử vẫn còn thị vệ ?”.
“Có, ạ”. Tên thị vệ đáp: “Hai vị tín của ngài đang bảo vệ Thái tử”.
“Còn những khác ?”. Từ Giản truy hỏi.
“Khi rừng Điện hạ bảo họ tản , tiểu nhân cùng một khác từ trong rừng rút , chạy kêu cứu, tiểu nhân về tới đây, còn chắc đang gọi những tản ”.
Một câu hỏi một câu đáp, cuối cùng cũng rõ tình hình. Từ Giản qua Lâm Vân Yên. Trên khuôn mặt nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng hiểu rõ nội tình, rằng chuyện đang diễn đúng như dự tính, nhưng cho dù chuẩn kỹ càng đến , thì gấu vẫn là gấu, ai thể điều khiển nó. Chưa đến phút cuối cùng, Lâm Vân Yên dám thở phào ? Huống chi, vở kịch mới chỉ bắt đầu mà thôi.
“Giờ đây…”. Nỗi bất an của nàng là thật, và lời tự nhiên.
Từ Giản sang với nội thị trong bãi săn: “Ai thể theo thì cứ theo, còn về kinh thành báo tin ngay”.
Có chủ trì, cảnh tượng còn hỗn loạn như . Ngựa trong chuồng dắt , mỗi một con, những công cụ như xẻng và cào trong chuồng ngựa cũng mang , dùng vũ khí.
Từ Giản cầm lấy một chiếc xẻng, lên ngựa, giơ roi phi . Vó ngựa dẫm tuyết thành bụi mịn bay lên, chẳng ai trong đám theo đuổi kịp . Phùng công công cũng cứu, nhưng lòng mà sức, run rẩy đến mức trèo lên yên ngựa còn nổi, thử vài , con ngựa của ông cũng khác dắt , để ông lặng chỗ cũ, lòng lo sợ hoảng hốt. Ông thực sự sợ Thái tử gặp chuyện. Dù ông chủ nhân khác, nhưng hiện tại ông đang phục vụ Thái tử. Nếu Thái tử gì bất trắc, khi Thánh thượng xử lý thì ông tha mạng đây? Ông sẽ c.h.ế.t theo. Chủ nhân chắc chắn sẽ cứu ông, mà ông cũng chẳng mặt mũi nào nhờ chủ nhân cứu . Ngay lúc , Phùng công công chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện thương tích của Từ Giản nữa, trong đầu chỉ mong Thái tử bình an vô sự.
“Sao còn đực đấy?”.
Giọng quát bất ngờ khiến Phùng công công bừng tỉnh, đầu thì chạm ánh mắt của Quận chúa. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mày nhíu chặt, rõ ràng là lo lắng: “Không Quốc công gia gì ? Mau tìm ngựa nhanh nhất về kinh báo tin. Huy động thêm tới bãi săn cứu viện, mang cả mấy vị Ngự y đến, nhỡ thương, chẳng lẽ ngươi định để họ chảy m.á.u về đến tận kinh thành ?”.
Từng chữ từng chữ đầy vẻ khẩn trương, đến cuối câu, giọng nàng gần như khàn . Phùng công công gật đầu lia lịa, lập tức sắp xếp. Quản sự tại trường săn họ Quan, thoạt đầu định tiến đến cứu giúp, nhưng nghĩ thấy đó là việc phiền phức, nên quyết định ở . Nghe Lâm Vân Yên sắp xếp, ông còn sợ hãi nữa mà nhanh chóng chuẩn . trong chuồng ngựa chỉ còn vài con ngựa con, con nào nhanh nhẹn cả. May mắn , vẫn còn chiếc xe ngựa của Lâm Vân Yên.
Ngưu bá vội tháo ngựa từ xe , Quan nội thị chọn một nhanh nhẹn, Lâm Vân Yên đưa lệnh bài của cho ông , bảo Phùng công công đưa thêm lệnh bài của Đông cung.
