Yến Từ Quy - Chương 350: Chọn ngày không bằng trùng hợp
Cập nhật lúc: 2025-11-11 14:49:17
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Giản ngự thư phòng.
Thánh thượng đang dùng bữa sáng, bên ngoài báo cáo thì bèn cho . Tào công công đón, chỉ còn hai cha con trong phòng, Thánh thượng mới liếc Lý Thiệu một cái.
Ngài đồng tình việc để Từ Giản một vòng qua ngự thư phòng và từ đó sang Từ Ninh Cung, vì vốn chẳng cần thiết. ngài thấy lúc đầu, đến khi chuyện thì Tào công công chuẩn sẵn xe , nên đành thôi.
đến đây thì cũng , tiện thể thể vài câu.
Từ Giản bước chào hỏi.
Thánh thượng chỉ bát cháo tay, : “Trẫm sai chuẩn cho ngươi , giữ bụng để về dùng bữa cùng với Ninh An.”
Từ Giản , đáp lời.
Thánh thượng hỏi: “Dạo gần đây chân thế nào ? Vừa ở điện lớn, trẫm thấy ngươi vẫn di chuyển đấy.”
“Cũng chẳng khác gì lúc , vẫn như cũ.” Từ Giản cung kính trả lời: “Có điều trời lạnh nên khó chịu, Nhạc đại phu , chỉ cần chăm sóc thì đến khi xuân sang ấm áp sẽ thấy tiến triển rõ rệt.”
Thánh thượng gật gù, hỏi thêm vài việc chính khác.
Lý Thiệu ăn từng muỗng cháo, Từ Giản trả lời từng câu, nhịn mà nhếch môi khinh thường.
là cách bộ!
Cái gì mà vẫn như cũ chứ? Trừ phi “vẫn như cũ” là thể leo trèo, chạy nhảy.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lý Thiệu sa sầm , cố để tâm nghĩ thêm nữa, kẻo càng nghĩ càng bực. Dù Từ Giản giả bệnh bao lâu nữa, thì Lý Thiệu cũng nhất định lật tẩy .
Vừa nghĩ , bát cháo cũng chẳng còn ngon lành gì nữa.
Nghe cháo do Đức phi gửi tới, chậc, khó ăn quá.
Lý Thiệu đặt bát xuống.
Từ Giản báo cáo xong xuôi, dậy cáo lui.
Lý Thiệu cũng lên, theo khỏi ngự thư phòng, thấy Tào công công trao hộp thức ăn cho Từ Giản.
“Sắp đến Từ Ninh Cung ?” Lý Thiệu hỏi.
Từ Giản đáp: “Vâng.”
Lý Thiệu hừ một cái, ánh mắt dừng chân của Từ Giản, gì để đành kiếm chuyện, mỉa: “Ngươi và Ninh An tình ý thắm thiết như , chắc chẳng gì hòa hợp nhỉ.”
“Đa tạ điện hạ quan tâm.” Từ Giản vẫn giữ vẻ điềm đạm, giống như đang hàn huyên gia đình: “Nói đến chuyện , quận chúa hôm còn nhắc , năm ngoái thời gian , điện hạ săn con nai, mang đến Từ Ninh Cung, Hoàng Thái Hậu cho gửi đến bá phủ, nàng ăn mà ngớt lời khen ngon.”
Lý Thiệu nhướn mày.
Từ Giản tiếp: “Nai tươi mới, nướng miệng, mùi thơm ngọt. Quận chúa bảo chỉ nàng thích, mà Hoàng Thái Hậu cũng vui lòng.”
Dù Lý Thiệu khó chịu với Từ Giản đến , vài câu , cũng thấy hài lòng.
Ai mà thích lời khen chứ?
Nhất là khi Từ Giản đang khen về việc mà Lý Thiệu tự thấy hãnh diện.
Nai đó do chính tay Lý Thiệu săn , da thịt cũng chính tay lột và cắt, gia vị cũng tự nêm, tự nướng qua lửa. Tất nhiên mùi vị ngon đến nhường nào.
Hồi tưởng , Lý Thiệu bất giác mím môi, cảm giác đầu lưỡi như còn đọng vị.
Không chỉ thèm nhớ đùi nai nướng mà còn nhớ cảm giác hưng phấn lúc săn bắt.
“Nhắc mới nhớ, năm nay vẫn săn con nai nào cho phụ hoàng.” Lý Thiệu .
Nghe , Tào công công lập tức thấy , vội can: “Trời lạnh thế , lúc trong trường săn nào còn mấy thú chứ? Thánh thượng chắc hẳn cũng hiểu tâm ý của điện hạ …”
Vừa , Tào công công nháy mắt với Từ Giản.
Công quốc khéo thật, hàn huyên chuyện gia đình thì thiếu gì đề tài mà nhắc đến nai nướng chứ? Không đang khiêu khích lòng ham săn b.ắ.n của Thái tử ?
Thấy Tào công công nháy mắt, Từ Giản cũng kín đáo vẻ “hối ”, với Lý Thiệu: “Tuyết dày, trường săn lúc cũng chẳng gì thú vị.”
Tâm trí của Lý Thiệu bắt đầu hoạt động.
Từ Giản thú vị, thì thấy càng hứng thú.
Hắn đang bận tâm việc để vạch mặt Từ Giản, và đây một cơ hội tuyệt vời ?
“Thời tiết thế quả thuận lợi để săn bắt.” Lý Thiệu tằng hắng, giọng điệu nghiêm túc: “Chỉ thể dạo ngựa quanh, may gặp con nào lạc. Nhớ năm ngoái, một lòng săn nai dâng Hoàng Thái Hậu, nghĩ đó cũng là một may mắn, lấy hai con.”
Tào công công thì thở phào nhẹ nhõm, vội đáp: “Điều đó cho thấy điện hạ hiếu thuận, nương nương cũng hiểu rõ mà. như ngài , thời điểm phù hợp để bãi săn…”
Ai ngờ, câu tiếp theo của Lý Thiệu khiến thở mà Tào công công nhả chợt nghẹn .
“Cưỡi ngựa dạo vẫn mà.” Lý Thiệu : “Ta cũng lâu chạy vài vòng. Trước đó là ở Đông Cung, gần đây ở Lễ Bộ, cả cũng cứng ngắc hết cả, nên tìm dịp ngoài chạy vài vòng cho giãn gân cốt.”
Tào công công vẫn , chỉ là nụ phần gượng gạo.
Hoạt động thư giãn thì chẳng , hỏi từ Thái Y Viện đến Ngự Dược Phòng ai cũng bảo, siêng vận động là đúng. Đốc viện đại nhân lâu còn dậy đ.á.n.h vài đường thái cực nữa.
khi lời do Thái tử , lòng Tào công công yên.
Các quan viên nghỉ lễ, Thái tử nghỉ một ngày cũng gì đáng trách. vấn đề là tính tình điện hạ phóng túng, dễ “bay xa”…
Tào công công chỉ mong chuyện luôn suôn sẻ, định.
“Ngài cưỡi ngựa, thì đợi đến xuân ấm hơn…” ông nhỏ nhẹ khuyên.
Lý Thiệu vui: “Xuân ấm hơn ư?” Hắn lẩm bẩm: “Vừa Từ Giản cũng câu đó mặt phụ hoàng! Đợi đến khi đó, danh chính ngôn thuận khỏi hẳn, thì còn cách nào lật tẩy nữa đây?”
“Không yên tâm về ?” Lý Thiệu Tào công công: “Ta chỉ dạo vài vòng, cùng lắm mang theo vài . Từ Giản cùng chẳng là ?”
Từ Giản : “Điện hạ, thần mà cưỡi ngựa nổi?”