“Có hai tấm , ngươi thể tới mặt Thánh thượng, nhanh lên”.
Quan nội thị về phía hoàng thành, về phía trường săn, thở dài mấy lượt, đó gắng gượng tinh thần, đề nghị với Lâm Vân Yên: “Quận chúa, bên ngoài lạnh, nên tiểu điện một chút, tin gì tiểu nhân sẽ báo ngay”.
Tiểu điện tuy nhỏ nhưng chính điện năm gian, hai bên còn tòa phối điện, cách trường săn tầm một khắc bộ, dành cho hoàng quốc thích nghỉ ngơi.
“Ta yên tâm trong đó”. Lâm Vân Yên đáp: “Ngươi cho dựng một cái lều che gió là ”.
Quan nội thị thoáng lúng túng.
“Mấy cây gỗ, ít dây thừng, vài mảnh vải, chẳng lẽ tiểu điện ?”. Lâm Vân Yên nghiêm giọng: “Nếu , ngươi cứ chuyển vài chiếc chăn và đệm , xe ngựa của cũng đủ để nghỉ ngơi ”.
Nghe nàng , Quan nội thị lập tức hiểu ý. Quận chúa thiếu chỗ che gió, cái lều là để dành cho Ngự y hoặc những thương đưa , chứ cho bản nàng. Chỉ cần Thái tử thoát hiểm, dù chờ đến tận nửa đêm, thì cũng đều túc trực bên ngoài trường săn. Là Quận chúa, trời tối nàng thể tiểu điện, nhưng những khác may mắn như thế? Có vài cái lều dù đơn giản thế nào cũng đỡ hơn là trời lạnh mà gì che chắn. Quan nội thị nhanh chóng chuẩn .
Lâm Vân Yên lườm Phùng công công một cái lên xe ngựa, dựa đệm nhắm mắt nghỉ ngơi. Đây là canh bạc phụ thuộc vận may. đúng như nàng từng với Từ Giản, năm qua vận may của nàng , nhiều việc, chỉ cần vận may lưng, thì hôm nay sẽ đến nỗi nào. Như truy đuổi sườn núi , nàng cứu Tấn Thư vì cả hai cỗ xe cùng lao xuống vực, là quá may mắn . Đôi tay nàng dần siết chặt, hy vọng vận may vẫn sẽ về phía họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-352-giai-cuu-tai-truong-san.html.]
Trời quá trưa.
Vào ngày Lạp Bát, ai nấy đều ăn giờ ngọ, nên đến giờ , dân tập trung ngoài cổng thành cũng dần tan hết. Các nhà phát cháo còn bận thu dọn đồ đạc, dỡ bỏ lều bạt.
Chợt tiếng vó ngựa từ xa dần vang đến, ngựa lớn tiếng kêu “Tránh đường, tránh đường” khiến hoảng hốt tránh né. Người ăn vận như nội thị, đến cổng thành cũng xuống ngựa, giữa trời giá rét mà mồ hôi đầm đìa: “Có việc gấp cung, lệnh bài của Đông cung và Phụ Quốc công”.
Thị vệ giữ cổng hôm nay Thái tử xuất thành, cùng là vợ chồng Phụ Quốc công, khi kiểm tra lệnh bài thì dám cản trở, lập tức cho qua. Không xa đó, Tằng ma ma chỉ đạo đám chất đồ lên xe đẩy, chuẩn trở về.
Một ma ma quen mặt vội chạy tới: “Tằng tỷ, Tằng tỷ, ở cổng thành, thấy một nội thị phi ngựa thành, dáng vẻ gấp gáp lắm, chẳng trường săn xảy chuyện ? Quận chúa và cô gia nhà tỷ đến đó ? Ôi, lo quá”.
Tằng ma ma , lòng khỏi lo lắng. lúc bà gì hơn, chỉ cảm ơn nọ, gọi một nhanh chân mau chóng chạy đến Hàn Lâm Viện.