“Đón dâu thì cưỡi , mà bãi săn ?” Lý Thiệu đáp : “Ngươi chậm rãi như khi đón dâu cũng . Để xem, sẽ xin ý kiến phụ hoàng.”
Nói , Lý Thiệu về phía Ngự Thư Phòng.
Tào công công liếc Từ Giản, nhanh chân theo.
Từ Giản cầm hộp đồ ăn ở hành lang, trong lòng tĩnh lặng.
Hắn cố tình kích thích Lý Thiệu, cố tình tránh né mặt Tào công công. Những việc như thế , càng tỏ rõ ràng minh bạch thì càng tự nhiên, khiến khó lòng nghi ngờ.
Tào công công chỉ là tán gẫu nên mới gợi chuyện , dù cũng sẽ nghĩ đến việc “cố ý”.
Dĩ nhiên, chỉ minh bạch thôi là đủ, quan trọng hơn là luôn việc mặt hoàng thượng một cách “thẳng thắn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/yen-tu-quy/chuong-350-chon-ngay-khong-bang-trung-hop.html.]
như lời tiểu quận chúa từng , một thanh danh đôi khi còn tiện hơn nhiều cách khác, cần nghĩ cách chu , xử lý .
Trong phòng, hoàng thượng hỏi: "Sao cứ hứng lên là thế?"
“Quả thực là tự dưng nổi hứng.” Lý Thiệu : “Năm nay nhi thần gây nhiều chuyện ngỗ ngược, khiến và hoàng thái hậu ít phiền lòng. Nhi thần chẳng giỏi điều gì, chỉ thử săn một con nai quà cho và nương nương. Tất nhiên là chi thử vận may thôi, còn về tay nữa, nhưng nhi thần thử, khi trời còn quá lạnh, dạo vài vòng cũng . Nhi thần cũng mong Từ Giản cùng, tin tưởng , cùng chắc chắn sẽ xảy chuyện gì .”
Hoàng thượng cau mày: “Hắn cùng ngươi thế nào ? Ngươi thúc ngựa xa, còn ? Chân vẫn còn đau mà!”
“Nhi thần thương.” Lý Thiệu , cúi đầu như chút yên: “Vết thương cũng là vì nhi thần.”
Hoàng thượng .
Lý Thiệu tiếp: “Nhi thần nghĩ, lẽ là “một rắn cắn, mười năm sợ dây thừng” nên Từ Giản giờ đây cũng thận trọng hơn nhiều. Vị đại phu chữa cho là chuyên gia về thương tổn xương cốt, chữa trị lâu , ít nhiều hẳn cũng tiến triển. Người cũng , hôm đón dâu, cưỡi ngựa đến đón tân nương đấy. Có điều, ngày thường vẫn kiêng dè, dám cưỡi ngựa, dám vận động chân. Nhi thần nghĩ, nếu thể bãi săn cưỡi ngựa vài vòng, tâm lý của sẽ dần cởi bỏ. Không yêu cầu phi ngựa, cứ chầm chậm, tìm cảm giác thôi. Nếu thấy khó chịu, tự động sẽ dừng .”
Hoàng thượng dựa lưng ghế, im lặng hồi lâu.
Nếu chỉ là Lý Thiệu bãi săn, tất nhiên ông sẽ đồng ý, nhưng việc liên quan đến Từ Giản…
Ông tận mắt chứng kiến sự kiện đón dâu, nhưng cũng vài phần. Hôm , Từ Giản đúng là trạng thái .
Dĩ nhiên, cưỡi ngựa trong thành chỉ là tản bộ, tốn bao nhiêu sức lực, nhất là khi trong lòng đang vui vẻ.
Đón dâu là việc mừng, trong lòng hưng phấn, tất nhiên sẽ thấy lạnh, cũng chẳng thấy đau, cả như thêm sinh lực.
cưỡi ngựa ở bãi săn ngoài thành thì khác.
Nghĩ , hoàng thượng cảm thấy, Từ Giản cũng cần bước qua rào cản , chỉ là thể để Lý Thiệu tùy ý sắp xếp, cần từ chính Từ Giản và ý kiến đại phu.
“Ngươi cứ Lễ Bộ .” Hoàng thượng dặn Lý Thiệu, qua hỏi Tào công công: “Từ Giản vẫn còn ở ngoài đó ?”
Lý Thiệu nhận câu trả lời rõ ràng, đành tạm nén lòng mà rời .
Từ Giản triệu trong.
“Thiệu nhi ý nghĩ của nó.” Thánh Thượng hỏi: “Còn ngươi, bãi săn một chuyến ?”
Từ Giản suy nghĩ một chút, đáp: “Không giấu gì ngài, hiện tại thần chỉ thể lưng ngựa vài vòng. Nhìn qua thì dáng lắm, nhưng thực chỉ là cái vỏ trống rỗng, chút thực lực nào cả. Nếu ngài cho thần dạo vài vòng chầm chậm thì cũng , nhưng nếu bắt thần theo kịp tốc độ của điện hạ thì thật khó mà chịu nổi.”
Thánh Thượng gật đầu.
Việc cũng trong dự liệu của ngài. Với chấn thương nặng đây, đến nay hồi phục như thế là lắm . Thật lòng mà , ngài vẫn mong Từ Giản thể hồi phục thêm, chỉ vì Thiệu nhi, mà còn vì giang sơn, vì tài năng của Từ Giản thực sự ích cho triều đình. ngài cũng hiểu thể ép buộc, càng nên tạo áp lực cho Từ Giản. Hồi phục chậm, khó chịu nhất là chính bản Từ Giản.
“Vậy thế .” Thánh Thượng quyết định: “Hôm nay là Lạp Bát, nửa tháng nữa, chờ các nhà môn niêm phong thì để Thiệu nhi bãi săn dạo vài vòng. Ngươi cùng, vui thì chạy hai vòng, thoải mái thì nghỉ ngơi. Nếu Ninh An thích thì cùng ngắm cảnh tuyết cũng . Thiệu nhi chạy theo ý , cần ngươi theo sát, cạnh nó cũng thiếu thị vệ. Đi một hai canh giờ là về thôi.”
Thánh thượng nghĩ cũng thấu đáo.
Sau khi nha môn niêm phong, Lý Thiệu cũng cần dự quan chính, còn vài ngày là đến Tết, ngoài hoạt động gân cốt một chút cũng . Nếu ngoài quá gây chú ý, ngài tự nhanh một chuyến . Lý Thiệu cũng tiện để ngỏ ý Từ Giản cùng tham gia.
“Ngươi cứ hỏi đại phu, nếu ông thể cưỡi ngựa thì xem như cùng Ninh An.” Thánh Thượng .
Từ Giản xong, đáp: “Quận chúa hẳn sẽ , chỉ là…”
Thánh Thượng hiệu cho cứ .
“Còn nửa tháng nữa.” Từ Giản : “Chắc chắn điện hạ sẽ đặt nửa tâm tư việc săn bắn.”
Thánh Thượng bực buồn , thở dài: “Tính tình nó vẫn đủ vững, luyện thêm.”
“Chọn ngày chẳng bằng gặp ngày.” Từ Giản : “Hôm nay trời , ngoài một vòng thì điện hạ sẽ khỏi canh cánh nữa. Đến khi niêm phong nha môn sẽ tính .”
Thánh Thượng đáp: “Cũng .”
Chuyện cứ thế quyết định.
Từ Giản rời ngự thư phòng đến Từ Ninh Cung. Hoàng Thái Hậu sai mang cháo ngoài cung, Từ Giản đến muộn, chỉ kịp vấn an lập tức rời cung.
Trở về phủ, đưa hộp đồ ăn từ ngự thư phòng cho Mã ma ma. Lâm Vân Yên cạnh, với : “Ăn cháo để lấy hên, quan trọng mùi vị.”