“Báo với Bá gia ngay, nhanh lên”.
Nội thị báo tin trong thành cũng vội vàng giục ngựa, tiếng “Tránh đường” khản đặc, tay cầm lệnh bài chạy thẳng đến cổng cung. Thị vệ lượt truyền báo “Trường săn khẩn cấp” đến tận Ngự thư phòng. Người truyền tin rõ ngọn ngành, chỉ lặp lặp bốn chữ đó, Thánh thượng lập tức bật dậy, sải bước ngoài. Ra đến lối , ngài gặp nội thị trường săn đang chạy té nhào. Giọng nội thị khản đặc, cũng mệt rã rời, may mắn nhờ Từ Giản hỏi kỹ càng, lúc ông chỉ cần nhắc từng lời, việc cũng tỏ tường.
Sắc mặt Thánh thượng tái mét, Tào công công bèn đỡ ngài một tay. “Có Phụ Quốc công ở đó”. Tào công công vội trấn an.
“Chính Từ Giản cũng đang thương, đấu gấu chứ?”. Thánh thượng hít sâu, bình tĩnh : “Mau điều động năm mươi cấm vệ quân, , một trăm ”.
Trường săn rộng lớn như thế, cấm vệ quân rõ tình hình bên trong, cứ điều động chia nhỏ để dễ tìm .
Nội thị bẩm: “Quận chúa dặn, nhớ đưa thêm Ngự y”.
Thánh thượng gật đầu, bảo Tào công công: “Ngươi theo luôn ”.
Tào công công nhận lệnh, lập tức lệnh cho đến Thái Y viện, kêu đội cận vệ Ngự lâm, thì nhanh chóng tiến quảng trường cung để tập hợp. Chẳng mấy chốc, Ngự lâm quân tập hợp đông đủ. Tào công công bảo họ cưỡi ngựa xuất phát , đợi khi các Ngự y đến thì ông mới lên xe ngựa theo .
Trên xe, ai nấy đều vẻ mặt nặng nề. Tào công công xoa ngực, thở một dài. Thái tử gần một năm đến bãi săn, nay và gặp chuyện. Nói cũng bởi câu về “thịt nai” của Từ Giản dấy lên hứng thú của Thái tử, ngờ thành như . chuyện chắc chắn thể đổ cho Từ Giản, chỉ là đôi ba câu chuyện phiếm, đam mê săn b.ắ.n là Thái tử, cũng là Thái tử chịu nổi ở yên.
May Từ Giản cùng. Dù thương giúp nhiều, nhưng mặt định lòng , và còn mang theo hai cận vệ giỏi trận mạc. Không hai từng trải qua m.á.u lửa , liệu khi Thái tử gặp gấu đen thì đám thị vệ thể trông chờ ? Thật là may, tình cờ đụng gấu đen chứ? Cầu mong chuyện gì xảy .
Đoàn Ngự lâm và Ngự y lên đường, tin tức dần lan . Tại dãy Thiên Bộ Lang, thấy Ngự lâm quân xuất cung, An Dật Bá phong thanh, cũng chẳng đợi lệnh từ Thánh thượng, thúc ngựa ngoài thành. Về phần Lâm Dư, mới nhận tin, trong nhà cũng tới, báo cáo sự tình một cách gấp gáp. Tin đồn cũng lan truyền khắp phố phường, nhiều còn sáng nay tận mắt thấy kiệu của Quận chúa và Thái tử xuất phát cùng , tạo nên ít lời bàn tán.
Lúc , Thành Hỷ băng qua hành lang dài để báo tin cho chủ nhân. Chủ nhân ở trong phòng, khoác chiếc áo choàng dày, đang quét tuyết trong sân. Nhiều năm qua, chủ nhân vẫn thói quen , mỗi khi tuyết phủ, sân nhà ngoài lối chính dọn sạch ngay, các góc còn giữ nguyên để khi hứng lên, chủ nhân thể tự cầm chổi quét. Khi Thành Hỷ tìm đến, nửa sân dọn sạch, ở góc tường chất đầy đống tuyết cao.
“Chủ nhân”. Thành Hỷ rụt cổ, : “Thái tử và Từ Giản gặp gấu đen ở bãi săn, xin tiếp viện từ kinh thành. Thánh thượng điều Ngự lâm quân và năm Ngự y, An Dật Bá cũng khỏi thành ”.
Động tác quét tuyết của Quý nhân dừng , đầu Thành Hỷ. Thành Hỷ rõ, vội bổ sung: “Nghe Thái tử và con gấu đen đụng độ, Từ Giản lao cứu, còn sai kêu cứu”.
Quý nhân mím môi. Sáng nay ông ở trong phủ, khi trở về thì Lý Thiệu rời kinh đến bãi săn, còn đưa theo Từ Giản và Ninh An. Lúc , ông thấy bất an. Thái tử đột nhiên bãi săn, thuyết phục Thánh thượng cho phép, lẽ nghĩ cách thửTừ Giản. ông rõ Thái tử sẽ thử bằng cách nào, Phùng công công kịp báo tin cụ thể, khiến ông lo lắng yên. Không rõ tình hình, thể yên tâm ? Dù thì Thái tử thích gì nấy, trong khi Từ Giản xem Thái tử như một quân cờ. Sau khi tính toán xong, Thái tử dù Từ Giản lợi dụng đến mức chỉ dậm chân tức tối, Thánh thượng ở Ngự thư phòng cũng chẳng nhận mưu đồ của Từ Giản, còn tưởng là “hợp tình hợp lý”. họ lên đường , nếu ông sai nhúng tay lúc , e rằng sẽ để lộ sơ hở, tạo cơ hội cho Từ Giản nắm bắt. Thế nên, Quý nhân đành kiên nhẫn chờ tin. nhận tin tức như . Dù Thái tử hại Từ Giản đến , cũng chẳng dám đụng đến gấu đen, đủ can đảm đó. Vậy còn Từ Giản? Liệu đủ gan để để Thái tử đối mặt với một con gấu hung dữ ? Và họ gặp gấu đen? Bãi săn rộng lớn thế , tại Thái tử sâu đến ... Phùng công công đến khi kịp báo cáo, thể thấy chuyện bãi săn là ý đồ của Từ Giản, nhưng còn con gấu đen? Là do liều lĩnh, chỉ là vô tình gặp ? Quý nhân thể chắc chắn.
“Cho đến cửa thành, tiếp tục dò la tin tức”. Ông dặn.
Giờ chỉ thể dựa vận mệnh của Thái tử. Từ Giản nhất hãy tỉnh táo, nhận Thái tử vẫn là một quân cờ thể bỏ , đó cố gắng hết sức để bảo vệ Thái tử bình an về.
Khi Tào công công và các Ngự y đến nơi, gió mạnh hơn nhiều.
Quan nội thị dẫn họ trong lán: “An Dật Bá và Ngự lâm quân tiến rừng, hiện vẫn tin tức”.
Tào công công đưa mắt quanh. Lâm Vân Yên xuống xe đó, trao đổi đôi câu với An Dật Bá. Lán dựng lên đơn giản, nhưng chắn gió khá . Quan nội thị còn mang đến vài chiếc ghế đẩu, chậu than sưởi, chỉ nhiều túi sưởi và lò sưởi tay để giữ ấm.
Tào công công bước tới, cúi hành lễ: “Nhiều cứu như , chắc sẽ nhanh tin tức thôi, Quận chúa…”
Lâm Vân Yên cố nở nụ : “Công công cũng tới đây, thể thấy Thánh thượng lo lắng”.
Tào công công chỉ gượng . Có thể lo ?
“Vâng, Thánh thượng lo lắng”. Ông : “Người báo tin qua loa, tạp gia cũng nắm rõ bộ, Quận chúa rõ với hơn chút ?”.