Từ Giản xuống bên cạnh nàng: “Chúng chuẩn đến bãi săn thôi.”
Lâm Vân Yên vội đầu : “Sao gấp ?”
“Lý Thiệu gấp.” Từ Giản đáp: “Đừng lo, bãi săn chuẩn xong xuôi . Hôm qua là ngắm mai, hôm nay ngắm tuyết.”
Lâm Vân Yên mím môi, liếc nhẹ , mỉm lắc đầu.
Nghe Từ Giản kể sơ qua đầu đuôi, nàng cũng hiểu gấp gáp cũng co cái lý của gấp. Đã tính toán với Lý Thiệu, tất nhiên là một chiêu mạnh mẽ, bất ngờ đòn để kịp trở tay. Kéo dài thêm chừng mươi hôm, Lý Thiệu lẽ gì nhiều, nhưng là một biến khó lường. Trong sân khấu dựng, để rải ít đinh thì dễ giẫm.
Trong khi đó, Lý Thiệu cửa Lễ Bộ thì các quan viên đôi câu lơ đãng, chỉ một lát , Tào công công đích tới.
Nghe xong lời truyền, Lý Thiệu nhướn mày: “Công công về với phụ hoàng, nếu may mắn sẽ săn thêm ít món ngon cho ngài. Có thị vệ theo sát nên ngài khỏi lo. Về phần Ninh An với Từ Giản, phu thê mới cưới, vui vẻ cũng .”
Không lâu , hai đoàn gặp cửa Tây thành.
Lý Thiệu cưỡi ngựa dẫn đầu, phía là thị vệ theo hầu, Tham Thần cùng đồng bạn cũng cưỡi ngựa, còn Từ Giản và Lâm Vân Yên thì trong xe ngựa.
Ra đến cổng thành, bên ngoài tấp nập qua .
Gian lều phát cháo dựng lên, kẻ khốn khổ thực sự, tranh chút phúc cũng đều xếp hàng chờ nhận cháo.
Lâm Vân Yên hiệu cho Ngưu bá dừng xe bước đến lều phát cháo của phủ Thành Ý Bá.
Hôm nay, Tằng ma ma phụ trách việc phát cháo, còn hai ma ma bên phủ Phụ Quốc Công cũng sức phụ giúp, múc từng gáo cháo Lạp Bát nóng hổi chia cho .
“Quận chúa.” Tằng ma ma thấy nàng hì chút ngạc nhiên.
“Ta ngang qua nên ghé xem.” Lâm Vân Yên đưa tay chỉ về phía Lý Thiệu: “Thái tử săn, Thánh Thượng yên lòng nên để Quốc Công gia cùng. Ta lo lắng cho Quốc Công gia, nên cũng theo.”
Tằng ma ma hiểu ngay: “Ngài lo cho vết thương ở chân của Quốc Công gia ?”
“ , dẫu thì trường săn cũng khác trong thành, chỉ đến xem một chút thôi.” Dứt lời, Lâm Vân Yên còn sang cảm ơn mấy ma ma giúp việc, trở xe ngựa.
Giọng nàng lanh lảnh, lớn nhỏ, nhưng trong đám đông nhiều thấy, ai nấy đều đầu .
Thì , cưỡi ngựa chính là Thái tử điện hạ!
Trời lạnh như thế , đúng ngày Lạp Bát, quyền quý bận rộn phát cháo, nghèo xếp hàng chờ cháo, còn Thái tử bận săn.
Mà Thái tử săn, Phụ Quốc Công cùng? Chân Phụ Quốc Công lành, ai trong thành cũng .
Người thể chạy nhảy, để ngài ở nhà nghỉ ngơi …
Những lời thì thầm tất nhiên đến tai Lý Thiệu.
Giờ đây trong lòng đang cực kỳ phấn khởi.
Vừa mong chờ săn thú, vạch trần Từ Giản.
Thấy Lâm Vân Yên lên xe, Lý Thiệu bèn : “Được chứ? Vậy thôi!”